Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 25 tháng 4, 2015

Tôi thương anh vì vợ "bỏ nhà theo trai"

Tôi thương anh vì vợ "bỏ nhà theo trai", để lại anh với hai đứa con thơ dại.


Gửi Bạn trẻ cuộc sống !

Khi đọc bài viết “ Yêu điên cuồng người đã có vợ ”, tôi như thấy mình chính là người con gái trong câu chuyện đó. Vì chính tôi cũng được coi là kẻ thứ ba cướp đi hạnh phúc của người khác.

Nếu như lúc đó tôi sáng suốt tìm hiểu những lời anh nói là chân thành hay chỉ là những lời mật ngọt để dụ dẫn những cô gái yêu lòng
Tôi quen và anh sau nỗi đau mất đi một người thân mà tôi kính yêu nhất trên cõi đời này. Người ấy đã rời xa tôi để về bên kia thế giới… một thế giới mà tôi chưa bao giờ hình dung được. Tôi tưởng chừng như mình không thể tiếp tục sống tốt khi không có người ấy bên cạnh… Và trong lúc bơ vơ giữa cuộc sống, tôi đã tự tìm cho mình một cái phao để tiếp tục bơi giữa dòng đời đầy ngang trái.

Rồi một ngày tình cờ, tôi gặp anh. Chúng tôi chỉ nói chuyện với nhau vài câu xã giao bình thường. Nhưng những lần gặp gỡ sau, anh hay chia sẻ với tôi về cuộc sống gia đình anh. Nếu như lúc đó tôi sáng suốt tìm hiểu những lời anh nói là chân thành hay chỉ là những lời mật ngọt để dụ dẫn những cô gái yêu lòng… thì kết cục tôi đã không rơi vào cuộc sống buồn thảm như ngày hôm nay. Tôi tin anh, không bao giờ nghi kỵ điều gì anh nói… vì tôi gặp anh trong một nơi thiêng liêng và nơi đó, đối với tôi không có sự giả dối lọc lừa.

Anh cho tôi biết anh đã có vợ, hai đứa con và cuộc sống gia đình cũng còn nhiều khó khăn, vất vả, đặc biệt là anh phải thay vợ chăm sóc con cái. Tôi hỏi anh: “Thế còn vợ anh? Chị ấy ra sao?” thì anh nói rằng: “Ngày trước, bọn anh lấy nhau không có tình yêu. Sau này chị đi học thêm và gặp người khác nên đã bỏ lại ba cha con để cặp người đàn ông khác”.

Biết được hoàn cảnh của anh, tôi càng yêu và thương anh hơn. Cứ thế, tôi ngu dại yêu anh… và tình yêu ấy càng ngày càng sâu nặng.

Đối với anh, tôi như một thiên thần. Anh nói chuyện mềm mỏng, chu đáo, dạy tôi biết được những điều hay lẽ phải. Tôi rất vui khi có anh bên cạnh, càng vui hơn khi được làm quen với các con anh. Không hiểu vì sao tôi lại rất có tình cảm với chúng, được chăm sóc, vỗ về hai đứa trẻ, tôi cảm thấy rất vui và hạnh phúc.

Tôi bắt đầu thường xuyên lui tới nhà anh nhưng tôi nào hay biết được sự thật không giống như những lời anh nói, cũng không phải như những gì tôi đã nhìn thấy. Vì tôi quá bận rộn, vì anh nắm rõ lịch trình của tôi nên đã sắp đặt mọi chuyện rất chu đáo, mãi đến một ngày anh muốn vứt bỏ tôi thì sự thật mới dần được phanh phui.

Anh bỏ rơi tôi khi tình yêu tôi đang nồng nhiệt nhất. Tôi đau đớn vô cùng… ngày qua ngày, tôi gắng gượng sống trong nước mắt. Tôi không thể hiểu được vì sao anh lại có thể dễ dàng bỏ rơi tôi như vậy, trong khi tôi chưa làm một điều gì có lỗi với anh!

Hình ảnh tinh yeu buon
Đừng bao giờ nhẹ dạ như tôi… vì quá tin người nên cuối cùng nhận lấy bao đớn đau!
Anh nói rằng “Vì anh muốn tốt cho em”; “Vì anh muốn đi theo lý tưởng và hoài bão của mình”; “Anh sợ em phải khổ”… Anh vẫn dùng những lời lẽ đạo đức khiến tôi u mê. Dù rất đau đớn nhưng tôi vẫn quyết định một mình đi tìm sự thật.

Và sự thật sừng sững trước mắt tôi một cách quá phũ phàng. Bao nhiêu lời nói đạo đức, bao nhiêu lý lẽ sống mà đã bao ngày tôi thần tượng người đàn ông đó thì bây giờ, nó hoàn toàn sụp đổ.

Vợ anh nào có bỏ anh đi ‘theo trai”? Chị ấy vẫn ở cùng anh và hai đứa con, chỉ có điều do công việc phải thường xuyên đi xa nên chị ấy chỉ thi thoảng vắng nhà thôi. Còn anh, ở cái vỏ về ngoài đầy đạo đức, trách nhiệm đó là cái tâm giả tạo, độc ác. Anh đã sắp đặt mọi chuyện và dựng nó lên như một tay đạo diễn chuyên nghiệp.

Anh chưa bao giờ yêu tôi cả. Anh chỉ lợi dụng tình cảm của tôi, lợi dụng sự ngu dại, cả tin của tôi để lừa gạt tình cảm tôi. Anh có thể cùng lúc tán tỉnh và quan hệ với nhiều cô gái. Anh chỉ xem tôi như một cô ô sin để thay anh chăm sóc, nấu nướng, giữ trẻ. Đối với một cô gái khác thì anh dùng tình để trả công cô làm việc, làm hồ sơ cho anh. Đối với vợ thì anh cũng không yêu thương chân thành mà vì chỉ ấy có nhiều tiền, sinh cho anh hai đứa con để ràng buộc.

Khi nhận ra tất cả sự thật về anh, tôi thật sự rất thất vọng. Tại sao vẻ ngoài thánh thiện của một gã đàn ông lại ẩn chứa một tâm hồn xấu xa đến thế? Sao cùng một lúc anh có thể đến với nhiều cô gái khác nhau, để những người tình của anh phải đấu đá lẫn nhau?

Anh rời bỏ tôi không phải vì ân hận, cảm thấy có lỗi với vợ con anh mà là vì người tình của anh, người anh vẫn đang lợi dụng để bóc lột sức lao động của cô ấy. Chỉ có rời xa tôi, cô ấy mới tiếp tục ngoan ngoãn nghe lời anh, làm theo mọi yêu cầu của anh. Chắc chắn tôi nói những điều này không sai phải không anh? Vì tôi biết, tôi đã hết giá trị để anh lợi dụng… bởi ngoài tình yêu chân thành tôi dành cho anh thì tôi không có tiền bạc, công danh để anh “nhờ vả” được.

Khi biết được tất cả về con người anh, sao tôi thấy kinh tởm người đàn ông mình đã từng yêu thương đến thế! Dù tôi vẫn rất yêu anh nhưng thật sự thì tình yêu đó đã vỡ mộng hoàn toàn, chỉ còn nỗi đắng cay và chua xót.

Phải chi tôi đừng tìm hiểu tất cả mọi việc? Phải chi tôi đừng biết sự thật để được yêu anh, yêu anh mãi như thế… và dù bị anh bỏ rơi, tôi vẫn không thấy mình sai lầm… sai lầm khi nghĩ ai cũng là người tốt.

Giờ đây, tôi sẽ quên anh, quên đi tất cả những gì là của anh. Anh hãy trở về với vợ và con anh! Đừng làm chị ấy đau khổ thêm nữa? Là một người vợ mà tôi ngày chỉ biết đi đánh ghen, nay sợ chồng đi với cô này, mai lo chồng đến với cô kia thì còn có gì là hạnh phúc nữa hả anh? Chị ấy giờ đây chỉ có một niềm tin duy nhất, đó là anh sẽ không bỏ nhà, không bỏ sự nghiệp, không từ bỏ con để ra đi với hai bàn tay trắng… vì tất cả mọi thứ anh có đều dựa dẫm vào gia đình vợ.

Anh à! Sao anh không suy nghĩ lại? Sao anh không làm được những điều như anh nói? Sao anh không quay về với gia đình để vun vén cho mái ấm nhỏ của mình? Đừng sống trong sự giả dối mãi như vậy… tàn nhẫn lắm anh ạ!

Qua câu chuyện của mình, tôi cũng mong rằng khi yêu, các bạn gái hãy tìm hiểu thật kỹ về người đàn ông của mình! Đừng bao giờ nhẹ dạ như tôi… vì quá tin người nên cuối cùng nhận lấy bao đớn đau, tủi hờn. Còn nếu đã trót sai lầm thì hãy vững chí vượt qua, đừng làm kẻ thứ ba, đừng gây thêm nỗi đua cho người khác!

Và qua đây, tôi cũng mong các chàng trai, những gã đàn ông đa tình xin hãy xem xét lại bản thân mình. Xin đừng dùng những lời hoa mỹ để gạ gẫm, lừa gạt những cô gái cả tin chỉ vì những ham muốn cá nhân của mình. Chúng ta rồi sẽ có con, con chúng ta cũng sẽ khôn lớn, cũng là những chàng trai, cô gái trưởng thành… và đừng để con cái phải gánh tất cả những lỗi lầm của bố mẹ chúng gây ra!

Nếu như mình sống đúng với lương tâm mình, đừng gây đau thương, mất mát cho bất cứ ai thì cuộc sống của chúng ta sẽ tốt đẹp biết bao!

Thứ Tư, 15 tháng 4, 2015

Những cách hẹn hò bạn nên bỏ sau khi ra trường

Dù vẫn đang ngồi trên ghế nhà trường hay đã tốt nghiệp thì chuyện hẹn hò vẫn luôn là vấn đề được giới trẻ quan tâm. Tuy nhiên, nếu bạn đã ra trường và đi làm thì có một số thói quen khi hẹn hò bạn nên từ bỏ khi còn đi học đến bây giờ.

Những cách hẹn hò
Những cách hẹn hò bạn nên bỏ sau khi ra trường

Hẹn hò theo trào lưu

Lũ bạn của bạn lúc nào cũng rỉ tai bạn rằng “trải qua thời học sinh sinh viên mà không có mảnh tình vắt vai nào thì vứt!”, và thế là bạn quyết định tham gia vào công cuộc tìm kiếm cho mình một chút ánh sáng tình yêu thời còn đi học. Nhưng những mối tình đó thường không kéo dài được lâu. Nếu bạn muốn có một mối quan hệ nghiêm túc và bền chặt thì bạn nên bỏ ngay suy nghĩ hẹn hò theo trào lưu này đi nhé.

Hẹn hò dẫn theo bạn thân

Nhiều cặp đôi khi hẹn hò thỉnh thoảng dẫn theo một hoặc vài người bạn của mình để buổi đi chơi thêm thú vị và người yêu của mình có thể làm quen với những người bạn đó. Tuy nhiên, bạn chỉ nên làm điều đó một vài lần chứ đừng nên thường xuyên dẫn theo bạn của mình đến các cuộc hẹn với người yêu. Ở khía cạnh của người thứ ba, bạn của bạn nhiều khi sẽ cảm thấy mình như một chú “kỳ đà cản mũi” phá đám buổi đi chơi của hai bạn, thậm chí nếu rủi ro hơn, thì chính người yêu của bạn biết đâu lại quay ra thích bạn thân của bạn thì sao? Lúc đấy có hối hận cũng chẳng kịp nữa rồi.

