Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ tình cảm động. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn thơ tình cảm động. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

Giá như em đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi !

Thư tình buồn, thư tình cảm động nhất

Thực sự để quên một người quá khó, nhất là người mà mình yêu.
Tại sao em lại xuất hiện trong cuộc đời tôi? Khi không biết em tôi đã từng sống rất vui vẻ nhưng ngày tôi nhìn thấy ánh mắt em cũng là lúc tôi biết buồn biết khóc. Em và tôi hai kẻ xa lạ về mọi thứ, từ hoàn cảnh gia đình đến tính cách. Em thực sự phải nói là biết cách ăn chơi nhưng bù lại con gái ăn chơi cũng có sức hút riêng của nó. Tôi chúa ghét những đứa như em. Vậy mà sao chỉ trộm nhìn nhau mấy lần tôi hình như đã yêu em. Em là bạn thân của chị họ tôi, nhà em không xa nhà tôi là mấy nhưng em không học ở trường gần nhà nên mãi đến tận hè năm ngoái tôi và em mới biết nhau. Không ngờ em cũng bảo với chị họ là thích tôi, còn gì hạnh phúc hơn. "Mình yêu nhau nhá em", em nhắn tin lại "Hihi"... vậy là yêu. Chỉ một tháng thôi mà sao  hạnh phúc đến thế, em xinh nhưng phải nói là khá chơi bời còn tôi chưa một lần vào quán cafe, vậy là tôi bị cuốn theo em biết đi chơi và cũng biết thế nào là  tình yêu.

Chưa bao giờ em nói "em yêu anh" mãi đến sau này tôi mới nhận ra em không yêu tôi mà chỉ coi tôi như trò đùa. Kệ em tôi vẫn sướng vui với hạnh phúc đang có của mình mà không hề biết những tháng ngày tồi tệ đang ở sau.



Có lẽ tôi nên quên em
Giá mà em đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi!
Kì nghỉ hè kết thúc em bắt xe đi học, tôi buồn và bảo em đừng hết yêu tôi. Em không nói gì, một ngày sau hôm tiễn em đi học em đã nhắn tin cho tôi chỉ một tin nhắn "Kết thúc thôi anh", cứ nghĩ là em đùa nhưng tôi gọi lại cho em rất nhiều lần kể cả bây giờ 1 năm rồi tôi vẫn gọi cho em nhưng đều là vô vọng. Vì sao thế em?

Tôi hỏi bạn bè mới biết em lừa dối tôi, em chưa bao giờ yêu tôi. Trước khi quen tôi em đã yêu một công tử nhà giàu học cùng với em. Tôi buồn và thất vọng lắm, cũng đúng em chưa bao giờ nói yêu tôi cả mà.

Một năm qua đêm nào tôi cũng không quên bấm số gọi cho em nhưng mãi chỉ là thuê bao. Biết bao lần tôi cố quên nhưng hình bóng em cứ hiện về trong mỗi giấc mơ.

Hè năm nhất đại học tôi về quê, chạm mặt em tôi buồn lắm tôi muốn chạy lại hỏi em duy nhất một câu tại sao? Nhưng tại sao cái gì... em ơi giá mà em đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi!

Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2014

Gửi người 17 năm ngủ với em dưới gầm cầu

chuyện tình yêu 17 năm dưới gầm cầu

Một câu chuyện tình yêu cảm động 17 năm dưới gầm cầu

Chị Hồng đã sống gần 20 năm dưới bãi giữa sông Hồng, mưu sinh bằng đủ thứ nghề lao động chân tay quanh những trụ cầu Long Biên. Cuộc sống vốn nghèo khó nhưng lại rất đậm tình nghĩa.

Tuấn ơi,

Lần đầu tiên mình gặp nhau ở hàng nước, anh đã hỏi em: “Có lấy anh không?”. Em tưởng anh nói đùa, thế mà chỉ mấy ngày sau, chúng mình đã đi thuê nhà ở với nhau. Rồi hai đứa sống với nhau thế mà cũng 20 năm.

Gia đình anh phản đối, tìm đến đánh đập em, cấm em yêu anh. Em là gái giang hồ đã qua một đời chồng, đã có con, còn anh là trai tân, hiền lành. Nhưng em vẫn nhớ, anh chỉ nói với mẹ anh một câu, rằng cuộc đời mẹ sẽ không có đứa con dâu nào bước chân vào nhà này, rồi nắm tay em đi. Hai đứa mình bỏ phố ra ngoài bãi sông, trong túi không có một nghìn nào.

Em vẫn nhớ những ngày đầu tiên ở bãi sông, anh với em ôm nhau ngủ trên trụ cầu Long Biên, mưa gió rét mướt, chỉ xin được một cái chăn của người ta. Cứ thế ba ngày ba đêm nằm dưới gầm cầu. Rồi em cũng xoay sở đi vay lãi được hai trăm nghìn, mua mấy bao thuốc mở được một quán nước, dựng lên một cái lều bằng lau sậy rác rến dưới bãi.

