Hiển thị các bài đăng có nhãn cảm động. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn cảm động. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014

MẸ ĐÃ LÀM NHƯ THẾ ĐÓ BA

hình ảnh tình yêu
Khi ba vắng nhà, mẹ thường bế con và cõng bà xuống sân phơi nắng. Lúc phơi nắng xong trở lên nhà, mẹ bước lên bậc nào thì đếm bậc ấy. Mẹ bảo đếm thì không thấy mệt nữa. Ấy là mẹ còn đau lưng đấy, chẳng lẽ ba không khỏe bằng mẹ hay sao?

------------------------






Anh về nhà lúc bóng tối đã vây khắp bốn bề. Thấy anh về, chị hết sức vui mừng, vội vàng bưng trà, rót nước như đón tiếp khách từ phương xa đến, rồi bước ngay vào bếp nấu nướng.

Chị vừa tất bật làm cơm vừa kể lể với chồng những việc xảy ra trong mấy năm qua. Nhưng anh không hề liếc nhìn chị lấy một cái khiến chị ngừng bặt, ngượng ngùng như mình đã làm sai điều gì.

Anh không uống trà do chị bưng lên, không ăn hoa quả chị gọt cho anh. Anh ngồi trên sofa, suy tính làm sao nói cho rõ mọi chuyện. Anh về lần này là để ly hôn với chị.

Anh và chị lớn lên trong cùng một thôn. Khi chạm ngõ, anh không đồng ý vì một bên chân chị có tật. Mẹ anh bảo, nó tốt bụng, chân có hơi tập tễnh nhưng chẳng trở ngại gì đến công việc, vả chăng chỉ có con bé ấy là thích hợp với gia đình mình.

Anh là người hiếu thuận, biết mẹ nói như thế là thực tình nên không có ý kiến gì nữa. Nhưng anh không thích chị, chị biết lòng anh không được thoải mái nên trước mặt anh, chị cũng hơi bị gò bó. Chị một lòng đối xử tốt với anh, dường như chỉ có thế mới bù đắp được cho anh.

Sau khi cưới hai vợ chồng chuyển lên ở phố huyện. Mẹ chị lên thăm con gái, thấy căn phòng hai vợ chồng thuê vừa chật chội vừa cũ kỹ, chẳng khác gì ổ gà bỏ hoang lâu ngày. Anh bảo, không có tiền mua nhà, có ổ gà mà ở đã là tốt lắm rồi. Bà mẹ thương con gái, bỏ ra một số tiền cho chị để hai vợ chồng mua một căn hộ ở phố huyện.

Chị bảo, nhà ở tầng năm giá rẻ, mua ở tầng năm vậy. Số tiền còn thừa nên mua thức ăn bổ dưỡng cho mẹ. Lúc ấy, sức khỏe mẹ anh ngày một suy giảm, bà rất hay váng đầu, bác sĩ bảo, nửa tháng nên truyền dịch cho bà một lần. Mẹ anh chỉ có người con duy nhất là anh nên chị phải lo tất cả mọi việc.

Bạn anh rủ anh đi nơi khác làm thuê, bảo tiền kiếm được ở ngoài đó dễ hơn ở phố huyện rất nhiều. Anh xiêu lòng nhưng lại không nỡ bỏ mẹ ở nhà. Chị lúc đó vừa có bầu, suy nghĩ một hồi rồi bảo anh, nếu muốn đi thì cứ đi, ở nhà đã có em. Chị đón mẹ chồng ở dưới quê lên phố huyện ở cùng với mình.

Anh bảo, kiếm được kha khá tiền tôi sẽ về. Chị bảo, kiếm được tiền hay không, anh cứ về là được.

Anh mới đi được mấy tháng, mẹ anh đã ốm liệt giường. Trong thư gửi cho anh, chị bảo anh nên về. Chồng là núi cho vợ nhờ cậy, chị muốn nương tựa vào trái núi đó.

Khi ấy việc làm ăn của anh vừa mới tiến triển, anh viết thư khuyên chị nên cố gắng, anh không thể bỏ việc để về được. Thư sau gửi cho anh, chị không nói việc nhà vất vả gian nan nữa, chỉ nói mọi việc đều ổn để anh yên tâm về phía ra đình để yên tâm làm ăn.

