Hiển thị các bài đăng có nhãn cảm xúc tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cảm xúc tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Những cách hẹn hò bạn nên bỏ sau khi ra trường

Dù vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường hay đã tốt nghiệp thì chuyện hẹn hò vẫn luôn là vấn đề được giới trẻ quan tâm. Tuy nhiên, nếu bạn đã ra trường và đi làm thì có một số thói quen khi hẹn hò bạn nên từ bỏ khi còn đi học đến bây giờ.

Những cách hẹn hò
Những cách hẹn hò bạn nên bỏ sau khi ra trường

Hẹn hò theo trào lưu

Lũ bạn của bạn lúc nào cũng rỉ tai bạn rằng “trải qua thời học sinh sinh viên mà không có mảnh tình vắt vai nào thì vứt!”, và thế là bạn quyết định tham gia vào công cuộc tìm kiếm cho mình một chút ánh sáng tình yêu thời còn đi học. Nhưng những mối tình đó thường không kéo dài được lâu. Nếu bạn muốn có một mối quan hệ nghiêm túc và bền chặt thì bạn nên bỏ ngay suy nghĩ hẹn hò theo trào lưu này đi nhé.

Hẹn hò dẫn theo bạn thân

Nhiều cặp đôi khi hẹn hò thỉnh thoảng dẫn theo một hoặc vài người bạn của mình để buổi đi chơi thêm thú vị và người yêu của mình có thể làm quen với những người bạn đó. Tuy nhiên, bạn chỉ nên làm điều đó một vài lần chứ đừng nên thường xuyên dẫn theo bạn của mình đến các cuộc hẹn với người yêu. Ở khía cạnh của người thứ ba, bạn của bạn nhiều khi sẽ cảm thấy mình như một chú “kỳ đà cản mũi” phá đám buổi đi chơi của hai bạn, thậm chí nếu rủi ro hơn, thì chính người yêu của bạn biết đâu lại quay ra thích bạn thân của bạn thì sao? Lúc đấy có hối hận cũng chẳng kịp nữa rồi.

Hẹn hò vì bị gán ghép

Chắc hẳn thời đi học ai cũng đã có lần bị bạn bè gán ghép với một bạn nào đó cùng lớp hoặc cùng trường. Ban đầu bạn sẽ cảm thấy rất phiền phức vì bị làm phiền và gán ghép với người mình không yêu, nhưng một thời gian sau đó bạn lại thấy chuyện “được” gán ghép cũng có vẻ thú vị và bạn thử hẹn hò với “người kia” xem sao. Nếu hai bạn thực sự có tình cảm với nhau thì chuyện tiến tới tình yêu là đáng mừng, nhưng nếu bạn không thích người ấy nhiều thì nên dừng chuyện hẹn hò lại nhé, để hai bạn có cơ hội tìm kiếm người thích hợp với mình hơn.

hinh anh hen ho
Nhiều người luôn có ý nghĩ rằng một khi đã yêu là phải biết “hi sinh tất cả” cho người yêu của mình

Hẹn hò tình tay ba

Bạn cảm thấy yêu một người là không đủ và muốn “thử” yêu cùng lúc 2, 3 người, như vậy sẽ thấy thú vị hơn. Như vậy là bạn đang tự đẩy mình vào tình thế bế tắc vì phải lựa chọn những lần đi hẹn hò với một trong số đối tượng của mình, và bản thân bạn cũng sẽ bận rộn hơn. Rủi ro hơn nữa là việc những người yêu của bạn sẽ ghen ghét người kia và dễ xảy ra xích mích. Lúc đó bạn sẽ rất đau đầu để tìm cách giải quyết những rắc rối đó.

Hẹn hò “hi sinh tất cả”

Nhiều người luôn có ý nghĩ rằng một khi đã yêu là phải biết “hi sinh tất cả” cho người yêu của mình. Điều đó là một sự nhầm lẫn tai hại. Nhất là đối với con gái. Khi bạn nguyện hi sinh mọi điều cho người ấy, tức là bạn đã tạo cơ hội cho người ấy kiểm soát cuộc sống của mình. Đến khi bạn muốn thoát ra khỏi người ấy để có được sự tự do thì sẽ rất khó khăn.

Thứ Hai, 9 tháng 2, 2015

Giá như em đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi !

Thư tình buồn, thư tình cảm động nhất

Thực sự để quên một người quá khó, nhất là người mà mình yêu.
Tại sao em lại xuất hiện trong cuộc đời tôi? Khi không biết em tôi đã từng sống rất vui vẻ nhưng ngày tôi nhìn thấy ánh mắt em cũng là lúc tôi biết buồn biết khóc. Em và tôi hai kẻ xa lạ về mọi thứ, từ hoàn cảnh gia đình đến tính cách. Em thực sự phải nói là biết cách ăn chơi nhưng bù lại con gái ăn chơi cũng có sức hút riêng của nó. Tôi chúa ghét những đứa như em. Vậy mà sao chỉ trộm nhìn nhau mấy lần tôi hình như đã yêu em. Em là bạn thân của chị họ tôi, nhà em không xa nhà tôi là mấy nhưng em không học ở trường gần nhà nên mãi đến tận hè năm ngoái tôi và em mới biết nhau. Không ngờ em cũng bảo với chị họ là thích tôi, còn gì hạnh phúc hơn. "Mình yêu nhau nhá em", em nhắn tin lại "Hihi"... vậy là yêu. Chỉ một tháng thôi mà sao  hạnh phúc đến thế, em xinh nhưng phải nói là khá chơi bời còn tôi chưa một lần vào quán cafe, vậy là tôi bị cuốn theo em biết đi chơi và cũng biết thế nào là  tình yêu.

Chưa bao giờ em nói "em yêu anh" mãi đến sau này tôi mới nhận ra em không yêu tôi mà chỉ coi tôi như trò đùa. Kệ em tôi vẫn sướng vui với hạnh phúc đang có của mình mà không hề biết những tháng ngày tồi tệ đang ở sau.



Có lẽ tôi nên quên em
Giá mà em đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi!
Kì nghỉ hè kết thúc em bắt xe đi học, tôi buồn và bảo em đừng hết yêu tôi. Em không nói gì, một ngày sau hôm tiễn em đi học em đã nhắn tin cho tôi chỉ một tin nhắn "Kết thúc thôi anh", cứ nghĩ là em đùa nhưng tôi gọi lại cho em rất nhiều lần kể cả bây giờ 1 năm rồi tôi vẫn gọi cho em nhưng đều là vô vọng. Vì sao thế em?

Tôi hỏi bạn bè mới biết em lừa dối tôi, em chưa bao giờ yêu tôi. Trước khi quen tôi em đã yêu một công tử nhà giàu học cùng với em. Tôi buồn và thất vọng lắm, cũng đúng em chưa bao giờ nói yêu tôi cả mà.

Một năm qua đêm nào tôi cũng không quên bấm số gọi cho em nhưng mãi chỉ là thuê bao. Biết bao lần tôi cố quên nhưng hình bóng em cứ hiện về trong mỗi giấc mơ.

Hè năm nhất đại học tôi về quê, chạm mặt em tôi buồn lắm tôi muốn chạy lại hỏi em duy nhất một câu tại sao? Nhưng tại sao cái gì... em ơi giá mà em đừng xuất hiện trong cuộc đời tôi!

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

Cảm xúc về một tình yêu lãng mạn hoàn hảo?

Cảm xúc tình yêu, có chăng một tình yêu hoàn hảo ? 

Có hay không một tình yêu lãng mạn hoàn hảo? “Không! Điều đó chỉ có trong những tiểu thuyết tình cảm được viết nên bởi tâm hồn nghệ sĩ bay bổng của những nhà văn mà thôi.”

Đó là câu trả lời thường gặp của những người hay hoài nghi, hoặc chưa từng trải qua một tình yêu lãng mạn đúng nghĩa.

hình ảnh động về tình yêu
Tình yêu và độ lãng mạn trong tình yêu hoàn toàn phụ thuộc vào quan niệm riêng của từng người.
Đối với những người đã từng nếm trải “hương vị” của tình yêu, họ có thể khẳng định chắc chắn sự tồn tại của một tình yêu lãng mạn hoàn hảo. Thật khó để định lượng tình yêu cũng như không có một chuẩn mực chung nào để đánh giá thế nào là một tình yêu lãng mạn.

Tình yêu và độ lãng mạn trong tình yêu hoàn toàn phụ thuộc vào quan niệm riêng của từng người. Trái tim mỗi người sẽ mách bảo họ nên làm gì trong tình yêu và làm thế nào để cảm nhận tình yêu một cách lãng mạn nhất như nó vốn có.

Dù vậy, vẫn có một số điểm mà hầu như tất cả những người đã hoặc đang trải qua tình yêu được cho là lãng mạn đều cảm nhận thấy.

1. Bạn thấy vui vẻ và hài lòng

Một trong số những điều tuyệt vời nhất đến với bạn khi yêu đó là bạn luôn thấy vui vẻ và hài lòng về cuộc sống. Nếu bạn đang có một tình yêu đích thực, bạn sẽ cảm thấy tình yêu của mình luôn luôn mới mẻ và luôn có lý do khiến bạn hài lòng, hạnh phúc. Sự hạnh phúc trong tình yêu lãng mạn hiếm khi lên đến tột độ nhưng bạn luôn thấy nó hiện diện, thường trực trong suốt mối quan hệ của mình.

2. Bạn gái thường được nhận hoa

Mặc dù một số người thường ví von tình yêu lãng mạn như một thứ nhựa sống chảy tràn trề trong cơ thể nhưng số khác lại cho rằng tình yêu lãng mạn không thể thiếu đi những bông hoa. Những bông hoa truyền đi thông điệp mang tình quốc tế của tình yêu, vượt qua cả những bất đồng ngôn ngữ hay văn hóa. Do đó, nếu bạn thường xuyên nhận được những bông hoa từ chàng trai của mình, bạn đang có một tình yêu thật lãng mạn.

