Hiển thị các bài đăng có nhãn vợ chồng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn vợ chồng. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Sốc nặng khi biết lý do chồng “lên giường” với đồng nghiệp

Tôi thực sự choáng váng khi nghe được lời thú nhận của ông xã về lý do anh “lên giường” với người phụ nữ khác.


Tôi 30 tuổi, sở hữu nhan sắc khá, đã kết hôn được 5 năm. Chồng hơn tôi 4 tuổi, chúng tôi có với nhau một cậu con trai kháu khỉnh. Tôi từng tự hào vì lấy được người đàn ông tốt tính, yêu thương vợ con, sống có trách nhiệm và hết lòng vì gia đình nội ngoại.
Không chỉ khi yêu mà ngay cả lúc đã có với nhau một mặt con tình cảm của hai vợ chồng vẫn rất nồng nàn, gắn kết khiến tôi vô cùng hạnh phúc và mãn nguyện về sự lựa chọn của mình.

Tôi và chồng mình đều có nhu cầu cao trong chuyện chăn gối và thực sự hai đứa cũng khá hợp nhau về khoản này. Phải nói là chồng tâm lý và tuyệt vời khi trên giường.

ngoại tình nơi công sở
Nhiều lần anh định cắt đứt mối quan hệ bất chính này nhưng lại chẳng thể thắng được sự cám dỗ từ sự xinh đẹp

Thế nhưng dạo gần đây, tôi bỗng nhiên nhận ra sự thay đổi lớn ở anh ấy. Chồng thường xuyên thoái thác mỗi khi tôi muốn gần gũi hoặc chỉ thực hiện làm cho đủ nghĩa vụ, theo kiểu cho có chứ không còn hứng thú, chủ động gợi mở như trước nữa.

Anh luôn miệng than mệt rồi lăn ra ngủ và để mặc tôi trơ trọi, hụt hẫng như chẳng có chuyện gì xảy ra. Tình trạng này kéo dài vào tháng khiến tôi nhiều phen ứa nước mắt và không khỏi lo lắng. Sợ tình cảm vợ chồng sứt mẻ, tôi quyết làm rõ trắng đen mọi chuyện.

Sau nhiều ngày thuê người bám sát chồng, tôi sốc nặng khi phát hiện ra anh đang có bồ. Đó là phụ nữ trẻ cùng cơ quan với anh. Hai người thường dắt díu nhau vào khách sạn mỗi buổi trưa và rời đi gần hai giờ đồng hồ sau. Đây chính là nguyên nhân khiến anh chẳng còn thiết tha gì đến vợ.

Tôi chẳng muốn làm to chuyện bởi nghĩ đến cậu con trai, đến hạnh phúc bao năm đã có. Sau bữa tối, tôi nhẹ nhành hỏi chồng rằng có hay không chuyện anh đang lén lút qua mặt vợ quan hệ bất chính với người đàn bà khác. Ban đầu, anh chối bay chối biến rồi quát tháo nọ kia. Không thể chịu đựng thêm nữa, tôi ném sấp ảnh cảnh anh và nữ đồng nghiệp tình tứ vào khách sạn, chồng mới dịu giọng thú nhận chuyện đó là có thật.

Người đàn ông tôi yêu thương, tin tưởng nhất, rốt cuộc lại phản bội mình, bán đứng mình. Khóc như mưa, tôi yêu cầu anh giải thích mọi chuyện.

chồng ngoại tình
Nuốt nước mắt vào trong, đau đớn khôn nguôi, trong đầu lóe lên ý nghĩ phải rời xa gã chồng phản bội nhưng lý trí lại sợ hãi.
Và chồng thú nhận rằng vẫn còn yêu vợ và chưa từng nghĩ đến chuyện qua lại với người phụ nữ khác nhưng rồi không cưỡng lại được sự quyến rũ từ cô nhân viên dưới quyền. Theo lời gã chồng bội bạc thì cô ta chiều chuộng anh hơn hẳn tôi, đặc biệt là khoản giường chiếu. Nhiều lần anh định cắt đứt mối quan hệ bất chính này nhưng lại chẳng thể thắng được sự cám dỗ từ sự xinh đẹp, ngọt ngào của cô ta.

Chết đứng, há hốc miệng bởi những lời thú nhận kia của chồng. Người đàn ông tôi yêu thương, tin tưởng tuyệt đối đã đổ đốn, thay lòng quá nhanh. Anh ta đã quên sạch lời hứa khi xưa.

Nuốt nước mắt vào trong, đau đớn khôn nguôi, trong đầu lóe lên ý nghĩ phải rời xa gã chồng phản bội nhưng lý trí lại sợ hãi.

Chồng hứa hẹn, thề thốt rồi quỳ lạy xin tha thứ, nhưng tôi vẫn thấy sự tổn thương, nỗi đau mình đã và đang trải qua thực sự khó hàn gắn. Tôi như hóa đá và lạnh băng sau cú sốc.

Những tâm sự khác về tình yêu, gia đình và cuộc sống, những câu chuyện ngoại tình,….

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

Uất ức vì cứ giãi bày là chồng “mời” tôi “cặp bồ”

Tôi và anh ta bây giờ chẳng còn cảm xúc, chẳng còn tình cảm gì nữa nhưng ly hôn thì tôi thương các con lắm. Còn vẫn chung sống với anh ta dưới một mái nhà thì tôi không thể chịu được. Tôi không thể chịu nổi sự coi thường của anh ta, anh ta coi tôi chẳng ra gì, dám gọi điện ỡm ờ với bồ ngay trước mặt tôi, làm tôi xấu hổ mất mặt với cả bác giúp việc. Tôi phải sống thế nào đây, khi đường tiến, đường lui đều không có.
- Có đôi lúc tôi cảm giác như mình phát điên vì chồng thách thức, chà đạp lên danh dự của mình. Tôi chỉ muốn được anh ta chia sẻ nên giãi bày một chút, anh ta lại vênh mặt: “Tôi không làm được, giỏi thì cô cứ cặp bồ
Tôi và chồng lấy nhau vì tình yêu, hoàn toàn tự nguyện, không ai bắt ép hay cấm cản. Khi đến với nhau, chúng tôi có đủ cơ sở cho một cuộc sống hạnh phúc, hai vợ chồng đều có việc làm ổn định, thu nhập của anh rất khá và anh đã có căn hộ riêng.
Nhưng tôi đã nhầm khi đánh giá anh ta là người đàn ông nghiêm túc, chỉn chu với gia đình. Cưới tôi, chẳng qua anh ta muốn kiếm một người vợ đảm đang sinh con cho anh ta chứ không coi trọng vợ.

Tôi và anh ta bây giờ chẳng còn cảm xúc, chẳng còn tình cảm gì nữa
Tôi và anh ta bây giờ chẳng còn cảm xúc, chẳng còn tình cảm gì nữa
Khi đã có hai con tôi không còn được xuân sắc như trước nữa, chính tôi cũng thấy mặc cảm với thân hình của mình. Dù đã có giúp việc nhưng về đến nhà là tôi liên tay liên chân vì muốn mọi thứ hoàn hảo trong mắt anh. Tôi muốn anh trở về nhà khi tất cả mọi thứ trong nhà đã được sắp xếp ngăn nắp, con đã tắm rửa sạch sẽ để chơi với bố. Vì vậy, rời công sở là tôi lao vút đi đón bé lớn ở trường mẫu giáo, tắm cho con, cho bé con ăn để tình cảm mẹ con thêm gắn kết. Tôi rất muốn tự tay mình chăm sóc các con.

Tôi thường dặn bác giúp việc rất kỹ lưỡng về cách chăm con khi ở nhà, về đến nhà lại cuống cuồng xem xét con có bị muỗi đốt, bị ngã, bị thâm tím chỗ nào trên người không. Tôi lo lắng thái quá nên chẳng còn tâm trí, sức lực đâu mà nghĩ đến việc chăm lo cho mình, dành thời gian cho chồng.

Tôi mất ăn, mất ngủ vì lo cho con nhất là khi chẳng may con đau, ốm, người gầy rộc đi, tóc tai xơ xác. Nhiều khi nhìn thấy mình trong gương tôi cũng giật mình thảng thốt bởi mình xuống sắc quá. Biết như thế là không tốt nhưng tôi không sao bỏ được thói quen lo nghĩ về con thái quá để sống thanh thản hơn.

Đến một ngày tôi bắt gặp chồng mình cùng cô gái trẻ với vẻ mặt mãn nguyện, nói cười ríu rít rời khỏi nhà nghỉ. Đêm ấy về nhà, khi tôi nói chuyện đó, chồng không thèm ngụy biện hay chối một câu, mà huỵch toẹt luôn rằng: “Cô nhìn lại mình đi, được sống đầy đủ vật chất như thế, nhà có người giúp việc lo cho cả mà trông cô không khác gì mụ nạ dòng quá tuổi 40? Cô còn có gì hay cho tôi mà tôi chẳng đi tìm người khác?”.

Tôi nghẹn đắng khi nghe những lời đó từ chồng. Tôi nói với anh rằng: “Tôi xơ xác là vì lo cho con, muốn nhà cửa hoàn hảo trong mắt anh, muốn anh yên tâm công tác. Tôi chỉ cần anh về ăn cơm cùng gia đình, tối ôm tôi ngủ”. Nhưng anh thẳng thừng rằng: “Tôi không làm được, giỏi thì cô cứ đi cặp bồ, tôi không cấm”.
Khi tôi phát hiện ra sự thật, tôi đã khóc rất nhiều nhưng anh ta tỉnh bơ. Anh ta không coi đó là chuyện đáng phải xấu hổ hay có lỗi với vợ con. Tôi còn nhớ như in lời anh ta nói: “Tôi hỏi cô, từ ngày lấy nhau đến giờ, tôi đã để mẹ con cô túng thiếu một ngày nào chưa? Cô được ăn trắng mặc trơn mà không biết chăm lo cho mình đấy thôi. Tôi làm lụng vất vả ra tiền, tôi vui chơi giải trí thì có gì sai”.

Những ngày sau đó, anh thường xuyên không ăn cơm tối và chỉ về nhà khi đã quá muộn. Con cái đi ngủ hết còn tôi cùng đã quá mệt mỏi vì chờ đợi, hễ tôi mở miệng nhắc anh sao không về sớm con mong thì anh lại sẵng giọng: “Cô khỏi vòng vo, sáng nào tôi cũng chơi với chúng. Còn muốn tôi làm theo ý cô thì không có đâu. Tìm được thằng nào hay thì cứ tìm”.