Anh đi một mạch đến 5 năm. Sau 5 năm, anh được bạn cùng thôn báo tin mẹ anh sắp nguy, anh đành thu xếp hành lý trở về nhà. Về đến nhà, anh thấy nhà được thu xếp đâu ra đấy. Mẹ anh quần áo tinh tươm sạch sẽ nằm trên giường. Anh nhớ tới lời mẹ bảo anh ngày trước, rằng chị là cô gái tốt bụng và chịu thương chịu khó...

hình ảnh tình mẹ con đẹp
hình ảnh người mẹ
Chị không hề biết 5 năm qua, công việc làm ăn của anh đã dần dần được mở rộng, anh có công ty riêng của mình và còn có người tình riêng của mình. Người tình của anh đã tốt nghiệp đại học, rất xinh đẹp và duyên dáng.

Người tình nói, cô muốn anh cho cô một danh phận. Anh bảo cô, mẹ mình ốm nặng lắm, anh lấy vợ vốn là một sai lầm, có gì lưu luyến nữa đâu! Thế rồi anh cầm giấy thỏa thuận ly hôn đã viết sẵn về nhà.

Anh trải tờ thỏa thuận ly hôn trước mặt vợ, nói, tôi chỉ cần thằng bé, còn tất cả là phần của cô ; ngoài ra tôi còn bù thêm cho cô một khoản tiền lớn nữa. Anh cho rằng mình xử sự như thế là rất có tình và hào phóng. Mặt chị lập tức trắng bệch. Một lúc lâu sau chị mới nức nở nói, em không cần một xu của anh, anh để con cho em là được.

Anh hỏi:

- Vì sao cô cứ nhất định nuôi con?

- Cô có khả năng nuôi dạy nó cho tốt đâu? Tôi mới có thể cho nó học một trường tốt nhất, cho nó sống đầy đủ nhất.

Chị đáp:

- Em có đủ tình yêu cho nó, như thế chẳng đủ rồi sao?

Đang lúc hai người tranh chấp thì con trai họ chạy về, nói là muốn tới siêu thị mua đồ chơi. Anh cất tờ giấy ly hôn, đưa con xuống lầu đi siêu thị. Con lớn chừng này rồi mà anh chưa hề chăm sóc nó được tẹo nào, vì thế anh chiều theo ý con, mua rất nhiều thứ cho nó.

Khi phải leo cầu thang lên tầng năm, thằng bé kêu mỏi chân, bắt bố cõng. Anh cõng con, leo được hai tầng đã mệt đứt hơi.
Thằng bé hỏi:

- Ba có mệt không?

- Mệt chứ!

- Con đã lớn thành đứa trẻ lớn rồi mà!

Thằng bé áp mặt vào lưng bố, nói:

- Ba ơi, nếu mệt thì ba đếm bậc cầu thang nhé, hễ đếm là ba không thấy mệt nữa đâu!

Anh không nhịn được cười, bảo con:

- Sao con ngốc thế?

- Đếm thì lại mệt hơn ấy chứ?

Thằng bé nói :

- Khi ba vắng nhà, mẹ thường bế con và cõng bà xuống sân phơi nắng. Lúc phơi nắng xong trở lên nhà, mẹ bước lên bậc nào thì đếm bậc ấy. Mẹ bảo đếm thì không thấy mệt nữa. Ấy là mẹ còn đau lưng đấy, chẳng lẽ ba không khỏe bằng mẹ hay sao?

Anh bỗng ngây người rồi trong mắt chợt trào ra cái gì đó long lanh....

MẸ ĐÃ LÀM NHƯ THẾ ĐÓ BA

Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014

Những dòng nhật ký khiến lòng người lay động


“Những ngày giờ đau xót nhất trong đời… 
Thuý Anh đau và mệt nhiều từ tháng 5/2014, có lẽ một phần do bệnh hoạn trong người hành hạ, một mặt do tác động của yếu tố tâm lý sau khi đi chụp phổi ở trung tâm y tế Linh Đàm, phát hiện là trong phổi có hạch… 
Thuý Anh ho nhiều và ngày càng ho nặng, những cơn ho rũ rượi như xé phổi xé ngực của vợ, đồng thời vò xé trái tim chồng. Mỗi tiếng ho của vợ là chồng ngồi lên ngay, vuốt nhẹ vào lưng vợ mong cơn ho mau chấm dứt. Lúc nào thấy vợ nằm im một lúc lâu không ho, là chồng mừng, mừng đến rơi nước mắt…. 
……………. 
Thuý Anh giục tôi viết điếu văn. Tôi đau đớn viết điếu văn và lời nói cuối đời của tôi dành cho Thuý Anh. Thuý Anh xem, gạch chỗ nào nói đến công đức và thành tích của mình, rồi đưa lại cho tôi, vẻ ưng ý và cảm động… Đó là ngày 8/5/2014, đúng 5 tháng trước ngày kỷ niệm 60 năm ngày cưới của hai chúng tôi. 
……… 
Rồi lại đi bệnh viện Bộ xây dựng, rồi hút dịch của bệnh tràn dịch màng phổi. Những ngày lo, buồn, và vẫn ôm hy vọng bệnh sẽ qua khỏi… 
…………. 
Nhiều người bạn rất thân đến thăm, Thuý Anh đều nói: “Chỉ vài tháng nữa…” rồi đưa cho xem điếu văn và lời nói cuối cùng đã viết. Ai cũng cảm động. Có người nói: anh chị chuẩn bị cho sự ‘ra đi’ cực kỳ điềm tĩnh, cực kỳ văn minh. Riêng tôi thì nghĩ: biết đâu những cái chuẩn bị sẵn sàng này ba bốn năm nữa mới dùng đến. Nếu được thế, thỉnh thoảng vợ chồng giở ra xem lại cũng vui! 
Những dòng nhật ký khiến lòng người lay động
Những dòng nhật ký khiến lòng người lay động