Hẹn hò vì bị gán ghép

Chắc hẳn thời đi học ai cũng đã có lần bị bạn bè gán ghép với một bạn nào đó cùng lớp hoặc cùng trường. Ban đầu bạn sẽ cảm thấy rất phiền phức vì bị làm phiền và gán ghép với người mình không yêu, nhưng một thời gian sau đó bạn lại thấy chuyện “được” gán ghép cũng có vẻ thú vị và bạn thử hẹn hò với “người kia” xem sao. Nếu hai bạn thực sự có tình cảm với nhau thì chuyện tiến tới tình yêu là đáng mừng, nhưng nếu bạn không thích người ấy nhiều thì nên dừng chuyện hẹn hò lại nhé, để hai bạn có cơ hội tìm kiếm người thích hợp với mình hơn.

hinh anh hen ho
Nhiều người luôn có ý nghĩ rằng một khi đã yêu là phải biết “hi sinh tất cả” cho người yêu của mình

Hẹn hò tình tay ba

Bạn cảm thấy yêu một người là không đủ và muốn “thử” yêu cùng lúc 2, 3 người, như vậy sẽ thấy thú vị hơn. Như vậy là bạn đang tự đẩy mình vào tình thế bế tắc vì phải lựa chọn những lần đi hẹn hò với một trong số đối tượng của mình, và bản thân bạn cũng sẽ bận rộn hơn. Rủi ro hơn nữa là việc những người yêu của bạn sẽ ghen ghét người kia và dễ xảy ra xích mích. Lúc đó bạn sẽ rất đau đầu để tìm cách giải quyết những rắc rối đó.

Hẹn hò “hi sinh tất cả”

Nhiều người luôn có ý nghĩ rằng một khi đã yêu là phải biết “hi sinh tất cả” cho người yêu của mình. Điều đó là một sự nhầm lẫn tai hại. Nhất là đối với con gái. Khi bạn nguyện hi sinh mọi điều cho người ấy, tức là bạn đã tạo cơ hội cho người ấy kiểm soát cuộc sống của mình. Đến khi bạn muốn thoát ra khỏi người ấy để có được sự tự do thì sẽ rất khó khăn.

Thứ Bảy, 7 tháng 3, 2015

Những câu nói hay về tình yêu dành tặng bạn gái

Những câu nói về tình yêu, Câu nói hay cảm xúc dành tặng bạn gái

tình yêu dành tặng con gái

1. Yêu thương của em cũng giống như đồng hồ cát, mỗi lúc lại đong đầy thêm 1 chút. Chỉ khác là, đồng hồ cát ngừng khi hết 1 vòng thời gian, còn yêu thương của em thì vẫn cứ chảy. Mãi.
2. Buổi trưa con gái phải ở lại trường và ăn cơm bụi. Nàng nhận được tin nhắn: “Em ở lại trường nhớ ăn uống cẩn thận, đừng có nhịn đấy!” Chỉ cần một tin nhắn giản đơn như thế cũng đủ xua tan bao mệt mỏi, và nụ cười sẽ vẫn thật tươi trên môi nàng.

3. Tất cả các cô gái ban đầu đều là rất ngây thơ, họ tin tưởng tình yêu, tin tưởng đầu bạc răng long, tin tưởng mãi không chia lìa. Nhưng cuối cùng, trong quỹ thời gian nơi  tình yêu tan vỡ, khi răng long đầu bạc trở thành truyện cổ tích, mãi không chia lìa biến thành mãi không gặp lại, họ bắt đầu trưởng thành, con người trở nên chững chạc, con người trở nên sâu thẳm, lời thề trở thành dối lừa, đố kỵ trở thành trù tính.

4. “Đừng làm việc quá khuya em nhé!” – Một lời nhắc nhở như vậy cũng đủ làm cho nàng hào hứng hơn trong công việc, và bớt đi áp lực.

5. “Giờ này chắc mèo lười đã ngủ rồi. Chúc mèo lười ngủ ngon, và nhớ mơ về anh nhé!” – Với sự chân thành cùng lòng quan tâm, chắc chắn bạn sẽ có trong giấc mơ của cô ấy.

6. Em này, sao hôm nay chẳng có thằng bạn dở hơi nào gọi điện cho anh thế nhỉ?.Chắc là nó biết anh đang nhớ em…nên sợ không dám gọi đấy mà… – Nhớ em nhiều !”.

7. Anh ơi em lo lắng cho anh quá, nỗi lo cứ tăng theo từng ngày mà không thể nào đến được bên anh.Em mong được đến bên anh biêt chừng nào, mong được cầm tay anh, nói với anh rằng ” Em yêu anh” , để anh biết em luôn bên anh. Ti amo, amore mio !

8. Anh cảm thấy rất khốn khổ khi không có em bên cạnh. Mọi thứ vẫn tồi tề y như lúc em chưa ra đi vậy.

9. Khi muốn gặp anh, em hãy nhìn bầu trời sao và thầm ước. Anh sẽ đến bên em, sẽ tìm được em cho dù em ở bất cứ nơi đâu.

10. Nếu anh là giọt nước mắt trong em, thì em sẽ khóc để anh lăn xuống chạm vào môi em. Nhưng nếu em là giọt nước mắt trong anh thì anh sẽ không bao giờ khóc bởi vì anh không muốn mất em.

11. Có một ngày em hỏi anh rằng “Anh yêu em hay yêu cuộc sống của mình”, anh trả lời rằng “Anh yêu cuộc sống”. Thế là em bước đi nhưng em không bao giờ biết rằng em chính là cuộc sống của anh.

12. Anh đã chuyển 2.000 giấc mơ và 1.000 ý nghĩ ngọt ngào vào tài khoản trong trái tim em. Những khi không có thời gian dành cho anh, em hãy lấy chúng từ tài khoản.

13. Châu Âu ngủ, Châu Á cũng đang ngủ, Châu Mỹ đang tối dần, chỉ có đôi mắt đẹp nhất trên thế giới này đang đọc tin nhắn của anh.

14. Kề từ khi mặt phẳng trái tim anh bị đường vuông góc từ ánh mắt em hạ vào, anh không thể xác định nổi bán kính để vẽ vòng tròn tình cảm của mình nữa.

15. Mặt trăng cô đơn ngó qua cửa sổ. Thiếu anh, cuộc sống của em tối lạnh biết bao. Anh là mặt trời bé nhỏ trong cuộc đời em. Hãy nhắn tin cho em để em được ấm áp.
hinh anh tinh yeu

16. Em là người bạn rất tốt của anh, đến nỗi nều như chúng ta đi trên một chiếc thuyền sắp chìm mà chỉ có một chiếc áo phao, anh chắc chắn sẽ nhớ em lắm.

17. Khi em ra đi, anh cảm thấy mọi thứ thật tệ. Anh cầu xin em đừng quay lại làm cho mọi thứ tệ thêm.

18. Biển sẽ trở thành bức tường ngăn cách anh và em, bầu trời xanh chỉ còn là nỗi nhớ. Cuộc đời này anh nguyện tồn tại chỉ vì em và anh không bao giờ muốn biết mất em đau khổ như thế nào.

19. Khi ai đó không còn bên bạn, bạn vẫn dõi theo, vẫn quan tâm đến người đó, bạn hiểu rằng mình đã thực sự yêu .
Khi ai đó quyết định rời xa bạn, bạn cảm thấy mọi ý nghĩa cũng ra đi, bạn hiểu rằng đó là người quan trọng của cuộc đời bạn .
Khi ai đó bạn muốn quên đi, nhưng càng quên thì bạn càng nhớ, bạn hiểu rằng người đó đã chiếm phần lớn trái tim bạn .

20. Cưng à, xin lỗi đã không tặng em con mèo như em thích, nhưng anh e là Hiệp hội bảo vệ động vật sẽ kiện em khi thấy em chăm sóc cho nó như cách em chăm sóc cho anh mất.

21. Làm sao em có thể bắt trời không mưa khi trên trời dày đặc mây đen? Làm sao em có thể bắt lá vàng không rụng khi mùa thu đã tới? Làm sao em có thể bắt anh không yêu em khi em có trên đời này?

22. Mọi người dạy cho anh biết rằng một giờ có 60 phút, một phút có 60 giây, nhưng không ai dạy anh rằng một giây thiếu em là một giây bất tận, một phút vắng em là một phút vĩnh hằng.

23. Nếu anh yêu em đến mức như anh vẫn nói thì xin anh hãy cẩn thận với trái tim của em. Anh có thể lấy nó nhưng đừng làm nó vỡ, đừng làm cả thế giới này tan thành từng mảnh.

24. Những điều anh nói với em trước đây đều chân thành cả, nhưng điều mà anh sắp nói đây mới là chân thành hơn tất cả: Anh là thằng chuyên nói dối!

25. Em còn nhớ những ngày ta mới yêu nhau tuyệt vời như thế nào không? Thật tiếc là ta lại cưới nhau.

26. Anh say sưa, cờ bạc, anh xử tệ với em, thậm chí anh còn ngoại tình nữa, nhưng em vẫn không bỏ đi. Em quả là một người phụ nữ lì lợm, làm đủ cách vẫn không đuổi đi được.

27. Không cần phải buồn vì con mèo lỡ ăn mất cái bánh em làm cho anh đâu em à, bọn mèo có sức đề kháng rất tốt mà.

28. Làm sao em có thể bắt trời không mưa khi trên trời dày đặc mây đen? Làm sao em có thể bắt lá vàng không rụng khi mùa thu đã tới? Làm sao em có thể bắt anh không yêu em khi em có trên đời này?

29. Tự nhiên anh nghĩ em đang lạnh và buồn vì phải ngủ một mình, đang sắp mơ những giấc mơ hãi hùng… Vì thế anh quyết định nhắn tin để đánh thức em…

30. Em ko muốn quên đi những ngày tháng vui vẻ ở bên anh nhưng em muốn quên đi nỗi đau khi em mất anh. Đã từng có một mối tình rất chân thành ở ngay trước mắt anh, anh không hề coi trọng nó, đến khi mất đi anh mới cảm thấy hối hận. Điều đau khổ nhất trên thế gian này cũng không bằng nó. Nếu như Thượng Đế có thể cho anh một cơ hội nữa, anh sẽ nói với người con gáiấy ba chữ: anh yêu em. Nếu những bắt buộc phải để mối tình ấy có thêm kỳ hạn, anh hy vọng là……..một vạn năm.

Thứ Tư, 21 tháng 1, 2015

Cảm xúc về một tình yêu lãng mạn hoàn hảo?

Cảm xúc tình yêu, có chăng một tình yêu hoàn hảo ? 

Có hay không một tình yêu lãng mạn hoàn hảo? “Không! Điều đó chỉ có trong những tiểu thuyết tình cảm được viết nên bởi tâm hồn nghệ sĩ bay bổng của những nhà văn mà thôi.”

Đó là câu trả lời thường gặp của những người hay hoài nghi, hoặc chưa từng trải qua một tình yêu lãng mạn đúng nghĩa.

hình ảnh động về tình yêu
Tình yêu và độ lãng mạn trong tình yêu hoàn toàn phụ thuộc vào quan niệm riêng của từng người.
Đối với những người đã từng nếm trải “hương vị” của tình yêu, họ có thể khẳng định chắc chắn sự tồn tại của một tình yêu lãng mạn hoàn hảo. Thật khó để định lượng tình yêu cũng như không có một chuẩn mực chung nào để đánh giá thế nào là một tình yêu lãng mạn.