Tôi và anh ta bây giờ chẳng còn cảm xúc, chẳng còn tình cảm gì nữa nhưng ly hôn thì tôi thương các con lắm. Còn vẫn chung sống với anh ta dưới một mái nhà thì tôi không thể chịu được. Tôi không thể chịu nổi sự coi thường của anh ta, anh ta coi tôi chẳng ra gì, dám gọi điện ỡm ờ với bồ ngay trước mặt tôi, làm tôi xấu hổ mất mặt với cả bác giúp việc. Tôi phải sống thế nào đây, khi đường tiến, đường lui đều không có.

Q.A - Theo giadinh.net

Thứ Năm, 9 tháng 4, 2015

Cưới con trai của người yêu cũ để… trả thù

Câu chuyện tình yêu, nhật ký tình yêu

Mọi chuyện như càng rối tung trong căn nhà nhỏ khi tôi nằm bên chồng mà cứ nghĩ về bố chồng. Tôi dằn vặt và đấu tranh tư tưởng lắm, nhưng mỗi khi có cơ hội là tôi lại mụ mị lao vào người tình cũ quên hết trời đất. Cảm giác lo sợ, run rẩy và bấn loạn hành hạ tôi mỗi ngày.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nghèo, nhà tôi cũng không lấy gì làm khá giả nhưng ông trời thương ban cho tí nhan sắc. Những ngày đi học trên Hà Nội, tôi luôn được một vài anh bạn săn đón nhưng chưa một lần gật đầu nhận lời làm bạn gái ai.

Năm thứ ba tôi mới bắt đầu có cảm tình với một người khác giới, nhưng đó lại là người đàn ông có gia đình, có vợ và con trai lớn hơn tôi hai tuổi. Tôi gọi người đó là thầy. Tôi quen thầy khi tham gia cuộc thi hoa khôi ở trường, thầy là trưởng phòng công tác sinh viên, cũng là trưởng ban tổ chức, thường xuyên theo sát chúng tôi trong suốt cuộc thi. Tiếp xúc với thầy nhiều, tôi dần dà nảy sinh tình cảm, tôi yêu thầy lúc nào không hay.

Cưới con trai của người yêu cũ để… trả thù
Tôi đau đớn và suy sụp sau khi thầy dứt khoát chia tay. Ngày thầy nói lời dứt khoát, tôi khóc như mưa, tinh thần suy sụp hoàn toàn
Không biết tôi có phải loại con gái trơ trẽn không nhưng tôi gạt hết tất cả sang một bên, lao vào tấn công thầy như con thiêu thân. Năm đó, tôi đoạt giải Á khôi và người thầy đáng kính đã bị tôi chinh phục. Dù tuổi tác cách biệt nhưng tôi và thầy yêu nhau thật lòng. Chúng tôi như hai thỏi nam châm cứ hút dính lấy nhau. Ở thầy có sự từng trải, đàn ông, ở tôi có nhiệt huyết và sự mãnh liệt của tuổi trẻ.

Nhớ thầy, tôi lại vờ mang tài liệu lên hỏi han, rồi lén lút gặp thầy ở quán cà phê và… nhà nghỉ. Tôi có thể vứt bỏ mọi thứ, bỏ ngoài tai mọi dèm pha để đến bên thầy nhưng thầy thì không thể vậy, thầy không thể bỏ gia đình và hủy hoại thanh danh, sự nghiệp vì tôi.

Tôi đau đớn và suy sụp sau khi thầy dứt khoát chia tay. Ngày thầy nói lời dứt khoát, tôi khóc như mưa, tinh thần suy sụp hoàn toàn. Tôi bỏ học gần 1 tháng, người gầy sọp, dù tìm mọi cách nhưng vẫn không thể làm thầy lay động. Tôi đau đớn và căm hận tìm cách trả thù. Và mục tiêu tôi nhắm tới không ai khác chính là con trai người đàn ông đã lạnh lùng bỏ rơi tôi.

Ba tháng sau, tôi cùng H (con trai thầy) về nhà xin cưới, thầy tái mặt không đồng ý. Nhưng với sự cương quyết của hai đứa chúng tôi, cả hai bên phải chấp nhận tổ chức một đám cưới khá hoành tráng. Ngoài gia đinh hai họ còn có bạn bè và nhiều các thầy cô đồng nghiệp khác. Tôi đã định làm điều gì đó điên rồ trong đám cưới, nhưng nhìn ánh mắt đáng thương của người đàn ông tôi yêu hơn cả bản thân mình, nhìn gương mặt rạng ngời của chồng, tôi không cam tâm.

Gọi người đàn ông ấy là bố chồng đã hơn 3 tháng, tôi vẫn loay hoay chưa biết phải làm gì. Tôi chỉ tính tới việc lấy con trai thầy là thầy sẽ đau đớn, suy nghĩ lại, nhưng sau đó ra sao, làm gì thì tôi lại chưa từng nghĩ tới.

Ở cùng nhà, ăn cùng mâm, tôi nhận ra rằng, bố chồng vẫn còn rất yêu tôi, ông không phải loại đàn ông "vắt chanh bỏ vỏ". Chúng tôi đã ngồi lại nói chuyện với nhau về chuyện quá khứ với tư cách 2 người tình cũ, rồi với tư cách bố chồng nàng dâu. Nhưng mọi lời nói thuyết phục của thầy vẫn không thể làm tôi cắt đứt mọi tình cảm xưa.

Tôi đã thú nhận rằng tôi vẫn yêu thầy, và lấy H. chỉ mới mục đích “trả thù”. Bố chồng lặng người đi, khẽ nâng gọng kính, trầm tư một hồi. Ông xin tôi hãy thương, hãy yêu con trai ông như đã yêu ông, hãy coi ông như một người thầy, một người cha mà thôi. Tôi bật khóc, cảm giác yếu mềm và khao khát được yêu thương, tôi xin được lần cuối ở bên ông. Thế là hai người chúng tôi, bố chồng – nàng dâu, lén lút dẫn nhau vào nhà nghỉ “mây mưa” như thể đây là lần cuối cùng trong đời.

Những tưởng mọi chuyện sẽ chấm dứt từ đó, nhưng từ sau hôm vào nhà nghỉ, chúng tôi lại càng muốn được gần gũi nhau hơn. Mọi chuyện như càng rối tung trong căn nhà nhỏ khi tôi nằm bên chồng mà cứ nghĩ về bố chồng. Tôi dằn vặt và đấu tranh tư tưởng lắm, nhưng mỗi khi có cơ hội là tôi lại mụ mị lao vào người tình cũ quên hết trời đất. Cảm giác lo sợ, run rẩy và bấn loạn hành hạ tôi mỗi ngày.

Tôi biết, nếu cứ tiếp diễn, mọi chuyện sẽ đổ bể, tôi sẽ thành quả bom, phá tan thanh danh, sự nghiệp của chồng, bố chồng và cả bản thân mình nữa. Tôi đã sai, đáng lẽ không nên mang lòng hận thù của mình đi reo rắc lên người con trai yêu thương tôi thật lòng như H., không nên tìm cách trả thù người đã bỏ rơi tôi.

Tôi đã sai khi không thể làm chủ được bản thân và tình cảm của mình để lao vào cuộc tình loạn luân không đầu không cuối này. Tôi đã sai khi không nghe lời "thầy". Liệu một quyết định ly hôn và bỏ đi một nơi thật xa để bắt đầu lại cuộc sống mới có là sai?


Theo Phunutoday

Phụ Nữ Tuổi 30 Lựa Chọn Gia Đình Vợ Chồng Con Cái

Trước ngưỡng cửa ba mươi, phụ nữ có nhiều lựa chọn và trong đó điều quan tâm nhất là việc có con. Có phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ, có phụ nữ chỉ chọn làm mẹ đơn thân.

“Cả hai đều dũng cảm như nhau. Thậm chí người ta vẫn nói làm mẹ một mình là những phụ nữ dũng cảm mạnh mẽ. Tôi lại thấy những phụ nữ chọn chồng để được làm mẹ mới thật sự là dũng cảm.

Tôi vẫn bảo với những cô bạn đơn thân muốn tìm lời khuyên, rằng, hãy xem, tôi chỉ hơn bạn có mỗi một tờ giấy thôi, đó là tờ đăng ký kết hôn, nhưng tôi thua kém bạn tất cả: cơ hội phát triển trong sự nghiệp, quyền tự quyết, thời gian chăm sóc bản thân, sự tự chủ trong đời, sự độc lập về tinh thần, và thậm chí không có nhiều cơ hội được ngủ dang tay chân trên một chiếc giường lớn không vướng víu….” – Nhà văn Trang Hạ bày tỏ quan điểm của mình về bà mẹ đơn thân.

Phụ Nữ Tuổi 30
Họ khao khát làm mẹ nhưng không vì thế mà chấp nhận lấy người đàn ông họ không yêu.
Trang Hạ nói rõ, cô không nhận xét về “trào lưu” bà mẹ đơn thân đang có xu hướng gia tăng đang gia tăng như một số điều tra đã công bố. Với tư cách là người phụ nữ đã có con, đã trải qua giai đoạn làm bà mẹ đơn thân Trang Hạ cho rằng những phụ nữ khi quyết định một vấn đề lớn trong cuộc đời hãy suy nghĩ thật kỹ càng.

Trên thực tế, những năm gần đây, trào lưu sinh con và nuôi dạy con một mình ngày càng phổ biến hơn trong giới phụ nữ trẻ. Kết quả điều tra toàn quốc về gia đình Việt Nam do Bộ Văn hóa – Thể thao và Du lịch và Tổ chức UNICEF công bố, có khoảng 2,5% dân số sống độc thân, trong đó chủ yếu là nữ giới và đa phần trong số họ chấp nhận nuôi con một mình. Xu hướng gia đình đơn thân nuôi con ngày một gia tăng theo tỉ lệ ly hôn và lượng trí thức nữ giới tại các thành phố lớn, cũng như nhiều tên tuổi văn nghệ sĩ nổi tiếng công khai giãi bày chuyện sinh con một mình hoặc đơn thân nuôi con sau khi ly hôn.


Theo sự phát triển, quan niệm của xã hội cũng đã thay đổi, phụ nữ không nhất thiết phải kết hôn mới sinh con. Nhiều phụ nữ do lỡ làng trong chuyện tình cảm, hay có một cú sốc về tâm lý không muốn lấy chồng nhưng vẫn muốn có con đã chọn giải pháp này. Họ khao khát làm mẹ nhưng không vì thế mà chấp nhận lấy người đàn ông họ không yêu.

Tuy nhiên, theo một chuyên gia xã hội học, khi lựa chọn nuôi con một mình, người phụ nữ nên nhìn thấy trước những khó khăn mà mình sẽ phải đối mặt. Tùy thuộc vào hoàn cảnh mà người mẹ đơn thân gặp nhiều hay ít khó khăn. Thực tế đã diễn ra cảnh nhiều người mẹ đơn thân khó khăn về kinh tế, nhất là lúc đau ốm, hoạn nạn không ai chăm sóc. Họ bị sức ép từ cha mẹ, họ hàng và chính từ bản thân mình, điều này không dễ để vượt qua.