Nhưng có ai ngờ! 
…….. 
Ngày 30/8/2014, các cháu Hải Phòng lên thăm mợ, Thuý Anh cùng tôi ngồi ở phòng khách tiếp các cháu. Thuý Anh khóc nhiều lúc chia tay: “Ra đi sẽ nhớ nhiều người, nhớ các cháu.”. Cháu Đoan, cháu Thanh đều nói đi nói lại: cuộc sống và tình cảm của cậu mợ đối với mọi người thật là vĩ đại, thật là vĩ đại…! 
Đó là lần cuối cùng Thuý Anh ngồi ở ghế bành phòng khách. 
Ngay tối hôm đó chương trình ti vi có truyền “Giai điệu tự hào”. Những lần trước Thuý Anh và tôi đều đón xem chương trình này một cách rất say sưa, hào hứng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi không xem một chương trình ca nhạc hay, vì tối đó mệt Thuý Anh phải vào phòng ngủ sớm. 
………. 
Đêm đó cũng như nhiều đêm trước Thuý Anh trằn trọc không ngủ được êm một mạch dài. Thuý Anh nằm giường kiểu giường y tế kê đầu cao kiểu ngủ ngồi cho đỡ ho. Tôi nằm ở giường bên cạnh, hai giường cách nhau hơn hai gang. Tôi suốt đêm nhìn sang giường vợ. Chỉ một tiếng ho, một cái cựa mình, một lần nhổm dậy là ở giường bên này tôi nhổm dậy theo, giúp vợ lấy sẵn giấy vệ sinh chùi miệng khi nhổ đờm, hoặc sang vuốt nhẹ lưng khi vợ ho, hoặc giúp vợ đi tiểu ngồi xuống chiếc bô đặt ở giữa hai giường, rồi lại nâng Thuý Anh lên giường ngủ lại. 
Một lần Thuý Anh nói: Anh khổ vì em quá! Em mong cái chết chóng đến cho anh đỡ khổ!. 
Tôi nói: Đừng nghĩ thế. Anh vui vì được phục vụ em. Anh sẵn sàng phục vụ em thế này một trăm, một nghìn, một vạn ngày mà không thấy mệt. 
Thuý Anh nói: Anh có khoẻ khoắn gì. Anh phải cố sống để đừng chết trước em. Anh mà chết trước em thì những ngày còn lại của em, dù đã có các con cũng sẽ trở nên cực kỳ thê thảm…… 
………………. 
Ngày 1/9/2014, buổi sáng. Sau khi cô giúp việc vừa dỗ vừa ép, múc đút cho bà ăn xong ba thìa rưỡi cháo, giúp bà xúc miệng, đánh răng, Thuý Anh nửa nằm nửa ngồi trên giường, tôi ngồi ở cuối giường, hai vợ chồng nhìn nhau nói chuyện. 
Thuý Anh thều thào nói: “Anh ơi!... Anh ơi!... Anh ơi!... Em thích gọi hai tiếng này lắm, và suốt đời em, sáu mươi năm qua em đã gọi hai tiếng Anh ơi trong niềm hạnh phúc. Nhưng sắp đến lúc không gọi được nữa rồi.” Sau câu nói đó hai vợ chồng cùng khóc… 

Những dòng nhật ký khiến lòng người lay động
Những dòng nhật ký khiến lòng người lay động