Đừng để mất đi anh chàng luôn biết tặng hoa cho bạn. Bởi anh ấy không cảm thấy ngại ngần khi bỏ hàng giờ tỉ mẩn chọn một bông hoa đẹp để “nuông chiều” sở thích của bạn hay tiêu tốn không ít tiền bạc cho những bó hoa lớn và những dịp kỷ niệm trong đại của tình yêu.

3. Có nhiều cử chỉ thân mật

Tình yêu lãng mạn là sự kết hợp hoàn hảo của những cảm xúc và những cử chỉ thân mật. Bạn biết rằng mình đang ở trong một tình yêu lãng mạn hoàn hảo nếu bạn không cảm thấy ngại ngùng hay phản đối khi anh chàng của mình chia sẻ cảm xúc và sự tôn thờ đối với từng đường nét trên cơ thể bạn. Bạn biết chắc chắn rằng chàng yêu bạn nghiêm túc chứ không chỉ vì ham muốn những “động chạm” mang tính bản năng.

4. Tồn tại cả những yếu đuối, ủy mị

Những lời nhắn ủy mị, tình yêu có vẻ như rất “sến” nhưng bạn sẽ thấy những gì vốn bị coi là yếu đuối, sến sẩm thậm chí sáo rỗng đó xuất hiện hàng ngày trong cuộc sống. Một lời nhắn tình tứ được đặt trên giường, một bài hát lãng mạn tặng cho bạn trên radio là hai trong số rất nhiều những điều “sến” dành cho bạn trong tình yêu.

5. Chạm và bắt gặp ánh mắt của “nửa kia”

Không quan trọng hai bạn đã ở bên nhau bao lâu. Có thể đã 50 năm kể từ nụ hôn đầu tiên nhưng hai người vẫn dành cho nhau những cái ôm, những “đụng chạm” đầy tình tứ và bắt gặp ánh mắt của người kia dành cho mình. Nó thực sự là dấu hiệu cho thấy bạn đang có một mối quan hệ lãng mạn.

Đối với nhiều người, tình yêu lãng mạn chỉ là một giấc mơ xa vời. Chúng ta yêu và sự lãng mạn trong tình yêu không chỉ có một cách để thể hiện. Tình yêu cũng không chỉ cần riêng sự lãng mạn, cảm xúc này khiến chúng ta thêm trân trọng “nửa kia” của mình hơn mà thôi.

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

Hãy để em được yêu anh mãi mãi nhé!

Nhật ký tình yêu | Cảm xúc tình yêu

Hãy để em được yêu anh mãi mãi nhé!
Hãy để em được yêu anh mãi mãi nhé!
Em lại như thế nào nữa rồi đấy anh ạ! Hình như lại dở hơi rồi.
Em xin lỗi nếu như em lại làm anh phải bận tâm. Em hoàn toàn không muốn thế, em muốn khi có em anh vui vẻ hơn và luôn có cảm giác thoải mái khi trò chuyện cùng em. Thực sự khi mang lại cho anh một cảm giác không vui thì em lại cảm thấy mình khó chịu trong người.

Người ta nói ở đời có vay có trả, luật nhân quả không thừa, đúng thật. Có lẽ em đã từng khiến cho một người phải quá khổ sở vì em. Và hình như ông trời cho em gặp anh để hành hạ lại em như em đã từng hành người khác.

Em yêu anh nhiều, thật nhiều, đôi lúc ngay chính em còn không tin vào tình cảm của mình lại nhanh đến thế, anh lại có sức ảnh hưởng đến một trái tim vô cảm của em đến thế. Anh biết không, mười năm rồi, tròn mười năm rồi em không có cảm giác yêu thương ngọt ngào như thế, mười năm rồi trái tim em cứ như đóng băng với yêu thương của người khác mang lại, em đón nhận một cách hờ hững và vô trách nhiệm. Để giờ em chợt nhận ra trái tim mình một lần nữa đã biết rung động. Yêu một cách nhanh chóng và bất ngờ đến chính em còn hoang mang.
"Em yêu anh", đối với em nó rất khó nói, thật sự trái tim em muốn nói lên điều đó nhưng lý trí em cứ hỏi lại, "Có phải thế không? Tình yêu đến nhanh vậy sao? Có thể yêu một người chưa một lần gặp mặt và mới chỉ nói chuyện điện thoại gần 1 tháng thôi sao, ta có đang ngộ nhận không?".

Em suy nghĩ rất nhiều về điều đó và không thể tin được rằng mình đã yêu anh nhiều đến vậy.

Em rất muốn gọi anh là chồng yêu, là ông xã em, là "honey" hay bất kỳ một danh xưng nào đó mang lại cảm giác yêu thương và nhưng nhớ của em dành cho anh nhưng em vẫn cứ lo lắng "Sao nhanh vậy nhỉ? Có nhanh quá không khi ta đã gặp nhau lần nào đâu? Ta đã là gì của nhau mà đã xưng hô thân thiết đến thế?"

Vậy thì anh hãy để em một lần được yêu anh mãi mãi anh nhé!
Vậy thì anh hãy để em một lần được yêu anh mãi mãi anh nhé!
Em luôn nói với chính bản thân mình, phải từ từ, phải có thời gian để chúng ta xích lại gần nhau hơn, để chúng ta có thời gian hiểu và xác định rõ tương lai phía trước thì em mới trao cho anh tất cả những gì em có. Nói là như thế, muốn là như vậy nhưng hình như em không làm được, trái tim em, suy nghĩ của em luôn hướng về phía anh, luôn chờ đợi anh, một ngày không nhận được điện thoại của anh, em ăn không ngon và ngủ cũng không yên.

Mấy hôm nay em cứ có một cảm giác lo lắng, lo rằng một ngày nào đó anh sẽ biến mất khỏi cuộc sống của em, một ngày nào đó anh sẽ không còn hiện diện trong cuộc đời của em nữa, nếu nó đến không biết em sẽ phải đối diện với nó như thế nào nữa anh ạ. Em yêu anh nhiều, nhiều lắm.

Vậy thì anh hãy để em một lần được yêu anh mãi mãi anh nhé! Một lần và mãi mãi và chỉ một mình anh thôi.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Anh là ai? Tôi có quen anh sao?

Truyện tình yêu, cảm xúc tình yêu, nhật ký tình yêu

chuyện tình yêu buồn
Con người có thể tha thứ. Nhưng những mất mát, tan vỡ và nỗi đau là những điều tồn tại mãi.
Đừng theo đuổi những thứ xa xăm mà quên mất đi những gì đang hiện hữu ngay trước mặt, đừng để những gì đã vụt mất rồi mới cố gắng níu kéo....Con người có thể tha thứ. Nhưng những mất mát, tan vỡ và nỗi đau là những điều tồn tại mãi. Cũng như những vết sẹo hằn lại trên da thịt khó có thể tự nhiên biến mất.

Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.

Một giọt nước trong veo rớt khẽ khỏi mắt cô gái khi chàng trang sẵng giọng:

Anh là người yêu của em không có nghĩa là anh không được đi với những cô gái khác”.

Nhưng cũng không phải được thoải mái ôm những cô gái khác”.

Im lặng. Cô gái vùng chạy. Ngoài trời đang mưa tầm tã....

♥ღMột tình yêu bị đánh mất

Chàng trai lao đến bệnh viện. Chiếc điện thoại rơi xuống đất vỡ tan khi anh nghe tin cô gái bị tai nạn. Đêm hôm ấy, cô đã đến toà nhà cao nhất trong thành phố - nơi anh ngỏ lời yêu cô đầu tiên. Và trên đường về, cô đã gặp tai nạn. Một vết dao cứa vào tim chàng trai khi nghe cô gái đang bị hôn mê sâu.

Những giọt nước mắt rát bỏng trên má anh vừa như hối hận, vừa như day dứt.

Gia đình cô gái quyết định chuyển cô sang Mỹ điều trị. Cú va chạm đã khiến cô hôn mê và buộc phải phẫu thuật não. Tất nhiên, nước Mỹ sẽ là lựa chọn sáng suốt cho một ca phẫu thuật có nhiều rủi ro. Cơ hội sống của cô mỏng manh như tích tắc.

Ngày gia đình đưa cô gái sang Mỹ là ngày chàng trai cảm thấy rõ nhất mình đang chết dần vì hoang mang. Chưa lúc nào, anh cảm thấy yêu cô và sợ hãi mất cô đến thế. Một dự án lớn của công ty buộc anh phải ở lại Việt Nam. Nhưng có lẽ, kể từ khi chuyến bay đưa cô đi cất cánh, trái tim của anh đã không còn ở lại Việt Nam.
Anh từng nghĩ tình yêu của anh dành cho cô đã phai nhạt. Đó là khi anh gặp một cô gái rất giống trong những giấc mơ ngày xa xưa của mình:

Tóc dài, mắt một mí và mặc váy hồng. Một hình mẫu thật hoàn hảo.

Thế nhưng, đó chỉ là một cơn say nắng chập chờn. Và khi anh tỉnh nắng, tất cả đã quá muộn.

Thì ra, chỉ khi sắp mất một thứ gì đó, người ta mới thấy nó có giá trị với mình như thế nào

Ca phẫu thuật rất thành công. Nhưng cô gái đã không trở về Việt Nam. Những tin nhắn, những cuộc điện thoại, những lần sang Mỹ tìm kiếm của chàng trai đều kết thúc trong vô vọng. Cô gái đã hoàn toàn biến mất. Hoàn toàn bốc hơi khỏi cuộc sống của chàng trai. Không dấu vết!

2 năm sau…

Chàng trai lao đến toà nhà cao nhất của thành phố. Cô gái đã trở về Việt Nam. Cô gái đang ở đấy – nơi đầu tiên anh ngỏ lời yêu cô. Một dòng máu nóng chảy trong tim chàng trai sôi sục. Có lẽ đã lâu lắm, kể từ lúc cô ra đi, anh mới lại có được cảm giác hân hoan, sung sướng đến thế.

Cô gái đang ngồi thổi bong bóng. Chàng trai khẽ sững lại.

