Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cuộc sống. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Tôi thương anh vì vợ "bỏ nhà theo trai"

Tôi thương anh vì vợ "bỏ nhà theo trai", để lại anh với hai đứa con thơ dại.


Gửi Bạn trẻ cuộc sống !

Khi đọc bài viết “ Yêu điên cuồng người đã có vợ ”, tôi như thấy mình chính là người con gái trong câu chuyện đó. Vì chính tôi cũng được coi là kẻ thứ ba cướp đi hạnh phúc của người khác.

Nếu như lúc đó tôi sáng suốt tìm hiểu những lời anh nói là chân thành hay chỉ là những lời mật ngọt để dụ dẫn những cô gái yêu lòng
Tôi quen và anh sau nỗi đau mất đi một người thân mà tôi kính yêu nhất trên cõi đời này. Người ấy đã rời xa tôi để về bên kia thế giới… một thế giới mà tôi chưa bao giờ hình dung được. Tôi tưởng chừng như mình không thể tiếp tục sống tốt khi không có người ấy bên cạnh… Và trong lúc bơ vơ giữa cuộc sống, tôi đã tự tìm cho mình một cái phao để tiếp tục bơi giữa dòng đời đầy ngang trái.

Rồi một ngày tình cờ, tôi gặp anh. Chúng tôi chỉ nói chuyện với nhau vài câu xã giao bình thường. Nhưng những lần gặp gỡ sau, anh hay chia sẻ với tôi về cuộc sống gia đình anh. Nếu như lúc đó tôi sáng suốt tìm hiểu những lời anh nói là chân thành hay chỉ là những lời mật ngọt để dụ dẫn những cô gái yêu lòng… thì kết cục tôi đã không rơi vào cuộc sống buồn thảm như ngày hôm nay. Tôi tin anh, không bao giờ nghi kỵ điều gì anh nói… vì tôi gặp anh trong một nơi thiêng liêng và nơi đó, đối với tôi không có sự giả dối lọc lừa.

Anh cho tôi biết anh đã có vợ, hai đứa con và cuộc sống gia đình cũng còn nhiều khó khăn, vất vả, đặc biệt là anh phải thay vợ chăm sóc con cái. Tôi hỏi anh: “Thế còn vợ anh? Chị ấy ra sao?” thì anh nói rằng: “Ngày trước, bọn anh lấy nhau không có tình yêu. Sau này chị đi học thêm và gặp người khác nên đã bỏ lại ba cha con để cặp người đàn ông khác”.

Biết được hoàn cảnh của anh, tôi càng yêu và thương anh hơn. Cứ thế, tôi ngu dại yêu anh… và tình yêu ấy càng ngày càng sâu nặng.

Đối với anh, tôi như một thiên thần. Anh nói chuyện mềm mỏng, chu đáo, dạy tôi biết được những điều hay lẽ phải. Tôi rất vui khi có anh bên cạnh, càng vui hơn khi được làm quen với các con anh. Không hiểu vì sao tôi lại rất có tình cảm với chúng, được chăm sóc, vỗ về hai đứa trẻ, tôi cảm thấy rất vui và hạnh phúc.

Tôi bắt đầu thường xuyên lui tới nhà anh nhưng tôi nào hay biết được sự thật không giống như những lời anh nói, cũng không phải như những gì tôi đã nhìn thấy. Vì tôi quá bận rộn, vì anh nắm rõ lịch trình của tôi nên đã sắp đặt mọi chuyện rất chu đáo, mãi đến một ngày anh muốn vứt bỏ tôi thì sự thật mới dần được phanh phui.

Anh bỏ rơi tôi khi tình yêu tôi đang nồng nhiệt nhất. Tôi đau đớn vô cùng… ngày qua ngày, tôi gắng gượng sống trong nước mắt. Tôi không thể hiểu được vì sao anh lại có thể dễ dàng bỏ rơi tôi như vậy, trong khi tôi chưa làm một điều gì có lỗi với anh!

Hình ảnh tinh yeu buon
Đừng bao giờ nhẹ dạ như tôi… vì quá tin người nên cuối cùng nhận lấy bao đớn đau!
Anh nói rằng “Vì anh muốn tốt cho em”; “Vì anh muốn đi theo lý tưởng và hoài bão của mình”; “Anh sợ em phải khổ”… Anh vẫn dùng những lời lẽ đạo đức khiến tôi u mê. Dù rất đau đớn nhưng tôi vẫn quyết định một mình đi tìm sự thật.

Và sự thật sừng sững trước mắt tôi một cách quá phũ phàng. Bao nhiêu lời nói đạo đức, bao nhiêu lý lẽ sống mà đã bao ngày tôi thần tượng người đàn ông đó thì bây giờ, nó hoàn toàn sụp đổ.

Vợ anh nào có bỏ anh đi ‘theo trai”? Chị ấy vẫn ở cùng anh và hai đứa con, chỉ có điều do công việc phải thường xuyên đi xa nên chị ấy chỉ thi thoảng vắng nhà thôi. Còn anh, ở cái vỏ về ngoài đầy đạo đức, trách nhiệm đó là cái tâm giả tạo, độc ác. Anh đã sắp đặt mọi chuyện và dựng nó lên như một tay đạo diễn chuyên nghiệp.

Anh chưa bao giờ yêu tôi cả. Anh chỉ lợi dụng tình cảm của tôi, lợi dụng sự ngu dại, cả tin của tôi để lừa gạt tình cảm tôi. Anh có thể cùng lúc tán tỉnh và quan hệ với nhiều cô gái. Anh chỉ xem tôi như một cô ô sin để thay anh chăm sóc, nấu nướng, giữ trẻ. Đối với một cô gái khác thì anh dùng tình để trả công cô làm việc, làm hồ sơ cho anh. Đối với vợ thì anh cũng không yêu thương chân thành mà vì chỉ ấy có nhiều tiền, sinh cho anh hai đứa con để ràng buộc.

Khi nhận ra tất cả sự thật về anh, tôi thật sự rất thất vọng. Tại sao vẻ ngoài thánh thiện của một gã đàn ông lại ẩn chứa một tâm hồn xấu xa đến thế? Sao cùng một lúc anh có thể đến với nhiều cô gái khác nhau, để những người tình của anh phải đấu đá lẫn nhau?

Anh rời bỏ tôi không phải vì ân hận, cảm thấy có lỗi với vợ con anh mà là vì người tình của anh, người anh vẫn đang lợi dụng để bóc lột sức lao động của cô ấy. Chỉ có rời xa tôi, cô ấy mới tiếp tục ngoan ngoãn nghe lời anh, làm theo mọi yêu cầu của anh. Chắc chắn tôi nói những điều này không sai phải không anh? Vì tôi biết, tôi đã hết giá trị để anh lợi dụng… bởi ngoài tình yêu chân thành tôi dành cho anh thì tôi không có tiền bạc, công danh để anh “nhờ vả” được.

Khi biết được tất cả về con người anh, sao tôi thấy kinh tởm người đàn ông mình đã từng yêu thương đến thế! Dù tôi vẫn rất yêu anh nhưng thật sự thì tình yêu đó đã vỡ mộng hoàn toàn, chỉ còn nỗi đắng cay và chua xót.

Phải chi tôi đừng tìm hiểu tất cả mọi việc? Phải chi tôi đừng biết sự thật để được yêu anh, yêu anh mãi như thế… và dù bị anh bỏ rơi, tôi vẫn không thấy mình sai lầm… sai lầm khi nghĩ ai cũng là người tốt.

Giờ đây, tôi sẽ quên anh, quên đi tất cả những gì là của anh. Anh hãy trở về với vợ và con anh! Đừng làm chị ấy đau khổ thêm nữa? Là một người vợ mà tôi ngày chỉ biết đi đánh ghen, nay sợ chồng đi với cô này, mai lo chồng đến với cô kia thì còn có gì là hạnh phúc nữa hả anh? Chị ấy giờ đây chỉ có một niềm tin duy nhất, đó là anh sẽ không bỏ nhà, không bỏ sự nghiệp, không từ bỏ con để ra đi với hai bàn tay trắng… vì tất cả mọi thứ anh có đều dựa dẫm vào gia đình vợ.