………………… 
Ngày 2/9/2014, trong một lúc đỡ mệt và tỉnh táo, Thuý Anh nói một câu dài mạch lạc, là câu nói mạch lạc cuối cùng: “Em cảm ơn anh vì hạnh phúc cả cuộc đời anh đã dành cho em. May làm sao đời em lại gặp được anh. Trong cuộc sống có lúc có điều không phải với anh, anh tha lỗi cho em.” 
Tôi ứa nước mắt: “Anh cũng cảm ơn em vì hạnh phúc đời người mà em đã mang lại cho anh. Em chẳng có lỗi gì cả. Trái lại chỉ có đôi lần trong đời, anh gắt với em, nhưng gắt xong là anh hối hận ngay. Em có biét không?” Thuý Anh trả lời trong nước mắt: “Em biết chứ!” 
…………………… 
Ngày 3/9/2014. 
Hai vợ chồng ngồi lẳng lặng nhìn nhau như mọi ngày. Tôi hỏi: “Em nhìn anh có thấy rõ không?” Thuý Anh trả lời: “Nhìn không rõ.” Tôi hỏi tiếp: “Anh nói, em nghe có rõ không?” Thuý Anh nói: “Nghe rõ nhưng không hiểu!”. Tôi đau đớn đến lạnh người, chạy ra gọi các con: “Nguy rồi các con ơi! Gọi ngay Hà xuống đây!” 
……………………. 
Ngày 4/9/2014 
Hôm nay Thuý Anh mệt lắm rồi, phải thở oxy liên tục. 
Khoàng 9 giờ chú em Nhã đến thăm chị. Anh Trí dẫn vào, hai chị em chào nhau, rồi anh kéo Nhã ra ngoài nói chuyện để chị được nghỉ. 
Thuý Anh ra hiệu gọi cô Thoa giúp việc đến và nói nhỏ:”Cô ra chuẩn bị một hộp sữa bột to gói cho chú mang về biếu thím.” Và nhắc: “Dặn ông nhớ biếu chú tiền cho thím bồi dưỡng.” (Ngày hôm trước Thuý Anh đã nói: “Chú Nhã ra, anh nhớ biếu chú 1 triệu.”) 
Và cũng hôm qua đã nói với tôi: “Anh chuẩn bị tiền và sữa biếu chị Phương để khi cháu Ninh đến thăm để cháu mang về biếu chị.” 
Ngay chiều 4/9/2014, chị Ban đến chơi vừa ngồi bóp chân cho cô em, vừa ríu rít truyện trò. 
Thuý Anh lúc đó đã mệt lắm, vẫn nửa nằm nửa ngồi lim dim mắt và ậm ừ đáp lại. Một lúc sau Thuý Anh nói: “Chị về đi! Để cháu Hương còn kịp nấu cơm cho chị ăn.” 
Đây là những cử chỉ tình nghĩa cuối cùng mà Thuý Anh dành cho đời, cho những người thân thiết. 
Đêm 4/9/2014 
Buổi tối sau khi ăn cháo, đánh răng, Thuý Anh bảo cô Thoa dìu vào nhà tắm rửa ráy sạch sẽ, thay quần lót áo lót, quần ngoài, rồi lên giường nằm ngủ. 
11 giờ đêm thấy tiếng động lục cục tôi ngồi dậy. Thúy Anh đã ngồi dậy thò tay ra bàn nước lấy viên thuốc ngủ để sẵn cho vào miệng và run run định cầm cốc nước. Tôi bước sang nhấc cốc nước đưa lên miệng cho Thuý Anh uống viên thuốc ngủ. Trong chừng nuốt có vẻ khó khăn. Xong, Thúy Anh ra hiệu đi tiểu. Tôi đỡ cho vợ đi tiểu xong, mặc lại quần, đỡ lên giường. Như mọi khi Thuý Anh sẽ tự chống tay nhích mình lên đến chỗ có gối cao thì nằm xuống, nhưng lần này là nằm ngay ra giường. Tôi gọi cô Thoa sang cùng nâng cho Thuý Anh nằm lại ngay ngắn, nhưng cô Thoa kêu lên: “Bà……..! Bà đi rồi!” 
Và Thuý Anh nhắm mắt, đinh ninh ngủ đến sáng sẽ dậy. Nhưng đau đớn thay! Không bao giờ dậy nữa! 
Lúc đó là 11 giờ 45 phút đêm 4/9/2014. 
............. 
Cuộc đời hạnh phúc lứa đôi của chúng tôi: Trí và Thuý Anh chấm dứt từ đây. Chúng tôi đã sống trọn vẹn với nhau hai vạn hai ngàn hai trăm mười sáu ngày, chỉ còn ba mươi tư ngày nữa là tròn 22250 ngày (sáu mươi năm). 
Sao kiếp người lại có những lúc đau đớn cùng cực đến thế này. Một người thân nhất trên đời, gắn bó với nhau từng hơi thở suốt sáu mươi năm, nay xa nhau và không bao giờ gặp lại nhau được nữa. 
Thương em! 
Em về đón anh đi với em ơi!”