Tình yêu và độ lãng mạn trong tình yêu hoàn toàn phụ thuộc vào quan niệm riêng của từng người. Trái tim mỗi người sẽ mách bảo họ nên làm gì trong tình yêu và làm thế nào để cảm nhận tình yêu một cách lãng mạn nhất như nó vốn có.

Dù vậy, vẫn có một số điểm mà hầu như tất cả những người đã hoặc đang trải qua tình yêu được cho là lãng mạn đều cảm nhận thấy.

1. Bạn thấy vui vẻ và hài lòng

Một trong số những điều tuyệt vời nhất đến với bạn khi yêu đó là bạn luôn thấy vui vẻ và hài lòng về cuộc sống. Nếu bạn đang có một tình yêu đích thực, bạn sẽ cảm thấy tình yêu của mình luôn luôn mới mẻ và luôn có lý do khiến bạn hài lòng, hạnh phúc. Sự hạnh phúc trong tình yêu lãng mạn hiếm khi lên đến tột độ nhưng bạn luôn thấy nó hiện diện, thường trực trong suốt mối quan hệ của mình.

2. Bạn gái thường được nhận hoa

Mặc dù một số người thường ví von tình yêu lãng mạn như một thứ nhựa sống chảy tràn trề trong cơ thể nhưng số khác lại cho rằng tình yêu lãng mạn không thể thiếu đi những bông hoa. Những bông hoa truyền đi thông điệp mang tình quốc tế của tình yêu, vượt qua cả những bất đồng ngôn ngữ hay văn hóa. Do đó, nếu bạn thường xuyên nhận được những bông hoa từ chàng trai của mình, bạn đang có một tình yêu thật lãng mạn.

Đừng để mất đi anh chàng luôn biết tặng hoa cho bạn. Bởi anh ấy không cảm thấy ngại ngần khi bỏ hàng giờ tỉ mẩn chọn một bông hoa đẹp để “nuông chiều” sở thích của bạn hay tiêu tốn không ít tiền bạc cho những bó hoa lớn và những dịp kỷ niệm trong đại của tình yêu.

3. Có nhiều cử chỉ thân mật

Tình yêu lãng mạn là sự kết hợp hoàn hảo của những cảm xúc và những cử chỉ thân mật. Bạn biết rằng mình đang ở trong một tình yêu lãng mạn hoàn hảo nếu bạn không cảm thấy ngại ngùng hay phản đối khi anh chàng của mình chia sẻ cảm xúc và sự tôn thờ đối với từng đường nét trên cơ thể bạn. Bạn biết chắc chắn rằng chàng yêu bạn nghiêm túc chứ không chỉ vì ham muốn những “động chạm” mang tính bản năng.

4. Tồn tại cả những yếu đuối, ủy mị

Những lời nhắn ủy mị, tình yêu có vẻ như rất “sến” nhưng bạn sẽ thấy những gì vốn bị coi là yếu đuối, sến sẩm thậm chí sáo rỗng đó xuất hiện hàng ngày trong cuộc sống. Một lời nhắn tình tứ được đặt trên giường, một bài hát lãng mạn tặng cho bạn trên radio là hai trong số rất nhiều những điều “sến” dành cho bạn trong tình yêu.

5. Chạm và bắt gặp ánh mắt của “nửa kia”

Không quan trọng hai bạn đã ở bên nhau bao lâu. Có thể đã 50 năm kể từ nụ hôn đầu tiên nhưng hai người vẫn dành cho nhau những cái ôm, những “đụng chạm” đầy tình tứ và bắt gặp ánh mắt của người kia dành cho mình. Nó thực sự là dấu hiệu cho thấy bạn đang có một mối quan hệ lãng mạn.

Đối với nhiều người, tình yêu lãng mạn chỉ là một giấc mơ xa vời. Chúng ta yêu và sự lãng mạn trong tình yêu không chỉ có một cách để thể hiện. Tình yêu cũng không chỉ cần riêng sự lãng mạn, cảm xúc này khiến chúng ta thêm trân trọng “nửa kia” của mình hơn mà thôi.

Những câu nói bất hủ về tình yêu ý nghĩa nhất

Tình yêu, tổng hợp những câu nói ý nghĩa sâu lắng nhất trong tình yêu

1. Em có quyền không yêu anh nhưng em không có quyền cấm anh yêu em !

2. Sẽ rất đau đớn khi bạn yêu một người nào đó mà không được đáp lại. Nhưng còn đau đớn hơn khi bạn yêu một ai đó mà không đủ dũng cảm để nói cho người đó biết bạn đã yêu như thế nào.

3. Tương lai tươi sáng thường dựa trên quá khứ đã quên lãng, bạn không thể sống thanh thản nếu bạn không vứt bỏ mọi nỗi buồn đã qua.

4. Một điều đáng buồn trong cuộc sống là khi bạn gặp một người có nghĩa đối với bạn , để rồi cuối cùng nhận ra rằng họ sinh ra không phải để cho bạn và chỉ có thể để họ đi ….

5. Thà xa nhau một thời gian mà có nhau cả đời. Còn hơn bên nhau một thời, mà cuối cùng mỗi người đi về một hướng.
hình ảnh những câu nói bất hủ về tình yêu

Tổng hợp chia sẻ những câu nói hay về tình yêu

6. Bao nhiêu nỗi nhớ để được gọi là yêu?
Bao nhiêu chờ đợi để đổi một tình yêu chân thành?
Bao nhiêu chân thành để chứng minh cho tình yêu duy nhất?
Không bao giờ là đủ cả...

7. Nếu bạn yêu một người nào đó…
Đừng đợi đến ngày mai để nói cho người ấy biết…
Bởi lẽ…
Ngày mai có thể bạn sẽ là người đến sau.Có những sự chờ đợi là vô nghĩa … Nhưng cũng có những con người sống chỉ để đợi chờ … Đó là hạnh phúc

8. Có thể bạn sẽ nghĩ đến sự thất bại khi nghĩ về cuộc tình đã qua, nhưng nó lại chính là bài học cho bạn khi tìm đến một tình yêu mới. Trong trò chơi tình yêu, vấn đề không phải ai là kẻ thắng cuộc hay thua cuộc. Điều quan trọng của Tình yêu mà bạn cần biết đó là khi nào bạn nên giữ lại hay thời điểm nào nên để nó ra đi .

9. Cái ngày mà một phụ nữ đi qua trước mặt bạn, tỏa ánh sáng cho bạn bước theo chân nàng, thì cái ngày đó bạn khốn đốn rồi, bạn đã yêu .Hình ảnh của nàng sẽ đưa bạn sang một lĩnh vực rực rỡ của tâm hồn bạn, nơi không có gì phải cũng chẳng có gì trái, đó là lĩnh vực của cái đẹp và tình yêu . Lúc này bạn chỉ còn một việc để làm: "Nghĩ đến nàng thiết tha đến mức nàng buộc phải nghĩ đến bạn"

10. Cuộc sống thiếu tình yêu không phải là sống mà chỉ là sự tồn tại. Không thể sống thiếu tình yêu vì con người sinh ra có một tâm hồn để mà yêu. (M.Gorki)


╔═════════════  .(◕‿◕✿) ═══════════╗

 góc tình yêu chúc mi người mt ngày vui vẻ nhé.
╚═════════════  .(◕‿◕✿) ═══════════╝

11 Được yêu, một sự kiện quan trọng biết bao! Yêu, càng trọng đại hơn nữa! Vì yêu, trái tim trở nên can đảm. Nó chỉ còn toàn những gì thuần khiết, chỉ dựa vào những gì cao thượng và lớn lao (Victor Hugo)

12. Cuộc đời ngắn ngủi và chúng ta không bao giờ có đủ thời gian cho những con tim đồng cảm. Ôi! Hãy nhanh chóng yêu đi! Hãy nhanh chóng kết tình thân ái

13. Vấn đề không phải là những người bạn đã từng yêu mà là những người bạn sẽ ở bên cuối cuộc đời. Đôi khi trái tim không biết những gì nó muốn cho đến khi nó tìm thấy những gì nó muốn.

14. Bạn chưa cần đến 3 giây để nói “I LOVE YOU”, chưa cần đến 3 phút để giải thích ý nghĩa câu nói, chưa cần đến 3 ngày để cảm nhận, nhưng có lẽ sẽ phải mất cả đời để chứng minh câu nói đó. Cũng như vậy, bạn chưa cần đến 1 giây để cảm 1 người, chưa cần đến 1 phút để thích 1 người, chưa cần đến 1 ngày để yêu 1 người, nhưng sẽ phải mất cả đời để quên đi người đó.

15. Tôi nghĩ rằng nỗi sợ hãi lớn nhất của tôi là nhìn lại và thấy rằng tôi đã không yêu như khả năng tôi có thể bởi tôi sợ… Tôi nghĩ rằng tất cả chúng ta sợ điều đó. Không một ai muốn cảm thấy nỗi đau đó.

16. Một điều đáng buồn trong cuộc sống là khi bạn gặp một người có ý nghĩa đối với bạn , để rồi cuối cùng nhận ra rằng họ sinh ra không phải để cho bạn và chỉ có thể để họ đi..:((

17. Thời gian
Trôi quá chậm đối với ai đang chờ đợi
Trôi nhanh đối với ai sợ hãi Quá dài đối với ai phiền não
Quá ngắn đối với ai hân hoan
Nhưng đối với kẻ đang yêu,
Thời gian là vĩnh cửu.
Henry van Dyke

18. Khi một tâm hồn mở ra để đón tình yêu thì bỗng dưng có hàng ngàn cách để biểu lộ tình yêu ấy.

19. Thật thế, khó tìm ra được một tình yêu hoàn hảo. Để trở thành một người tình, bạn phải có liên tục sự tinh tế của một kẻ rất sáng suốt, sự linh động của một đứa trẻ, tính nhạy cảm của một nghệ sĩ, sự hiểu biết của một triết gia, sự thu nhận của một vị thánh, sự khoan dung của mộ học giả và lòng dũng cảm của một tín đồ. (Leo Buscaglia)

20. Khi ai đó không còn bên bạn, bạn vẫn dõi theo, vẫn quan tâm đến người đó, bạn hiểu rằng mình đã thực sự yêu .
Khi ai đó quyết định rời xa bạn, bạn cảm thấy mọi ý nghĩa cũng ra đi, bạn hiểu rằng đó là người quan trọng của cuộc đời bạn .
Khi ai đó bạn muốn quên đi, nhưng càng quên thì bạn càng nhớ, bạn hiểu rằng người đó đã chiếm phần lớn trái tim bạn .

21. Có thể bạn sẽ nghĩ đến sự thất bại khi nghĩ về cuộc tình đã qua, nhưng nó lại chính là bài học cho bạn khi tìm đến một tình yêu mới. Trong trò chơi tình yêu, vấn đề không phải ai là kẻ thắng cuộc hay thua cuộc. Điều quan trọng của Tình yêu mà bạn cần biết đó là khi nào bạn nên giữ lại hay thời điểm nào nên để nó ra đi .

22. Cuộc đời thường nhanh hơn mọi dự kiến và tình yêu thường đi những lối không ngờ .

23. Khi một người phụ nữ quyết định quên đi một người đàn ông, đó không phải vì họ hết yêu mà chỉ có thể vì nỗi đau đối phương mang đến cho họ quá đậm sâu .