Anh à! Sao anh không suy nghĩ lại? Sao anh không làm được những điều như anh nói? Sao anh không quay về với gia đình để vun vén cho mái ấm nhỏ của mình? Đừng sống trong sự giả dối mãi như vậy… tàn nhẫn lắm anh ạ!

Qua câu chuyện của mình, tôi cũng mong rằng khi yêu, các bạn gái hãy tìm hiểu thật kỹ về người đàn ông của mình! Đừng bao giờ nhẹ dạ như tôi… vì quá tin người nên cuối cùng nhận lấy bao đớn đau, tủi hờn. Còn nếu đã trót sai lầm thì hãy vững chí vượt qua, đừng làm kẻ thứ ba, đừng gây thêm nỗi đua cho người khác!

Và qua đây, tôi cũng mong các chàng trai, những gã đàn ông đa tình xin hãy xem xét lại bản thân mình. Xin đừng dùng những lời hoa mỹ để gạ gẫm, lừa gạt những cô gái cả tin chỉ vì những ham muốn cá nhân của mình. Chúng ta rồi sẽ có con, con chúng ta cũng sẽ khôn lớn, cũng là những chàng trai, cô gái trưởng thành… và đừng để con cái phải gánh tất cả những lỗi lầm của bố mẹ chúng gây ra!

Nếu như mình sống đúng với lương tâm mình, đừng gây đau thương, mất mát cho bất cứ ai thì cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp biết bao!

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

10 lợi ích của sex với nam giới

Sức khỏe, chuyên mục những vấn đề về sức khỏe giới tình, sức khỏe và tình dục

Các chuyên gia tin rằng “chuyện ấy” thường xuyên làm tăng lượng immunoglobulin (IgA) giúp củng cố hệ miễn dịch của cơ thể. Do đó, bạn nên quan hệ ít nhất 2 lần mỗi tuần.

Sex tốt cho sức khỏe, đặc biệt là đối với nam giới, vì nó giúp cải thiện hệ thống miễn dịch, tăng tuổi thọ, cũng như làm bạn cảm thấy thoải mái, phấn chấn. Ái ân cũng giúp tăng cường khả năng sinh sản cho phái mạnh.

 Dưới đây là 10 lợi ích rõ rệt nhất.

sex với nam giới
Sex tốt cho sức khỏe, đặc biệt là đối với nam giới, vì nó giúp cải thiện hệ thống miễn dịch, tăng tuổi thọ
Giảm nguy cơ ung thư
Theo lý thuyết, xuất tinh có thể loại bỏ các độc tố trong tuyến tiền liệt, bảo vệ bạn khỏi bệnh ung thư tuyến tiền liệt.
Giúp bạn ngủ ngon hơn
Chuyện ái ân giúp thư giãn các cơ bắp trong cơ thể, làm cho bạn cảm thấy thư giãn và thoải mái trước khi chìm sâu vào giấc ngủ. Sex giúp cải thiện chứng rối loạn giấc ngủ.
Tốt cho khả năng sinh sản
Ái ân thường xuyên rất tốt cho người đàn ông vì nó giúp tăng khả năng sinh sản. Nghiên cứu khẳng định rằng không sex trong vòng hơn một tuần có ảnh hưởng tiêu cực đến hình dạng và chuyển động của tinh trùng.
Tốt cho tim
Sex thường xuyên giúp bạn giảm nguy cơ mắc bệnh tim tới 45%.
Bài tập tốt cho cơ bắp
Chuyện ái ân làm tăng nhịp tim của bạn. Sex đốt cháy calo và tăng cường cơ bắp. Vì vậy, nếu bạn bỏ lỡ buổi tập luyện tại phòng tập thể dục, chỉ cần có một đêm ngọt ngào với vợ để thay thế.
Tăng ham muốn
Nếu bạn gặp vấn đề trong phòng ngủ, hãy cố gắng làm chuyện ấy nhiều hơn. Bạn càng sex nhiều lần, tình cảm của hai người càng trở nên gần gũi. Một đời sống tình dục viên mãn sẽ khiến hai bạn đến gần với nhau hơn.
Giảm căng thẳng
Làm chuyện ấy khiến cơ thể tiết ra các hóa chất giúp làm giảm căng thẳng và tăng niềm vui ở nam giới.
Cải thiện chức năng não bộ
Chuyện ái ân giúp cải thiện năng não ở nam giới. Sex cũng thúc đẩy việc sản xuất các tế bào thần kinh trong vùng đồi hải mã trong não.
Giảm đau
Sex giúp phái mạnh giảm đau ngay lập tức. Nếu là một vận động viên, bạn nên làm chuyện đó ít nhất 2 lần mỗi tuần để giữ cho cơ thể khỏe mạnh.
Điều hòa huyết áp
Nhiều nam giới bị huyết áp cao. Tuy nhiên, sex thường xuyên tốt cho sức khỏe của đàn ông vì giúp giữ cho huyết áp trong tầm kiểm soát.
Quỳnh Trang (Theo boldsky)

Uất ức vì cứ giãi bày là chồng “mời” tôi “cặp bồ”

Tôi và anh ta bây giờ chẳng còn cảm xúc, chẳng còn tình cảm gì nữa nhưng ly hôn thì tôi thương các con lắm. Còn vẫn chung sống với anh ta dưới một mái nhà thì tôi không thể chịu được. Tôi không thể chịu nổi sự coi thường của anh ta, anh ta coi tôi chẳng ra gì, dám gọi điện ỡm ờ với bồ ngay trước mặt tôi, làm tôi xấu hổ mất mặt với cả bác giúp việc. Tôi phải sống thế nào đây, khi đường tiến, đường lui đều không có.
- Có đôi lúc tôi cảm giác như mình phát điên vì chồng thách thức, chà đạp lên danh dự của mình. Tôi chỉ muốn được anh ta chia sẻ nên giãi bày một chút, anh ta lại vênh mặt: “Tôi không làm được, giỏi thì cô cứ cặp bồ
Tôi và chồng lấy nhau vì tình yêu, hoàn toàn tự nguyện, không ai bắt ép hay cấm cản. Khi đến với nhau, chúng tôi có đủ cơ sở cho một cuộc sống hạnh phúc, hai vợ chồng đều có việc làm ổn định, thu nhập của anh rất khá và anh đã có căn hộ riêng.
Nhưng tôi đã nhầm khi đánh giá anh ta là người đàn ông nghiêm túc, chỉn chu với gia đình. Cưới tôi, chẳng qua anh ta muốn kiếm một người vợ đảm đang sinh con cho anh ta chứ không coi trọng vợ.

Tôi và anh ta bây giờ chẳng còn cảm xúc, chẳng còn tình cảm gì nữa
Tôi và anh ta bây giờ chẳng còn cảm xúc, chẳng còn tình cảm gì nữa
Khi đã có hai con tôi không còn được xuân sắc như trước nữa, chính tôi cũng thấy mặc cảm với thân hình của mình. Dù đã có giúp việc nhưng về đến nhà là tôi liên tay liên chân vì muốn mọi thứ hoàn hảo trong mắt anh. Tôi muốn anh trở về nhà khi tất cả mọi thứ trong nhà đã được sắp xếp ngăn nắp, con đã tắm rửa sạch sẽ để chơi với bố. Vì vậy, rời công sở là tôi lao vút đi đón bé lớn ở trường mẫu giáo, tắm cho con, cho bé con ăn để tình cảm mẹ con thêm gắn kết. Tôi rất muốn tự tay mình chăm sóc các con.

Tôi thường dặn bác giúp việc rất kỹ lưỡng về cách chăm con khi ở nhà, về đến nhà lại cuống cuồng xem xét con có bị muỗi đốt, bị ngã, bị thâm tím chỗ nào trên người không. Tôi lo lắng thái quá nên chẳng còn tâm trí, sức lực đâu mà nghĩ đến việc chăm lo cho mình, dành thời gian cho chồng.