Đặc biệt, đối với đứa trẻ, do đặc điểm giới tính (đàn ông cứng rắn, kiên quyết hơn), người mẹ dù có cố gắng đến đâu cũng không thay thế được vai trò người cha. Thông thường, những bà mẹ đơn thân sẽ cố gắng tìm cách bù đắp sự khuyết thiếu của người cha. Chính vì vậy, những đứa trẻ dễ bị nuông chiều quá mức dẫn đến sự phát triển lệch lạc.

“Những khó khăn luôn diễn ra trong đời sống của những người lưa chọn là single-mom. Song, tôi thấy đáng sợ hơn là những người bị buộc phải làm single-mom mặc dù vẫn có chồng, vẫn có gia đình. Vừa phải nuôi chồng vừa phải vượt cạn, một mình, vừa “nằm ổ” sau sinh vừa phải cáng đáng mọi gánh nặng kinh tế cũng như công việc trong gia đình. Những người mẹ “độc thân” bất đắc dĩ ấy trong gia đình nhiều tới mức, tôi đã gặp ở mẹ tôi, ở bạn bè mẹ tôi, ở bạn bè tôi, ở đời tôi, ở những người tôi gặp, tôi quen, tôi nghe kể….”, nhà văn Trang Hạ chia sẻ

Thứ Sáu, 3 tháng 4, 2015

Tôi Không Buồn Khi Chồng Đi Cặp Bồ Với…Tình Nhân

Chắc chắn rằng những ai nghe tôi nói câu này đều nghĩ rằng tôi không được bình thường. Đúng, tôi không bình thường, bởi chẳng có người đàn bà bình thường nào lại khao khát chồng mình đi cặp bồ, chồng mình chấp nhận ly hôn để đến với cô nhân tình. Nhưng đó thực sự là những gì mà tôi đang mong đợi. Tôi mong anh ấy hạnh phúc bên người đàn bà ấy, người đàn bà yêu anh thật lòng… không giống như tôi – một người vợ sống bên chồng mà nhớ nhung tình cũ.
Cuộc hôn nhân của tôi với chồng là một sự sắp đặt hoàn hảo của người thân và tình yêu nồng cháy mà anh dành cho tôi. Nhưng từ phía tôi, ngoại trừ sự biết ơn, cảm động về tình cảm anh dành cho mình thì tôi không có một chút tình yêu nào dành cho anh cả. Chồng tôi hơn tôi 9 tuổi. Giai đoạn tôi còn là sinh viên là lúc gia đình tôi gặp nhiều khó khăn nhất do bố tôi làm ăn thất bát. Thời điểm đó, vì đem lòng yêu tôi mà anh đã tận tình giúp đỡ bố mẹ tôi, không quản ngại điều gì, cũng không tính toán hơn thiệt dù tôi chưa từng nhận lời yêu anh. Sự chân thành của anh khiến ai cũng phải cảm động và tôi cũng vậy. Nhưng cảm động không có nghĩa là yêu.
Chồng Đi Cặp Bồ

Tôi đã không ghen khi biết chồng mình đã ngoại tình với tình nhân

Lúc đó tôi yêu một cậu bạn cùng lớp. Vì chỉ bằng tuổi tôi nên so với người chồng của tôi thì anh ấy không thể nào giúp đỡ gia đình tôi như người kia đã làm. Sau khi tôi ra trường, bố mẹ tôi ép tôi phải lấy anh bởi vì anh là ân nhân với gia đình tôi. Còn người mà tôi yêu lúc đó thậm chí còn chưa có công việc để nuôi sống mình chứ đừng nói làm chỗ dựa cho tôi, đau khổ rất nhiều nhưng rồi tôi nghe cha mẹ vì tôi cũng sợ thời đại này làm sao có thể sống cảnh “một mái nhà tranh hai trái tim vàng”. Người tôi yêu cũng không trách tôi bởi vì anh ấy biết anh ấy không thể lo cho tôi được như người kia nên chấp nhận buông tay để tôi tìm hạnh phúc cho riêng mình.

Tính đến giờ tôi đã lấy chồng được 10 năm nhưng mới chỉ có một đứa con. Sở dĩ tôi không muốn sinh thêm cháu thứ hai vì càng sống tôi càng nhận ra mình làm khổ chồng quá nhiều. Tôi không yêu anh dù anh quá tốt. Anh càng ra sức chăm lo, yêu thương tôi thì tôi lại càng cảm thấy tiếc nuối những năm tháng cũ tôi đã không mạnh mẽ bảo vệ tình yêu của mình. Cái cảm giác sống bên một người tốt nhưng mình lại không thể yêu họ khiến tôi bức bối vô cùng.

Và rồi tôi phát hiện chồng mình có bồ. Tôi đã từng nghĩ nếu tôi có thể ghen tuông lồng lộn lên thì có lẽ tôi sẽ quyết tâm quên bằng được người cũ để bảo vệ hạnh phúc gia đình mình. Nhưng không ngay cả khi tôi biết anh đang qua lại với một người phụ nữ góa chồng tôi cũng không mảy may tức tối. Thậm chí tôi còn nghĩ đó là một sự an ủi với anh khi anh tìm được một người yêu anh đến như vậy. Bằng không thì anh quá thiệt thòi khi bao năm qua lấy tôi mà không hề được yêu thương thực sự.

Khi tôi nhận ra mình không thể nào yêu chồng ngay cả tại thời điểm tôi có thể bị mất anh đi chăng nữa thì tôi mới thấy việc cố sống cùng anh là một sự tàn nhẫn với cả hai. Tôi gặp lại người cũ của mình. Anh ấy và vợ đã ly hôn được hơn 3 năm rồi và giờ anh đang sống một mình. Chúng tôi yêu nhau, muốn sống bên nhau như vợ chồng, điều mà lẽ ra cách đây chục năm chúng tôi phải cố gắng làm cho bằng được. Điều duy nhất khiến tôi chưa muốn ly hôn là chính là vì tôi muốn chồng tôi là người chủ động làm việc đó. Tôi ao ước anh yêu người phụ nữ kia thật lòng và quay về đòi ly hôn với tôi. Như vậy anh sẽ bớt tổn thương hơn là việc sau bao năm tận tụy vì tôi mà bây giờ chính tôi lại là người đòi ly hôn trước. Tôi không yêu anh nhưng tôi mắc nợ anh quá nhiều. Lương tâm làm người không cho phép tôi khiến anh bị tổn thương.

Tôi biết chồng tôi chỉ ngoại tình vì anh ấy buồn chán chứ lòng anh ấy còn yêu tôi lắm. Tôi đã cân nhắc rất nhiều và nghĩ về chuyện có nên đi gặp người tình của chồng và nhờ cô ấy giúp đỡ để anh quyết tâm bỏ vợ hay không? Nếu mọi thứ diễn ra như vậy thì cả 4 người chúng tôi đều có cơ hội được sống bên người mình yêu thực sự. Tôi có nên tìm gặp người tình của chồng và đưa ra lời đề nghị đó hay không?

Thứ Hai, 2 tháng 3, 2015

Lời xin lỗi muộn màng đến vợ yêu

vợ yêu

Những nỗ lực cuối cùng có thể để níu kéo một gia đình nhỏ đang tan vỡ.

Nhưng em phải trả lại cho anh một thứ... Đó là trái tim anh, mạng sống của anh, em đã giữ nó quá lâu rồi. Hãy trả lại cho anh đi em nhé... còn nếu không thì em cứ giữ bởi có lẽ nó sẻ không muốn về với anh nữa... nó đã nằm gọn trong trái tim em mất rồi, nơi đó rất "ấm áp".
Vâng, tôi là ai...tôi đang làm gì...bây giờ đã khuya rồi, mọi người đều chìm trong giấc ngủ. Bạn à, tôi viết những dòng nầy không như một bài viết bình thường, thật sự tôi đang cố gắng những nỗ lực cuối cùng để có thể níu kéo một gia đình nhỏ đang tan vỡ.

Vâng là tôi, nhìn vợ và con gái say trong giấc ngủ, tôi đau lòng quá, tôi muốn khóc, Lạ thật hơn một năm nay, đêm nào tôi cũng thức khuya, công việc của tôi là viết về những câu chuyện tình yêu, những cảm xúc , cung bậc yêu thương trong cuộc sống.
Tôi quá hiểu gia đình, tình yêu, và như thế nào để duy trì hôn nhân hạnh phúc...tôi đã viết, đã xem rất nhiều như là một nhà tư vấn tình yêu chuyên nghiệp , nhưng... không hiểu sao tôi "lại quên" gia đình mình ! Gần hai năm trời tôi chẳng quan tâm vợ mình đang nghĩ gì làm gì, tâm trạng như thế nào...Con gái tôi đã lớn dường nào tôi cũng chẳng để ý đến.

Và chuyện gì đến cũng phải đến, vợ tôi rất cương quyết, ngày mai cô sẻ dẫn con gái đến một nơi xa lạ nào đó mà tôi không thể biết, dù tôi đã cạn lời trong mấy ngày qua... tôi chẳng biết phải làm gì , có lẽ sự thiếu quan tâm đã làm tình yêu chết đi rồi sao.

Dù muộn màng nhưng cũng xin gởi những dòng nầy đến người vợ mà tôi đã "vô tình quên lãng" , như cầu xin sự tha thứ cho những lỗi lầm...hy vọng em có thể hiểu.
..................'''...............
Em à... sao xa lạ quá, thậm chí anh không thể nói những lời nầy trực tiếp với em dù em đang bên cạnh... Không biết ngày mai em sẻ quyết định như thế nào... nhưng anh mong em hãy vì con một lần, không có bất cứ ai nói điều nầy là tốt cho con cả...(vợ yêu bản tính nóng nãy đừng vội vò lá thư nhé :).
Nếu em quyết định ở lại, anh xin hứa sẻ yêu thương, quan tâm mẹ con em nhiều nhất như một người chồng, người cha có thể... Còn ngược lại nếu em quyết định ra đi chắc chắn rằng không ai có thể giữ được người muốn ra đi... Em có thể lấy tất cả mọi thứ trong "ngôi nhà đáng ghét" (là em nghĩ vậy nên thôi tốt nhất đừng lấy gì nhé :)) để lại cho anh :).. 