Em biết anh ốm yếu, không làm được việc nặng. Em cũng không để anh làm. Ngày ấy em còn khỏe lắm, anh ngồi trông quán nước, còn một ngày em vác mấy trăm bao ngô từ dưới bãi lên cầu. Cuối cùng cũng mua được một cái thuyền, rồi có chỉ vàng, em bàn với anh cùng dựng cái nhà nổi trên thùng phi.

Gia đình anh tìm ra tận bãi sông này đánh chửi em, bắt anh về. Nhưng anh cương quyết ở với em. Lâu dần, họ cũng thôi.

chuyện tình yêu cảm động

Chuyện tình yêu cảm động nhất

Nghĩ cũng buồn cười, hồi đấy ở với nhau rồi, em mới hỏi anh rằng tại sao lần đầu tiên gặp nhau, anh đã hỏi cưới em. Anh chỉ bảo là “anh nhìn em thấy thích”. Thế mà cũng đi được với nhau qua từng ấy năm.

Anh không làm được việc nặng, chỉ quanh quẩn ở nhà cơm nước để em đi làm, nhưng anh sống tốt, ai cũng thương cũng quý. Ngày anh đi, cả xóm bãi này đi đưa đấy, anh biết không?

Với ai anh cũng ân cần. Thằng Cương nó nghiện, yêu con bé trong xóm nhưng bị gia đình phản đối. Nó treo cổ tự tử không thành, ngã què chân. Vợ chồng mình nhận nó làm con nuôi. Chính anh từ tốn khuyến khích nó tập đi, răn bảo nó, rồi thằng bé cũng cai được, biết đường đi làm thuê làm mướn.

Bây giờ tiếp khách nhìn bộ ấm chén em cũng nhớ anh. Nhà nghèo, anh cũng không bao giờ để bừa bộn như thế này. Bộ ấm chén bây giờ em để cáu bẩn, chứ khi anh còn sống, khách ra khỏi cửa, anh đã rửa sạch ấm chén, lau bằng khăn bông rồi xếp lại cẩn thận. Đồ đạc để đâu anh để đấy, ngăn nắp cẩn thận. Em vẫn nhớ hình dáng anh, sống dưới bãi sông, trên cái nhà bằng thùng phi ghép lại mà lúc nào cũng sơ mi cắm thùng, như anh thư sinh.

Anh ốm quá, mình không có tiền, anh phải về nhà đẻ để chữa bệnh. Rồi gia đình anh lại ép anh cưới vợ để ở hẳn nhà. Không hiểu sao, hôm ấy anh lại đem thiếp cưới ra đây đưa cho em nhờ phát cho mọi người trong xóm. Em bảo anh buồn cười nhỉ, anh cưới vợ lại nhờ em đi đưa thiếp. Nói xong hai đứa cứ thế ôm nhau khóc.

Anh cưới vợ được mấy tháng rồi anh đi. Hôm ấy, em đến, ôm quan tài anh khóc mãi. Anh bảo anh về nhà mẹ để chữa bệnh, thế mà anh lại bỏ em đi luôn.

Em vẫn nhớ mấy ngày trước khi anh đi, anh chỉ dặn em chịu khó làm ăn để nuôi con, nuôi cháu. Nhưng bây giờ anh đi rồi, em cũng yếu, không làm ăn được mấy nữa. Chỉ dắt cái xe đạp lên dốc thôi, em cũng không thở được rồi. Ngày ấy không hiểu làm sao, năm trăm đồng một bao ngô vác lên cầu, mà có ngày em kiếm được mấy trăm nghìn tiền vác ngô.

Mẹ anh cũng thừa nhận em rồi anh ạ. Nhưng em không sang bên đấy làm gì, em tự lập bàn thờ anh ở đây. Em biết anh về đây với em. Em vẫn hay mơ thấy anh lắm.

Bây giờ em chỉ tiếc, bao nhiêu năm sống với nhau anh với em không chụp được với nhau một bức ảnh. Nhưng em vẫn giữ những kỷ vật của hai đứa. Cặp gối của hai vợ chồng từ ngày xuống bãi này, mười bảy năm, em vẫn cất trong thùng.

Bây giờ, ai hỏi em về mối tình sâu đậm nhất của đời mình, em cũng kể chuyện của anh.

Thằng Thắng con em bây giờ, ở quê cũng chẳng làm ăn ra tiền. Em vẫn phải bám trụ cái bãi sông này, bán nước qua ngày để giúp nó nuôi các cháu. Hai năm anh đi, em ở một mình cũng buồn lắm.

Mười bảy tuổi em đã lấy chồng, nhưng mười chín tuổi em đã bế con đi phiêu bạt. Bây giờ, ai hỏi em về mối tình sâu đậm nhất của đời mình, em cũng kể chuyện của anh.

Theo Đức Hoàng - laodong.com.vn

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Thơ Tình Con Gái Cảm Xúc Nhất

Bao năm dài, em mải miết yêu anh
Yêu từng phút, từng giây, từng ngày, từng tháng
Yêu nhiều quá sẽ làm anh thấy chán
Em giành cho em khoảng trống để yêu mình
                      
Em mỉm cười nhìn những cánh hoa xinh
Cafe sáng cho lòng thêm thư thái
Ngọn lửa tim em vẫn dạt dào, bừng cháy
Sau những gì mất mát, hư hao!