"Tóc dài. Váy hồng."

Một cảm giác hụt hẫng kì lạ xâm chiếm tâm hồn chàng trai. 2 năm không gặp có thể khiến cô gái thay đổi đến thế?

Người anh yêu của hai năm trước. Anh không yêu một cô gái tóc dài, mặc váy hồng. Chưa bao giờ.
Anh là ai?”. Vẫn gương mặt ấy, bờ mi ấy, đôi môi ấy. Chỉ khác là đôi mắt trống rỗng nhìn anh lạ lẫm. Cô gái chậm rãi nhắc lại: “Anh là ai? Tôi có quen anh sao?” Bàng hoàng. Cả đất trời như sụp đổ dưới chân chàng trai. Hoảng hốt. Anh run run hỏi: “Em quên anh rồi sao?”. Cô gái phì cười. Nhìn sâu vào mắt chàng trai: “Có lẽ anh nhầm tôi với ai…”. Những thước phim quay chậm chòng vòng trong đầu anh.

Tai nạn. Chấn thương não. Mất trí nhớ.

Mọi thứ dường như đảo lộn trước mắt chàng trai. Anh cảm thấy người mình nhẹ bẫng. Anh quay đi. Lảo đảo. Hụt hẫng. Ừ, có lẽ là thế. Cô ấy đã mất trí nhớ. Cô ấy để tóc dài. Mặc váy hồng... Cô ấy không còn là người yêu của anh hai năm trước. À không, Hãy nhớ, những điều đã mất, không bao giờ lấy lại được...

Người anh yêu của hai năm trước. Anh không yêu một cô gái tóc dài, mặc váy hồng. Chưa bao giờ.

Một giọt nước mắt rơi khỏi khoé mắt cô gái ngay khi chàng trai quay lưng. Chậm rãi, cô đưa que thổi lên. Một quả bong bóng thật to bay ra. Lóng lánh. Trong suốt. Mỏng manh. Nó bay bay trong không trung rồi đột ngột vỡ tan trong không khí. Biến mất.

Ca phẫu thuật đã thành công. Cô được cứu sống. Vì vết thương chưa lành, cô phải nuôi tóc dài. Vì lối sống bên Mỹ, cô tập quen với việc mặc váy. Thế rồi thành quen. Cô không còn nghĩ đến việc cắt tóc . Bỏ dần thói quen mặc những chiếc quần jeans bụi bặm.

Thì ra thay đổi cũng không khó.

Cô đã phải mất rất nhiều công sức để bệnh án gửi về Việt Nam có thêm dòng chữ: mất trí nhớ. Ừ thì cô vẫn là cô của hai năm trước. Vẫn nhớ từng con đường, dãy phố mà anh và cô đã đi qua. Vẫn nhớ lời hứa yêu cô mãi mãi mà anh đã nói ở nơi cao nhất của thành phố - trong một đêm đầy trăng và gió. Nhưng trái tim cô đã tan thành trăm mảnh kể từ khi cô thấy anh bên người con gái khác.

Chiếc bong bóng bay lên rồi sẽ vỡ oà và biến mất

Cô gái, người yêu anh tha thiết yêu 2 năm trước đã chết. Trái tim cô ấy đã tan vỡ như chiếc bong bóng hòa vào bầu trời.

Con người có thể tha thứ. Nhưng những mất mát, tan vỡ và nỗi đau là những điều tồn tại mãi. Cũng như những vết sẹo hằn lại trên da thịt khó có thể tự nhiên biến mất.

Cô gái đã chọn cách thả tất cả về với gió...

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

Hãy chủ động tìm cho mình một tình yêu

Hãy chủ động tìm cho mình một tình yêu
khi chúng ta yêu một người, sẽ bị tổn thương, mà khi không dám đón nhận tình yêu thì lại cô đơn.

Nguyên nhân thật sự khiến bạn không có người yêu không phải là vì bạn không có con mắt tinh đời, mà là vì bạn quá tốt. Mà đặc điểm chung của người tốt chính là hay bị động, lúc nào cũng trong trạng thái chờ đợi.

Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng. Sau này khi học đại học, cũng có trải qua vài cuộc tình. Sau khi tốt nghiệp đại học, dựa vào thực lực bản thân để tìm công việc, có thể tự lập nuôi sống bản thân.

Cô bạn gái này bình thường vô cùng ngoan ngoãn, không đi bar, cũng không đi đêm, cùng lắm là đi ăn KFC cùng với bạn bè. Lúc tốt nghiệp cũng có rất nhiều người theo đuổi, cô cũng toàn tâm toàn ý yêu đương, nhưng lần nào cũng bị làm tổn thương. Dần dần, sau này người theo đuổi ngày càng ít đi, cô ấy cũng liền ở nhà, xem tiểu thuyết trên mạng, ngày lại ngày đi qua như thế.

Bạn có thấy quen không? Có cảm giác thấy bóng dáng mình trong cô bạn kia không?

Không sai, có rất nhiều cô gái giống như thế, rõ ràng rất tốt, hiền lành, yêu cầu không cao nhưng từ đầu đến cuối vẫn cô đơn. Cho dù cũng có khi bước ra ngoài, chấp nhận tình yêu của người khác, nhưng lại gặp người không tốt, kết quả lại bị tổn thương.

Sự việc thường thường là như thế, khi chúng ta yêu một người, sẽ bị tổn thương, mà khi không dám đón nhận tình yêu thì lại cô đơn.

Rốt cuộc là vì sao? Chẳng lẽ trên thế giới này không có được một người đàn ông tốt đến với mình sao? Rất nhiều cô gái đều tự hỏi bản thân như thế, họ cũng không từ bỏ hy vọng, vẫn luôn chờ đợi. Khi thời gian trôi qua, thứ mà bản thân mình có được, trừ bỏ những vết thương thì cũng chỉ còn thừa sự cô đơn.

Thật ra thì trên thế giời này vẫn có những người đàn ông tốt, ít nhất trong mười người thì có tới bảy anh trai tốt có thể cưới được, nhưng bạn không thể ở nhà ngồi chờ bảy người đàn ông này đến với mình, bởi vì quỹ tích của họ giống với bạn. Cũng đều là ngoan, không đi chơi nhều, đều là "trạch", cũng đều ở nhà chờ người khác đến gõ cửa giống như bạn.

Đơn giản mà nói, trên cái thế giới này có 70% con gái bị tổn thương tình cảm từ 30% đàn ông. Luôn có một bộ phận người trôi dạt bên ngoài, không ngừng tìm kiếm mục tiêu, từng trái tim bé nhỏ đi gõ cửa, sau khi thích làm gì thì làm liền quay người rời đi.

Mà người đàn ông tốt thật sự rất ít khi chủ động tán tỉnh. Bọn họ luôn ở trong ngôi nhà nhỏ của mình, giống như một cô gái tốt.

Đàn ông có rất nhiều bạn gái là vì biết nói lời ngon tiếng ngọt, lúc nào cũng quấn quýt bên cạnh, lại biết cách nói dối. Mà phụ nữ có nhiều đàn ông theo đuổi là vì xinh đẹp, biết làm nũng, giả vờ ngoan ngoãn. Cho nên, một người đàn ông thành thật không có bạn gái, mà một người phụ nữ ngay thẳng lại cũng không có bạn trai, làm thế nào để một người đàn ông tốt gặp một người phụ nữ tốt, đó là một vấn đề nan giải trên thế giới này.

Thật khó để tìm một người đàn ông tốt thương yêu mình
Trong thế giới ồn ào những dòng người tấp nập, thật chẳng dể dàng tìm được một người thương yêu
Nguyên nhân thật sự khiến bạn không có người yêu không phải là vì bạn không có con mắt tinh đời, mà là vì bạn quá tốt. Mà đặc điểm chung của người tốt chính là hay bị động, lúc nào cũng trong trạng thái chờ đợi.

Một người đàn ông tốt và một người phụ nữ tốt vì sao luôn cô đơn và khó gặp nhau? Là bởi vì bọn họ đều đang chờ đợi đối phương.

Vì thế, thay vì chờ đợi điện thoại không hẹn mà reo lên, chi bằng nhắn tin trước đi. Tuy rằng cuộc sống cần bạn thay đổi theo chiều hướng tốt, nhưng những sự tốt đẹp này lại cần đối phương nhìn thấy.

Mỗi người chúng ta đều sống ở một căn phòng trống trải trong một căn nhà lớn, thường chỉ có người xấu mới đi ngang qua và gõ cửa, còn những người tốt thì cũng đều giống như bạn, ở thành lũy của riêng mình.

Chính vì vậy, chúng ta nên đi ra khỏi căn phòng trống trải đó, ngắm nghía thế giới xung quanh, gõ cửa nhà người khác. Có lẽ cánh cửa kế tiếp mở cho bạn, chính là tình yêu của bạn.

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Nếu một ngày em và anh chia tay

Cảm xúc tình yêu, cảm xúc con gái trong tình yêu


Hình ảnh tình yêu đẹp
Hãy cho em thời gian để thích nghi với việc cuộc sống của em đã không còn tồn tại anh nữa
Nếu một ngày em và anh chia tay, em không hứa rằng em sẽ không khóc, em cũng không hứa rằng em có đủ mạnh mẽ như hiện tại nhưng hãy hứa với em lời chia tay ấy sẽ thật nhẹ nhàng. Bởi vì tình yêu của chúng ta đến nhẹ nhàng thì hãy để nó ra đi cũng như cách mà nó đã đến, chẳng nên làm điều gì nặng nề cho cả hai.

Nếu một ngày em và anh chia tay, hãy cho em thời gian để thích nghi với việc cuộc sống của em đã không còn tồn tại anh nữa. Dù chẳng biết lỗi lầm ấy là do ai, do anh hay do em, nhưng hãy đủ bình tĩnh và cam đảm để ngồi đối diện với nhau trả lời hết những câu hỏi còn chưa có lời giải đáp.