Nhưng... em phải trả lại cho anh một thứ... Đó là trái tim anh, mạng sống của anh, em đã giữ nó quá lâu rồi. Hãy trả lại cho anh đi em nhé... còn nếu không thì em cứ giữ bởi có lẽ nó sẻ không muốn về với anh nữa... nó đã nằm gọn trong trái tim em mất rồi, nơi đó rất "ấm áp" vợ yêu à !.
góc tình yêu

Ngân kim 2h 00 ngày mới hy vọng 


Chủ Nhật, 1 tháng 3, 2015

Gởi đến những cặp vợ chồng giận nhau đang định ly hôn

Gởi đến những cặp vợ chồng giận nhau đang định ly hôn
Gởi đến những cặp vợ chồng giận nhau đang định ly hôn
Tối qua hai vợ chồng giận nhau, và trong lúc hờn dỗi, em đã buột miệng một cách thật dại dột: "Hay là mình ly hôn đi, chứ sống vầy em cũng thấy mệt mỏi quá chừng!"

Anh vừa quày quả bỏ ra khỏi phòng và không quên buông lại một câu xanh rờn: "Ừ, nếu em muốn vậy thì để anh ghi đơn cho!"

Em lo lắng suốt đêm, đến sáng ra thấy trên bàn trang điểm đã có sẵn một tờ đơn…

"''''
ĐƠN XIN HÔN

Kinh gửi: Tòa án tại gia

Tôi tên là: CHỒNG DỄ THƯƠNG. Sinh năm: 1981

Cư ngụ tại: Ngôi nhà ngập tràn tình yêu.

Xin được hôn cô: VỢ ĐÁNG YÊU. Sinh năm: 1985

Cư ngụ tại: cũng ngôi nhà ngập tràn tình yêu ở trên.

Nội dung xin "hôn": Do cuộc sống có vài điều không hòa thuận dẫn đến cãi nhau khiến vợ chồng cả đêm không ngủ được. Tôi viết đơn này để xin giải quyết một vấn đề vô cùng bức bách là được "hôn" vợ tôi càng nhiều càng tốt, càng lâu càng tốt. Chỉ có việc "hôn" này mới giúp tránh được chiến tranh lạnh. Kính mong tòa nhanh chóng giải quyết tình trạng của chúng tôi. Nếu không tôi buộc phải đơn phương thực hiện.

Về tài sản chung: Tài sản chung suy nhất của vợ chồng tôi là tình yêu, tôi xin được giữ nguyên và không có nhu cầu chia chác. Để thực hiện việc "hôn" này, tôi xin tòa yêu cầu mỗi bên đóng góp tài sản riêng của mình là… cái miệng. Ai không thực hiện thì bên kia có quyền tự ý... tấn công.

Ngày…tháng…năm

Chồng dễ thương (đã ký)"

Em bật cười hạnh phúc vì sự đáng yêu và hài hước của anh............................ 

(Sưu tầm)

[Chuyện gia đình] OK nhưng tôi không đồng ý ly hôn nhé!

Thúy bật cười khi đọc được những dòng chồng viết vào cuối lá đơn ly hôn do đích thân cô viết: “OK, nhưng tôi không đồng ý ly hôn nhé. Ký tên đàng hoàng”.
gia dinh,vo chong
Lá đơn ly hôn có thể là vật chứng kết thúc mối quan hệ vợ chồng nhưng nhiều khi những tờ đơn “khó đỡ” lại là chất keo dính giúp hai người hòa giải và thêm hiểu nhau hơn.
Nhắc đến chuyện ly hôn, Hoài (Ba Đình, HN) cười ngặt nghẽo khi nhớ tới kỷ niệm của lần chia tay “hụt” nhớ đời. Kết hôn được chưa đầy 1 năm nhưng cuộc sống vợ chồng son của Hoài không được suôn sẻ như cô mong muốn. Chồng Hoài là người quảng giao, đặc biệt ham mê công việc nên từ ngày cưới về, hầu như anh ít khi trở về nhà trước 8h tối.

Nhà có hai vợ chồng, ngày nào Hoài cũng lủi thủi một mình, khi thì loanh quanh trong bếp, lúc lại bày vẽ chuyện dọn dẹp để lúc cảm thấy mình bận bịu. Cuối tuần, chồng lại đi thể thao và gặp gỡ bạn bè nên có chăng thì hai người chỉ ra ngoài cùng nhau vào tuổi tối chủ nhật. Mọi việc cứ lặp đi lặp lại trong suốt một thời gian dài khiến Hoài cảm thấy ngột ngạt.

Dần dần, cô bắt đầu cáu gắt với chồng về tất cả mọi việc. Gần như là để tỏ thái độ lại với hành xử của vợ, chồng Hoài đi nhiều hơn, có khi bỏ cả cơm tối. Tâm trạng Hoài ngày càng chán nản, cô sống khép kín và lúc nào cũng u sầu. Có lần, chồng Hoài bất ngờ về sớm, nhìn thấy vợ ngồi một mình trước bàn ăn, hai vai rung lên như đang khóc, anh thở dài rồi lặng lẽ lên phòng.

Ngày hôm sau, Hoài cố ý viết một lá đơn ly hôn và đặt trên bàn làm việc của chồng, bên cạnh là một mẩu giấy nhỏ có ghi: “Anh ký đơn đi, em không thể chung sống với anh thêm nữa”. Cô cố ý ra khỏi nhà trước chồng, trong lòng ngổn ngang trăm mối. “Thú thật là khi ấy tôi hoang mang lắm, cảm giác vừa hồi hộp vừa sợ.
Nếu chồng ký đơn thì tất cả sẽ kết thúc, còn nếu không thì tôi sẽ lại tiếp tục cuộc sống ngạt thở khi xưa. Dù là trường hợp nào xảy ra thì tôi cũng đều đau khổ như vậy, ngồi làm việc mà lòng tôi như có lửa đốt, có khi tôi còn cầu mong cho chồng đừng đọc được lá đơn tôi viết”, Hoài tâm sự.

“Tối hôm ấy về nhà, tôi sững người khi nhìn thấy một lá đơn khác bên cạnh lá đơn tôi viết, khi đọc những dòng đầu điên, tôi chỉ biết khóc. Lá đơn có tên là Đơn xin làm lành với vợ. Chồng tôi vốn không giỏi về khoản văn vẻ, nhiều câu còn thậm chí không có chủ ngữ hay dùng từ buồn cười vô cùng nhưng tôi nghĩ rằng đó là thứ tuyệt vời nhất tôi biết về chồng vì được viết từ chính gan ruột anh ấy.
Tôi có nhớ nhất một câu trong đó, anh ấy viết rằng: Tôi viết đơn này với mục đích muốn xin lỗi vì đã để vợ phải buồn nhưng tôi xin cam đoan rằng tôi chỉ quá đam mê bóng đá chứ chưa từng làm việc có lỗi với vợ. Mặc dù đã mất không ít nước mắt vì anh ấy nhưng lúc đó, mọi khó chịu của tôi gần như tan biến hết. Cuối tuần đó, lần đầu tiên chồng chủ động rủ tôi lên kế hoạch về một chuyến đi chơi ngắn ngày”, Hoài hạnh phúc kể lại lần chia tay đáng nhớ.

Sau sự cố, thật may mắn là Hoài và chồng đã tìm thấy tiếng nói chung. “Chồng tôi ít nhiều đã thay đổi, dù rằng những cố gắng đó vẫn chưa thể khiến tôi hài lòng. Nhưng hơn hết, tôi hiểu rằng quan trọng nhất vẫn là việc học cách chấp nhận những mặt xấu của nhau. Mãi đến sau này, tôi mới biết lá đơn vụng về đó là do anh ấy cóp nhặt từ trên mạng xuống và có thêm thắt thôi”, Hoài cười vui vẻ khi nhắc tới quãng thời gian khó khăn đã qua của hai vợ chồng.

Cũng giống với hoàn cảnh của Hoài, Thúy (Hải Phòng) đã từng dở khóc dở mếu khi cầm trên tay lá đơn ly hôn có chữ ký “khó đỡ” của chồng. Vợ chồng trẻ lại mới cưới nên không ít xích mích, đã vậy chồng Thúy lại thuộc mẫu đàn ông tính trẻ con và vô tâm số một. Vậy nên nhiều khi chỉ cần một hành động nhỏ không vừa lòng là đủ cho cả hai vợ chồng “chiến tranh lạnh” nguyên một tuần.
Đã vậy, Thúy cũng đáo để chẳng kém, nhất quyết không chịu kém miếng nào.
Nhiều khi có việc gì không hài lòng, cô chủ động viết đơn ly hôn và yêu cầu chồng ký. Căng thẳng là thế nhưng cũng may là hai vợ chồng cũng mau giận mau quên, thành ra chưa lần nào cách viết đơn ly hôn đó có hiệu nghiệm.

gia dinh,hon nhan

Câu chuyện tình yêu hôn nhân gia đình

Một lần, Thúy còn phải cười nghiêng ngả với chiêu trò của ông chồng trẻ con. “Hôm ấy cũng khá muộn, hai bên có vẻ căng thẳng lắm rồi, mình giận dữ ngồi viết một lèo 15 phút xong lá đơn, đặt bút cái rầm trên bàn và bảo chồng ký đơn.
Chồng mình ngồi bên cạnh vừa đưa tay lên che miệng ngáp vừa thều thào bảo sao em giỏi viết đơn thế, động một tí là đơn với từ, lẽ ra em phải đi làm luật sư chuyên giải quyết ly hôn mới phải. Nghe thấy thế, mình càng sôi gan, dí tờ đơn trước mặt chồng giục ký.
Mọi lần thì lão ấy chỉ xùy một cái rồi gạt đi, nào ngờ hôm ấy lại cầm lá đơn và bút viết thật. Lúc ấy mặt chồng mình còn cau có và nghiêm trọng nữa chứ”, Thúy tường thuật lại vụ đòi ly hôn nhớ đời.
Đang lúc chán nản thì chồng trả lại tờ đơn.
Đọc những dòng chồng viết, Thúy như chết đuối vớ được cọc. “Thấy chồng mình viết vào lá đơn, mình buồn lắm, nghĩ là thôi chắc chẳng còn gì cứu vãn nữa rồi. Đến khi cầm lại thì mình phải bật cười vì đọc những dòng chồng viết: 'OK nhưng tôi không đồng ý ly hôn nhé! Ký tên đàng hoàng'. Lòng vừa bực vừa sung sướng, thấy chồng đưa tay ra và bảo: 'Thế này thì vợ khỏi phải viết thêm tờ nữa nhé, sao còn chưa qua đây cho chồng ôm cái nào'. Lúc ấy, ngoài mặt thì còn làm bộ làm tịch nhưng trong lòng thì hết sạch giận hờn rồi, mình chạy đến ôm chồng, thế là hòa”, cô vợ trẻ cười hạnh phúc khi kể lại phút đứng tim với trò đùa của chồng.