Tình ái mơ hồ, làm tan nát tim nhau
Lời yêu ấy hòa tan vào không khí
Trái tim vốn chẳng nghe lời lý trí
Yêu rất nhiều, hận tủi cũng dày thêm

Em bây giờ chẳng muốn nghĩ nhiều thêm
Sống yêu thương sẽ làm em hạnh phúc
Cố chấp, hận thù làm con tim day dứt
Em chọn cho mình cách sống để yêu thương.
.......................

EM NHỚ ANH RẤT NHIỀU !

Đêm rất dài và lạnh lắm, anh ơi!
Em đứng đó, hồn chơi vơi nỗi nhớ
Tình yêu tựa nụ hoa vừa chớm nở
Vết sầu loang cho tan vỡ tim ai

Đời không bao giờ phân định được đúng sai
Con tim vốn chẳng nghe lời ai cả
Tình yêu là một món quà vô giá
Lắm sắc màu, thượng đế đã ban cho

Từ bao lâu, chúng mình đã hẹn hò
Nhưng xin nhớ đừng nói yêu mãi mãi
Lời đã thốt ra, chẳng bao giờ lấy lại
Hãy nói thật lòng, từ tận đáy tim nhau


Cuộc tình nào cũng có lắm khổ đau
Có cay đắng, ngọt ngào và hạnh phúc
Đời cũng như sông, lượn quanh nhiều khúc
Hai đứa mình cùng gạn đục, khơi trong

Có biết bao điều chất chứa trong lòng
Em yêu anh, một tình yêu sâu đậm
Mỗi đêm về, em nghe lòng nhớ lắm
Nhớ rất nhiều, anh có biết hay không ?
.......................

Thơ Tình Con Gái Cảm Xúc Nhất

Đưa em về quê cũ đi anh
Xa phố thị lắm ồn ào, náo nhiệt
Xa những điệu nhạc lòng buồn da diết
Em muốn tìm những khoảnh khắc bình yên

Anh yêu này, em muốn hóa người điên
Điên một phút để quên đời vội vã
Quên đau thương, quên những gì dối trá
Nỗi đau đời, tạo hóa đã ban cho

Em cùng anh quên hết những âu lo
Những nhọc nhằn, bon chen trong cuộc sống
Trao cho anh một tình yêu cháy bỏng
Giữa cánh đồng, nghe lúa tỏa hương bay

Hòa quyện với đất trời, hai đứa cùng say
Say tình đất, tình quê hương thắm thiết
Anh sẽ thấy bầu trời trong mắt biếc
Mây xanh bay trong nắng mới rực hồng

Về quê xưa mình nuôi lại ước mong
Cùng nhau sống trong ngôi nhà nhỏ bé
Góp yêu thương cho nụ cười con trẻ
Em muốn là mẹ đẻ của con anh.
.......................

Có những điều em không thể nói đâu
Yêu anh lắm, đến ngày nay vẫn thế
Anh sẽ chẳng bao giờ nghe em kể
Từ rất lâu, em mải miết đi tìm

Em đã đến miền sông nước xa xôi
Mong một lần gặp anh cho đỡ nhớ
Nói với anh, mình có duyên lẫn nợ
Chẳng thấy anh, em chầm chậm quay về

Anh xa rồi, mùa đông cứ lê thê
Ngày không anh, ngày trở nên buồn bã
Đêm không anh, đêm dài thêm lạnh giá
Tình đớn đau, khi tình mãi cách xa

Về đi anh, mình hát khúc tình ca
Bàn tay em vẫn chờ tay anh đó
Em sợ lắm, những đêm đông trở gió
Chiếc hôn nồng, ai đó sẽ trao anh


Về với em, xây lại mối duyên lành
Anh đã hứa không bao giờ vong phụ
Em vẫn nhớ mình là hoa có chủ
Dỗi nhau hoài, ta sẽ lạc mất nhau.

                                                               THANH VÂN

Thứ Hai, 22 tháng 9, 2014

Thơ Tình-Em đã bảo anh thôi chờ đợi

Em đã bảo anh thôi chờ đợi
Tiếng yêu xin dừng trong thu nhớ
Gởi lại anh thư tình viết vội
Trao nghiêng xào xạc lá vàng rơi

Bài tình lỡ xin anh tha thứ
Duyên phận hai ta không chung lối
Như hạ qua thu vàng lại đến
Kẻ chân trời người nơi góc biển..

Dây tơ hồng lỗi nhịp chiều xưa
Thôi nhung nhớ giờ xin trao trả
Chữ duyên tình xin hẹn mai sau
Em đã biết tình chẳng đậm sâu..

Lá trên cây lá sầu rơi mãi
Mây u buồn mây phủ mà tang
Hạ qua đi nhưng lòng vương vấn
Lá cuối thu... đưa tiễn tình xa..

Thơ Tình-Em đã bảo anh thôi chờ đợi