Tôi mất ăn, mất ngủ vì lo cho con nhất là khi chẳng may con đau, ốm, người gầy rộc đi, tóc tai xơ xác. Nhiều khi nhìn thấy mình trong gương tôi cũng giật mình thảng thốt bởi mình xuống sắc quá. Biết như thế là không tốt nhưng tôi không sao bỏ được thói quen lo nghĩ về con thái quá để sống thanh thản hơn.

Đến một ngày tôi bắt gặp chồng mình cùng cô gái trẻ với vẻ mặt mãn nguyện, nói cười ríu rít rời khỏi nhà nghỉ. Đêm ấy về nhà, khi tôi nói chuyện đó, chồng không thèm ngụy biện hay chối một câu, mà huỵch toẹt luôn rằng: “Cô nhìn lại mình đi, được sống đầy đủ vật chất như thế, nhà có người giúp việc lo cho cả mà trông cô không khác gì mụ nạ dòng quá tuổi 40? Cô còn có gì hay cho tôi mà tôi chẳng đi tìm người khác?”.

Tôi nghẹn đắng khi nghe những lời đó từ chồng. Tôi nói với anh rằng: “Tôi xơ xác là vì lo cho con, muốn nhà cửa hoàn hảo trong mắt anh, muốn anh yên tâm công tác. Tôi chỉ cần anh về ăn cơm cùng gia đình, tối ôm tôi ngủ”. Nhưng anh thẳng thừng rằng: “Tôi không làm được, giỏi thì cô cứ đi cặp bồ, tôi không cấm”.
Khi tôi phát hiện ra sự thật, tôi đã khóc rất nhiều nhưng anh ta tỉnh bơ. Anh ta không coi đó là chuyện đáng phải xấu hổ hay có lỗi với vợ con. Tôi còn nhớ như in lời anh ta nói: “Tôi hỏi cô, từ ngày lấy nhau đến giờ, tôi đã để mẹ con cô túng thiếu một ngày nào chưa? Cô được ăn trắng mặc trơn mà không biết chăm lo cho mình đấy thôi. Tôi làm lụng vất vả ra tiền, tôi vui chơi giải trí thì có gì sai”.

Những ngày sau đó, anh thường xuyên không ăn cơm tối và chỉ về nhà khi đã quá muộn. Con cái đi ngủ hết còn tôi cùng đã quá mệt mỏi vì chờ đợi, hễ tôi mở miệng nhắc anh sao không về sớm con mong thì anh lại sẵng giọng: “Cô khỏi vòng vo, sáng nào tôi cũng chơi với chúng. Còn muốn tôi làm theo ý cô thì không có đâu. Tìm được thằng nào hay thì cứ tìm”.

Tôi và anh ta bây giờ chẳng còn cảm xúc, chẳng còn tình cảm gì nữa nhưng ly hôn thì tôi thương các con lắm. Còn vẫn chung sống với anh ta dưới một mái nhà thì tôi không thể chịu được. Tôi không thể chịu nổi sự coi thường của anh ta, anh ta coi tôi chẳng ra gì, dám gọi điện ỡm ờ với bồ ngay trước mặt tôi, làm tôi xấu hổ mất mặt với cả bác giúp việc. Tôi phải sống thế nào đây, khi đường tiến, đường lui đều không có.

Q.A - Theo giadinh.net

Thứ Ba, 24 tháng 2, 2015

Chuyện gia đình - Làm gì khi vợ ngoại tình với sếp?n


Tôi biết vợ mình đã ngủ với sếp
Làm gì khi vợ ngoại tình với sếp?
Sau lần đó, gia đình anh Khánh chị Quỳnh sống hạnh phúc như chưa có chuyện gì xảy ra. Cách đây vài tuần, chị Quỳnh đã chủ động xin nghỉ việc tại chỗ cũ, xin làm việc mới, có lẽ chị muốn tạo niềm tin cho anh và xa rời những sai lầm
Vợ chồng tôi lấy nhau tới giờ đã hơn chục năm nhưng tôi chưa thấy một ngày nào hạnh phúc vì kinh tế của hai vợ chồng quá eo hẹp, nhất là khi chúng tôi sinh con xong. Trước đây, cũng giống như anh, khi yêu chúng tôi cũng chỉ biết yêu chứ không tính toán hơn thiệt gì. Ngày sinh viên, tình yêu thường mơ mộng nên chỉ làm theo trái tim chứ không dùng cái đầu để nghĩ. Vợ tôi là người có nhan sắc nên tôi mê lắm. Chính vì mê nên tôi cũng không nghĩ được rằng quê quán xa nhau, cả hai gia đình lại nghèo, tôi và vợ thân cô thế cô trên thành phố lấy nhau sẽ rất khổ. Lúc đó, chúng tôi chỉ mê mải chạy theo tiếng gọi ái tình thôi.

Yêu nhau được hơn một năm thì chúng tôi dọn về ở cùng nhau. Thực ra lúc đó tính toán như vậy vừa là để được gần nhau, vừa là tiết kiệm chi phí sinh hoạt. Về sống cùng nhau, tiền bạc không có chúng tôi bắt đầu nảy sinh mâu thuẫn. Cuộc sống không có tiền quả thật khó khăn vô cùng. Cãi nhau mãi khiến tình yêu cũng chẳng còn nữa. Quá chán nhau, chúng tôi cũng quyết định chia tay. Nhưng đúng vào lúc đó thì cô ấy có bầu.
Kinh tế vợ chồng eo hẹp hơn khi cô ấy lại mang song thai. Nghĩ đến việc phá bỏ cái thai để chia tay thì quá tàn nhẫn nên chúng tôi đành đánh liều cưới nhau trong khi chưa có một thứ gì. Cưới xong được vài tháng thì vợ tôi sinh con, hai bên gia đình vì vốn không ủng hộ (do xa quê) vả lại cũng không có tiền nên không ai giúp chuyện tiền nong. Chúng tôi cãi nhau triền miên vì không có tiền. Tôi đi làm còng lưng từ sáng tới tối không đủ tiền cho ba mẹ con cô ấy. Cô ấy thì chửi tôi bất tài, vô dụng không nuôi nổi vợ con. Nhưng nào có phải thế, vừa mới ra trường đã có hai con, kinh tế đè nặng, đi đâu xin việc người ta cũng ái ngại, lại chưa kinh nghiệm nên lương thấp là chuyện đương nhiên.
Khi con lớn hơn một chút, cô ấy gửi con cho nhà trẻ để bắt đầu đi làm. Vợ tôi đẹp nên cô ấy cũng không quá khó khăn để kiếm được một công việc. Lúc đầu tôi cũng mừng vì vợ kiếm được việc làm vì như thế cô ấy có thể san sẻ cùng tôi gánh nặng kinh tế. Tiền lương hàng tháng cô ấy đưa về cho tôi đều rất nhiều, thậm chí gấp 3,4 lần thu nhập của tôi. Không những vậy cô ấy lại có tiền trưng diện nữa. Từ ngày cô ấy đi làm, hai con tôi có điều kiện được ăn uống, chăm sóc đầy đủ hơn (tất nhiên là cô ấy thuê người chăm chứ không có ở nhà để chăm con). Nhưng rồi khi cô ấy đi tối ngày, nửa đêm mới về trong tình trạng say mèm tôi bắt đầu thấy lo lắng. Vợ tôi làm thư kí cho một ông giám đốc. Hầu như không có một ngày nào cô ấy ăn bữa cơm tối với gia đình mà toàn về khi đã rất khuya. Rồi những buổi đi “công tác” dài ngày triền miên của vợ khiến tôi nhận ra rằng đã có sự bất thường.
Tôi đã hỏi và vợ tôi dương dương tự đắc: “Anh không phải người đần để hiểu chuyện gì đang diễn ra đúng không? Kiếm tiền của thiên hạ bây giờ khó lắm, anh lại không nuôi nổi mẹ con tôi thì tôi mới phải làm cái trò mạt hạng đó, chứ nếu anh lo được cho mẹ con tôi cuộc sống sung túc thì tôi đâu đến nỗi phải bỏ chồng, bỏ con ở nhà mà đi hầu người khác”. Nghe vợ nói mà tôi cay đắng lắm. Tôi yêu cầu vợ nghỉ làm nhưng cô ấy không chịu vì nghỉ là đồng nghĩa với miếng cơm manh áo của gia đình lại khổ sở. Cô ấy nói cô ấy quá hãi chuyện bữa ăn cũng phải thòm thèm rồi.
Tôi biết vợ mình đã ngủ với sếp vì chỉ có như vậy cô ấy mới kiếm được nhiều tiền như thế. Tôi cũng đã từng nghĩ tới chuyện bỏ vợ nhưng thương hai đứa con còn chưa đi học mà bố mẹ đã chia đôi ngả nên tôi đành cam phận, chấp nhận là một thằng đàn ông hèn hạ để vợ cắm sừng. Một vài năm nữa, cô ấy có chút của nả tích cóp vào thì tôi sẽ bắt vợ tôi bỏ công việc đó. Dẫu sao tôi cũng muốn gia đình mình được êm ấm và đành chấp nhận hi sinh, chịu thiệt thòi.
Đã hơn 2 năm kể từ khi tôi biết vợ mình ngoại tình với sếp nhưng tôi vãn im lặng. Cuộc sống ở thành phố với quá nhiều khoản tiền và vì không muốn để con khổ nên tôi đành giả câm, giả điếc chấp nhận cho vợ lên giường với kẻ khác, hi vọng một ngày nào đó cô ấy sẽ hiểu và quay về hoàn toàn bên tôi.