(Theo T.H/MASK online)

Điều đàn ông nên tránh khi bị vợ ‘cắm sừng’

Điều đàn ông nên tránh khi bị vợ ‘cắm sừng’
Điều đàn ông nên tránh khi bị vợ ‘cắm sừng’
Đưa ra tối hậu thư bắt vợ lựa chọn, bạo lực, cố lảng tránh sự thật hay không chia sẻ… là những điều cánh mày râu nên tránh nếu muốn giữ gia đình sau cơn bão vợ “ăn nem”.
Gia đình đang êm ấm thì một ngày bỗng bạn phát hiện tin nhắn của vợ gửi cho người khác với rất nhiều lời yêu thương. Nếu bạn làm đơn ly hôn thì sẽ không có gì để bàn bạc nữa, nhưng bạn vẫn muốn cứu vãn cuộc hôn nhân này thì có thể tham khảo một vài điều dưới đây:

Vội vàng kết luận khi chưa tìm hiểu kỹ vấn đề

Chúng ta không thể dựa vào việc nhìn thấy cô ấy đi uống cà phê hay nhắn vài tin nhắn thể hiện sự quan tâm để kết tội vợ ngoại tình. Trong việc này, luôn cần tìm hiểu thật kỹ và chỉ kết luận khi đã có bằng chứng rõ ràng. Việc tìm hiểu nửa vời vừa đem lại cho bạn những cảm xúc tiêu cực, thậm chí bạn có thể đưa ra những kết luận chưa chắc đã chính xác về bạn đời của mình. Hãy nhớ rằng sự bình tĩnh luôn là điều cần thiết.
Rất nhiều nam giới khi phát hiện vợ “ăn nem” bên ngoài thì vô cùng tức giận. Nhiều người cho rằng nam giới ngoại tình còn dễ chấp nhận chứ nữ giới mà quan hệ ngoài luồng thì là đồ bỏ đi. Vì vậy, họ thường trút sự hận thù căm tức vào bạn đời bằng những trận bạo hành về tinh thần hay thể xác hoặc thậm chí là tình dục. Bạn cần thấy rằng đó chỉ là sự thể hiện quyền lực vô lý và áp đặt. Có rất nhiều cách giải quyết một vấn đề mà không cần phải sử dụng bạo lực.Sử dụng bạo lực

Lảng tránh sự thật

Có nhiều nam giới tránh không muốn đối diện với điều này nhưng dù thế nào đi nữa đây cũng là điều mà bạn bắt buộc phải giải quyết. Không né tránh chính là cách giải quyết của người thông minh. Không nên có phản ứng tiêu cực như uống rượu say, đập phá đồ đạc hoặc tìm một người khác để “ăn chả” cho bõ tức. Như vậy cuộc hôn nhân chỉ dồn đến sự tiêu cực hơn mà thôi.

Đưa ra tối hậu thư bắt vợ lựa chọn

Nhiều ông chồng có vợ ngoại tình thường bị ám ảnh với vô số câu hỏi như: Vì sao vợ lại quan hệ với gã kia, hắn hơn mình ở điểm gì, điều gì gã kia làm được còn mình thì không… Những điều này ám ảnh khiến bạn tức giận và thiếu kiềm chế hoặc đưa ra tối hậu thư: “Giữa tôi và thằng đó, cô chọn đi” hoặc “cô muốn đến ở với thằng ấy hay cái nhà này”. Câu nói này không làm cho đối phương cảm thấy bạn đang muốn giải quyết vấn đề mà chỉ muốn dồn cuộc hôn nhân này đến sự căng thẳng hơn mà thôi. Trong trường hợp này, bạn nên bình tĩnh tìm hiểu kỹ vấn đề, nói chuyện thẳng thắn với cô ấy để tìm hiểu lý do trước khi đưa ra quyết định.

Không xác định được cái kết rõ ràng

Bạn muốn cuộc hôn nhân này sẽ đi đến đâu? Ly dị hay mọi việc trở lại như cũ? Điều này vô cùng quan trọng bởi những mong muốn của bạn sẽ là mấu chốt để giải quyết vấn đề. Sự mềm dẻo hay cương quyết đúng lúc của bạn sẽ là yếu tố quyết định xem có thể đưa cuộc hôn nhân này đến vị trí nào. Nếu đã xác định tha thứ thì bạn cần cho cả hai thời gian để quên đi mọi chuyện, cũng không nên nhắc lại nhiều lần để làm tổn thương nhau. Cho cô ấy cơ hội cũng là cho mình cơ hội để giữ hạnh phúc gia đình. Hãy nói ra những mong muốn của mình để cô ấy bù đắp lại những tổn thương đã gây ra cho bạn và bạn cũng cần phải tiếp nhận nó một cách vui vẻ. Hãy xác định rằng, nếu đã tha thứ là tha thứ một cách thực sự.
cho mình cơ hội để giữ hạnh phúc gia đình.
Hãy xác định rằng, nếu đã tha thứ là tha thứ một cách thực sự.

Không tìm sự trợ giúp

Thông thường, nhiều nam giới cho rằng việc vợ ngoại tình là một nỗi nhục và có mặc cảm “liệu mình có vấn đề gì mà vợ lại có thể ngoại tình” nên không muốn chia sẻ chuyện này với ai. Nhưng việc tự loay hoay một mình sẽ làm cho bạn không được thông suốt. Bạn nên tìm đến ai đó thật sự tin tưởng hoặc một nhà tâm lý để tìm lời khuyên. Trước khi giải quyết bằng một cách nào đó, hãy dành thời gian suy nghĩ kỹ càng xem xét liệu chuyện này đã đến mức tồi tệ như bạn nghĩ hay không? Có cần phải bỏ đi một cuộc hôn nhân trong khi bạn vẫn có khả năng giữ được nó? Có cách nào hay hơn trong khi mình không muốn mất người phụ nữ mình yêu?
Nhà tâm lý Hà Linh

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

Chồng từ chối gặp tôi dù anh sắp lìa xa cõi đời này

Khi người ta đồn ầm chuyện của chúng tôi, chồng tôi chỉ nói ngắn gọn: “Cả đời sống với nhau, có lẽ em chưa hiểu hết giá trị hai chữ “hôn nhân”.

Thực ra khi viết những dòng chữ này cảm xúc của tôi vô cùng lẫn lộn, mọi thứ xảy đến với tôi mới như chỉ ngày hôm qua thôi. Những điều tôi làm, thật sự khiến tôi xấu hổ, đau đớn vô cùng. Người ta nói đúng, khi hạnh phúc ở cạnh chúng ta không biết trân trọng… để rồi khi tất cả trôi qua ta mới hối tiếc.
Tôi và chồng cưới nhau được gần 30 năm nay, trong quãng thời gian đó có những buồn vui, hờn tủi. Có những lúc chán chường bởi anh quá hiền lành, không dứt khoát, anh lúc nào cũng sống cho mọi người mà không nghĩ cho bản thân mình.
Mọi người ạ! Tôi nói vậy cũng có lý do của mình, nếu chỉ trong vài trang giấy tôi không thể nói hết được suy nghĩ của mình, nên tôi chỉ xin nói ngắn gọn thế này.
Vợ chồng tôi có 5 đứa con, hiện tại chúng đã khôn lớn. Hai đứa đầu hiện đang sống ở nước ngoài, còn đứa thứ 3 đang sống cùng gia đình chồng ở Thanh Hóa. Đứa con trai đã có vợ sống cùng chúng tôi và đứa con gái út. Vợ chồng tôi hiện đã về hưu, có cuộc sống khá dư giả. Cũng bởi các con tôi vẫn gửi tiền về hỗ trợ bố mẹ hàng tháng.
Chồng từ chối gặp tôi dù anh sắp lìa xa cõi đời này
Chồng tôi là vậy, anh thật sự không muốn giao tiếp với mọi người chỉ chăm chăm lo cho gia đình mình mà thôi (Ảnh minh họa).
Biết gia đình tôi có điều kiện, nên từ xưa anh em phía chồng tôi thường hay cậy nhờ, vay mướn. Tôi không tới mức ki bo không hỗ trợ anh em nhà chồng nhưng vì họ sống không sòng phẳng nên sau một vài lần, tôi rút kinh nghiệm nói là không có. Nhưng chồng tôi tính tình cả nể, thấy anh em khó khăn nên cứ áy náy. Thậm chí anh còn dấu tôi đem tiền cho em trai vay. Để rồi khi tôi phát hiện ra số tiền đã lên tới hàng trăm triệu đồng.
Hai vợ chồng tôi cuống cuồng đi đòi nợ, nhưng rồi cũng chỉ gom về được hơn nửa. Từ lần đó, chồng tôi cũng buồn, anh cũng nói rút kinh nghiệm nghe lời vợ, nhưng nói rồi lại đâu vào đấy khi anh em nhà anh cần, anh lại đau đầu suy nghĩ, bàn tính,…
Trong quan điểm nuôi dạy con của tôi và chồng cũng có nhiều điểm va chạm nhau. Đôi khi tôi muốn các con theo học ngành này, anh lại muốn hướng nó đi ngành kia. Cãi nhau nhiều cũng đau đầu, cuối cùng vợ chồng tôi tôn trọng quyết định của chúng là học nghề và học tiếng rồi đi nước ngoài. Thế là hai đứa đầu đã có lựa chọn riêng của nó. Đứa thứ 3 thì nghe lời tôi học ngành sư phạm, hiện tại cháu đã có công việc ổn định. Đứa thứ 4 thì vâng lời bố theo học ngành y và cháu cũng đã thành công trong con đường sự nghiệp của mình.
Chồng tôi khép kín, không thích giao lưu bạn bè, anh hiện đã nghỉ hưu, chỉ quanh quẩn ở vườn trồng rau, thả gà. Xong việc anh nghỉ ngơi nằm xem ti vi, nghe đài. Còn tôi thì trái ngược, tôi thích văn nghệ đoàn thể, thích đi đây đi đó. Nhiều lần đi vận động mọi người ai cũng hào hứng, về nhìn chồng tôi đâm chán nản. Tôi cũng nói nhiều, nhưng anh kệ anh nói “Ai thích thì cứ tham gia, anh chỉ muốn nghỉ ngơi thanh thản thôi”.
Đôi lần tôi mời chị em về nhà ăn cơm, anh vẫn tham gia nấu nướng, làm rất nhanh, ai cũng khen anh khéo tay, đảm đang. Nhưng chỉ mỗi nhược điểm là hiền, ít nói và không muốn giao tiếp với bạn của vợ.
Đến đây, mọi người đã có thể hình dung được sự trái ngược giữa vợ chồng tôi phải không ạ? Nhưng quả thật sống hơn nửa đời người, có 5 đứa con khôn lớn mà tôi đây vẫn chưa ngộ ra được giá trị hai chữ “hôn nhân”. Tôi kể thật lòng mọi người đừng “ném đá” tôi nhé!
Chồng từ chối gặp tôi dù anh sắp lìa xa cõi đời này
Nhưng anh nhất quyết không muốn nhìn mặt tôi, anh nói anh muốn ở với các con?
Rồi chính cái tính cách phóng khoáng, ham giao lưu của tôi đã đẩy tôi vào một tình thế khó xử, một cuộc tình chớp nhoáng vụng trộm với một người bạn, người anh trong đội bóng chuyền của xã. Tới giờ tôi ân hận vô cùng.
Tôi từng dấu chồng, dấu con đi du lịch cùng người đàn ông đó 2 tuần. Với lý do đi cùng hộiphụ nữ, nhưng thực ra chúng tôi đã tách riêng để đi với nhau. Trong khoảng 2 tuần đó, tôi đã có những trải nghiệm cực kỳ khác lạ. Khi tôi vui vẻ, tôi nào đâu hay chồng tôi đang âm thầm chiến đấu với căn bệnh ung thư dạ dày quái ác.
Khi người ta đồn ầm chuyện của chúng tôi, chồng tôi chỉ nói ngắn gọn: “Cả đời sống với nhau, có lẽ em chưa hiểu hết giá trị hai chữ “hôn nhân”. Em chê anh hiền lành, sống không quyết đoán. Nhưng em đã bao giờ đặt mình vào vị trí của anh trong vai trò người anh, người con cả.
Hơn 30 năm nay, chúng ta cùng làm cùng lo cho những đứa con, có lúc hờn ghen cãi vã nhưng anh luôn trọng ý kiến của em. Nay em nói em có người khác, liệu em có hạnh phúc hơn, hay chỉ là cảm giác nhất thời? Các con sẽ nghĩ gì khi biết có người mẹ như em, chúng sẽ tự hào hay xấu hổ…Anh có giận, có ghen nhưng anh hỏi em, đã bao giờ em nghĩ tương lai của em và người đàn ông đó. Hai người liệu có vượt qua được rào cản Xã hội, có cùng nhau ghánh vác lo toan,…”.
Trước đó tôi đã rất sợ anh sẽ đánh tôi, nhưng rồi khi anh nói xong, anh im lặng ngồi xuống thở dài, tôi thật sự rất hối hận. Tôi đã già, đã đến cái tuổi làm bà thế mà còn làm ra chuyện xấu hổ như vậy?
Một tuần sau đó, chồng tôi ngã bệnh anh phải nhập viện. Khi đau đớn nhất anh đã yêu cầu không muốn gặp tôi. Anh cũng không đồng ý để tôi chăm sóc anh. Những ngày cả nhà vất vả túc trực là lúc tôi có thời gian suy nghĩ lại tất cả mọi chuyện đã xảy ra. Thực sự tôi vô cùng ân hận, tôi đã không thể nghĩ và nói thêm được lời nào?
Giờ sức khỏe của chồng tôi đang vô cùng nguy kịch, tôi rất muốn được tự tay chăm sóc cho anh, chuộc lại lỗi lầm. Nhưng anh nhất quyết không muốn nhìn mặt tôi, anh nói anh muốn ở với các con? Lời anh nói khiến tôi đau khổ vô cùng. Tôi biết phải làm sao đây mọi người ơi? Giờ các con chúng nhìn tôi với anh mắt trách móc, hờ hững, tôi thật sự chỉ muốn các con hiểu tôi đã ân hận, tôi suốt đời chỉ yêu mỗi mình chồng mà thôi, tất cả chỉ là lầm lỡ, nhất thời…
Theo Đời sống & Pháp luật