24. Tình yêu làm cho ta hạnh phúc nhưng cũng làm cho ta đau khổ
Nhưng tôi khuyên bạn hãy thử yêu ít nhất là 1 lần
Có thể bạn sẽ tìm được hạnh phúc cho lần đầu đó
Còn ai đã thử nhưng chưa tìm được hạnh phúc, hãy thử tìm 1 lần nữa, bạn sẽ tìm được 1 nửa của mình
Đừng bao giờ để mình là 1 người khép kín, hãy mở rộng con tim mình ra, còn nhiều người đang chờ bạn

25. Đừng vẽ tình yêu của mình vào trái tim mà hãy vẽ vào 1 vòng tròn….để chẳng bao giờ có điểm bắt đầu…và điểm cuối

Tình yêu làm cho ta hạnh phúc nhưng cũng làm cho ta đau khổ
Cuộc đời thường nhanh hơn mọi dự kiến và tình yêu thường đi những lối không ngờ .
26. Yêu là mạo hiểm vì có thể bị từ chối. Nhưng không mạo hiểm thì đã là thất bại rồi vì trong cuộc sống điều nguy hiểm nhất là không thử thách điều gì .

27. Tình yêu là con dao. Nó đâm nát con tim hay có khi nó khắc sâu vào tim ta những vết khắc diệu kỳ và sẽ theo ta đến cuối đời.

28. Tôi mong bạn có đủ hạnh phúc để trở nên ngọt ngào , có đủ thử thách để trở nên vững mạnh , có đủ nỗi buồn để bạn hiểu cuộc đời , có đủ niềm tin để bạn bước tới và có đủ tình yêu để dâng hiến cho đời .
“Love means never having to say you’re sorry”
(Yêu là không bao giờ nói hối tiếc)

29. Anh tin chắc rằng điều này sẽ không hề dễ dàng. Anh tin chắc rằng sẽ có một khoảnh khắc nào đó trong cuộc đời một trong hai chúng ta muốn rời bỏ. Nhưng anh cũng tin chắc rằng nếu giờ đây anh không ngỏ lời cùng em thì trong suốt quãng đời còn lại của mình, anh sẽ phải hối tiếc bởi vì anh biết rằng, trong trái tim anh chỉ duy nhất có em thôi.

30. Người ta có thể yêu một người nồng nàn, nhưng cảm giác ấy cũng không thể trốn tránh thời gian mà bỗng dưng phai nhạt.

Chủ Nhật, 11 tháng 1, 2015

Hãy để em được yêu anh mãi mãi nhé!

Nhật ký tình yêu | Cảm xúc tình yêu

Hãy để em được yêu anh mãi mãi nhé!
Hãy để em được yêu anh mãi mãi nhé!
Em lại như thế nào nữa rồi đấy anh ạ! Hình như lại dở hơi rồi.
Em xin lỗi nếu như em lại làm anh phải bận tâm. Em hoàn toàn không muốn thế, em muốn khi có em anh vui vẻ hơn và luôn có cảm giác thoải mái khi trò chuyện cùng em. Thực sự khi mang lại cho anh một cảm giác không vui thì em lại cảm thấy mình khó chịu trong người.

Người ta nói ở đời có vay có trả, luật nhân quả không thừa, đúng thật. Có lẽ em đã từng khiến cho một người phải quá khổ sở vì em. Và hình như ông trời cho em gặp anh để hành hạ lại em như em đã từng hành người khác.

Em yêu anh nhiều, thật nhiều, đôi lúc ngay chính em còn không tin vào tình cảm của mình lại nhanh đến thế, anh lại có sức ảnh hưởng đến một trái tim vô cảm của em đến thế. Anh biết không, mười năm rồi, tròn mười năm rồi em không có cảm giác yêu thương ngọt ngào như thế, mười năm rồi trái tim em cứ như đóng băng với yêu thương của người khác mang lại, em đón nhận một cách hờ hững và vô trách nhiệm. Để giờ em chợt nhận ra trái tim mình một lần nữa đã biết rung động. Yêu một cách nhanh chóng và bất ngờ đến chính em còn hoang mang.
"Em yêu anh", đối với em nó rất khó nói, thật sự trái tim em muốn nói lên điều đó nhưng lý trí em cứ hỏi lại, "Có phải thế không? Tình yêu đến nhanh vậy sao? Có thể yêu một người chưa một lần gặp mặt và mới chỉ nói chuyện điện thoại gần 1 tháng thôi sao, ta có đang ngộ nhận không?".

Em suy nghĩ rất nhiều về điều đó và không thể tin được rằng mình đã yêu anh nhiều đến vậy.

Em rất muốn gọi anh là chồng yêu, là ông xã em, là "honey" hay bất kỳ một danh xưng nào đó mang lại cảm giác yêu thương và nhưng nhớ của em dành cho anh nhưng em vẫn cứ lo lắng "Sao nhanh vậy nhỉ? Có nhanh quá không khi ta đã gặp nhau lần nào đâu? Ta đã là gì của nhau mà đã xưng hô thân thiết đến thế?"

Vậy thì anh hãy để em một lần được yêu anh mãi mãi anh nhé!
Vậy thì anh hãy để em một lần được yêu anh mãi mãi anh nhé!
Em luôn nói với chính bản thân mình, phải từ từ, phải có thời gian để chúng ta xích lại gần nhau hơn, để chúng ta có thời gian hiểu và xác định rõ tương lai phía trước thì em mới trao cho anh tất cả những gì em có. Nói là như thế, muốn là như vậy nhưng hình như em không làm được, trái tim em, suy nghĩ của em luôn hướng về phía anh, luôn chờ đợi anh, một ngày không nhận được điện thoại của anh, em ăn không ngon và ngủ cũng không yên.

Mấy hôm nay em cứ có một cảm giác lo lắng, lo rằng một ngày nào đó anh sẽ biến mất khỏi cuộc sống của em, một ngày nào đó anh sẽ không còn hiện diện trong cuộc đời của em nữa, nếu nó đến không biết em sẽ phải đối diện với nó như thế nào nữa anh ạ. Em yêu anh nhiều, nhiều lắm.

Vậy thì anh hãy để em một lần được yêu anh mãi mãi anh nhé! Một lần và mãi mãi và chỉ một mình anh thôi.

Truyện cổ tích tình yêu và lý trí

Truyện cổ tích tình yêu và lý trí
Truyện cổ tích tình yêu và lý trí
Tình yêu nói: " Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi ". Và đó là lý do vì sao Tình yêu là mù quáng luôn đồng hành với Lý trí.
Ngày xửa ngày xưa, trước khi loài người xuất hiện, các tính cách sống lơ lửng xung quanh nhau và cuộc sống đối với chúng vô cùng chán nản khi chẳng tìm thấy việc gì đó để làm. Một ngày nọ, chúng tập trung lại và bàn về một trò chơi nào đó.

Thông minh đề xuất : "Chúng ta cùng chơi trốn tìm nào!". Tất cả đều đồng ý và vui vẻ bắt đầu trò chơi. Lý trí la lớn "Này các bạn, tôi xung phong làm người tìm, các bạn trốn đi nhé !"

Lý trí tựa vào một gốc cổ thụ và bắt đầu đếm :"Một, hai, ba...", Đức hạnh và Thói xấu cuống cuồng đi kiếm chỗ để nấp. Dịu dàng nấp sau mặt trăng. Phản bội nấp sau những vườn bắp cải. Yêu mến cuộn tròn giữa những đám mây. Nồng nàn trốn ngay giữa trung tâm trái đất. Nói dối giấu mình phía sau của tảng đá nằm bên dưới một hồ lớn. Tham lam trốn trong một bao tải... Và Lý trí đã đếm đến bảy mươi, tám mươi... chín mươi. Lúc này tất cả đều tìm được chỗ ẩn nấp cho mình, ngoại trừ Tình yêu. Tình Yêu không thể tìm cho mình một chỗ để trốn. Và đó cũng lý giải vì sao thật khó khăn để che giấu Tình yêu trong trái tim mình. Khi Lý trí đếm tới một trăm, Tình yêu nhảy đại vào một bụi hoa hồng gần đó và bị những gai nhọn đâm. Tình yêu cố nén đau mà không lên tiếng nhưng lại được tận hưởng hương thơm quyến rũ của từng đóa hoa hồng ...

Lý trí bắt đầu tìm kiếm. Lười biếng được tìm thấy đầu tiên bởi vì Lười biếng không có đủ năng lượng để tìm cho mình một chỗ nấp tốt. Sau đó lần lượt Dịu dàng, Nói dối, Nồng nàn, Yêu mến... cũng được tìm thấy, chỉ trừ Tình yêu. Ghen ghét với Tình yêu, Ghen tỵ đã thì thầm vào tai Lý trí: " Tôi biết bụi hoa hồng đang ẩn giấu bạn Tình yêu đấy ".
tình yêu và lý trí
Tình yêu là mù quáng luôn đồng hành với Lý trí
Lý trí bước lại gần và bắt đầu tìm kiếm. Lý trí đã xới tung cả bụi hoa mà chẳng thấy bạn mình đâu bèn sử dụng một cành cây để tìm và dừng lại khi trái tim của Lý trí bị những gai hoa hồng làm cho rỉ máu. Tình yêu xuất hiện với hai tay ôm mặt và hai dòng máu chảy ra từ đôi mắt. Trong lúc tìm kiếm, Lý trí đã làm hỏng đôi mắt của Tình yêu. Lý trí khóc thét lên : " Tôi phải làm gì đây? Tôi phải làm gì đây ? Tôi đã làm cho bạn mù. Làm cách nào khiến cho bạn thấy đường trở lại bây giờ ?"
Tình yêu nói: " Bạn chẳng có cách nào làm cho tôi thấy đường lại. Bây giờ nếu bạn muốn giúp tôi, hãy làm người dẫn đường cho tôi ". Và đó là lý do vì sao Tình yêu là mù quáng luôn đồng hành với Lý trí

Thứ Hai, 22 tháng 12, 2014

Chiếc mặt nạ quỷ anh sẵn sàng mang

Truyện tình yêu, chuyện tình yêu cảm động

Truyện ngắn tình yêu Chiếc mặt nạ quỷ

Truyện ngắn tình yêu Chiếc mặt nạ quỷ

Anh đưa tay, từng ngón từng ngón tay chạm vào những vết sẹo trên mặt cô và đặt nụ hôn lên mặt cô như thể hiện rằng dù mặt cô có thay đổi đi chăng nữa (cô gái xinh đẹp lúc trước không còn.) anh vẫn rất yêu, rất yêu cô.


Truyện kể rằng: Ác quỷ vô tình rơi mất mặt nạ của mình. Một cô bé tò mò nhặt được ướm thử lên mặt. Mặt nạ của quỷ dính chặt vào da thịt, cô bé không tài nào tháo gỡ được. Cô bé trở thành một con quỷ xấu xí.

Cô bé hoảng loạn, chạy thật nhanh về làng kiếm mẹ. Mẹ cô không nhận ra cô cùng người trong làng đuổi cô bé đi.Cô bé tội nghiệp đau đớn tột cùng. Thế rồi, cậu bạn thanh mai trúc mã của cô bé xuất hiện, ra mặt giúp cô bé giải thích mọi chuyện… Chỉ vì cậu tin đấy là cô bé. Cô bé có được niềm tin yêu… Mặt nạ được gỡ bỏ…”

………
-Thế nào anh yêu, đã nghe truyện này chưa ?