Đánh kẻ chạy lại?
Câu chuyện của anh Khánh chị Quỳnh đã khiến cho nhiều người phải ngỡ ngàng vì tình yêu và vị tha của người chồng dành cho vợ.
Anh chị đến với nhau sau ba năm của tình yêu thời sinh viên, cuộc sống gia đình của hai người khá ổn định, anh Khánh có công việc cũng tương tốt, thu nhập không cao nhưng không đến nỗi là thiếu thốn về vật chất. Chị Quỳnh là người hướng ngoại và cầu tiến, vì lý do muốn thăng tiến hơn, thời gian gần đây chị đã chuyển công tác, làm việc tại một ngân hàng cổ phần với chức danh trợ lý trưởng phòng.
Sau khi chị Quỳnh đi làm được một thời gian ngắn, mỗi ngày trước khi rời cơ quan, chị Quỳnh luôn gọi điện hoặc nhắn tin thông báo tình hình công việc và những diễn biến tại nơi làm việc mới. Thời gian sau thì thưa dần và không còn nữa, anh Khánh gọi lại thì nói chuyện vài câu là gắt gỏng, chê bai tôi không làm ra tiền, toàn thất hứa chuyện tiền nong, và lúc đó cũng là lúc anh Khánh thấy những bất thường về thời gian làm việc đi sớm về muộn. Những biểu hiện bất thường của chị làm chồng lo lắng và anh đã tìm thuê người tìm hiểu lý do thất thường của vợ.
Và sự thật khiến anh sững người, chị Quỳnh đã ngoại tình với chính trưởng phòng mới. Những tấm hình mà thám tử gửi về cho anh đã khiến anh không thể chịu đựng được. Nhiều lần xem qua những tin nhắn trong điện thoại vợ, anh Khánh chỉ nghĩ có thể cô ấy đồng cảm với tình cảnh anh ta vợ mất, cưới vợ sau chưa đầy một năm, vợ vừa sinh con và không hòa thuận được với hai đứa con của chồng…Và tôi với tư cách một người chồng, sẽ không để chuyện này tiếp tục diễn ra như thế, và anh Khánh đã hành động để cứu lấy gia đình của mình. Anh quyết định không làm ầm lên và cũng không để chị biết về những gì anh đã biết. Bởi với anh, người mẹ của hai đứa con anh về bản chất không phải là người phụ nữ như vậy. Có thể chỉ là một phút ngã lòng và chán nản đã khiến vợ anh như thế. Và thế là anh đã lên kế hoạch để cứu lấy cuộc hôn nhân của mình.
kế hoạch để cứu lấy cuộc hôn nhân
Và thế là anh đã lên kế hoạch để cứu lấy cuộc hôn nhân của mình.
Để có lý do đưa đón vợ đi làm, anh Khánh đã phá hỏng chiếc xe máy của vợ và đưa đi bảo hành, thời gian bảo hành rất lâu vì chờ nhập thiết bị về. Trong thời gian đó, anh Khánh làm việc với 200% công suất và sắp xếp đưa đón chị Quỳnh và các con một cách hợp lý.
Mới đây, vợ chồng anh chọn Đà Lạt, là nơi vợ chồng anh tận hưởng những ngày tháng tuyệt vời sau khi cưới. Đêm đó, hai vợ chồng tận hưởng niềm vui và sự thoải mái khi chỉ có hai người, anh Khánh vẫn tỏ ra thờ ơ như không biết gì về những việc đã diễn ra. Chị Quỳnh đã đến ôm anh và khóc nói lời xin lỗi, xin chồng tha thứ những lỗi lầm cô ấy gây ra. Anh Khánh cũng chỉ cần có vậy, anh đã ôm vợ mình thật chặt và chia sẻ tất cả những gì mình biết. Anh biết rằng đó là cơ hội duy nhất để vợ chồng anh trút hết bầu tâm sự và bỏ qua những lỗi lầm của vợ.
Sau lần đó, gia đình anh Khánh chị Quỳnh sống hạnh phúc như chưa có chuyện gì xảy ra. Cách đây vài tuần, chị Quỳnh đã chủ động xin nghỉ việc tại chỗ cũ, xin làm việc mới, có lẽ chị muốn tạo niềm tin cho anh và xa rời những sai lầm.

Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015

Lời thú nhận của nữ sinh tin vào "sex sau khi kết hôn"

Đề tài về Tình dục tuổi teen, Sex, tình yêu và hôn nhân

Tâm sự của một nữ sinh 16 tuổi có nickname Sabrina gửi về cho Huffington Post, người tự nhận luôn tin vào "sex sau khi kết hôn".
tình dục, sex, tuổi teen

Sex không thể một mình làm nên tình yêu, nhưng tình yêu có thể dẫn đến tình dục.

"Tôi cũng không rõ mình quan niệm thế nào là sex. Tôi nghĩ nó là sự pha trộn giữa tình yêu và tình dục, hoặc nên là như thế. Bạn yêu một người, nhưng cũng cần có sự kết nối thể xác với người ấy. Sex không thể một mình làm nên tình yêu, nhưng tình yêu có thể dẫn đến tình dục. Chuyện ấy nên khiến cho bạn cảm thấy vui vẻ, hạnh phúc, thoải mái và tự nhiên nếu như bạn tiến hành với đúng người.
Ở mái trường cấp 3 nơi tôi học, không phải ai cũng nói chuyện thoải mái về tình dục. Có nhiều người hoàn toàn né tránh chủ đề này. Đại đa số học sinh ở trường theo đạo Cơ đốc, do đó việc quan hệ khi còn đi học không được tán thành, trừ phi bạn là hot girl/hot boy của trường.

Tôi hẹn hò với người bạn trai hiện tại được hơn một năm nay. Đây là tình yêu đầu đời và cũng là bạn trai duy nhất của tôi. Cái cách mà anh ấy trân trọng tôi, cười với tôi, việc anh ấy làm mọi thứ vì tôi khiến tôi hiểu rằng đó chính là tình yêu. Anh ấy tin vào mọi giấc mơ và nguồn cảm hứng của tôi nhiều như vào những giấc mơ và cảm hứng của chính anh ấy vậy. Anh ấy khiến tôi cực kỳ hạnh phúc và bất cứ khi nào ở cạnh nhau, tôi lại cảm thấy như đang ở nhà.