Chuyện gia đình - Làm gì khi vợ ngoại tình với sếp?n


Tôi biết vợ mình đã ngủ với sếp
Làm gì khi vợ ngoại tình với sếp?
Sau lần đó, gia đình anh Khánh chị Quỳnh sống hạnh phúc như chưa có chuyện gì xảy ra. Cách đây vài tuần, chị Quỳnh đã chủ động xin nghỉ việc tại chỗ cũ, xin làm việc mới, có lẽ chị muốn tạo niềm tin cho anh và xa rời những sai lầm
Vợ chồng tôi lấy nhau tới giờ đã hơn chục năm nhưng tôi chưa thấy một ngày nào hạnh phúc vì kinh tế của hai vợ chồng quá eo hẹp, nhất là khi chúng tôi sinh con xong. Trước đây, cũng giống như anh, khi yêu chúng tôi cũng chỉ biết yêu chứ không tính toán hơn thiệt gì. Ngày sinh viên, tình yêu thường mơ mộng nên chỉ làm theo trái tim chứ không dùng cái đầu để nghĩ. Vợ tôi là người có nhan sắc nên tôi mê lắm. Chính vì mê nên tôi cũng không nghĩ được rằng quê quán xa nhau, cả hai gia đình lại nghèo, tôi và vợ thân cô thế cô trên thành phố lấy nhau sẽ rất khổ. Lúc đó, chúng tôi chỉ mê mải chạy theo tiếng gọi ái tình thôi.

Yêu nhau được hơn một năm thì chúng tôi dọn về ở cùng nhau. Thực ra lúc đó tính toán như vậy vừa là để được gần nhau, vừa là tiết kiệm chi phí sinh hoạt. Về sống cùng nhau, tiền bạc không có chúng tôi bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn. Cuộc sống không có tiền quả thật khó khăn vô cùng. Cãi nhau mãi khiến tình yêu cũng chẳng còn nữa. Quá chán nhau, chúng tôi cũng quyết định chia tay. Nhưng đúng vào lúc đó thì cô ấy có bầu.
Kinh tế vợ chồng eo hẹp hơn khi cô ấy lại mang song thai. Nghĩ đến việc phá bỏ cái thai để chia tay thì quá tàn nhẫn nên chúng tôi đành đánh liều cưới nhau trong khi chưa có một thứ gì. Cưới xong được vài tháng thì vợ tôi sinh con, hai bên gia đình vì vốn không ủng hộ (do xa quê) vả lại cũng không có tiền nên không ai giúp chuyện tiền nong. Chúng tôi cãi nhau triền miên vì không có tiền. Tôi đi làm còng lưng từ sáng tới tối không đủ tiền cho ba mẹ con cô ấy. Cô ấy thì chửi tôi bất tài, vô dụng không nuôi nổi vợ con. Nhưng nào có phải thế, vừa mới ra trường đã có hai con, kinh tế đè nặng, đi đâu xin việc người ta cũng ái ngại, lại chưa kinh nghiệm nên lương thấp là chuyện đương nhiên.
Khi con lớn hơn một chút, cô ấy gửi con cho nhà trẻ để bắt đầu đi làm. Vợ tôi đẹp nên cô ấy cũng không quá khó khăn để kiếm được một công việc. Lúc đầu tôi cũng mừng vì vợ kiếm được việc làm vì như thế cô ấy có thể san sẻ cùng tôi gánh nặng kinh tế. Tiền lương hàng tháng cô ấy đưa về cho tôi đều rất nhiều, thậm chí gấp 3,4 lần thu nhập của tôi. Không những vậy cô ấy lại có tiền trưng diện nữa. Từ ngày cô ấy đi làm, hai con tôi có điều kiện được ăn uống, chăm sóc đầy đủ hơn (tất nhiên là cô ấy thuê người chăm chứ không có ở nhà để chăm con). Nhưng rồi khi cô ấy đi tối ngày, nửa đêm mới về trong tình trạng say mèm tôi bắt đầu thấy lo lắng. Vợ tôi làm thư kí cho một ông giám đốc. Hầu như không có một ngày nào cô ấy ăn bữa cơm tối với gia đình mà toàn về khi đã rất khuya. Rồi những buổi đi “công tác” dài ngày triền miên của vợ khiến tôi nhận ra rằng đã có sự bất thường.
Tôi đã hỏi và vợ tôi dương dương tự đắc: “Anh không phải người đần để hiểu chuyện gì đang diễn ra đúng không? Kiếm tiền của thiên hạ bây giờ khó lắm, anh lại không nuôi nổi mẹ con tôi thì tôi mới phải làm cái trò mạt hạng đó, chứ nếu anh lo được cho mẹ con tôi cuộc sống sung túc thì tôi đâu đến nỗi phải bỏ chồng, bỏ con ở nhà mà đi hầu người khác”. Nghe vợ nói mà tôi cay đắng lắm. Tôi yêu cầu vợ nghỉ làm nhưng cô ấy không chịu vì nghỉ là đồng nghĩa với miếng cơm manh áo của gia đình lại khổ sở. Cô ấy nói cô ấy quá hãi chuyện bữa ăn cũng phải thòm thèm rồi.
Tôi biết vợ mình đã ngủ với sếp vì chỉ có như vậy cô ấy mới kiếm được nhiều tiền như thế. Tôi cũng đã từng nghĩ tới chuyện bỏ vợ nhưng thương hai đứa con còn chưa đi học mà bố mẹ đã chia đôi ngả nên tôi đành cam phận, chấp nhận là một thằng đàn ông hèn hạ để vợ cắm sừng. Một vài năm nữa, cô ấy có chút của nả tích cóp vào thì tôi sẽ bắt vợ tôi bỏ công việc đó. Dẫu sao tôi cũng muốn gia đình mình được êm ấm và đành chấp nhận hi sinh, chịu thiệt thòi.
Đã hơn 2 năm kể từ khi tôi biết vợ mình ngoại tình với sếp nhưng tôi vãn im lặng. Cuộc sống ở thành phố với quá nhiều khoản tiền và vì không muốn để con khổ nên tôi đành giả câm, giả điếc chấp nhận cho vợ lên giường với kẻ khác, hi vọng một ngày nào đó cô ấy sẽ hiểu và quay về hoàn toàn bên tôi.