Nếu một ngày em và anh chia tay, hứa với em rằng anh sẽ không vội vàng đi tìm một chỗ trống khác ngoài em để lấp đầy, càng không cố gắng tìm một ai đó khác em để thay thế. Chúng ta sẽ không hận thù, không dùng một người thứ ba nào đó để làm cách trả thù nhau. Em hứa em cũng sẽ như vậy.

Nếu một ngày, anh và em không còn bước chung một con đường nữa, khi mà cuộc sống của anh và em sẽ không còn có nhau. Hứa với em anh sẽ vẫn tự chăm sóc bản thân mình thật tốt, không quên cái này hay cái nọ, trời lạnh vẫn nhớ khăn len và áo ấm, vì bản thân anh có lỗi gì đâu khi chuyện chia tay là của cả hai chúng ta. Em cũng sẽ cố gắng như vậy, mặc dù có thể sẽ quên không ăn uống đúng giờ như khi xưa anh vẫn thường hay nhắc nhở hay đi ngủ sớm để sáng hôm sau có thể tỉnh táo như anh vẫn dặn dò em hàng ngày.

Nếu một ngày, chúng mình chia tay hứa với em anh vẫn sẽ hạnh phúc để bước tiếp. Anh hãy tìm một người con gái tốt hơn em. Người ấy sẽ yêu anh nhiều hơn em, làm cho anh hạnh phúc hơn em, hi sinh nhiều cho anh hơn là em. Nếu anh không tìm thấy người nào như thế, em sẽ day dứt suốt cả cuộc đời. Cả em cũng sẽ như vậy, em sẽ tìm một người nào đó yêu em nhiều hơn là anh, để sau khi nhìn lại em cũng sẽ thôi không còn tiếc nhớ về một miền kí ức là anh nữa.

Nếu một ngày em và anh chia tay, hứa với em chúng ta sẽ vẫn là bạn. Em hiểu rằng có thể dễ dàng để từ tình bạn lớn lên thành tình yêu, nhưng sẽ rất khó khăn để biến tình yêu trở thành tình bạn nhất là sau một cuộc tình. Nhưng em vẫn muốn chúng ta vẫn là bạn, vẫn chia sẻ mọi buồn vui, vẫn thỉnh thoảng gặp nhau ở những quán cũ, vẫn cười vẫn nói về những lỗi rẽ khác của hai con đường đã không còn đi chung hướng.

Nếu một ngày em và anh chia tay
Nhưng sẽ rất khó khăn để biến tình yêu trở thành tình bạn nhất là sau một cuộc tình
Nếu một ngày, mình không còn thuộc về nhau nữa, khi gặp lại em, hứa với em, anh sẽ vẫn nhìn em với nụ cười rạng rỡ và ấm áp như bây giờ. Bởi vì có lẽ suốt cả cuộc đời này em sẽ không bao giờ quên nụ cười ấy, nụ cười có sức ấm như xua tan đi cái giá lạnh của một sớm mùa Đông chơi vơi…

Nếu sau này, khi chúng mình không còn bên nhau, khi mà cuộc sống cứ đẩy chúng mình ra xa nhau, khi anh mỏi mệt chẳng thể nào nắm chặt tay em được nữa, hứa với em anh sẽ không buông tay với chính mình. Em muốn nhìn thấy anh vẫn bước những bước thật vững vàng trong con đường phía trước…

Nếu một ngày em và anh chia tay, khi anh và em đã có đủ thời gian để quên đi những chuyện cũ. Và nếu như anh chẳng thể nào tìm được ai đó tốt hơn em. Và em cũng nhận ra rằng trên thế giới này chẳng có người đàn ông nào tốt hơn anh và yêu em nhiều hơn anh thì cho nhau một cơ hội anh nhé. Biết đâu khi ấy chúng mình sẽ yêu nhau nhiều hơn sau cả một thời gian dài quên lãng. Và nếu như còn tình cảm, nếu như những trái tim vẫn hướng về nhau thì tại sao chúng mình lại phải giả vờ như không có đúng không anh.

Nếu sau này không còn là của nhau nữa, hãy dành cho em một góc nhỏ trong trái tim, để trong một thoáng giây, để trên đường tấp nập vô tình ta bước qua nhau mà không quên những hình dáng cũ. Cũng chẳng quên một thời ta đã từng là người yêu

Nếu sau này khi tình yêu không còn nữa, hứa với em… khi gặp lại… sẽ vẫn mỉm cười với em như một sớm mai anh đến…

Hình ảnh tình yêu buồn lãng mạn nhất
Chẳng ai có đủ mạnh mẽ để mỉm cười sao một cuộc chia tay
Nếu một ngày em và anh chia tay… em chỉ nói rằng “nếu” thôi, bởi ai biết được tương lai sẽ ra sao. Em cũng chỉ là một người con gái mỏng manh yếu đuối như bao người con gái khác. Chẳng ai có đủ mạnh mẽ để mỉm cười sao một cuộc chia tay, cũng chẳng phải cố gắng để giấu nhẹm đi những nỗi đau ở trong lòng như cách mà những người đàn ông vẫn vờ như thế. Em là con gái, nên phải nghĩ đến những chuyện xa xôi “sau này” để mà “đề phòng hậu họa” để tránh đi những điều làm tổn thương chính trái tim mình. Em chỉ nói rằng đó là “nếu một ngày thôi…” chứ chẳng có ai muốn đem sóng gió cho một tình yêu đang êm ấm.

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Tình yêu vẫn luôn là một bí ẩn

Nhật ký tình yêu, những cảm xúc tình yêu

hinh anh tinh yeu dep
Tình yêu vẫn luôn là một bí ẩn

Thượng đế đã ban cho mỗi con người một món quà đặc biệt, đó là tình yêu. Khi món quà ấy được trao tặng đi cũng là lúc tình yêu đâm chồi nảy lộc với những điều kì diệu và bí ẩn của nó.

“Có ai đó đã nói rằng, thật khó chia động từ “yêu”: quá khứ của nó không đơn giản, hiện tại chỉ là trình bày, còn tương lai vẫn còn ở thức điều kiện. Cũng có lẽ bởi vậy mà cho tới bây giờ, tình yêu vẫn luôn là một bí ẩn mà con người chưa thể định nghĩa và lí giải nổi. Nhưng, tình yêu vẫn cứ đến bên mỗi người như một món quà mà Thượng đế ban tặng. Nó vẫn ngân lên trong muôn vàn cung bậc của xúc cảm.”

Đêm
Thành phố như khoác lên mình một tấm áo mới trong ánh đèn lung linh với những màu sắc biến ảo. Màn đêm buông xuống kéo trùng cái ồn ào, xô bồ của cuộc sống thường nhật. Đêm, thu lại ở một góc nhỏ của phố phường, để lắng nghe hai con tim đã không còn chung một nhịp đập.

- Mình… dừng lại ở đây thôi, em nhé. Anh không muốn tiếp tục thế này nữa !
Em nhìn tôi không chớp mắt. Cái nhìn thẳm sâu như muốn kiếm tìm một sự thật ẩn trong đó.
- Anh thực sự muốn như vậy?- Em khẽ hỏi.
1s…2s…3s…Thời gian như đứng lại. Phải chăng cuộc sống vốn vẫn vậy, luôn có quá nhiều câu hỏi và quá ít câu trả lời. Hay bởi, lúc này câu trả lời tốt nhất là sự im lặng.
Hàng mi dài khẽ cụp xuống. Một nụ cười nhẹ như gió thoảng trên môi em mang theo cả một nỗi sầu khôn nguôi.
- Em hiểu rồi…
- …
- Taxi…
Em sải bước thật nhanh về phía chiếc xe. Muốn kéo em lại nhưng những lời đã nói ra…Tất cả như kìm chân tôi lại. Chiếc taxi phóng vụt qua tôi, khuất bóng phía chân cầu.
Còn mình tôi với những ngọn đèn đêm.
Ngày không em…
Tiếng chuông báo thức réo inh ỏi vang khắp căn phòng. Tỉnh giấc. Đầu đau nhói . Mùi rượu vẫn bám trên cơ thể. Đêm qua, chẳng nhớ mình đã uống bao nhiêu. Chỉ biết càng uống càng tỉnh và chẳng thể quên…Trong khoảnh khắc, tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời mình. Ngỡ như mơ nhưng đó là sự thật. Một lựa chọn của chính tôi.
Trước khi gặp em, mọi người trong công ty gắn cho tôi cái mác “robot”. Nụ cười vắng bóng trên khuôn mặt tôi cũng tựa như mưa chẳng mấy khi ghé thăm sa mạc. Sự lạnh lùng toát ra từ vẻ ngoài. Ngày ấy, tôi lao vào công việc, vắt kiệt sức mình vào những dự án mới nối tiếp…Tất cả những gì tôi làm khi đó chưa hẳn bởi nhiệt huyết của một chàng trai 22 tuổi mà cốt yếu tạo cho mình một cái “vỏ bọc” để chốn tránh, để lãng quên những nỗi buồn ẩn sâu, để xoa dịu phần nào những vết thương vẫn còn rất mới trong tim vần nhói đau hàng đêm… Thật chẳng khác nào “robot”. Không sống thật vớ chính bản thân mình. Ngột ngạt, bức bí và có chút hèn nhát nhưng đó lại là cách sống mà tôi đã chọn.
Cuộc đời vốn chẳng phải một con đường thẳng tắp mà còn biết bao đường vòng, lối tắt.Và ngày tôi gặp em, vào đúng thời điểm ấy cũng là khi một ngã rẽ mới được mở ra. Em bước vào cuộc sống của tôi thật nhẹ nhàng. Em đến, băng lại vết thương trong lòng tôi bằng những chiếc băng keo của sự quan tâm chân thành và thấu hiểu thật sự. Em đến sưởi ấm con tim tôi lạnh giá để thêm một lần nó lại biết rung động sau bao lần tự hứa khép cửa trái tim và sẽ chẳng để ai bước vào. Em đã mang một điều thật quý giá trở lại bên tôi. Đó là tình yêu. Và từ ngày ấy, “robot” biết cười !