Vì thế, rất nhiều người bị bất ngờ khi họ hỏi chúng tôi đã làm chuyện ấy chưa và câu trả lời nhận được là "Không". Bạn học của chúng tôi tưởng là với thời gian hò hẹn lâu như vậy, chúng tôi lẽ ra đã phải có "sex" rồi. Nhưng thực tế không hề như vậy.

Chúng tôi đã nói chuyện về việc đó và ban đầu, tôi nghĩ rằng mình sẽ gìn giữ cho đến khi kết hôn. Đó là những gì giáo dục giới tính trong nhà trường đã dạy và tôi cũng tự cho thế là hợp lý. Nhưng giờ đây, còn có nhiều lý do khác nữa. Sex không phải là vấn đề quá lớn của cả hai chúng tôi. Và dù tôi cảm thấy mình đã phần nào sẵn sàng cho chuyện đó, nhưng tôi lại không muốn mạo hiểm tương lai của mình.

Đó là lý do chính khiến tôi vẫn trì hoãn làm chuyện ấy. Tôi và bạn trai vẫn cảm thấy hạnh phúc với mối quan hệ này. Cả hai đều nhất trí rằng nên làm chuyện đó sau 2 năm nữa thì sẽ tốt hơn cho cả hai (tất nhiên chúng tôi sẽ sử dụng biện pháp bảo vệ). Bản thân bố mẹ tôi cũng nói họ sẽ ủng hộ vào thời điểm đó (dù họ muốn tôi đợi đến khi vào đại học hơn). Họ nói rằng 18 tuổi là độ tuổi phù hợp và tôi đã đủ lớn để nhận thức được vấn đề.

Giờ thì đến phần trinh tiết của tôi. Tôi phải thừa nhận mình là một "bán trinh nữ" vì đã quan hệ bằng miệng với bạn trai của mình, nhưng chuyện đó cũng chỉ xảy ra sau khi chúng tôi hẹn hò tròn nửa năm. Khi nói chuyện với bạn bè ở trường, mọi người khẳng định rằng "sex đường miệng" cũng là một dạng sex, do đó họ kết luận tôi đã làm chuyện ấy và không còn trình tiết nữa. Nhưng rõ ràng về mặt khoa học thì điều đó là không chính xác. Tôi nghĩ rằng mọi người đều nên có quan điểm riêng về trinh tiết.

Teen, tình yêu và tình dục
Chúng tôi đã nói chuyện về việc đó và ban đầu, tôi nghĩ rằng mình sẽ gìn giữ cho đến khi kết hôn.
Tôi vẫn đang đợi đến ngày cùng với bạn trai của mình làm chuyện ấy, nhưng đó không phải là ngày hôm nay, ngày mai hay một vài tháng nữa. Tôi cảm nhận được sự cám dỗ của tình dục nhưng chưa trọn vẹn. Với tôi, trinh tiết không phải một dạng quan hệ mà giống như một ranh giới trong tâm trí. Chừng nào bạn chưa cảm nhận được đầy đủ sự rung động và kích thích với người mà mình yêu, chừng đó bạn vẫn còn là một trinh nữ trong tư tưởng. Nhưng có lẽ, quan niệm đó chỉ của riêng tôi mà thôi.

Phương Lâm

Thứ Sáu, 9 tháng 1, 2015

Chồng thú tội ngoại tình, vợ cười như nắc nẻ

Chuyện vợ chồng, những câu chuyện trong đời sống gia đình

Ghen tuông âu chỉ là cái cớ để trói buộc anh mà thôi.

Hình ảnh minh họa sự ghen tuông giữa vợ chồng

Chị nằm ôm anh, hỏi: “Thế đêm qua anh ở đâu, nói thật đi!”. Anh cứ sự thực giãi bày là được chị chủ quán cơm dẫn dụ vào mê cung tình ái, nhà ở chỗ ấy, người thế ấy,… Chị cười như nắc nẻ và bảo anh có tiến bộ đấy, bịa chuyện như thật!

Hai vợ chồng lại cãi nhau một trận kịch liệt, không biết là lần thứ bao nhiêu nữa, chị bảo đâm đơn ra tòa ly dị cho xong chứ sống với nhau thế này khổ quá. Anh im lặng, chị bồi thêm câu cuối cùng: “Ân hận đi vẫn còn kịp đấy!”. Chị hài lòng với kết quả, ai là người nói câu cuối cùng, người đó thắng.

Nguyên do của việc họ cãi nhau chỉ vì chị nghi ngờ anh bồ bịch. Anh là người đàn ông giỏi giang, có địa vị xã hội nhất định, làm gì đàn bà con gái chả mê. Chẳng có chứng cứ gì cụ thể nhưng chị cứ làm già, ngăn ngừa trước là hơn, nên cứ đổ vấy cho anh là nghe đồn thế nọ, thế kia là thượng sách.

Chị phải giữ chồng, tất nhiên rồi, anh được như ngày hôm nay là do ai chứ? Chị ngày càng làm già bởi biết rõ anh yêu và nể vợ, chỉ nghe chị dọa ly hôn đã rúm vó vào rồi! Chị luôn luôn là người khởi xướng các cuộc cãi vã và cũng là người chủ động kết thúc nó.

Sau mỗi lần cãi nhau, chị trở lại đằm thắm, dịu dàng, biết cách chăm sóc và chiều chuộng anh như một người vợ hiền thục. Ghen tuông âu chỉ là cái cớ để trói buộc anh mà thôi. Có lần chị âu yếm chồng, bảo: “Thôi, anh cứ nói thật với em đi, cô ấy làm gì, ở đâu, em không đánh ghen đâu mà lo!”. Anh cười đau khổ: “Anh không thể bịa ra được!”.

Anh là con người của công việc, nhiều khi phải ngoại giao, khách khứa, đãi đằng mà hôm nào đi sớm hoặc về muộn là bị chị cật vấn về “thời gian bất minh” kia. Anh đề nghị với chị là anh sẽ ở cơ quan một thời gian, tạm xa nhau để nhìn nhau rõ hơn, để trong thời gian ấy xem anh có điều tiếng gì không. Chị đồng ý ngay, chắc mẩm là chỉ vài ngày nhớ chị là anh phải mò về.

Quả thật, chưa được tuần lễ anh đã về, đúng lúc chị đang tập hợp bạn bè ăn uống, nhảy nhót tưng bừng ở nhà, anh lại lặng lẽ đi. Chị biết anh về, chứng kiến cảnh mình vui mà không cần anh, lấy làm đắc chí lắm.

Chồng thú tội ngoại tình, vợ cười như nắc nẻ
Hình ảnh vợ chồng
Có chị hàng cơm gần cơ quan anh, thấy anh hay ra ăn tối, vẻ buồn bã, có tối ngồi mãi đến lúc chị đóng cửa hàng mới về. Chị chủ hàng còn trẻ, khá xinh đẹp, hay chuyện, anh cảm thấy thích. Một chiều thứ bảy vắng khách, chị đóng cửa sớm, rủ anh đi uống nước rồi về nhà chị. Nhà nhỏ đơn sơ chỉ có chị và cô con gái, đêm ấy anh ngủ lại.

Hôm sau, có người bạn ghé cơ quan tìm anh không thấy, điện thoại di động thì anh tắt, bèn gọi cho vợ anh. Chị tức tốc đến cơ quan chồng thì vừa hay, anh về đến nơi. Chị lôi anh về nhà. Hai vợ chồng lại cãi vã mà chỉ chủ yếu là chị nói.

Rồi chị khóc, họ làm lành với nhau bằng một cuộc mây mưa đầy xúc động mới mẻ. Xong cuộc, chị nằm ôm anh, hỏi: “Thế đêm qua anh ở đâu, nói thật đi!”. Anh cứ sự thực giãi bày là được chị chủ quán cơm dẫn dụ vào mê cung tình ái, nhà ở chỗ ấy, người thế ấy,… Chị cười như nắc nẻ và bảo anh có tiến bộ đấy, bịa chuyện như thật!

Chẳng ai nói đến chuyện ly hôn nữa mà cũng không đặt vấn đề “ở riêng” một thời gian nữa. Lạ thay, khi anh thực sự có một cô bồ thì chị lại chẳng ghen bóng ghen gió nữa và không tỏ một chút nghi ngờ nào!