Quàng tay qua vai anh, mái tóc thướt tha của cô lan tỏa một mùi hương đặc trưng. Anh ngây ngất say mê trong vòng tay ấm áp của người yêu.

- Dĩ nhiên anh đã nghe rồi… Cái truyện này, không biết em đã kể biết bao nhiêu lần cho anh nghe rồi mà.

- Ngày mai em sẽ đưa anh ra sân bay chứ ?” Anh ngoảnh đầu nhìn cô, nhẹ nhàng nói bên tai cô.

- Không đâu… Vì em sẽ khóc. Vừa trả lời cô vừa dùng dằn mím chặt lấy môi.

Nhìn khuôn mặt kiềm nén để không khóc ấy của cô anh bật cười. Chỉ những điều nhỏ nhặt thế cũng đủ để anh cảm thấy yêu cô. Anh và cô đã bàn tính đến chuyện đám cưới rồi mà.Vì yêu cầu công việc anh phải tạm rời xa cô, để ra nước ngoài một năm. Nếu có thể, chắc anh đã mang cô theo mình. Thật đáng tiếc, bố mẹ cô không cho phép.

- Ở nước ngoài, chắc anh nhớ em đến chết mất!

- Thật à ?
- Bảo đảm.Anh ngắt nhẹ mũi, đặt lên môi cô nụ hôn dịu dàng. Những giọt nước mắt không nghe lời nước cứ rơi. Khuôn mặt hồng hào xinh xắn của cô dưới ánh đèn càng làm cô trông xinh đẹp hơn với đôi má ửng đỏ. Vì cô anh gần như đã định bỏ đi cơ hội ra nước ngoài tu nghiệp.
- Đừng khóc… Vì em anh nhất định sẽ quay về .Lúc ấy chúng ta sẽ cử hành hôn lễ thật long trọng nhé, được không ?”

- Dạ… vâng… uhmmm.

- Đừng khóc nữa mà. Anh đau lòng lắm. Anh yêu em.

- Em cũng yêu anh.

- Suốt cuộc đời, anh chỉ yêu mình em

Đưa tiễn anh đi được một thời gian.Vài tháng sau cô gái và bạn đã gặp tai nạn giao thông. Tính mạng cô bị đe dọa. Việc duy trì cuộc sống cho cô thật khó khăn . Khuôn mặt cô biến dạng, trông rất đáng sợ vì vết thương của cô khá nặng vả lại quá trình phẫu thuật cũng không được thành công cho lắm.

Tổn thương ,Cô tức tưởi khóc trên giường. Khuôn mặt xinh xắn đáng yêu mất đi biết sống làm sao đây ? ý nghĩ kết liễu cuộc đời luôn lởn vởn trong trí óc cô! Bố mẹ nhìn cô e ngại chẳng dám đến gần. Nếu không có những lời khuyên của bạn bè có lẽ cô đã không tiếp sống.

- Đây là email của anh ấy, có muốn nói chuyện cùng anh ấy không ? Bạn bè cố giúp cô.

Khuôn mặt biến dạng khiến cô mất hẳn sự tự tin. Cô khóa mình trong phòng kín không dám gặp gỡ ai.Cho dù đó là người cô hết mực yêu thương, cô cũng từ chối nói chuyện.

- Anh ta rất lo cho cậu đấy, một mực muốn biết tình trạng của cậu.

- Cậu muốn tôi gặp anh ấy sao chứ ? Với khuôn mặt như thế này đấy hả ? Bố mẹ còn không chấp nhận được tôi, huống gì là anh ấy ! Tôi thực sự không dám đối mặt với anh ấy.

Từng ngón tay chạm vào da mặt sần sùi nếp gấp khúc, nhăn nhúm như một con quỷ. Đâu rồi ? Cô gái xinh xắn đáng yêu lúc trước đâu rồi ? Anh sẽ nghĩ thế nào đây ? Có còn yêu cô nữa không ? Sẽ còn thích cô nữa hay không ? Càng nghĩ cô càng chẳng dám mơ đến việc sẽ chuẩn bị đám cưới với anh.

- Thế….. Đó cũng là một cơ hội để cậu thử lòng anh ấy đó chứ !

Bạn bè cứ khuyên nhủ, cuối cùng cô quyết định liên lạc lại với anh. Nhưng cô không hề đá động đến khuôn mặt biến dạng của mình. Cô tự thu mình trong nỗi sợ hãi.

Ngày nối ngày trôi qua…. kì hạn mộ năm đã cận kề.

Anh vui vẻ bàn tính đến các khâu đám cưới mà hai người phải chuẩn bị trong thư gửi cho cô. Cô lặng người….vỡ tan…. lo sợ….

Ngày anh về đã đến.

Bạn bè đưa cô đến sân bay.Tim cô bấn loạn, bất an, nhưng vẫn rất muốn có một cơ hội..Có thật là anh sẽ nhận ra cô như trong truyện đã nói không ? Cô đeo kính đen, đội nón, mang khẩu trang, đứng lặng im tại góc khuất sân bay, đợi người cô yêu.

Anh bước xuống máy bay với tâm trạng hứng khởi.Thời gian một năm xa cô đủ để anh hiểu tình yêu của anh dành cho cô không lời nói nào đủ để bày tỏ. Một năm liên lạc với cô, dù có gián đoạn nhưng những lá thư gửi cho nhau đã khiến hai người đong đầy nỗi nhớ. dù có đôi chút lo lắng không biết cô ta đã gặp sự cố gì mà bạn bè cô một mực giấu bặt tin. Thôi thì, không nghĩ ngợi nữa….Vì hôm nay anh được gặp cô người mà suốt một năm dai dẳng anh nhớ đến.

Bước chân xuống sân bay.

Trong dòng người đông đúc

Anh đảo mắt kiếm tìm bóng hình quen thuộc.

Anh tin rằng.

Cô sẽ thật khác biệt so với mọi người.

Nhất định cô đã đến.

Thế là anh bắt đầu rảo bước khắp nơi tìm kiếm cô.

Cuối cùng…Tại đằng sau cây cột trước cổng ra vào, anh đã tìm ra cô.Anh vui vẻ chạy đến phía sau, ôm chặt lấy cô.

- Ui da, nhớ em chết đi được ! Đến đây rước anh, mà lại còn chơi trốn tìm với anh thế này à !

- Anh… kiếm được em ? Giọng cô ta nhỏ dần..

Cảm giác kì lạ bao quanh anh . Xoay vai anh nhìn thẳng vào cô. Mà sao cô lại che khuôn mặt của mình như thế ?

- Anh… anh… còn nhận ra em chứ ?

Giọng nói trầm ngâm vang lên từ đằng sau khẩu trang. Anh lo sợ vòng tay ôm cô vào lòng. Nhất định có chuyện xảy ra rồi.

- Anh dĩ nhiên là nhận ra em rồi. Anh yêu em mà !
- Thế… như vậy thì anh có còn yêu em không ?

Trước mặt anh, cô cởi bỏ nón, tháo mắt kính và cuối cùng cùng là cái khẩu trang.Khuôn mặt xấu xí kinh khủng xuất hiện trước mặt anh.Mọi người kinh hoàng … Những tiếng kêu thảng thốt khi nhìn thấy khuôn mặt ấy vang lên. Anh vẫn không phản ứng gì và bình thản cười to:

- Anh hoàn toàn không để tâm .Ôm gọn cô vào lòng anh nhẹ nhàng rót vào tai cô:

- Dĩ nhiên. Anh yêu em !

Anh đưa tay, từng ngón từng ngón tay chạm vào những vết sẹo trên mặt cô và đặt nụ hôn lên mặt cô như thể hiện rằng dù mặt cô có thay đổi đi chăng nữa (cô gái xinh đẹp lúc trước không còn.) anh vẫn rất yêu, rất yêu cô.

Anh và cô bắt đầu chuẩn bị lễ cưới. Mặc cho sự cản trở từ phía gia đình anh, anh vẫn kiên định sẽ cưới cô. Chỉ vì anh thật sự rất yêu cô. Yêu vẻ đẹp nội tâm. Vì vậy… từ ánh nhìn đầu tiên anh đã nhận ra cô.

Sau khi về nước, để hòa nhập nhanh chóng hơn với công việc anh thường xuyên về nhà muộn. Cô ở nhà chờ đợi và lo lắng.Mặc cho những cú điện thoại báo cáo anh đã đi đâu, làm gì cô vẫn cứ lo, vẫn cứ sợ…… rất sợ. Sợ anh sẽ bỏ rơi cô . Cô sống khép mình, mất hoàn toàn lòng tự tin. Lúc đầu, cô hay gọi điện cho anh. Chỉ cần một phút chậm trễ, cô cũng vặn vẹo hỏi đủ điều. Thời gian, lòng hoài nghi của cô cứ ngày một tăng.Cô càng ngày càng khắt khe và cáu bẳn. Thậm chí cô không muốn cho anh đi làm.

Anh khó chịu. Nhiều lần muốn nói rõ vấn đề, nhưng lại sợ làm tổn thương cô anh kìm nén và im lặng. Dần dà, cô càng ngang tàng, thường la làng như thể một bà điên. Gánh nặng công việc cộng áp lực trước những lời buộc tội vô cớ rút cuộc anh đã nói :

- Em đừng làm cho tâm hồn em cũng trở nên xấu xí đi chứ !

Nói rồi, anh bỏ đi. Đối diện với lời anh vừa nói cô òa khóc tức tưởi. Cô không muốn thế đâu… chỉ vì… chỉ vì…. cô sợ mất anh thôi mà.Trước đây, cô đâu phải như thế. Trái tim cô trở nên xấu xí chắc bắt nguồn từ cái khuôn mặt xấu xí .

Cô quyết định xin lỗi anh. Gọi điện anh bảo đang họp tại công ty. Cô chạy đến công ty tìm anh, nhân viên lại bảo anh không đi làm ngày hôm nay. Bàng hoàng….. cô gọi điện lại cho anh….. Khóa máy. Cô bắt đầu lo sợ.Không lẽ anh đã tìm người phụ nữ khác sao ? Nghĩ đến đó… cô chau mày… Chẳng phải vì những suy nghĩ linh tinh thế, nên anh bỏ đi à .Cô tự động viên mình rằng cô nên tin tưởng anh nhiều hơn.

Trên đường về vô tình cô nhìn thấy anh đang ngồi cùng 1 phụ nữ trong tiệm coffee shop sang trọng. Thật không ngờ suy đoán của cô lại là sự thật. Bên đường anh và cô gái đang trò chuyện vui vẻ, nói nói cười cười. Những giọt nước mắt của cô lặng lẽ rơi. Cô ta có khuôn mặt thật xinh đẹp. Cái khuôn mặt xinh xắn đáng yêu mà trước đây cô đã từng sở hữu. Cô ghét… rất ghét anh ! Anh chê cô xấu xí….. Anh chê cô có khuôn mặt dị dạng…. Anh bỏ rơi cô rồi !

Lễ cưới bị hủy. Anh không hề nhận được một lý do.Anh đến thăm nhà, nhưng bị cô cự tuyệt. Đến lời giải thích cuối cùng, cô cũng chẳng muốn nghe anh nói.