hinh anh tinh yeu dep
Em đã mang một điều thật quý giá trở lại bên tôi. Đó là tình yêu

Duyên may đã mang đến một tình yêu mà tôi không ngờ tới

Gần hai năm là một quãng thời gian hạnh phúc bên em. Lẽ ra, tôi sẽ là người hạnh phúc. Có điều…trong tôi, một người đàn ông, vẫn luôn tồn tại con người tham vọng. Tình yêu của em đã là động lực để nó được tiếp thêm sức mạnh. Nhưng trớ trêu thay, tình yêu của em càng lớn bao nhiêu thì con người tham vọng đó càng lấn át con người tình thương trong tôi bấy nhiêu. Mỗi phút giây trôi qua khiến tôi hạnh phúc hơn nhưng cũng dễ bị tổn thương hơn và đã có lúc sự yếu đuối hiện diện trong tôi. Vì chính tôi đang làm người tôi yêu tổn thương thật nhiều, dù chưa một lần em nói ra điều đó nhưng tôi đọc thấy tất cả qua ánh mắt nâu buồn và những khoảng lặng chẳng nói thành lời khi bên em. Thẳm sâu trong lí trí vẫn luôn mách bảo, nếu yêu em, tôi phải rời xa em vì nếu tiếp tục với tôi, em sẽ tổn thương thật nhiều. Tình yêu vẫn luôn là một bí ẩn. Khi nhận ra điều này cũng là lúc tôi biết…một ngày nào đó tôi sẽ mất em…
Và, cái ngày đó chính là ngày hôm qua.
Tôi đã để em bước ra khỏi cuộc đời mình như chưa từng đến. Em có thể oán hờn tôi là một kẻ vô tình. Nhưng tôi không muốn một ngày nào đó chính tôi lại là kẻ bóp nghẹt con tim của người con gái đã mang tình yêu đến bên tôi và thay thế nụ cười trong veo của em bằng những giọt nước mắt đắng chát. Tôi không muốn như thế. Tình yêu nơi con tim tôi dành cho em vẫn còn vẹn nguyên nhưng tôi đã đánh đổi…Có lẽ đó cũng là lần sau cuối tôi khiến em phải đau lòng. Tàn nhẫn với em, cũng là tàn nhẫn với bản thân. Vết thương ấy sẽ mãi nhức nhối không thôi bởi vì yêu em, tôi đã từ bỏ chính em !
Ngày không em, chẳng còn dư vị cả sự ngọt ngào từ những niềm vui nho nhỏ mà em mang lại.
Ngày không em, chông chênh nhớ…
Ngày không em, cuộc sống của tôi thiếu đi thật nhiều…
Ngày không em, tôi quay trở lại với cuộc sống trước kia, khoác cho mình một “vỏ bọc” lạnh lùng hơn trước. Chưa khi nào tôi sợ những phút giây ngơi nghỉ như lúc này. Bởi đâu đó trong con tim tôi vẫn luôn có bóng hình em, từng suy nghĩ vẫn hướng về em. Và lòng tôi lại nhói đau…
Lao đầu vào công việc như một kẻ điên dại, tôi đổi lại được sự thăng tiến trên thang danh vọng. Đó là thành công do chính tôi tạo dựng bằng khả năng của mình. Đáng tự hào, đáng vui. Vậy mà trong tôi, niềm vui ấy chưa bao giờ trọn vẹn khi chính những lúc đó sự cô đơn bủa vây lấy tôi, chẳng có lấy một người hiểu mình để sẻ chia. Với thời gian, tôi đã cố làm cho mình nghĩ rằng tôi đã quên em. Nhưng , không có em, tôi nhận ra, mình sẽ luôn cảm thấy cô độc.
Cuộc đời như một trò chơi tung hứng với năm quả bóng mang tên: công việc, gia đình, sức khoẻ, bạn bè và tình yêu. Tung chúng lên không trung, ta sẽ thấy ngay công việc là quả bóng cao su vì khi rơi xuống đất nó sẽ lại nảy lên. Nhưng bốn quả còn lại đều là những quả bằng thuỷ tinh. Nếu lỡ tay đánh rơi một quả, nó sẽ bị trầy xước, có tì vết, bị hư hỏng, thậm chí bị vỡ nát. Chúng không bao giờ trỏ lại như cũ. Tôi đã tung hứng quả bóng công việc thật tài tình. Nhưng quả bóng tình yêu thì không. Tôi đã để nó tuột ra khỏi tầm tay mình. Để tới bây giờ, hơn lúc nào hết, tôi mong có em bên cạnh, như ngày xưa. Nhưng, có lẽ đã quá muộn màng…
Ngày không anh…
Chiếc taxi khuất bóng dần và dừng lại ở phía dưới chân cầu.
Có lẽ anh sẽ không bao giờ biết, đêm đó đâu chỉ có mình anh đứng lặng hàng giờ trên cầu. Mà còn một người đã thu cả bóng hình anh từ phía xa qua đôi mắt nhoà lệ. Là em.

Thượng đế đã ban cho mỗi con người một món quà đặc biệt, đó là tình yêu. Khi món quà ấy được trao tặng đi cũng là lúc tình yêu đâm chồi nảy lộc với những điều kì diệu và bí ẩn của nó. 

Ở đúng vào thời điểm đó, em đã gặp và trao món quà đó vào tay anh. Chưa một lần em tự hỏi, anh có xứng đáng với nó hay không? Chỉ bởi tình yêu đâu phải món hàng ngoài chợ để mà mặc cả. Em đã trao nó đi mà không toan tính thiệt hơn.
Em không thể lựa chọn tình yêu nhưng tình yêu đã lựa chọn em. Và em đã đón nhận khi tình yêu đến từ nơi anh. Bao vui buồn, niềm hạnh phúc cũng như những nỗi khổ đau… đã được san sẻ trên suốt nẻo đường yêu. Nhưng ngày hôm nay, anh đã trao trả lại món quà ấy lại cho em. Có điều, nó không còn như trước nữa…
Ngày không anh, thời gian như trôi chậm lại. Em chìm trong hồi ức của những ngày đã qua. Từ mai, em sẽ bắt đầu lại một cuộc sống mới vắng anh trong đó. Em vẫn luôn nghĩ, mình đủ mạnh mẽ để bước về phía trước. Vấn đề chỉ là thời gian bởi nếu như tình yêu khiến người ta lãng quên thời gian thì chính thời gian cũng khiến người ta lãng quên tình yêu. Nhưng thật sự khó vô cùng khi nỗi nhớ trong em vẫn thật đậm sâu và cho tới ngày ấy, con tim em sẽ chỉ là một khoảng trống vô định.
Ngày không anh, em chẳng còn được thu mình nhỏ nhắn trong vòng tay anh ấm nồng.
Ngày không anh, đã bao lần sâu thẳm trong lòng em tự hỏi: ở nơi kia, trong một phút giây nào đó, anh có còn nhớ tới em?
Ngày anh để em ra đi, trước sự im lặng không nói, có một điều em vẫn mãi đinh ninh rằng: ” Thế đâu đã phải là chia tay !”
Và, nếu có một cơ hội cuối trở lại tìm nhau, liệu anh có cố gắng bằng cả bản thân để hàn gắn những mảnh vỡ nơi con tim em ?
“Boomerang tình yêu”…
Nỗi nhớ em da diết dẫn lối, đưa tôi trở về những miền kí ức, trở về nơi ghi dấu bao kỉ niệm ngọt ngào giữa chúng tôi. Đúng ngày này, hai năm về trước, có một người con gái đã đổi tên cây cầu vượt thành “cầu vồng nhân tạo” trong tiếng cười trong veo để ghi dấu tình yêu của chúng tôi. Cũng chính là người con gái ấy đã mang lại nụ cười, khiến tôi biết cố gắng trong suốt những tháng ngày sau đó. Nhưng cũng tại nơi đây, bằng chính lựa chọn của mình, tôi đã để em ra đi. Tôi luôn nghĩ một mình sẽ mạnh. Yêu thương làm tôi mất đi sức mạnh đó. Nhưng, tôi đã nhầm! Khi đứng ở đỉnh cao của thành công, danh vọng và tiền tài, có lẽ cũng là khi con người ta cảm thấy cô đơn hơn cả nếu chẳng có lấy một người để sẻ chia.

Nỗi nhớ em da diết dẫn lối, đưa tôi trở về những miền kí ức, trở về nơi ghi dấu bao kỉ niệm ngọt ngào giữa chúng tôi.
Hơn lúc nào hết, tôi cảm nhận thấm thía điều đó. Vắng em, mới biết tôi cần em tới nhường nào, mới hiểu em có ý nghĩa trong cuộc sống của tôi xiết bao. Vắng em mới thấy, con tim lạnh giá.
Tôi đứng đó, trơ trọi. Ánh đèn đêm nhoè dần qua khoé mắt cay cay.
Trong khoảnh khắc, ngỡ như mơ, một bàn tay khác đan vào tay tôi. Phút chốc, khoảng trống giữa những ngón tay tôi được lấp đầy bằng những ngón tay nhỏ bé mà thật ấm áp. Bàn tay ấy đã quá thân thuộc với tôi. Bàn tay của yêu thương, của Em – người con gái tôi yêu!
- Đó đâu là chia tay, phải không anh…?
Nếu tình yêu có điều kì diệu thì chính là khoảnh khắc này đây. Chiếc “boomerang tình yêu” đưa em trở lại bên tôi.
Xiết chặt tay em và sẽ không bao giờ tôi đánh rơi những yêu thương một lần nữa bởi một mình thì đi nhanh hơn nhưng có hai người sẽ đi được xa hơn.