Đánh kẻ chạy lại?
Câu chuyện của anh Khánh chị Quỳnh đã khiến cho nhiều người phải ngỡ ngàng vì tình yêu và vị tha của người chồng dành cho vợ.
Anh chị đến với nhau sau ba năm của tình yêu thời sinh viên, cuộc sống gia đình của hai người khá ổn định, anh Khánh có công việc cũng tương tốt, thu nhập không cao nhưng không đến nỗi là thiếu thốn về vật chất. Chị Quỳnh là người hướng ngoại và cầu tiến, vì lý do muốn thăng tiến hơn, thời gian gần đây chị đã chuyển công tác, làm việc tại một ngân hàng cổ phần với chức danh trợ lý trưởng phòng.
Sau khi chị Quỳnh đi làm được một thời gian ngắn, mỗi ngày trước khi rời cơ quan, chị Quỳnh luôn gọi điện hoặc nhắn tin thông báo tình hình công việc và những diễn biến tại nơi làm việc mới. Thời gian sau thì thưa dần và không còn nữa, anh Khánh gọi lại thì nói chuyện vài câu là gắt gỏng, chê bai tôi không làm ra tiền, toàn thất hứa chuyện tiền nong, và lúc đó cũng là lúc anh Khánh thấy những bất thường về thời gian làm việc đi sớm về muộn. Những biểu hiện bất thường của chị làm chồng lo lắng và anh đã tìm thuê người tìm hiểu lý do thất thường của vợ.
Và sự thật khiến anh sững người, chị Quỳnh đã ngoại tình với chính trưởng phòng mới. Những tấm hình mà thám tử gửi về cho anh đã khiến anh không thể chịu đựng được. Nhiều lần xem qua những tin nhắn trong điện thoại vợ, anh Khánh chỉ nghĩ có thể cô ấy đồng cảm với tình cảnh anh ta vợ mất, cưới vợ sau chưa đầy một năm, vợ vừa sinh con và không hòa thuận được với hai đứa con của chồng…Và tôi với tư cách một người chồng, sẽ không để chuyện này tiếp tục diễn ra như thế, và anh Khánh đã hành động để cứu lấy gia đình của mình. Anh quyết định không làm ầm lên và cũng không để chị biết về những gì anh đã biết. Bởi với anh, người mẹ của hai đứa con anh về bản chất không phải là người phụ nữ như vậy. Có thể chỉ là một phút ngã lòng và chán nản đã khiến vợ anh như thế. Và thế là anh đã lên kế hoạch để cứu lấy cuộc hôn nhân của mình.
kế hoạch để cứu lấy cuộc hôn nhân
Và thế là anh đã lên kế hoạch để cứu lấy cuộc hôn nhân của mình.
Để có lý do đưa đón vợ đi làm, anh Khánh đã phá hỏng chiếc xe máy của vợ và đưa đi bảo hành, thời gian bảo hành rất lâu vì chờ nhập thiết bị về. Trong thời gian đó, anh Khánh làm việc với 200% công suất và sắp xếp đưa đón chị Quỳnh và các con một cách hợp lý.
Mới đây, vợ chồng anh chọn Đà Lạt, là nơi vợ chồng anh tận hưởng những ngày tháng tuyệt vời sau khi cưới. Đêm đó, hai vợ chồng tận hưởng niềm vui và sự thoải mái khi chỉ có hai người, anh Khánh vẫn tỏ ra thờ ơ như không biết gì về những việc đã diễn ra. Chị Quỳnh đã đến ôm anh và khóc nói lời xin lỗi, xin chồng tha thứ những lỗi lầm cô ấy gây ra. Anh Khánh cũng chỉ cần có vậy, anh đã ôm vợ mình thật chặt và chia sẻ tất cả những gì mình biết. Anh biết rằng đó là cơ hội duy nhất để vợ chồng anh trút hết bầu tâm sự và bỏ qua những lỗi lầm của vợ.
Sau lần đó, gia đình anh Khánh chị Quỳnh sống hạnh phúc như chưa có chuyện gì xảy ra. Cách đây vài tuần, chị Quỳnh đã chủ động xin nghỉ việc tại chỗ cũ, xin làm việc mới, có lẽ chị muốn tạo niềm tin cho anh và xa rời những sai lầm.

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

Chồng dâng hết tiền, tình cho cô nhân viên trẻ đẹp

Dù đã có gia đình đề huề và những đứa con xinh xắn, nhưng Hùng vẫn mê mẩn vẻ đẹp của người phụ nữ mới bước vào tuổi đôi mươi. Anh công khai cất nhắc người tình vào những vị trí cao nhất. Điều ấy ai cũng biết, duy chỉ có mỗi Trinh là không.

Kiếm cớ công việc chỉ là “bình phong” để quên vợ
Những ngày này, tâm trạng của Trinh vô cùng hỗi loạn khi bị chồng ruồng bỏ. Cô đã mất tất cả mọi thứ vào tay người phụ nữ khác, đó là một nhân viên trong của hàng của anh. Thì ra, họ đã qua mặt cô suốt một thời gian dài, từ khi cô gái kia chỉ là một nhân viên thử việc, cho đến lúc được cất nhắc lên vị trí quản lý một chuỗi nhà hàng lớn của thành phố.
Nếu không nhờ đến một công ty thám tử điều tra rõ ngọn ngành sự việc thì có lẽ Trinh sẽ chẳng biết chồng còn có một người phụ nữ khác. Nỗi đau bị chồng phụ bạc khiến cô quay quắt, già nua hơn bao giờ hết.
Gia đình Hùng nhiều đời kinh doanh nhà hàng, khách sạn. Là độc tôn duy nhất của dòng họ, anh chính thức trở thành người thừa kế việc kinh doanh. Ngoài khách sạn, anh khá xem trọng công việc kinh doanh nhà hàng, ăn uống.
Vốn là người sành ăn từ bé, Hùng được đánh giá là người khá cẩn thận trong việc tuyển chọn từ khâu thực phẩm, đầu bếp cho đến đội ngũ nhân viên. Anh cũng được biết đến là người khá nghiêm túc trong công việc.
Chồng dâng hết tiền, tình cho cô nhân viên trẻ đẹp - Ảnh 1
Công việc bận rộn chỉ là “bình phong” để có thể quên đi vợ. Ảnh minh họa.
Hùng lập gia đình khá sớm. Năm 19 tuổi, anh và Trinh kết hôn vì cô dâu lỡ mang bầu. Thay vì chối bỏ đứa con như nhiều thanh niên trẻ lỡ lầm, anh dõng dạc về xin cha mẹ cho cưới vợ. Bố mẹ anh ngỡ ngàng, thậm chí mẹ anh còn ngất lên ngất xuống khi cậu con trai cả thông báo tin “cần cưới chạy bầu bì”.
Bẵng đi vài năm, cậu thanh niên trẻ khi ấy đã trở thành một ông bố chững chạc, một doanh nhân thành đạt trong lĩnh vực ẩm thực. Không chỉ vậy, anh còn nhận được sự hậu thuẫn lớn đến từ vợ. Trinh đã thay chồng quán xuyến gia đình để anh tận tâm với việc kinh doanh.
Hùng được tiếng mát tay trong việc phát triển thực đơn. Bất kể món nào anh sáng chế và đưa vào Menu đều lần lượt trở thành những món ăn đặc sắc được nhiều người yêu thích. Vì gặt hái được những thành công bước đầu, nên anh càng ham mê và lào vào công việc như điên.
Nhiều hôm, Trinh buồn phiền vì chồng chỉ biết công việc, không mấy khi để ý chuyện gia đình, không mấy khi hiểu được người vợ trẻ muốn đi chơi đó đây mà chắc dám đánh động với chồng. Vì làm mẹ khi tuổi đời còn quá trẻ, nên cô luôn khao khát có một ngày thoải mái không bận bịu chồng con.
Một ngày buồn chán, Trinh đưa con đến nhà hàng để đưa áo quần cho chồng, do mấy hôm nay anh không về nhà, nghe nói anh ở lại quán để nhập hàng. Thế nhưng, khi đến nơi cô lại không gặp được Hùng, cô nghe đám nhân viên kháo nhau rằng sếp đi đâu đó cả tuần nay, nghe đâu đi bàn công chuyện gì với quản lý.
Trinh không khỏi nghi ngờ khi chồng cô đi cùng quản lý mới, bởi vậy, cô đã nhờ đến một công ty thám tử theo chân chồng và người quản lý kia.
Dốc hết cho nhân tình
Nhận lời Trinh, giám đốc công ty thám tử điều các thám tử dò la nơi Hùng đang có mặt, thông qua qua hệ thống định vị và kiểm tra Facebook của Bích – người quản lý mà Trinh có dịp nhắc đến, họ đã tìm được nơi Hùng và cô gái đang có mặt.
Hiện Hùng và người phụ nữ trên Bích đang có mặt tại Đà Lạt. Họ theo lịch trình lên nhận hàng và bàn chuyện đặt hàng tươi ngon hàng tuần. Thay vì chỉ làm việc hai ngày, họ ở lại đến hơn một tuần và tranh thủ đi Hội An trong chuyến này. Theo điều tra của các thám tử, Bích và Hùng không thuê hai phòng riêng biệt mà thuê chung một phòng.
Họ luôn có những cử chỉ tình tứ, quan tâm mỗi khi sánh bước bên nhau. Ai nhìn vào cũng có thể thấy mối quan hệ của họ không đơn thuần chỉ là sếp và nhân viên. Những bằng chứng chứng minh mối quan hệ ngoài luồng của Bích và Hùng được các thám tử thu thập lại.
Theo tìm hiểu, Bích quê tận Quảng Ngãi. Cô xin vào chuỗi nhà hàng của Hùng từ đầu tháng 5. Thay vì phải trải qua thời gian thử việc dài ngày thì cô được kí hợp đồng chính thức chỉ sau 15 ngày và chỉ sau 4 tháng, cô đã leo lên được vị trí quản lý, đánh bay người quản lý cũ với kinh nghiệm 10 năm, từ thời bố Hùng con làm giám đốc.
Sau này, chính đám nhân viên của Hùng đã thú nhận rằng Bích được Hùng cân nhắc, điều này ai cũng biết. Họ tin chắc giữa hai người có mối quan hệ mờ ám, bởi lẽ một cô gái còn rất trẻ nhận được vị trí quản lý chỉ sau vài tháng là điều hiếm thấy, nhất là với một người khá kĩ tính như Hùng.
Anh đã từng sa thải rất nhiều người vì họ chỉ mắc một vài lỗi nhỏ, trong khi Bích thậm chí đã từng sảy ra mâu thuẫn với khác hàng, nhưng anh lại chẳng nói gì, thậm chí còn bênh Bích trước mặt đám nhân viên.
Những hình ảnh các thám tử đã thu thập trong chuyến lên Đà Lạt và Hội An theo chân Hùng được giao cho Trinh. Cô đã gọi điện cho chồng ngay lập tức nhưng điện thoại của anh ấy tắt máy.
Thời gian Hùng tắt máy, các thám tử lại tức tốc theo chân anh theo lời nhờ vả của vợ anh. Để tránh sự theo dõi của vợ, Hùng đã tắt máy hoàn toàn và Bích cũng vậy. Họ đặt vé máy bay đi Malaysia trong vòng 4 ngày 5 đêm để cùng nhau tận hưởng thời gian nghỉ dưỡng chỉ có riêng hai người.