(Theo Baophapluat)

Thứ Bảy, 27 tháng 12, 2014

Nghe Nhạc - Thoát Thai - Thúy Huyền



  • hinh-nen-giang-sinh-4
  • hinh-nen-giang-sinh-5
  • hinh-nen-giang-sinh-6
  • hinh-nen-giang-sinh-7
  • hinh-nen-giang-sinh-8
  • hinh-nen-giang-sinh-9
  • hinh-nen-giang-sinh-10
  • hinh-anh-giang-sinh-2014-1
  • full screen slider
  • hinh-nen-giang-sinh-3






Lời bài hát: Thoát Thai

Có bông hoa chưa kịp nở đã vội tàn,
Có trái non chưa kịp chín đã rụng rơi,
Có biết bao mầm sống chưa kịp chào đời,
Đã vội trở về linh thiêng.

Có nỗi đau chia lìa lúc chưa hạnh ngộ,
Khúc ru hời đã vội nên khúc thở than,
Có tiếng kêu còn mãi chưa kịp thành lời,
Tại sao? Tại sao? Tại sao?

Con là con của ba mà! 
Con là con của mẹ mà!
Con đang lớn lên, con đang thành hình ngay trong lòng mẹ,
Mà sao mẹ nỡ bỏ con

Con là con của ba mà ! 
Con là con của mẹ mà!
Ai xâu xé con, ai đang giết con ngay trong lòng mẹ, 
Mà sao chẳng ai bảo vệ con.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Những Đứa Con Xa Nhà


Gia đình | cảm xúc về gia đình | nỗi nhớ, tình yêu

Không gì có thể bằng niềm vui gia đình - Jerry Seinfeld.


Trời đã về chiều, Quân trở về phòng trọ sau một ngày làm việc bận rộn, vừa vào phòng, anh vội đóng cửa lại rồi nằm thả người trên tấm nệm. Nhìn quanh căn phòng vắng tanh. Các bạn anh đã về nhà như mọi ngày thứ 7 hết. Anh nằm thở dài, đã nhiều tháng rồi anh chưa về nhà. Không hiểu sao bất chợt anh lại nhớ nhà đến thế. Quân cảm thấy người mình ê ẩm sau cú va quẹt xe lúc nảy nên anh nhanh chóng thiếp đi.

Trước đây anh không như thế, anh thích sống tự do, những ngày còn học phổ thông, anh chẳng bao giờ có mặt ở nhà nhiều cả. Cứ không học trên trường hay học thêm, Quân lại đi sang nhà bạn chơi, tới giờ cơm, hoặc khi trời tối anh mới trở về, căn nhà anh đang ở lúc đó thật không khác nhà trọ tí nào. Anh sẵn sàng bỏ việc gia đình sang một bên nếu như có bạn bè hú hí đi chơi. Có lần em gái anh nhờ anh chở đi học, ậm ừ tiếng trước tiếng sau bạn Quân gọi đến, thế là Quân để em mình tự lo.

Những ngày tết cũng vậy, đáng ra đó là thời gian cả gia đình anh sum họp, có cả chị anh từ bên Úc về nữa, ấy vậy mà Quân cũng chẳng quan tâm mấy, đi tới lui trong nhà được vài bước rồi anh cũng dắt xe đạp đi dạo lòng vòng. Và đương nhiên cứ mỗi lần như thế, Quân lại bị ba mẹ nhắc nhở rồi chuyển sang la mắng, thuyết giáo. Dường như với anh, việc ở nhà là cả một vấn đề lớn lao nói khác hơn anh cảm thấy như mình bị giam lỏng nếu như ở nhà.

Từ ngày lên thành phố, Quân thích thú vô cùng, anh được tự do, đi chơi không ai quản lý, anh muốn gì thì làm. Cuộc sống như vậy cũng đã 2 năm trôi qua. Thế mà không hiểu sao hôm nay anh lại có cảm giác nhớ nhà.

Đang ngủ thỉ đâu đó phảng phất mùi đồ ăn thơm phức, khiến Quân thức dậy dù đang mê ngủ, anh nhìn ra ngoài cửa sổ, thì ra nhà bà chủ có tiệc, con trai bà mới trở về sau chuyến du học. Cả gia đình bà đang nói chuyện rất xôm. Nhìn cảnh đó Quân nhớ đến những ngày tháng trước đây. Mẹ anh cũng hay làm những món ăn và gia đình anh cũng hay sum họp đông vui như thế khi chị anh trở về. Mẹ anh nấu ăn rất ngon đặc biệt anh vô cùng thích món canh chua cá lóc của bà, anh có thể ăn suốt một tuần cũng không thấy ngán. Nghĩ đến đây Quân thấy cái bụng mình lên tiếng đình công, anh dậy rửa mặt, rồi lại dắt xe đi ăn tối.

Tối nay Quân đi ăn phở, anh vào một quán phở quen thuộc mà mình hay đến, ngồi một mình một bàn, cảm giác hơi trống vắng, nhưng ít nhiều anh cũng đã ngồi như thế này tại các bàn ăn ở các quán khác nhau 2 năm rồi, đang hít hà với vị cay của ớt, Quân chợt nhìn thấy phía đối diện
anh, một gia đình 4 người cũng đang ngồi ăn phở, người mẹ vừa đút vừa dùng khăn
giấy chậm mồ hôi cho đứa bé trai.
-" Há miệng ra ăn ngoan nè con, nhanh, nhanh."

Đứa bé há miệng thật to ăn phần mà mẹ nó đút, đứa bé kia thì cứ huyên thuyên hỏi bố về tên các loại rau ăn kèm với phở. Rồi gia đình họ vừa cười đùa vừa ăn trong quán. Cảnh tượng này không khác những gì đã xảy ra trong quá khứ của anh. Ngày còn bé, mỗi lần mẹ nấu phở, gia đình anh cũng xôm tụ vui vẻ như thế. Bỗng dưng, mắt quân cay xè, không rõ vì ớt anh cho vào tô quá nhiều hay do bụi bay vào mắt nữa... Quân đang thèm khát được như gia đình đó. Anh tự dưng thèm những món ăn mẹ nấu vô cùng, anh cảm thấy vô vị với tô phở mà mình đang ăn. Anh muốn trở về nhà, muốn nghe lại những lời nhắc nhở cứ lặp đi lặp lại của bố anh, muốn được nghe em gái anh nũng nịu khi nó muốn nhờ anh chở đi đâu, muốn được cùng đánh cầu cùng chị gái anh như những ngày còn bé.

Sao thế nhỉ? Quân tự hỏi, sao anh lại nghĩ những điều như thế này, chẳng phải trước đây anh đã từng xem đó là những điều phiền phức và hết sức nhãm nhí sao. Đôi lúc cũng vì nó mà anh không làm được điều mình thích thậm chí còn bị la cho một trận.
Hình ảnh gia đình đẹp
Người ta có nhiều nơi để đến nhưng chỉ có một chốn để quay về
Quân đang nhận ra 1 điều rằng, những cám dỗ của đời đã cuốn hút anh ra khỏi cuộc sống gia đình. Anh mãi lao vào cuộc sống xô bồ và quên mất những người thân đã yêu thương anh. Anh đã thờ ơ với cái hạnh phúc luôn nằm cạnh anh trong thời gian qua.