Một tình yêu không lương thiện

Truyện tình yêu, những cảm xúc tình yêu

Truyện tình yêu, những cảm xúc tình yêu
Tôi đã không quản ngại lặn lội hàng ngàn cây số để tìm gặp anh lần nữa. Nhưng hỡi ơi, tôi đã chậm chân mất rồi.
Từ giây phút đó, tôi biết tình yêu của mình đã lăn theo bánh những con tàu.Vĩnh biệt tình yêu của tôi, một tình yêu thật mãnh liệt nhưng không lương thiện…

Tôi cứ bịn rịn nhìn theo cái dáng anh khuất dần trên sân ga. Bất chợt nghe tim mình nhói lên. Vậy là anh đi rồi sao? Có lẽ lần này là mãi mãi…

“Có duyên thì mới gặp”, tôi tin vào điều đó vô cùng. Nhưng tôi trách ông trời sao cho tôi có duyên với anh mà không có nợ để bây giờ phải đau xót chia tay?

Anh đi rồi sao? Anh nói anh sẽ trở lại nhưng trong thâm tâm, tôi biết là anh sẽ đi mãi mãi. Bởi trước mặt anh là vợ con, gia đình, sự nghiệp… Anh không thể vì một chút xao lòng trước nỗi cô đơn của tôi mà đánh đổi. Tôi nhận thấy điều đó trong mắt anh trong những giây phút bên nhau ngắn ngủi dù anh không nói một lời…

Tôi, cô gái 29 tuổi không phải lần đầu biết yêu. Tôi cũng không phải là người dễ dãi, có thể chạy theo một ai đó trong lần đầu gặp gỡ. Nhưng trước anh tôi đã quy hàng. Người đàn ông ấy xuất hiện trong tôi thật kỳ lạ: Từ thế giới ảo, anh bước ra đời thường vẫn dung dị, bao dung; tràn ngập tình yêu người, yêu đời. Tôi “say” anh cũng chính vì điều đó trong lần đầu gặp gỡ. Và tôi đã không quản ngại lặn lội hàng ngàn cây số để tìm gặp anh lần nữa. Nhưng hỡi ơi, tôi đã chậm chân mất rồi.

“Anh có yêu em không?”- tôi đã khóc khi hỏi anh như vậy. Anh trả lời không chút do dự: “Có. Anh rất yêu em”. Một câu trả lời nhanh đến nỗi người ta không thể có bất cứ ngờ vực nào về sự trung thực của nó. “Anh có thể bỏ tất cả vì em không?”- tôi lại truy anh. Lần này câu trả lời đến chậm hơn: “Không! Vì anh còn có trách nhiệm với những người thân yêu của mình”. Anh đã nói thẳng như thế nhưng điều đó không khiến tôi ghét anh, trái lại nó cho tôi cảm giác anh là một người chân thật, đáng tin cậy...

Tôi trở về Sài Gòn trong niềm đau không gì có thể xoa dịu được. Tại sao tôi lại yêu một người đàn ông đã có vợ? Tại sao tôi lại muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình người ta trong khi tôi vốn là người hiền lành, tốt bụng như nhận xét của rất nhiều người. Chẳng lẽ tình yêu đã biến người ta thành ích kỷ, xấu xa, tồi tệ như vậy?

Người bạn thân của anh giờ đang làm việc cùng chỗ với tôi bảo: “Hãy quên đi em à. Không ai cấm người ta yêu nhưng khi tình yêu không còn lương thiện nữa thì thật là khủng khiếp…”. Tình yêu lương thiện, đây là lần đầu tiên tôi nghe khái niệm ấy. Có loại tình yêu đó nữa sao? Lương thiện làm gì khi ta phải gánh chịu thiệt thòi vì điều đó?

“Em còn trẻ mà! Rồi sẽ có người yêu em, mang hạnh phúc đến cho em. Hãy quên hắn đi vì nếu không, em sẽ đau khổ suốt cả cuộc đời này… Anh cũng là đàn ông nên anh biết rõ; một người chồng, người cha có trách nhiệm với gia đình thường không bao giờ cho phép mình gây đau khổ cho vợ con. Họ có thể say nắng, có thể trong một khoảnh khắc nào đó xao lòng vì những điều mới mẻ chung quanh nhưng khi qua cơn say, họ sẽ ân hận, dày vò và không bao giờ dứt bỏ. Không nên mưu cầu hạnh phúc trên sự khổ đau của người khác em à...”.

Những lời khuyên chân tình, chí lý và đau buốt như xát muối vào tim. Tôi quyết định gọi anh vào. Ngay lập tức, sáng hôm sau anh có mặt. Tôi đến khách sạn tìm anh. Tôi muốn chấm dứt những đớn đau, dằn vặt. Thế nhưng, vừa trông thấy anh, tôi đã không thể làm chủ được mình. Tôi đã lao vào vòng tay anh, đã không cho anh có thời gian suy nghĩ.

Và ngay khi tôi còn ghì chặt lấy anh và những giọt mồ hôi của anh vẫn thấm ướt da thịt thì tôi chợt nhận ra rằng, đàn ông thật yếu đuối, dễ vỡ. Họ không bao giờ có thể đứng vững trước sức cám dỗ, nhất là khi sự cám dỗ ấy mang hình hài một người phụ nữ…

Vĩnh biệt tình yêu của tôi, một tình yêu thật mãnh liệt nhưng không lương thiện

Tôi quyết định xa anh.

Nhưng giữa quyết định và hành động có một khoảng cách quá xa vời. Khi tiễn anh ra tàu ngay trong chiều ấy, tôi đã dừng lại giữa đường: “Em muốn nhìn thấy dáng anh từ xa”.

Và tôi đã đứng thật lâu ngay cả khi trước mặt mình chỉ là những khoảng trống. Tiếng còi tàu vang lên. Tôi giật mình quay nhìn về hướng vừa phát ra âm thanh buồn bã ấy. Từ giây phút đó, tôi biết tình yêu của mình đã lăn theo bánh những con tàu.

Vĩnh biệt tình yêu của tôi, một tình yêu thật mãnh liệt nhưng không lương thiện

lethuy

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Tình yêu cần lắm niềm tin ở nhau

Cảm xúc tình yêu | Tình yêu và cuộc sống

tình yêu và hạnh phúc

Trong tình yêu cần lắm niềm tin ở nhau, cùng nhau vượt qua những khó khăn để đi đến bến bờ hạnh phúc

Tôi vui lắm, điều đó đã giúp Tôi hiểu được rằng trên đời này không ai lấy đi của ai thứ gì hết, ở đời không có con đường cùng mà chỉ có những danh giới. Điều quan trọng là phải biết vượt qua những danh giới ấy.
Tôi và Anh quen nhau cũng khá lâu, từ hồi 2 đứa còn là sinh viên. Mùa hè năm 2007 sau khi cả hai cũng đã tốt nghiệp ra trường, Anh quyết định đưa Tôi về nhà ra mắt bố mẹ. Bố anh lạnh lùng quay đi khi tôi cất lời chào, còn mẹ anh thẳng thắn đến mức cay nghiệt: “Bác chẳng ác cảm gì với cháu nhưng tuổi cháu và con trai bác xung khắc nằm trong tứ hành xung, nếu cố tình nên duyên thì hậu quả sẽ khôn lường. Tốt nhất hai đứa nên chia tay sớm.
Tôi như chểt lặng đi. Một cảm giác xót xa, tê tái xen lẫn những tổn thương khiến nước mắt tôi cứ thế trào ra không sao ngăn nổi. Dù biết anh không có lỗi nhưng tôi không muốn anh khó xử hay phải lựa chọn giữa bên tình bên hiếu nên Tôi quyết định nói lời chia tay.
Tôi, một cô gái vừa tốt nghiệp ra trường với tấm bằng loại khá, nhan sắc thuộc diện ưa nhìn, con nhà đàng hoàng, tử tế, xung quanh có khá nhiều “vệ tinh” chứ nào kém cỏi gì để người ta rẻ rúng, coi thường. Anh an ủi tôi rằng hiện tại bố mẹ có phản đối về chuyện của hai đứa, để từ từ anh tìm cách thuyết phục cho ông bà hiểu ra, điều quan trọng là anh yêu tôi thật lòng, xác định tôi là “bến đỗ” cuộc đời.
Thực lòng Tôi thương và yêu anh rất nhiều nhưng cũng chẳng biết làm sao? Giữa lúc Tôi đang hụt hẫng và bế tắc, Tôi buông xuôi tất cả. Mặc cho dòng đời xô đẩy đến đâu hay đến đấy. Mọi chuyện tưởng chừng như chấm dứt ở đấy. Nhưng không, khi anh quyết định vào Nam để phù hợp với công viêc (do anh học ngành dầu khí) cũng là lúc Tôi cũng đang trên xe vào Nam tìm việc làm. Hai đứa Tôi vẫn thường xuyên liên lạc với nhau, dù không nói ra nhưng tự trong lòng chúng tôi tự hiểu rằng trong bước đường đời này chúng tôi không thể thiếu nhau.
Anh nói với Tôi rằng Bố mẹ là người mà anh luôn tôn thờ, nhưng anh sẽ tự lựa chọn hạnh phúc cho riêng mình. Dù trong lòng có chút buồn phiền nhưng Tôi vẫn cảm thấy có chút gì đó tin tưởng và phấn chấn hơn. Cảm thấy yêu cuộc sống này nhiều hơn, điều mà tưởng chừng Tôi đã đánh mất khi với Tôi cuộc sống đang bế tắc, u ám, không còn màu hồng như Tôi vẫn tưởng.
Sau 4 năm yêu thương, yêu thương trong sự dấu giếm gia đình. Rồi Anh cũng quyết định nói chuyện với bố mẹ. Anh cương quyết cưới Tôi mặc cho bố mẹ có phản đối. Lúc này đây anh đang đứng trước một sự lựa chọn: Một bên là Tôi, một bên là gia đình.
Và rồi cuối cùng mọi chuyện cũng đi vào quỹ đạo của nó, ngày cưới đã được định, thiệp hồng đã gửi đi. Dù biết bố mẹ Anh rất giận trước quyết định của Anh nhưng trước ngày cưới 1 tuần lễ bố quyết định vào dự lễ cưới. Khi Anh báo tin Tôi vừa mừng vừa hồi hộp. trong lòng ngổn ngang những suy tư. Không biết cụ vào rồi mọi chuyện sẽ ra sao?