Chồng dâng hết tiền, tình cho cô nhân viên trẻ đẹp
Ai nhìn vào cũng có thể thấy mối quan hệ của họ không đơn thuần chỉ là sếp và nhân viên
Hùng dường như đã quên mất hoàn toàn chuyện làm ăn mà bấy lâu nay anh cuồng si. Anh dường như chỉ biết đến người tình và sa đà vào mối quan hệ đó, bỏ mặc vợ con đang ngày đêm trông đợi, khóc than.
Sau đó vài ngày, khi Hùng vừa về đến nơi, Trinh đã đợi sẵn ở nhà hàng, cô yêu cầu chồng chọn một trong 2 cách, một là sa thải Bích, hai là ly dị vợ. Thật bất ngờ khi Hùng chọn phương án hai. Anh ta sẵn sàng bỏ vợ để đến với người tình mà không một phút mảy may suy nghĩ, hối hận.
Sau hôm đó, Hùng chuyển hẳn ra ngoài ở, anh ta công khai dọn về sống chung với Bích mà không sợ người đời đàm tiếu, cười chê. Hùng thậm chí còn cắt đứt hoàn toàn mối quan hệ với gia đình khi không nhận được sự ủng hộ của họ. Mặc cho ai nghĩ gì thì nghĩ, anh ta nhất quyết tiếp tục mối quan hệ sai trái ấy.
Cuộc hôn nhân của anh ta và Trinh tan vỡ hoàn toàn sau những năm chung sống hạnh phúc. Trinh không níu kéo, cũng không tỏ ra yếu đuối, đau đớn. Cô chấp nhận phương án ly hôn mà chồng đã chọn.
Sau khi chia tay chồng, Trinh tự mở nhà hàng riêng để kinh doanh, sau đó cô may mắn gặp được một chuyên gia ẩm thực và tích cực tìm hiểu về chàng trai đó. Mới đây cô còn vui vẻ khoe với giám đốc công ty thám tử nọ rằng cô chuẩn bị lên xe hoa lần hai.
Bạn hỏi – Luật gia trả lời
Quy định về nộp án phí với khoản nợ xác định của vợ, chồng khi ly hôn
Hỏi: Trường hợp vợ hoặc chồng hoặc cả hai vợ chồng khi ra các khoản nợ chung và Tòa án xác đinh nợ chung đẻ buộc vợ, chồng phải có trách nhiệm trả nợ thì có được trừ vào tài khoản chung, còn lại giá trị tài sản mỗi bên được hưởng mới tính án phí chia tài sản không? Những khoản nợ xác định là nợ riêng của vợ, chồng thì người có nghĩa vụ trả nợ có phải nộp án phí không?
Trả lời: Thực chất, việc giải quyết quan hệ nợ chung hay nợ riêng của vợ, chồng trong vụ án ly hôn chính là việc Tòa án giải quyết một mối quan hệ dân sự, một tranh chấp dân sự trong vụ án ly hôn (tương tự như việc Tòa án giải quyết về trách nhiệm dân sự trong vụ án hình sự).
Trong vụ án ly hôn thì chủ nợ của vợ, chồng hoặc của riêng vợ hoặc chồng được Tòa án xác định tư cách tham gia tố tụng là người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan. Về nguyên tắc khi phân chia tài sản vợ chồng thì Tòa án phải trừ phần nợ (khoản nợ) chung của vợ chồng, tài sản còn lại mới phân chia. Yêu cầu được trả nợ của người có quyền lợi, nghĩa vị liên quan trong vụ án ly hôn là yêu cầu độc lập. Nếu yêu cầu của họ không được toàn án chấp nhận thì họ phải chịu án phí dân sự sơ thẩm theo phần yêu cầu độc lập của họ. Người có nghĩa vụ đối với yêu cầu độc lập của người có quyền lợi nghĩa vị liên quan phải chịu án phí dân sự sơ thẩm theo phần yêu cầu độc lập được Tòa án chấp nhận. (Khoản 6 Điều 27 Pháp lệnh án phí tòa án).
Trong vụ án ly hôn, người có nghĩa vụ đối với người yêu cầu độc lập của chủ nợ (người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan) chính vợ, chồng hoặc một trong hai người khi khoản nợ đó là nợ riêng. Do đó, khi Tòa án xác định khoản nợ chung của vợ chồng và xử buộc vợ, chồng phải có nghĩa vụ trả nợ thì người có nghĩa vụ trả nợ (vợ, chồng) phải chịu án phí dân sự sơ thẩm theo phần họ phải trả nợ.
Ví dụ: Vợ chồng có khối tài sản chung là 200 triệu đồng, khoản nợ chung là 100 triệu đồng. Tòa án buộc vợ, chồng mỗi người (vợ, chồng) 50 triệu đồng thì án phí sơ thẩm của mỗi người là 50 triệu × 5%.
Đối với trường hợp có khoản nợ vào tài sản chung, số tài sản còn lại là 100 triệu đồng được Tòa án phân chia cho mỗi người (vợ , chồng) 50 triệu đồng thì án phí dân sự sơ thẩm của mỗi người là 50 triệu × 5%.
Đối với trường hợp có khoản nợ riêng của vợ hoặc chồng thì người có nghĩa vụ trả nợ phải chịu án phí dân sự sơ thẩm về khoản nợ riêng mà Tòa án đã chấp nhận yêu cầu của chủ nợ (người có quyền lợi, nghĩa vụ liên quan).
Tống Thu Thảo

Bi kịch vợ “đụng” chồng trong nhà nghỉ

Hôn nhân gia đình, tình yêu, chuyện vợ chồng

“Cuối tuần này, hai mẹ con em lên nhà bà ngoại chơi nhé. Anh có cái sự vụ cần giải quyết gấp không lại uổng cái hợp đồng béo bở này với đối tác”. Chị San vui vẻ đồng ý và khuyến khích chồng: “Anh cứ đi thoải mái, em sẽ đưa con bé đi chơi!”
Anh Bảo nói trước với vợ từ đầu tuần. Thực ra, chẳng có cái hợp đồng nào cần ký vào ngày nghỉ tới cả. Nhưng bởi cô bồ lúng liếng của anh lại cứ nằng nặc đòi đi khách sạn ở mãi đâu đâu để hưởng hương đồng gió nội.

Anh cũng ngạc nhiên vì thái độ tích cực của vợ. Trước, mỗi lần anh định đi đá bóng hay ngồi bia bọt với đồng nghiệp là thể nào vợ cũng tru tréo nằng nặc bắt chồng về. Thế nào mà lần này lại hồ hởi ra mặt.

Được lời như cởi tấm lòng, anh Bảo thông báo ngay cho tình nhân với giọng có đôi phần hãnh diện: “Vợ là cái đinh, cuối tuần này 'vợ chồng' mình đi hú hí nhé 'nàng tiên cá' của anh!”. Thế là ngay tắp lự, địa điểm được cô bồ chỉ định là một khu nghỉ dưỡng trên Hòa Lạc.

Như đúng hẹn, sáng anh Bảo dậy từ sớm tinh mơ, anh ngạc nhiên khi thấy vợ cũng đã lọ mọ chuẩn bị đồ đến nhà bà ngoại. Từ biệt San, anh hăm hở đến đón cô bồ nóng bỏng. Sáng sớm, thời tiết đẹp, lái xe có gái xinh ngồi cạnh cười nói giả lả làm anh cảm thấy cứ lâng lâng. Trước khi đến họ còn ghé qua vài nơi để ăn sáng và mua chút đồ uống. Đến khu nghỉ đã gần trưa, nhận phòng, anh và cô bồ quấn ngay lấy nhau từ đó đến chiều muộn.

Đói bụng, hai người ưỡn ẹo ôm nhau tình tứ xuống nhà ăn. Bỗng anh Bảo nuốt nước bọt, dụi mắt nhìn sang, anh và chị San chết điếng khi nhận ra nhau. Vợ anh vùng mạnh thoát khỏi tay người tình đồng thời với lúc anh rụt tay lại và nhích xa người cô bồ nhí eo thon, ngực mẩy.

Hai người kia thì chẳng biết sự tình ra sao, tình nhân của anh Bảo hồn nhiên bám vào vai anh nũng nịu, hôn chùn chụt vào má.

ngoại tình

Hết khuyên nhủ, năn nỉ chồng không được, chị Lan mặc kệ và đi tìm niềm vui bên tình mới.

Trường hợp chị Lan lại khác. Chị là người đàn bà xinh đẹp, quyến rũ, ngọt ngào. Thế nhưng chồng chị lại lăng nhăng và thiếu quan tâm tới gia đình. Ban đầu, chị buồn lòng lắm. Hết khuyên nhủ, năn nỉ chồng không được, chị mặc kệ và cam chịu như thế.

Trong những lúc buồn chán, chị hay tâm sự với một đồng nghiệp ở cơ quan. Anh này trai trẻ, chưa vợ nhưng lại rất trải đời. Bất cứ nỗi buồn nào của chị cũng đều được anh giải tỏa. Chính vì vậy, họ nhanh chóng có tình ý với nhau. Biết mình có lỗi, chị cũng bứt rứt lắm. Nhưng thấy ông chồng chẳng chịu thay tính, đổi nết, chị lại tặc lưỡi bỏ qua lỗi lầm của mình. Chính vì vậy, càng ngày chị càng lấn sâu vào mối tình tội lỗi này.

Một hôm, nhân dịp chồng đi công tác, chị với tình nhân cũng rủ nhau đi nhà nghỉ. Đứng ở hành lang, lửa tình đang bốc ngùn ngụt bên tình nhân, chị bỗng bủn rủn chân tay khi thấy chồng đang ôm ấp một cô gái trẻ. Anh Hoàng chồng chị lao vào vợ la hét: “Cô giỏi lắm. Mồm cô lúc nào cũng lải nhải đạo đức. Rốt cuộc thì thế nào đây? Gặp nhau ở nhà nghỉ. Sướng chưa?”.

Anh lồi xềnh xệch vợ về nhà đánh cho thâm tím mặt mày. Sau đó, anh quyết định họp gia đình. Anh mời cả gia đình hai họ tới “phiên điều trần” chị Lan.

Đứng giữa nhà, anh oang oang kể tội “vô liêm sỉ” của vợ. Mẹ chị Lan nói lý: “Con Lan nó sai rồi. Nó đáng tội. Nhưng còn anh thì sao? Anh có vô liêm sỉ không? Trước kia, anh đi với hết đứa này đến đứa khác, con Lan nó cạn nước mắt van xin anh thì sao? Anh có nghĩ tới ngày hôm nay không? Tôi không bênh con nhưng chồng như thế, nó cũng có phút yếu lòng chứ. Anh ghen? Thế trước đây con Lan nó không biết ghen à? Hay anh cho rằng đàn ông được quyền đi bồ, đàn bà thì không?”

Hoàng cứng họng nhưng vẫn chưa hết giận, anh dọn sang phòng khác ngủ. Từ đó, hai vợ chồng anh chẳng ai nói với nhau câu nào.
(Sưu tầm)