Truyện ngắn tình yêu cảm động nhất

Những câu chuyện tình yêu cảm động nhất

Thế rồi lại một năm trôi đi. Cô ta mang cái mặt dị dạng sống. Bạn bè nhiều người khuyên nhủ cô phẫu thuật nhưng cô một mực từ chối. Cô bảo ít ra với khuôn mặt này cô nhận ra rất nhiều bộ mặt thật của người khác. Bạn bè cô không từ bỏ lần nữa khuyên nhủ cô sang Nhật phẫu thuật. Bên đấy có bác sĩ rất giỏi sẽ đưa cô ta trở về với khuôn mặt trước đây. Cô cười cười.Thôi thì mặc, thử cũng chẳng sao. Làm sao thì cũng chỉ là một miếng da thôi mà.

Trải qua cuộc phẫu thuật kéo dài 12 tiếng và hơn tháng điều dưỡng cũng đã đến ngày cô và bạn bè cởi bỏ lớp băng trắng trên mặt cô. Một khuôn mặt thân quen xuất hiện. Là cô.Cô lúc trước đây mà ! Cô gái ngày trước đã trở về rồi ! Cô ấy cười đau khổ.Khuôn mặt lúc trước đã trở về nhưng anh đã không còn nữa rồi.

Sau đó cô sống một cuộc sống hoàn toàn khác. Quan hệ được nới rộng hơn, quen biết nhiều người hơn và quen được những người có thể là chỗ dựa cho cô. Cô không cần tình yêu, chỉ cần vui vẻ và hạnh phúc. Khuôn mặt mới mang đến cho cô một cuộc sống hạnh phúc vui vẻ.

Cô nhận lời cầu hôn của một người đàn ông. Cô quay trở về Nhật Bản vì muốn bày tỏ sự cảm kích với người bác sĩ đã phẫu thuật cho cô. Nhưng đến nơi cô được bệnh viện trả lời vị bác sĩ ấy đã rời khỏi bệnh viện. Cô ngồi chờ. Thời gian rất lâu mà vị bác sĩ vẫn chưa xuất hiện. Vừa định quay bước đi bất ngờ cô trông thấy một bệnh nhân với khuôn mặt băng đầy băng trắng.

- Xin lỗi. Cô nói với vốn tiếng Nhật ít ỏi của mình.

Chỉ thấy người bệnh ấy nhìn cô kinh ngạc rồi gấp rút bỏ đi.

Cô như nghĩ ra cái gì đó, nói tiếp :

- Bác sĩ ở đây tốt lắm. Hãy để họ phẫu thuật cho anh. Khuôn mặt anh nhất định sẽ trở về như trước đây. Đây, xem này ! Tui cũng phẫu thuật ở đây đấy, đẹp chứ ?

Người bệnh đứng yên và im lặng.

Vị hôn phu của cô đứng ngoài gọi với vào. Cô nhìn anh bệnh nhân cười nhẹ rồi quay đầu sải bước đi về phía vị hôn phu.

Nhìn cánh cổng bệnh viện, nhìn khuôn mặt cười tràn ngập hạnh phúc của cô nước mắt anh lặng lẽ rơi.

Thốt nhiên một nữ bác sĩ xuất hiện đằng sau anh nói bằng tiến bản địa :

- Anh thật sự yêu cô ấy. Vì cô ấy, dâng hiến da mặt của chính mình. Thế mà giờ đây….. cô ta lại chẳng nhận ra anh. Một năm trước đây anh đã tìm tôi với hy vọng về cuộc phẫu thuật. Kết quả này anh mãn nguyện chưa ?

Anh vẫn im lặng

- Nhưng mà tôi có thể miễn phí làm cho khuôn mặt anh trở về như xưa, nếu anh muốn…

- Không cần đâu. Cô ấy không nhận ra tôi thì thôi vậy….. Hãy để tôi đeo mặt nạ này mà sống nốt những ngày còn lại vậy…..Vừa nói anh vừa đi về phòng mình. Bước chân nặng chĩu.

Nước mắt chảy ngược vào trong. Hương thơm thoang thoảng từ mái tóc của cô cứ vương vấn bên anh. Mùi hương nhẹ nhàng quay quắt. Mùi hương đặc trưng của cô làm anh chạnh lòng , cảm giác càng cô đơn………

………
“Sau này cậu bé nhặt lấy mặt nạ của quỷ. Cậu muốn thử cô bé xem cô bé có nhận ra cậu ta không. Thật bất ngờ…. Cô bé không chỉ khóc thét lên khi nhìn thấy cậu, lại còn bảo cậu đừng bao giờ đến gần cô ta nữa.

Từ đó cậu bé ấy mang bên mình mặt nạ ác độc của quỷ và sống một cuộc đời cô độc đáng thương. Câu chuyện cô kể cho anh vẫn chưa đến đoạn kết. Chiếc mặt nạ quỷ anh sẵn sàng mang….”

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Anh là ai? Tôi có quen anh sao?

Truyện tình yêu, cảm xúc tình yêu, nhật ký tình yêu

chuyện tình yêu buồn
Con người có thể tha thứ. Nhưng những mất mát, tan vỡ và nỗi đau là những điều tồn tại mãi.
Đừng theo đuổi những thứ xa xăm mà quên mất đi những gì đang hiện hữu ngay trước mặt, đừng để những gì đã vụt mất rồi mới cố gắng níu kéo....Con người có thể tha thứ. Nhưng những mất mát, tan vỡ và nỗi đau là những điều tồn tại mãi. Cũng như những vết sẹo hằn lại trên da thịt khó có thể tự nhiên biến mất.

Họ cãi nhau. Có lẽ là lần cãi nhau to nhất kể từ khi họ yêu nhau. Cô gái đã nhìn thấy chàng trai chở một cô gái khác. Tóc dài. Mặc váy hồng. Chàng trai thích những cô gái tóc dài. Ấn tượng với những ai mặc váy hồng. Và cô gái thì tóc ngắn. Không thích mặc váy.

Một giọt nước trong veo rớt khẽ khỏi mắt cô gái khi chàng trang sẵng giọng:

Anh là người yêu của em không có nghĩa là anh không được đi với những cô gái khác”.

Nhưng cũng không phải được thoải mái ôm những cô gái khác”.

Im lặng. Cô gái vùng chạy. Ngoài trời đang mưa tầm tã....

♥ღMột tình yêu bị đánh mất

Chàng trai lao đến bệnh viện. Chiếc điện thoại rơi xuống đất vỡ tan khi anh nghe tin cô gái bị tai nạn. Đêm hôm ấy, cô đã đến toà nhà cao nhất trong thành phố - nơi anh ngỏ lời yêu cô đầu tiên. Và trên đường về, cô đã gặp tai nạn. Một vết dao cứa vào tim chàng trai khi nghe cô gái đang bị hôn mê sâu.

Những giọt nước mắt rát bỏng trên má anh vừa như hối hận, vừa như day dứt.

Gia đình cô gái quyết định chuyển cô sang Mỹ điều trị. Cú va chạm đã khiến cô hôn mê và buộc phải phẫu thuật não. Tất nhiên, nước Mỹ sẽ là lựa chọn sáng suốt cho một ca phẫu thuật có nhiều rủi ro. Cơ hội sống của cô mỏng manh như tích tắc.

Ngày gia đình đưa cô gái sang Mỹ là ngày chàng trai cảm thấy rõ nhất mình đang chết dần vì hoang mang. Chưa lúc nào, anh cảm thấy yêu cô và sợ hãi mất cô đến thế. Một dự án lớn của công ty buộc anh phải ở lại Việt Nam. Nhưng có lẽ, kể từ khi chuyến bay đưa cô đi cất cánh, trái tim của anh đã không còn ở lại Việt Nam.
Anh từng nghĩ tình yêu của anh dành cho cô đã phai nhạt. Đó là khi anh gặp một cô gái rất giống trong những giấc mơ ngày xa xưa của mình:

Tóc dài, mắt một mí và mặc váy hồng. Một hình mẫu thật hoàn hảo.

Thế nhưng, đó chỉ là một cơn say nắng chập chờn. Và khi anh tỉnh nắng, tất cả đã quá muộn.

Thì ra, chỉ khi sắp mất một thứ gì đó, người ta mới thấy nó có giá trị với mình như thế nào

Ca phẫu thuật rất thành công. Nhưng cô gái đã không trở về Việt Nam. Những tin nhắn, những cuộc điện thoại, những lần sang Mỹ tìm kiếm của chàng trai đều kết thúc trong vô vọng. Cô gái đã hoàn toàn biến mất. Hoàn toàn bốc hơi khỏi cuộc sống của chàng trai. Không dấu vết!

2 năm sau…

Chàng trai lao đến toà nhà cao nhất của thành phố. Cô gái đã trở về Việt Nam. Cô gái đang ở đấy – nơi đầu tiên anh ngỏ lời yêu cô. Một dòng máu nóng chảy trong tim chàng trai sôi sục. Có lẽ đã lâu lắm, kể từ lúc cô ra đi, anh mới lại có được cảm giác hân hoan, sung sướng đến thế.

Cô gái đang ngồi thổi bong bóng. Chàng trai khẽ sững lại.

"Tóc dài. Váy hồng."

Một cảm giác hụt hẫng kì lạ xâm chiếm tâm hồn chàng trai. 2 năm không gặp có thể khiến cô gái thay đổi đến thế?

Người anh yêu của hai năm trước. Anh không yêu một cô gái tóc dài, mặc váy hồng. Chưa bao giờ.
Anh là ai?”. Vẫn gương mặt ấy, bờ mi ấy, đôi môi ấy. Chỉ khác là đôi mắt trống rỗng nhìn anh lạ lẫm. Cô gái chậm rãi nhắc lại: “Anh là ai? Tôi có quen anh sao?” Bàng hoàng. Cả đất trời như sụp đổ dưới chân chàng trai. Hoảng hốt. Anh run run hỏi: “Em quên anh rồi sao?”. Cô gái phì cười. Nhìn sâu vào mắt chàng trai: “Có lẽ anh nhầm tôi với ai…”. Những thước phim quay chậm chòng vòng trong đầu anh.

Tai nạn. Chấn thương não. Mất trí nhớ.

Mọi thứ dường như đảo lộn trước mắt chàng trai. Anh cảm thấy người mình nhẹ bẫng. Anh quay đi. Lảo đảo. Hụt hẫng. Ừ, có lẽ là thế. Cô ấy đã mất trí nhớ. Cô ấy để tóc dài. Mặc váy hồng... Cô ấy không còn là người yêu của anh hai năm trước. À không, Hãy nhớ, những điều đã mất, không bao giờ lấy lại được...

Người anh yêu của hai năm trước. Anh không yêu một cô gái tóc dài, mặc váy hồng. Chưa bao giờ.

Một giọt nước mắt rơi khỏi khoé mắt cô gái ngay khi chàng trai quay lưng. Chậm rãi, cô đưa que thổi lên. Một quả bong bóng thật to bay ra. Lóng lánh. Trong suốt. Mỏng manh. Nó bay bay trong không trung rồi đột ngột vỡ tan trong không khí. Biến mất.

Ca phẫu thuật đã thành công. Cô được cứu sống. Vì vết thương chưa lành, cô phải nuôi tóc dài. Vì lối sống bên Mỹ, cô tập quen với việc mặc váy. Thế rồi thành quen. Cô không còn nghĩ đến việc cắt tóc . Bỏ dần thói quen mặc những chiếc quần jeans bụi bặm.

Thì ra thay đổi cũng không khó.