Quân thấy tâm trạng mình rối bời, anh bỏ ngang tổ phở còn đang ăn dang dở, trả tiền rồi nhanh chóng rời khỏi quán, anh chạy xe vòng vòng trong thành phố tại thời điểm mà hầu hết các gia đình đang sum họp, quây quần bên bàn ăn. Không hiểu sao hôm nay anh lại tâm trạng đến thế,

Quân sực nhớ ra trong điện thoại của mình đã khá lâu rồi anh không về nhà và nhà anh cũng không gọi lên "réo" anh về vào những chiều thứ bảy. Quân vẫn tiếp tục chạy xe vòng quanh thành phố, anh muốn rủ một vài người bạn đi uống cafe nhưng không có ai cả, anh cảm thấy lòng mình trống trải vô hạn, nhìn quanh, sao hôm nay toàn hình ảnh các gia đình đi chơi với nhau. Cảm giác khó chịu đang dần dần xâm chiếm lòng Quân, có một cái gì đó đang thôi thúc chàng trai trẻ này trở về tổ ấm, nhưng anh vẫn kiên quyết ở lại. Đi được một đoạn thì
- "Bụp"
Hình như, không không còn là hình như nữa, Quân ngoái nhìn ra phía sau, xe anh cán phải đinh rồi. Quân chau mày, lẩm bẩm cái gì đó trong miệng, rồi dắt bộ đi tìm nới vá xe. Anh vá tại 1 chỗ ven đường.
Người vá cho anh là một người đàn ông trạc tuổi ba anh. Dưới ánh sáng của cái đèn, ông ta nhanh tay tìm cây đinh rút rồi tháo lốp xe ra. Quân thì vẫn nhìn ra đường xem dòng xe qua lại. Thấy cậu trai trẻ có vẻ buồn buồn, người vá xe bắt chuyện

- " Chú bao nhiêu tuổi rồi?"
Quân khẽ giật mình với câu hỏi
-" dạ? à dạ con là sinh viên năm 2 rồi bác"
- "Sinh viên năm 2, ừ vậy thì bằng tuổi con tôi. Trông cậu có vẻ cũng không phải người thành phố đúng không?"
- " Dạ, con ở tỉnh khác nhưng học ở đây."
- "ừ, chắc cũng nhớ nhà lắm đúng không"
"nhớ nhà", Quân bỗng lặng người với 2 chữ đó. Không rỏ nữa, nhưng hình như trong lòng anh đang có cảm giác đó. Anh vẫn im lặng nghe người vá xe nói
- " Tôi cũng không phải người ở đây, nhà tôi ở ngoài Trung á, lúc thằng cu thi đậu Đại học tôi mới dọn vào đây sống nó, còn bà nhà thì ở ngoài lo cho con bé. Vô đây, cuộc sống nó khác, nhận trợ cấp từ ngoài quê vào thì không đành, ngoài đó cũng khổ, nên tôi mới đi vá xe đêm lo cho thằng con với gửi về ngoài đó. Nhiều lúc nhớ nhà, nhớ vợ con mà không về được."
Người vá xe đưa bàn tay dính dầu nhớt của mình lên lau mồ hôi. Vẻ mặt khác khổ của ông làm Quân nghĩ về bố anh, ông không phải làm việc tay chân để nuôi con mình nhưng có lẽ cũng đã từng rất khỗ tâm với anh.
- " Vô đây, tiền kiếm được thì khó mà chi phí này nọ thì quá cáo, riết mình cũng lần lữ không dám về, một lần về tốn biết bao, một năm về được một lần là mấy bữa tết rồi lại khăn gói vào lại. Nhiều lúc ăn cơm bụi hay tự nấu ngoài này mà nhớ mấy món bà nhà với con bé nấu, nhớ mấy ngày mưa, mẹ nó kho cho tí mắm ruốc ăn với cà trắng. Lúc đó có cực khổ mà cũng có vui. Bà con ở ngoài cũng hay sang nhà chơi, tán dốc, lâu lâu lại lai rai vài ly. Nghĩ cảnh đó thôi là đã sướng.Giờ tôi mà có điều ước, cũng chỉ ước về quê thôi, về ngoài đó, khỗ cũng kệ nhưng khó cái thằng con đang học, nếu mình bỏ về thì tiền đâu mà chu cấp cho nó, ngoài đó đã khó rồi, cho con vào Nam học mà còn bắt nó gửi về lo cho gia đình thì không nỡ, thôi thì mình chịu thiệt tí mà con nó sướng chú ạ"
Quân lại thấy tâm trạng anh rối bời, người đàn ông chỉ đơn thuần kể về cuộc sống ở quê thôi nhưng sao nó làm anh nôn nao. Anh cảm nhận được tình cảm mà ông dành cho con trai mình và cũng dần thấu hiểu được sự mong mỏi của bố mẹ anh. Có lẽ ngày ngày ở nhà, họ cũng đang trông ngóng về anh, cũng mong anh về thăm nhà một lần, nhưng lại e ảnh hưởng đến việc học của anh nên không thúc giục anh trở về.
- " Chú có hay về nhà không? "
Quân ngạc nhiên với câu hỏi đó.
- "Dạ, cũng có nhưng ít , con không thích về nhà lắm. Mỗi lần về cứ nghe bố mẹ nhắc nhở riết con chán, nên đâm ra không muốn về." Anh cười nói
- "Thời còn trẻ ai cũng mong được tự do, nhưng có xa nhà nhiều, có nếm trải được nhiều những va chạm cuộc sống mới biết được sự ấm áp của gia đình, mới biết trân trọng mọi thứ. Tôi ngày xưa cũng bỏ gia đình sớm, và cũng có những ngày đi lính, nằm cận kề giữa sự sống với cái chết mới biết mình cần gia đình ra sao. Năm tháng cứ trôi đi, khi mà tôi về được quê thăm nhà thì mẹ tôi đã mất. Lúc đó tôi đau khổ nhiều lắm, đến cả ngày mẹ mất tôi cũng không về chịu tang cho bà được."
Nói đến đây cả Quân và người vá xe đều xúc động. Dòng xe cứ qua lại nhưng sao anh thấy không gian lại lặng im đến ghê sợ? Người đàn ông nhanh tay bơm bánh xe lên lại rồi bảo anh đã vá xong.
Quân móc bóp đưa tiền cho người vá xe và chờ thối. Rồi anh dắt xe chuẩn bị đi. Người đàn ông nhanh chóng lấy tiền trong túi quần đưa cho anh và cũng không quên nhắc anh
- " Trông vẻ mặt chú có lẽ đã thiếu cơm nhà lâu rồi, cứ thử về nhà đi, về thăm bố mẹ, chứ những ngày thứ 7 thế này, không về thì uổng phí lắm."

gia đình hạnh phúc
Hãy dành thời gian cho gia đình ngay cả khi bạn không hề biết điều gì đã và đang xảy đến với cuộc đời của mình.
Quân rời chỗ vá xe, xem đồng hồ cũng bảy giờ mấy rồi, anh định về nhà trọ nhưng chạy được một đoạn anh lại quyết định đổi hướng về nhà.
Quân về tới nhà lúc chín giờ kém, bỗng dưng anh cảm thấy nhẹ nhõm hẳn. Nơi anh từng sống thật yên bình, không nhiều tiếng xe cộ, không khí cũng thật trong lành. Anh đứng trong sân tổ ấm của mình rồi gọi to
-" Mẹ ơi con về rồi! Mẹ ới!". Mẹ anh đang xem film nghe tiếng con bà vội chạy ra ngoài. nhìn thấy con về thương lắm nhưng bà cũng không quên mắng anh :
- " Thằng quỷ, giờ này tối nguy hiểm vậy mà chạy xe về một mình, hết chuyện chơi rồi hả con."
Quân không nói gì, anh chỉ dắt xe vào nhà, cười thầm trong lòng, mẹ lại nữa rồi, nhưng anh vẫn cảm thấy rất vui vì anh biết mẹ vẫn quan tâm anh, vì chỉ khi lo cho anh bà mới mắng như thế. Quân nghe loáng thoáng trong phòng em gái anh đang đọc bài thơ của Chế Lan Viên, không rõ lắm nhưng anh nghe được một câu :

" Khi ta ở chỉ là nới đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn."