Tình yêu cần lắm niềm tin ở nhau
Dù không nói ra nhưng tự trong lòng chúng tôi tự hiểu rằng trong bước đường đời này chúng tôi không thể thiếu nhau.

Những dòng suy nghĩ ấy chợt tan biến khi buổi lế kết thúc trong niềm vui, hạnh phúc của hai bên gia đình. Hạnh phúc đó đựợc nhân lên gấp bội khi đứa con trai đầu lòng của chúng tôi chào đời. Cháu rất kháu khỉnh và bụ bẫm. Hiện tại ông bà nội, ngoại rất thương và mong cháu. Ngày ngày ông bà đều gọi điện vào hỏi thăm, Tôi vui lắm, điều đó đã giúp Tôi hiểu được rằng trên đời này không ai lấy đi của ai thứ gì hết, ở đời không có con đường cùng mà chỉ có những danh giới.
Điều quan trọng là phải biết vượt qua những danh giới ấy. Rằng trong tình yêu cần lắm niềm tin ở nhau, cùng nhau vượt qua những khó khăn để đi đến bến bờ hạnh phúc “Hạnh phúc chỉ mỉm cười khi cả hai cùng cố gắng”.
Lê Thị Nhung.

Thứ Ba, 2 tháng 12, 2014

Tình Yêu Và Những Điều Kì Diệu Nhất

Tình yêu kì diệu
Tình yêu luôn mang đến những điều kì diệu trong cuộc sống

Cô biết anh bị nhiễm HIV khi vừa sinh đứa con gái đầu lòng. Niềm vui được làm mẹ chưa được bao lâu thì tai họa lại đến với gia đình nhỏ này.
Anh là trinh sát, trong một lần đi truy quét tội phạm không may bị một tên chống trả quyết liệt nên anh bị đâm kim tiêm có dính HIV.
Cũng còn may là cô và con đều không bị lây nhiễm. Gia đình,bạn bè bên nhà cô đều khuyên cô nên bỏ anh Long - chồng cô để đỡ khổ.
Có lần mẹ đẻ cô đã khóc để khuyên can:
- My con, mẹ biết là tình nghĩa vợ chồng không thể nói bỏ là bỏ được. Mẹ cũng rất thương thằng Long, nhưng mẹ không thể để con và cháu mẹ khổ được. Con ly hôn nhé?
Nghe mẹ nói nhưng My chỉ ôm đứa con gái chưa đầy tháng mà khóc, cô không biết phải làm như nào nữa. Cô vẫn còn rất yêu chồng. Giờ bỏ anh thì không đành lòng.
Còn Long, anh biết là chẳng thể níu kéo cô ở lại. Anh cũng không muốn hủy hoại cuộc đời của vợ con mình nên quyền quyết định là ở My.
Sau nhiều tác động từ phía gia đình, My quyết định về nhà mẹ đẻ một thời gian sau đó sẽ tiến hành ly hôn.
Ngày My và con dời nhà, anh như người mất hồn, mọi thứ trước mắt anh dường như đổ sập. Anh biết ngày này sẽ đến nhưng không sao tránh khỏi sự hụt hẫng.

Những ngày xa chồng, cô cứ đi ra đi vào như kẻ vô hồn. Đứa con gái nhỏ cứ khóc suốt, có lẽ nó cũng hiểu được phần nào nỗi đau mẹ đang mang.
Đến ngày thứ 5, cô nói chuyện với bố mẹ:
- Con sẽ về dù anh ấy có như thế nào đi nữa bố mẹ ạ.
Hai ông bà tái mặt khi nghe con nói. Ông quát:
- Không được, mày về với nó thì đừng gọi tao là bố nữa!
Bà mẹ nhẹ nhàng nói:
- Con nghĩ cho kĩ, sống với nó là hủy hoại cả đời đấy. Còn con của con nữa chứ.
Dù bố mẹ có nói như thế nào thì cô vẫn kiên quyết:
- Con biết rằng sẽ là khó khăn nhưng anh ấy cần con, và mẹ con con cũng cần anh ấy. Con sẽ không hối hận đâu ạ.
Nói rồi cô thu xếp đồ đạc để trở về...hai mẹ con bồng bế nhau cuối cùng cũng về đến nhà. Cô đứng ngoài cổng, hình ảnh ngôi nhà nhỏ đang hiện ra trước mắt. Cô bế con đi vào nhà thì thấy anh đang nằm trên giường. Cô vội đặt con vào võng rồi ra chỗ anh. Cô òa khóc và lay lay người anh:
- Anh ơi, em và con về với anh rồi đây, anh đừng nằm im như thế, dậy đi. Đừng bỏ mẹ con em. Cô ôm anh trong đau đớn tới tột cùng.
Bất ngờ đôi tay ấy ôm lấy vợ, anh nói giọng yếu ớt:
- Ngốc ạ, anh đã chết đâu mà em khóc. Anh đưa tay lau những giọt nước mắt trên má cô. Nước mắt anh lăn dài, anh nói tiếp:
- Anh bị cảm nhẹ thôi, mệt nên thiếp đi thôi mà. Sao em và con lại về?

Mong manh giữa sự sống và cái chết lúc này cô mới biết là anh qúy giá và quan trọng với cô biết chừng nào.
- Em và con cần anh, anh biết không?
- Em có biết là em đang tự hủy hoại mình không?
- Không đâu, em sẽ không hối đâu.
Rồi anh ôm cô vào lòng trong niềm đau.
Kể từ ngày cô về sống với anh, hàng xóm bên cạnh hay xì xào bàn tán:
- Con My dại quá, bỏ quách thằng đó đi, lại còn lao đầu vào.
Mỗi lần nghe thấy cô đều khóc thầm không cho anh biết. Cô còn động viên anh bỏ ngoài tai những lời bàn tán đó.
Cuộc sống cứ thế trôi. Gia đình nhỏ ấy vẫn đầm ấm và tràn ngập yêu thương.

em yêu anh nhiều lắm
Mọi người xung quanh đồng cảm và khâm phục tình yêu của anh và cô lắm.

...10 năm sau, gia đình cô vẫn sống vui vẻ. Anh không giống người có bệnh, dường như nhờ vào tình yêu, sự đồng cảm từ cô, con cùng gia đình thì anh cũng có niềm tin và nghị lực để chiến đấu với bệnh tật. Mọi người xung quanh cũng không còn xa lánh anh-họ hiểu - đồng cảm và khâm phục tình yêu của anh và cô lắm.
Nhìn cảnh ba người vui vẻ bên nhau thật hạnh phúc. Cầu chúc anh và gia đình luôn yên ấm, mong rằng anh có đủ niềm tin và lạc quan. Biết đâu một ngày không xa sẽ có thuốc để chữa trị. Hãy tin là như vậy nhé.

Thực ra, HIV không đáng sợ và những người dù vô tình hay do một phút sai lầm mắc phải thì lại càng không đáng sợ. Cũng không thể đổ lỗi cho ai, vì tất cả đều quá muộn. Sợ chẳng qua là cách đón nhận và suy nghĩ lệch lạch của những người chưa hiểu rõ về nó.
Đừng xa lánh hay miệt thị những con người ấy. Hãy mở rộng lòng mình ra bạn sẽ thấy rằng họ cũng như bạn - cần yêu thương - sẻ chia.

Thứ Sáu, 28 tháng 11, 2014

Hãy Để Tình Yêu Ở Lại bạn Thân Nhé


Truyện tình yêu, cảm xúc tình yêu

Hãy để tình yêu ở lại
Cái mãi mãi tình yêu của hai người bạn thân dường như chưa bao giờ có được

Mưa! Nếu như có một ngày tớ muốn đến với cậu nhẹ nhàng như những cơn mưa rào sau một ngày hè khô cạn. Như cách nắng tìm về mưa để thành dải cầu vông bảy sắc. Như là gió trời mơn man khẽ ru những đám mây kia.

Cái mãi mãi tình yêu của hai người bạn thân dường như chưa bao giờ có được. Tớ chỉ sợ một ngày mây của gió sẽ bị gió đưa đi mất, bảy sắc cầu vồng cũng chẳng còn nữa khi mà nắng không muốn quyện vào mưa. Tớ chỉ sợ một ngày tình yêu trong tớ chợt bỏ đi, mình rồi sẽ xa nhau và trở thành hai người xa lạ. Tình yêu biến mất rồi tình bạn cũng theo đó mà xa khuất, chúng ta sẽ được gì khi cứ cố ở bên nhau.

Cảm giác bị người yêu từ chối thì đau lắm, nhưng phải từ chối tình yêu của người bạn thân nhất thì thực sự không dễ chịu gì. Sợ làm bạn tổn thương, nhưng ta vẫn làm vì không thể lừa dối trái tim ta được. Ban đầu ta cũng đau lắm chứ,đau mà không thể nói.

Bạn là một góc khuất nhỏ nào đó trong ta mà ta không định hình được nó ở đâu và là gì nhưng tuyệt đối không phải là tình yêu. Ta vẫn lặng lẽ theo dõi bạn hàng ngày, chỉ lặng lẽ thôi. Nhớ đến bạn khi trời mưa, lòng man mác khi buồn, khi những kỷ niệm về bạn cứ ùa về trong ta không sao xóa nổi. Ta tự tạo cho mình vỏ bọc mạnh mẽ vô tâm, và lại ngột ngạt trong chính vỏ bọc đó.

Thôi thì để bạn rời xa cuộc đời ta như bạn chưa từng đến, phải học cách chấp nhận lớn lên thôi ai bảo ta sống là kiếp người, một kiếp người sống quá nội tâm. Ta nhạy cảm với mọi điều nhưng lại giả vờ lạnh lùng vô tâm để làm gì cơ chứ. Để rồi chỉ như là những tổn thương chồng chất, bạn rời xa ta, xa mãi.

Hãy Để Tình Yêu Ở Lại bạn Thân Nhé
Cảm giác bị người yêu từ chối thì đau lắm, nhưng phải từ chối tình yêu của người bạn thân nhất thì thực sự không dễ chịu gì!