Cô đã phải mất rất nhiều công sức để bệnh án gửi về Việt Nam có thêm dòng chữ: mất trí nhớ. Ừ thì cô vẫn là cô của hai năm trước. Vẫn nhớ từng con đường, dãy phố mà anh và cô đã đi qua. Vẫn nhớ lời hứa yêu cô mãi mãi mà anh đã nói ở nơi cao nhất của thành phố - trong một đêm đầy trăng và gió. Nhưng trái tim cô đã tan thành trăm mảnh kể từ khi cô thấy anh bên người con gái khác.

Chiếc bong bóng bay lên rồi sẽ vỡ oà và biến mất

Cô gái, người yêu anh tha thiết yêu 2 năm trước đã chết. Trái tim cô ấy đã tan vỡ như chiếc bong bóng hòa vào bầu trời.

Con người có thể tha thứ. Nhưng những mất mát, tan vỡ và nỗi đau là những điều tồn tại mãi. Cũng như những vết sẹo hằn lại trên da thịt khó có thể tự nhiên biến mất.

Cô gái đã chọn cách thả tất cả về với gió...

Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014

Hãy chủ động tìm cho mình một tình yêu

Hãy chủ động tìm cho mình một tình yêu
khi chúng ta yêu một người, sẽ bị tổn thương, mà khi không dám đón nhận tình yêu thì lại cô đơn.

Nguyên nhân thật sự khiến bạn không có người yêu không phải là vì bạn không có con mắt tinh đời, mà là vì bạn quá tốt. Mà đặc điểm chung của người tốt chính là hay bị động, lúc nào cũng trong trạng thái chờ đợi.

Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng. Sau này khi học đại học, cũng có trải qua vài cuộc tình. Sau khi tốt nghiệp đại học, dựa vào thực lực bản thân để tìm công việc, có thể tự lập nuôi sống bản thân.

Cô bạn gái này bình thường vô cùng ngoan ngoãn, không đi bar, cũng không đi đêm, cùng lắm là đi ăn KFC cùng với bạn bè. Lúc tốt nghiệp cũng có rất nhiều người theo đuổi, cô cũng toàn tâm toàn ý yêu đương, nhưng lần nào cũng bị làm tổn thương. Dần dần, sau này người theo đuổi ngày càng ít đi, cô ấy cũng liền ở nhà, xem tiểu thuyết trên mạng, ngày lại ngày đi qua như thế.

Bạn có thấy quen không? Có cảm giác thấy bóng dáng mình trong cô bạn kia không?

Không sai, có rất nhiều cô gái giống như thế, rõ ràng rất tốt, hiền lành, yêu cầu không cao nhưng từ đầu đến cuối vẫn cô đơn. Cho dù cũng có khi bước ra ngoài, chấp nhận tình yêu của người khác, nhưng lại gặp người không tốt, kết quả lại bị tổn thương.

Sự việc thường thường là như thế, khi chúng ta yêu một người, sẽ bị tổn thương, mà khi không dám đón nhận tình yêu thì lại cô đơn.

Rốt cuộc là vì sao? Chẳng lẽ trên thế giới này không có được một người đàn ông tốt đến với mình sao? Rất nhiều cô gái đều tự hỏi bản thân như thế, họ cũng không từ bỏ hy vọng, vẫn luôn chờ đợi. Khi thời gian trôi qua, thứ mà bản thân mình có được, trừ bỏ những vết thương thì cũng chỉ còn thừa sự cô đơn.

Thật ra thì trên thế giời này vẫn có những người đàn ông tốt, ít nhất trong mười người thì có tới bảy anh trai tốt có thể cưới được, nhưng bạn không thể ở nhà ngồi chờ bảy người đàn ông này đến với mình, bởi vì quỹ tích của họ giống với bạn. Cũng đều là ngoan, không đi chơi nhều, đều là "trạch", cũng đều ở nhà chờ người khác đến gõ cửa giống như bạn.

Đơn giản mà nói, trên cái thế giới này có 70% con gái bị tổn thương tình cảm từ 30% đàn ông. Luôn có một bộ phận người trôi dạt bên ngoài, không ngừng tìm kiếm mục tiêu, từng trái tim bé nhỏ đi gõ cửa, sau khi thích làm gì thì làm liền quay người rời đi.

Mà người đàn ông tốt thật sự rất ít khi chủ động tán tỉnh. Bọn họ luôn ở trong ngôi nhà nhỏ của mình, giống như một cô gái tốt.

Đàn ông có rất nhiều bạn gái là vì biết nói lời ngon tiếng ngọt, lúc nào cũng quấn quýt bên cạnh, lại biết cách nói dối. Mà phụ nữ có nhiều đàn ông theo đuổi là vì xinh đẹp, biết làm nũng, giả vờ ngoan ngoãn. Cho nên, một người đàn ông thành thật không có bạn gái, mà một người phụ nữ ngay thẳng lại cũng không có bạn trai, làm thế nào để một người đàn ông tốt gặp một người phụ nữ tốt, đó là một vấn đề nan giải trên thế giới này.

Thật khó để tìm một người đàn ông tốt thương yêu mình
Trong thế giới ồn ào những dòng người tấp nập, thật chẳng dể dàng tìm được một người thương yêu
Nguyên nhân thật sự khiến bạn không có người yêu không phải là vì bạn không có con mắt tinh đời, mà là vì bạn quá tốt. Mà đặc điểm chung của người tốt chính là hay bị động, lúc nào cũng trong trạng thái chờ đợi.

Một người đàn ông tốt và một người phụ nữ tốt vì sao luôn cô đơn và khó gặp nhau? Là bởi vì bọn họ đều đang chờ đợi đối phương.

Vì thế, thay vì chờ đợi điện thoại không hẹn mà reo lên, chi bằng nhắn tin trước đi. Tuy rằng cuộc sống cần bạn thay đổi theo chiều hướng tốt, nhưng những sự tốt đẹp này lại cần đối phương nhìn thấy.

Mỗi người chúng ta đều sống ở một căn phòng trống trải trong một căn nhà lớn, thường chỉ có người xấu mới đi ngang qua và gõ cửa, còn những người tốt thì cũng đều giống như bạn, ở thành lũy của riêng mình.

Chính vì vậy, chúng ta nên đi ra khỏi căn phòng trống trải đó, ngắm nghía thế giới xung quanh, gõ cửa nhà người khác. Có lẽ cánh cửa kế tiếp mở cho bạn, chính là tình yêu của bạn.

Thứ Bảy, 13 tháng 12, 2014

Đừng vội vàng đánh giá em anh nhé

Cảm xúc con gái, cảm xúc tình yêu

Những người con gái đã từng tổn thương

Những người con gái đã từng tổn thương đều có một điểm chung là một tâm hồn nhạy cảm quá mức.

Vì vậy, khi anh gặp một cô gái ngỗ ngược, một cô gái lạnh lùng, một cô gái luôn mang những tâm địa... thì nghe em, đừng đưa ra đánh giá vội vàng. Anh làm sao biết được, có thể những đánh giá của anh lại lần nữa giết đi một con người. Một thiên thần mang chiếc mặt nạ quỷ dị chăng?

Anh từng hỏi em vì sao cứ mãi cô độc thế? Sao không thử mở lòng ra và ở cạnh một người nào đó?. Em chỉ mỉm cười mà không trả lời. Những người con gái đã từng tổn thương, vì sao anh cứ trách họ không chịu mở lòng mà không thử tìm cách tự mở lấy cánh cửa đã từng vì đớn đau mà khóa trái ấy.

Anh có bao giờ thử dừng lại một chút trong một ngày vội vã, thử đi lang thang, tìm một quán cà phê yên tĩnh, gọi một cốc đen, không đường và suy nghĩ xem vì sao khi cái vị đắng chát kia xộc vào đầu lưỡi phản ứng đầu tiên của anh là rùng mình không? Đó là phản ứng bài xích tự nhiên của vị giác đối với một thứ mùi vị không ngon.

Cũng giống như đầu lưỡi phản ứng trước vị đắng, trái tim cũng vậy, nó cũng biết bài xích những thứ có nguy cơ gây cho mình tổn thương, đặt biệt là những thứ có tính chất lặp lại. Những cô gái từng có những vết thương, đã chắp vá hay vẫn còn rỉ máu, tất thảy họ đều có một điểm chung là một tâm hồn nhạy cảm quá mức. Họ sẵn sàng xù lông như một con nhím khi cảm nhận được dù chỉ là mờ nhạt mùi vị của những thứ có thể khơi lại vết thương lòng tồn tại xung quanh mình. Anh đừng cười, tin em đi. Em đã nói rồi, họ rất nhạy cảm! Nhạy cảm hệt những chú dơi bay trong đêm tối.

Người mang trong người một vết thương lòng cũng giống như một người mắc căn bệnh đau dạ dày, họ rất giống nhau, để điều trị căn bệnh của bản thân họ phải kiêng cữ nhiều thứ. Chỉ cần ăn thứ không phù hợp căn bệnh ngay lập tức sẽ phát tác. Nhẹ thì chỉ cần uống thuốc điều trị, chịu đựng cho những cơn đau qua đi là được, nhưng nếu bệnh nặng, sẽ tốn một khoảng thời gian cũng như một khoảng chi phí rất lớn mà không chắc khi ra khỏi nơi điều trị những di chứng để lại có đi theo cùng hay không.

Vì vậy nguyên tắc để bảo đảm an toàn cho bản thân là tránh xa những thứ có thể cám dỗ bản thân dẫn đến bệnh tật. Sao anh lại lắc đầu chứ? Không tin điều em nói sao?. Đừng có như thế, tin em đi, đó là cách những đứa con không may của thượng đế dùng để tự vệ cho bản thân mình.

Anh đã bao giờ nhìn thẳng vào mắt của một cô gái có trong tim một vết xước khi hai người trò chuyện chưa?. Chưa à? Ưm, em có thể hiểu được nên anh không cần giải thích lí do đâu, đa số con người ta luôn mong muốn có ai đó thấu hiểu mình hơn là nghĩ tới việc mình sẽ là người nhìn thấu tâm hồn một ai đó mà. Có một người có thể hiểu được tâm tư của mình bao giờ cũng dễ chịu hơn việc mình phải để ý, phỏng đoán tâm tình của một ai đó.
Vì thế nên con người ta hay tìm cách né tránh chạm vào nỗi đau của một người bằng sự lý giải rằng họ sợ khơi lại vết thương lòng của người kia, nhưng sự thực là sợ những mệt mỏi từ đau thương của người kia ảnh hưởng đến tâm trạng của mình, sợ phải chịu trách nhiệm cho những lời khuyên của mình. Trước những phản ứng như vậy những trái tim xây xước kia phải thu mình lại, tìm một nơi tự mình chữa trị vết thương.

Họ luôn tin rằng mọi người cũng giống như mình, luôn mong muốn và cố gắng làm mọi điều tốt đẹp có thể cho xung quanh
Và cho đến ngày những vết da non dần hiện lên thì tâm hồn họ cũng đã theo bản năng mà hình thành một bức tường vững chắc ngăn cách với thế giới bên ngoài rồi. Giờ anh hiểu vì sao em nhắc đến việc nhìn vào mắt một người khi trò chuyện rồi chứ?. Đó là cách để anh biểu hiện sự cảm thông, chia sẻ cùng một người. Anh phải sẵn lòng chia sẻ cùng một người thì họ mới có cơ hội cho anh biết nhiều hơn về mình.