╔════════      ღ♥ღღೋ     ════════╗
 góc tình yêu chúc mi người mt ngày vui vẻ nhé.
╚════════   ღ♥ღღೋ        ════════╝

Chùm hình ảnh baby và cuộc sống rất đáng yêu

Những bức ảnh kỳ diệu dưới đây được thực hiện bởi nhiếp ảnh gia người Nga cũng đồng thời là mẹ của hai cậu con trai - chị Elena Shumilova. Bộ ảnh đưa người xem lạc vào một thế giới thần tiên cổ tích tuyệt đẹp, trong đó, nhân vật chính là hai cậu bé và những con vật thân thuộc trong trang trại của gia đình, với những chú chó, chú mèo, vịt con, thỏ xám…Những bức ảnh lung linh tuyệt đẹp này hoàn toàn được thực hiện dựa trên điều kiện ánh sáng tự nhiên, đem lại cảm giác về một tuổi thơ êm dịu, ấm áp, ngọt ngào. Những bức hình chụp lại hai cậu con trai của chị Elena hiện đang gây sốt trên mạng bởi chúng khiến người xem ngỡ ngàng trước vẻ đẹp giản dị của tuổi thơ, của cuộc sống yên bình tại một vùng nông thôn.

Những hình ảnh baby và cuộc sống vùng nông thôn đáng yêu nhất
Chị Elena chia sẻ: “Tôi thường dựa vào trực giác và cảm xúc của mình khi thực hiện những bức ảnh này. Cảm hứng chủ yếu đến từ nhu cầu thể hiện tình cảm của tôi - một người mẹ dành cho những đứa con của mình. Tôi không thể diễn đạt hết tình cảm của mình bằng lời nhưng qua nhiếp ảnh, tôi đã thể hiện được những cảm xúc thiêng liêng đó”.

Với khung cảnh đậm chất nông thôn, đời sống thường nhật của các cậu bé hòa nhịp với thiên nhiên xung quanh. Chị Elena mới bắt đầu chụp ảnh từ năm 2012, giống như những người mẹ khác, chị không muốn bỏ lỡ những khoảnh khắc đẹp trong quá trình trưởng thành của con, vì vậy chị thường xuyên chụp ảnh mỗi ngày với nhân vật chính là hai cậu con trai đáng yêu.

Cuộc sống hàng ngày của chị Elena gắn liền với việc chăm sóc con cái và quản lý trang trại của gia đình. Trước đây, chị Elena từng học tại Học viện Kiến trúc Moscow, chuyên ngành mỹ thuật. Chất nghệ sĩ vốn đã có sẵn trong người, vì vậy, khi thực hiện bộ ảnh dành cho các con, chị cũng ngay lập tức gây ấn tượng với người xem bởi sự nên thơ trong từng khuôn hình.

Cùng chiêm ngưỡng bộ ảnh ấn tượng của chị Elena Shumilova chụp lại hai cậu con trai và những người bạn thân thiết thường ngày của các bé:
baby và cuộc sống rất đáng yêu
Baby và thỏ đáng yêu
baby và cuộc sống rất đáng yêu
Baby và chú chó của mình rất đáng yêu
baby và cuộc sống rất đáng yêu

Hình ảnh baby đáng yêu nhất

hình ảnh baby và cuộc sống rất đáng yêu
Tình bạn giữa con người và thiên nhiên cuộc sống
baby và cuộc sống rất đáng yêu
Những hình ảnh rất đáng yêu
Baby và mèo
Baby và mèo

hình ảnh baby và cuộc sống rất đáng yêu

baby và cuộc sống rất đáng yêu
baby choi trượt tuyết
hình ảnh baby và cuộc sống rất đáng yêu

baby và cuộc sống rất đáng yêu

baby và cuộc sống rất đáng yêu
Baby và những người bạn thân thiết thường ngày
Chùm hình ảnh baby và cuộc sống rất đáng yêu
Những hình ảnh baby và cuộc sống nông thôn dể thương nhất
baby và cuộc sống rất đáng yêu
Baby và những người bạn thân thiết thường ngày
Những hình ảnh baby và cuộc sống nông thôn dể thương nhất
Những hình ảnh baby và cuộc sống nông thôn dể thương nhất
Bộ sưu tập hình ảnh baby đáng yêu nhất
Những hình ảnh baby và thiên nhiên dể thương nhất
Bộ sưu tập hình ảnh baby đáng yêu nhất

Bộ sưu tập hình ảnh baby đáng yêu nhất
Những hình ảnh baby và cuộc sống nông thôn dể thương nhất
Bộ sưu tập hình ảnh baby đáng yêu nhất
Những hình ảnh baby và thiên nhiên dể thương nhất
Chùm hình ảnh baby và cuộc sống rất đáng yêu
Những hình ảnh baby và cuộc sống nông thôn dể thương nhất

Những hình ảnh baby và thiên nhiên dể thương nhất

Cuộc đời là một chuyến đi dài

Câu chuyện cuộc sống, sắc màu cuộc sống

Có hàng trăm trở ngại, và bạn không bao giờ được tự mãn...

Khi bạn đạp xe lên một con dốc con, mồ hôi chảy ướt áo và bàn chân tưởng như mỏi nhừ thì bạn sẽ được tận hưởng sự tuyệt vời khi chiếc xe lăn nhanh xuống con dốc phía trước, những giọt mồ hôi bốc hơi, để lại cảm giác mát lạnh khiến bạn quên nhanh tất cả mệt mỏi...

Cuộc sống cũng giống như một con đường rất dài. Dù có đang chạy trên những đoạn bằng phẳng, người ta vẫn không bao giờ quên sẽ có lúc phải đối diện với việc lên dốc và cả xuống dốc. Một người bạn đã nói với tôi điều giản dị ấy khi cùng một lúc, cô bạn phải đối diện thất bại, cả trong tình yêu lẫn trong công việc ở công ty. Điều làm tôi nể phục cô bạn ấy là sự can đảm. Cô ấy không khóc, không oán trách, cũng không lặng lẽ suy sụp. Bởi lẽ bạn tôi biết tự thu xếp, đặt những nỗi buồn sang một bên, dành sức lực để tiếp tục "vượt dốc".

Rất nhiều khi trong nhịp sống bận rộn này, nỗi mệt mỏi, sự chán chường, cảm giác thất vọng đã vắt kiệt sức lực; lấy đi niềm lạc quan. Bạn muốn buông xuôi tất cả. Nhưng nếu bạn dừng lại và quay nhìn trở về điểm xuất phát, bạn sẽ biết cái cảm giác tuyệt vời khi nhìn những gì ta đã vượt qua. Có thời điểm bạn nhận ra mình đang đứng trên đỉnh dốc. Hít thật sâu và nhìn kỹ về phía trước, bạn không cần phải hét lên sung sướng. Và khi ấy, điều bạn tự nhắc mình sẽ là tìm thêm những đỉnh cao mới, không cho phép mình thả dốc quá nhanh.

Cuộc sống của chúng ta giống như những chuyến đi bởi lẽ, ta luôn có nhiều những lựa chọn nhưng không nên mất quá nhiều thời gian để tìm được kết quả mình muốn. Khi thật sự rã rời thân thể, bạn hãy dừng lại ven đường nghỉ ngơi đôi chút. Dừng lại và bước đi đúng là cách phục hồi năng lực nhanh chóng nhất.

Lên dốc tuy chậm chạp, mệt mỏi thật nhưng phải thừa nhận mức độ an toàn cao hơn khi bạn thả dốc. Cảm giác của việc lao nhanh và phía trước tuyệt vời thật, nhưng biết đâu vực thẳm đâu đó mà bạn không kịp nhìn thấy, và biết đâu chiếc xe đã bị đứt thắng phanh. Có hàng trăm trở ngại, và bạn không bao giờ được tự mãn...

Cuộc đời là một chuyến đi dài
Cuộc đời vốn là một chuyến đi, cái bạn cần là "để dành" sức lực và cảm hứng cho những chặng đường kế tiếp.
Cuộc sống cũng giống một con đường, khi bạn đang bước trên những khổ đau thì đó là lúc bạn buộc phải "lên dốc" trong hành trình của đời mình. Dĩ nhiên, lúc tận hưởng cảm giác hạnh phúc thì không phải bất hạnh sẽ chẳng bao giờ xuất hiện. Cuộc đời vốn là một chuyến đi, cái bạn cần là "để dành" sức lực và cảm hứng cho những chặng đường kế tiếp.