Có những lúc ai đó vô tình chạm vào những ký ức xa xôi, nơi đó có ta và bạn hồn nhiên, nó đưa ta lại thấy tim mình vỡ vụn vì lòng tự cao và cái tôi trong ta quá lớn, mà ta đã để mặc bạn rời xa ta.

Ta biết bạn cũng đang vô cùng mệt mỏi và đau khổ nhưng ta không thể làm gì cho bạn. Ta chỉ muốn hóa thành cơn gió nhẹ bay đi thật xa hoặc tan biến làm cơn mưa ngoài kia ào ào rửa trôi nỗi buồn trong ta và bạn. Khi nào ta mới được thốt lên hai tiếng Bạn Ơi lần nữa.

Một câu chuyện tình yêu buồn
Hãy Để Tình Yêu Ở Lại bạn Thân Nhé

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Vì anh đã không còn là anh

Hãy quên một tình yêu buồn
Em sẻ cố quên đi một tình yêu buồn

Trời trở lạnh. Em thiếp đi lúc nào không hay, trên tay vẫn cầm điện thoại với dòng tin nhắn chưa kịp gửi: “Mình gặp nhau được không?”...
Có người từng bảo với em rằng tình yêu bản chất là một tập hợp của mọi loại cảm xúc, mà đã là cảm xúc thì nó luôn luôn phức tạp. Hai chữ “phức tạp” đó em chưa bao giờ hiểu hết, cho đến lúc mình không còn thuộc về nhau nữa…

Ngày chia tay, khoảng cách giữa hai đứa lớn đến mức có thể ôm trọn cả một khoảng trời đầy nắng. Chân em nhỏ bé, bước thế nào cũng chẳng đến anh. Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh, để như người ta thường nói “mắt không thấy, tim không đau”. Em chặn facebook, xóa số điện thoại, tránh né cả con đường đi ngang nhà anh. Để rồi sau đó em đều đặn vào facebook anh bằng một tài khoản khác, vẫn bấm hàng số quen thuộc mỗi đêm về, vẫn viện cớ đi lại rất nhiều lần con đường cũ mong một lúc nào đó có thể nhìn thấy anh.

Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh
Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh, để như người ta thường nói
 “mắt không thấy, tim không đau”
Ngày anh nói vạn lời tàn nhẫn, em cứ nghĩ rằng nỗi đau em mang đã quá lớn, quá sức chịu đựng, nghĩ rằng tình yêu nơi em không còn đủ nuôi dưỡng để vết thương này lành da. Để rồi em vẫn không yên khi anh bị thương, vẫn chạnh lòng khi anh viết một dòng buồn bã.
Buồn cười quá anh nhỉ? Đây là tình yêu mà mọi người thường nói đó sao? Tình yêu mà cả bản thân cũng không hiểu nổi mình đang làm gì. Tình yêu mà chúng ta vẫn luôn hành động một cách phi lý và đau đớn đó sao?
Em đã từng hơn một lần muốn gặp anh đến tha thiết. Khi nước mắt rơi nghiêng hằng đêm, bản thân quá mệt mỏi với những khó khăn. Khi em gần như gục ngã và cần hơn một lời an ủi. Khi em cần một bờ vai để khóc cho thỏa thích, một cái nắm tay thật chặt để em mạnh mẽ đối mặt với bão tố ngoài kia. Khi mà nỗi đau đến một mức nào đó có cả mùi, cả vị, đắng chát và hanh hao!
Và rồi điều cuối cùng em làm đó là… không làm gì cả!
Em chẳng gọi để giữ một cuộc hẹn, em chẳng tìm để hi vọng một yêu thương… Anh biết vì sao không?
Vì tình yêu ở giây phút này chẳng còn giống với tình cảm ngày trước. Nếu ngày xưa muốn là em có thể chạy đến bên anh nũng nịu thì bây giờ để nhìn thấy anh với em cũng là một điều xa xỉ.
Vì khoảng cách ở hai ta chẳng còn là một khoảng trời nữa mà là bầu trời của anh chẳng hề có em. Gặp nhau rồi thì đã sao? Hai ta chẳng khác hai người lạ là mấy. À không, còn là hai người lạ từng làm tổn thương nhau nữa.
Và vì anh đã không còn là anh. Anh của ngày xưa… yêu em!
Nếu ngồi cạnh nhau mà nụ cười còn phải ngượng nghịu, nếu nhìn thấy nhau mà tim đau mắt ướt, nếu cách nhau một bước chân mà tưởng chừng là cả một đại dương, vậy ta gặp nhau để làm gì?
Gặp nhau thêm một lần, tình yêu vẫn không thể hồi sinh, cảm xúc vẫn không thể trở lại
Gặp nhau thêm một lần, anh vẫn phải về với hạnh phúc hiện tại, em vẫn phải gồng gành tiếp ngày mai.

một tình yêu buồn
Nếu ngày xưa muốn là em có thể chạy đến bên anh nũng nịu thì bây giờ
để nhìn thấy anh với em cũng là một điều xa xỉ.
Gặp nhau thêm một lần, như uống một liều giảm đau cấp tốc, mãn nguyện tạm thời, đau đớn dài hơn…
Trời vẫn lạnh, em tự mặc thêm áo ấm, nghe một bài nhạc vui, xóa tin nhắn.


╔════════      ღ♥ღღೋ     ════════╗
 góc tình yêu chúc mi người mt ngày vui vẻ nhé...

╚════════   ღ♥ღღೋ        ════════╝

Thư Bố Gửi Con Gái Đang Yêu

Thư Bố Gửi Con Gái Đang Yêu
thật dễ để "quyến rũ" một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo.

Gửi con gái,

Dường như tình yêu đầu tiên lại làm con mệt mỏi. Con loay hoay với những thứ váy áo mà con vốn không thích mặc.

Bực bội với đôi mắt một mí "hàng độc" của mình. Bố thấy con buồn nhiều hơn là vui, con không tự tin khi là mình nữa.

Đúng là thật dễ để "quyến rũ" một người, nhưng thật khó để người ấy biết rằng ta không hoàn hảo.

Bố và mẹ đã yêu nhau được gần 30 năm. Mẹ từng là một cô gái được nhiều người để ý, mẹ đẹp và học giỏi. Nhưng tại sao mẹ lại chọn bố, một người không có gì đặc biệt? Có lần mẹ nói rằng, duy nhất bên bố, mẹ có thể biểu diễn điệu cười "khủng khiếp" của mẹ. Bởi mẹ biết bố yêu nụ cười ấy.

Mẹ tự ti vì đôi bàn chân của mình, và vẫn thường đi những đôi giầy kín mu bàn chân. Nhưng bên bố, mẹ có thể cởi bỏ những đôi giầy cao gót rất điệu của mình và thu cả hai chân trần lên ghế. Bên bố mẹ có thể thực sự là mẹ, trên từng milimét vuông. Đó chính là sự tin cậy. Niềm tin cậy tạo nên bầu không khí an toàn để những tình cảm thân mật, âu yếm nảy sinh. Và những người yêu nhau có thể giao phó vào tay nhau cả quá khứ, hiện tại và tương lai của mình.

Anh yêu em như em vẫn vậy
Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy
 tình yêu thật sự là chốn thiên đường
Con có thể phải lòng hai người con không tin cậy, nhưng thật khó mà có thể chung sống với họ. Trong tình yêu, con phải được thật là mình. Mặc cho tất cả những mưu mẹo nho nhỏ chúng ta vẫn thử và có thể gây ấn tượng được với người ta yêu trong buổi ban đầu hò hẹn, thì tình thân mật gắn bó lại dựa trên những gì mà những người yêu nhau biết về nhau.

Người ấy cần phải biết cái tôi thực của con - con như thế nào khi con mệt mỏi, tức giận, nản lòng, phấn chấn. Người ấy phải yêu con như con vẫn thế, chứ không phải yêu cái hình ảnh hoàn hảo mà người ấy hi vọng có ở nơi con.

Con đã xem phim Nhật ký tiểu thư Jones rồi, đúng không? Có một cảnh mà Mark Darcy nói với "tiểu thư" Jones rằng "Anh thích em, như em vẫn vậy". Và cô ấy hoàn toàn bị chinh phục. Tại sao lại có thể có một phản ứng mạnh như vậy cho một câu "tỏ-tình-không-hề-lãng-mạn"? Bởi vì Mark nói với cô ấy rằng anh ta thật sự nhìn cô ấy và anh ta yêu những cái anh ta nhìn thấy. Anh ta không nói anh thích cô ấy gầy đi mười cân, ăn mặc cho lịch thiệp hơn chút nữa hay xinh hơn một chút. Anh thích cô ấy như cô ấy vẫn thế, vô điều kiện. Cô ấy không cần phải cố gắng để gây ấn tượng với anh ấy, bởi Mark thực sự bị gây ấn tượng rồi.

Sự tin cậy không thể tự nhiên mà có, dù đó là hai người yêu nhau say đắm. Nó cần nhiều thời gian và nỗ lực. Hãy lắng nghe cậu ấy, tôn trọng cậu ấy cũng như ý kiến của cậu ấy, và chấp nhận cậu ấy như cậu ấy vẫn vậy. Và con sẽ được đền đáp công bằng. Giống như mẹ đã yêu bố như bố vẫn vậy.

Biết mình được yêu vì con người thực của mình sẽ khiến con cảm thấy tình yêu thật sự là chốn thiên đường, nơi mà con có thể từ bỏ mọi "vũ khí". Nó cho phép con được thực sự là mình mà không hề phải lo sợ bị giễu cợt và chối bỏ. Điều đó tuyệt vời vô cùng.

Chúc con được nghe lời tỏ tình không lãng mạn: "Anh yêu em như em vẫn vậy!"

Bố của con.


╔════════      ღ♥ღღೋ     ════════╗
 góc tình yêu chúc mi người mt ngày vui vẻ nhé...
╚════════   ღ♥ღღೋ        ════════╝