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

Clip Cảm Động Nhất-Nước Mắt Tượng Đồng

Clip Cảm Động Nhất-Nước Mắt Tượng Đồng
Anh cũng sống, cũng biết nghĩ, biết đau" với thông điệp: "Đừng yêu vì vật chất, đừng yêu vì vẻ bề ngoài, hãy yêu bằng cả trái tim và tâm hồn mình.
Rớt nước mắt với clip "Nước mắt tượng đồng"

Chuyện xoay quanh ba nhân vật chính: chàng sinh viên nghèo, Kíc - cô bạn gái xinh đẹp của cậu và Pác - anh chàng học cùng trường giàu có, đẹp trai.

Đã nhiều lần chàng sinh viên nghèo tự hỏi tại sao mình lại yêu Kíc nhiều như vậy, nhưng câu trả lời luôn là "nói chung ở bên Kíc, tôi cảm thấy hạnh phúc là tốt rồi".


Rớt nước mắt với clip "Nước mắt tượng đồng"

Chuyện xoay quanh ba nhân vật chính: chàng sinh viên nghèo, Kíc - cô bạn gái xinh đẹp của cậu và Pác - anh chàng học cùng trường giàu có, đẹp trai.

Đã nhiều lần chàng sinh viên nghèo tự hỏi tại sao mình lại yêu Kíc nhiều như vậy, nhưng câu trả lời luôn là "nói chung ở bên Kíc, tôi cảm thấy hạnh phúc là tốt rồi".

Một lần nọ, khi hai người đi dạo ở trường, Kíc đã ước giá như người yêu của mình có được chiếc xe đẹp như của một cậu bạn khác. "Bao giờ sẽ có xe như người ta vậy?", câu hỏi ấy của người yêu đã thôi thúc chàng trai nghèo cật lực làm thêm để mong một ngày có đủ tiền mua xe chở người yêu đi chơi. Công việc của chàng trai là đứng làm tượng đồng ở bên đường.

Cũng vì mải mê kiếm tiền mua xe mà chàng trai đã không thể ở bên bạn gái thường xuyên. Trong lúc đó, Kíc và anh chàng giàu có Pác nảy sinh tình cảm. Cô gái thường hẹn hò Pác ra chỗ tượng đồng để đi chơi và chụp ảnh mà không hề biết rằng, người yêu mình chính là tượng đồng ấy.

Chàng trai nghèo ngày ngày chứng kiến cảnh bạn gái mình tình tứ với người con trai khác mà không khỏi đớn đau. Anh không biết nên làm gì mà chỉ mong người yêu suy nghĩ lại.

Trong một đêm mưa, khi Kíc và Pác đang đứng trú mưa trước bức tượng đồng, nước mưa chảy làm trôi đi lớp sơn ngoài bức tượng. Kíc nhận ra tượng đồng kia không ai khác chính là người yêu của mình nhưng tình cảm cô dành cho anh đã phai nhạt. Cô gái quay lưng bước đi cùng chàng trai giàu có, bỏ mặc tượng đồng trơ trọi giữa đêm, nước mắt hòa trong nước mưa...

Lời bài hát: "Em đừng nghĩ là mắt anh mù, không thấy em đi với ai. Em đừng nghĩ là anh bị câm, không nói cái gì không phải là không biết. Nếu cứ nhìn anh ngốc nghếch không nghĩ cái gì, vậy thì anh muốn nói với em rằng chắc hẳn em đã quên rồi. Rằng anh cũng là vật biết nghĩ và biết đau giống em. Chắc hẳn em đã quên rồi, rằng anh cũng có đầu óc và có trái tim. Nếu em còn quan tâm, thì mong em hãy xem xét lại, rằng anh cảm thấy thế nào..." đã khiến không ít người xem rơi nước mắt.


Clip "Anh cũng sống, cũng biết nghĩ, biết đau" với thông điệp: "Đừng yêu vì vật chất, đừng yêu vì vẻ bề ngoài, hãy yêu bằng cả trái tim và tâm hồn mình. Có khi chúng ta trách móc vì những điều người yêu không mang đến cho mình, nhưng hãy hiểu rằng, đằng sau đó, họ đã rất cố gắng, họ có thể làm mọi thứ chỉ để nhìn thấy nụ cười trên gương mặt bạn..." là một bài học ý nghĩa cho tất cả chúng ta.