Cho anh biết một điều, những con người từng bị tổn thương, bất kể nguyên nhân là do đâu, họ đều là những con người giàu tình cảm. Vì giàu tình cảm nên họ dễ tổn thương, và tổn thương càng nhiều, càng sâu thì càng tỉ lệ thuận với tấm lòng của họ. Điều này em nói hoàn toàn là sự thật đấy, chàng trai vô tâm à! Họ đa sầu đa cảm, giàu lòng trắc ẩn, họ thông cảm cho tâm sự của mọi người, tin tưởng vô điều kiện trước cuộc đời. Họ luôn tin rằng mọi người cũng giống như mình, luôn mong muốn và cố gắng làm mọi điều tốt đẹp có thể cho xung quanh. Chính vì tâm lí và suy nghĩ như vậy mà họ dễ dàng trở thành những nạn nhân của cuộc đời đầy cạm bẫy này, bởi vì một con nai ngơ ngác bao giờ cũng sa hố nhanh hơn là một con cáo già đời.

Có thể nghe những điều này xong anh sẽ cười khẩy và cho rằng “ những con người ngu ngốc, tự làm tự chịu thôi”. Nhưng anh hãy thử dừng những lời kia lại và phát ngôn chậm khoảng hai phút thôi, em chắc rằng suy nghĩ của anh sẽ khác đi nhiều lắm. Anh sẽ nhận thấy họ thật đáng trân trọng vì giữa cuộc đời đầy bụi mù này vẫn mang được tâm hồn trong sáng đến vậy và thấy đau lòng hơn hết khi nhìn những trái tim kia đang từng ngày bị bụi phủ mờ.
Anh biết không, khi con người ta trở về từ những hố sâu đau khổ, mang theo trái tim vá víu đầy sẹo và bắt đầu trốn trong thế giới an toàn của mình, họ sẽ không bao giờ muốn bước ra bên ngoài nữa. Họ sống một cách chai lì và nâng cao tinh thần cảnh giác với xung quanh một cách luôn luôn. Họ che giấu tâm hồn của mình bằng những hình ảnh phản chiếu những điều ngược lại. Trở nên căm ghét bản thân mình vì những điều thánh thiện trong tâm hồn chỉ mang lại sự đau thương, họ quyết tâm sống bằng những điều ngược lại. Vì vậy, khi anh gặp một cô gái ngỗ ngược, một cô gái lạnh lùng, một cô gái luôn mang những tâm địa... thì nghe em, đừng đưa ra đánh giá vội vàng. Anh làm sao biết được, có thể những đánh giá của anh lại lần nữa giết đi một con người. Một thiên thần mang chiếc mặt nạ quỷ dị chăng?
…………………………..
Anh à, còn rất nhiều điều anh không thể biết được đằng sau vẻ ngoài của những trái tim đầy mảnh vá kia đâu và em cũng không thể ngồi đây mà kể tuốt tuồn tuột ra như thế được. Vì vậy, đừng cứ theo gặng hỏi em mãi như thế nữa chàng trai à. Anh hãy dùng sự kiên trì và chú tâm đã dùng lúc nãy giờ khi nghe em kể những điều trên mà lắng nghe cô gái của mình đi, cô gái lúc nào cũng mang bộ mặt lạnh lùng nhưng trong túi luôn có vài lát bánh mì nhỏ để dành cho lũ mèo hoang ở cuối phố ấy. Em mong sẽ nhìn thấy cô ấy cười rạng rỡ bên anh vào một ngày đẹp trời.

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Em có tin vào định mệnh không?

Một tình yêu buồn
Cứ thế em tạo cho mình một khoảng cách, một vách ngăn vô hình với thế giới xung quanh em
Trong khoảnh khắc ấy em biết mình đã có tình cảm đặc biệt với anh dù không biết gọi tên là gì. Anh là người đầu tiên và duy nhất tìm thấy con người thật của em chứ không phải lớp mặt nạ của em.

Em có tin vào định mệnh không?

Đó là câu hỏi đầu tiên anh làm quen với em … vào một ngày gọi là “định mệnh”….

Ngày ấy
Em, một cô bé trầm lặng như những nốt trầm trong những bản nhạc buồn mà ít ai để ý đến. Có lẽ vì sinh ra thuộc cung Bảo Bình nên em sở hữu những tính cách mà có thể gọi là khác người. Buồn, vui bất chợt. Em có thể ngụy trang cho mình vô vàn chiếc mặt nạ để giấu kín sự yếu đuối trong em, có lẽ vì vậy mà em luôn cô độc, lang thang kiếm tìm một thứ gì đó mà chính em cũng không rõ. Người ta bảo e lập dị, em khó hiểu, em không hòa đồng …em mặc kệ vì ngay chính em cũng không hiểu em nữa mà. Cứ thế em tạo cho mình một khoảng cách, một vách ngăn vô hình với thế giới xung quanh em. Vẫn là em, là một cô bé 18 tuổi- cái tuổi mơ mộng hồn nhiên nhưng sao nhìn em chỉ thấy lạnh băng, u buồn như chiếc lá cuối cùng của mùa đông còn sót lại trên cây.

Ngày anh đến
Đó là một ngày cuối năm…. Tiết trời lạnh cắt da cắt thịt nhưng cũng không chi phối được cái không khí ấm áp của sự đoàn viên, của một cái Tết sum vầy. Cuối năm là dịp để những người con xa quê tìm về đất mẹ cùng nhau đón Tết trong yêu thương, cùng kể nhau nghe những câu chuyện buồn vui và cùng cho nhau những cái ôm siết chặt… để biết rằng quê hương là chùm khế ngọt, là bến đỗ bình yên của những trái tim tan vỡ… là nơi để ta quay về, là nơi luôn đón chờ ta…. Và anh là một trong những người đó, anh mang theo con tim nồng ấm và cả nỗi nhớ quê da diết hằng sâu trong đôi mắt biết nói…. Có lẽ vì thế mà em đã bị cuốn hút ngay lần gặp đầu tiên.

Ngày ta gặp nhau
Là một buối chiều khi mặt trời giấu mặt sau lưng núi. Em đứng khoanh tay hướng mặt về phía ngôi nhà thờ cổ kính nằm trong góc nhỏ của con phố mà em tự đặt tên là phố Hoài Niệm. Gió chiều nhẹ nhè làm mái tóc em khẽ bay, ánh nắng nhạt nhòa nhuốm màu buồn bã lên gương mặt vô cảm của em. Em đứng đó lặng lẽ đuổi theo những suy nghĩ xa xăm, vô định… Đó là chiều thứ bảy nên người đi lễ khá đông, em chọn cho mình một chỗ đứng khá kín đáo nhưng đủ để bao quát toàn bộ khung cảnh nhà thờ, yên bình, thiêng liêng. Em đã khá quen với tiếng nói cười xung quanh nên cũng chẳng để tâm người ta nói gì. Em cứ đứng đó và đuổi
theo những ý nghĩ miên man… Dường như có âm thanh gì đó rất lạ, rất gần đang hướng đến em, từ phía sau… Lần này nghe đủ rõ để em nhận ra có người đang nói chuyện với mình:

Em có tin vào định mệnh không?

Gì chứ, có người phát hiện ra mình trong chỗ ẩn nấp mình đã đứng mấy chục lần mà không ai biết sao? Lại còn hỏi mình định mệnh nữa sao? Định mệnh là gì? Em cố lục lọi trong vốn từ ít ỏi không được xếp gọn gàng của mình. Phải chăng nó là một điều gì đó được định sẵn, là một điều được tiên đoán, là một khúc quanh trong cuộc đời mỗi người. Em lúng túng, mặt đỏ bừng, lần đầu tiên trong đời em để lộ cảm xúc thật của mình. Trông em lúc đó vụng về, rối rắm. Em quay người lại… Ôi, đôi mắt của anh như chạm thẳng vào trái tim non nớt được chắp vá nhiều chỗ của em. Anh như một thiên thần trong buổi hoàng hôn đó, ấm áp và nồng nàn. Anh mặc chiếc sơ mi màu sẫm với những đường kẻ sọc ngang, quần jean đóng thùng, ba lô cùng tông màu với áo trông anh như chàng thư sinh vừa bước ra từ một bộ phim Hàn nào đó. Ấn tượng nhất vẫn là đôi mắt như thiên thần ẩn sau cặp kính trong suốt. Có phải em đang mơ chăng? Anh khẽ cười như đọc được vẻ bối rối trên khuôn mặt ửng đỏ của em:

Có thể em không tin nhưng có người đã nói với anh rằng sẽ không ai có thể làm anh rung động.

Lần thứ hai trong ngày em không giấu nổi sự ngạc nhiên về một người đặc biệt và quá kì lạ đến vậy. Người tặng em hai câu nói mà dường như em không có câu trả lời. Tiếng chuông nhà thờ rung dài 1 hồi lâu thông báo đến giờ hành lễ. Anh mỉm cười như thay lời chào rồi hòa vào dòng người vào thánh đường. Đến khi bóng anh khuất xa dần em vẫn còn đứng đó không biết chuyện gì đang xảy ra. Mặc kệ, em chậc lưỡi: “ Kệ đi, quan tâm làm gì cho mệt óc!”. Em nhắm mắt khẩn nguyện những điều tốt đẹp sẽ đến trong năm mới mặc dù chẳng phải là con chiên của Chúa .

Những ngày cuối năm bận rộn với công việc chuẩn bị đồ đạc, dọn dẹp nhà cửa em dường như không nhớ hay thắc mắc về anh nữa. Cho đến một ngày…

Ngày tái ngộ
Lại là chiều thứ bảy nhưng là thứ bảy đầu năm. Em diện bộ váy trắng vừa đủ ôm sát người. Sờ hữu một chiều cao vừa đủ 1m62 với 45kg trông em cũng khá chuẩn và khách quan mà nói thì cũng khá xinh. Em lần
theo đường cũ tìm đến nhà thờ. Hôm nay em đi khá sớm nên nhà thờ vẫn chưa có ai. Mặt trời còn cố níu giữ những khoảnh khắc ngắn ngủi ngắm nhìn vạn vật trước khi về nhà,nắng hồng hơi sẫm màu phả lên mặt em nhìn tươi vui hơn mọi ngày. Em nở một nụ cười bâng quơ, chính em cũng không hiểu sao mình lại cười- việc mà ít khi em làm được. Cră..ă.c.. một thứ ánh sáng với tốc độ khá nhanh vụt qua gương mặt quá bất ngờ của em. Hướng mắt về phía ấy.. là anh. Cầm máy ảnh trên tay, anh để lộ nụ cười mãn nguyện như người vừa chinh phục được một thứ gì đó. Lần thứ ba em rơi vào trạng thái dừng,tưởng chừng như 1con robot hết pin cứ đứng nhìn anh chăm chăm. Vẫn sơ mi, quần jean nhưng được thay bằng màu áo xanh tươi hơn. Anh bước đến khoe thành tích của mình:

Nhìn nè cô bé, em cười trông xinh lắm. Cất gương mặt lạnh lùng của năm cũ đi nhé!

Lần này thì em không thể mặc kệ được nữa rồi. Cố giấu sự ngỡ ngàng em lấy lại vẻ lạnh lùng, dửng dưng đáp trả:

Anh là ai sao lại theo dõi lại còn chụp lén tôi thế hả?

Nè, ai theo dõi chụp lén bé hả. Tại bé biết anh hay chụp hình ở đây nên cố tình tạo dáng còn gì. Hihi

Ơ..

Sao lại có người vô lí thế nhỉ? Nhìn cũng đâu đến nỗi nào đâu vậy mà nói chuyện không biết lí lẽ gì cả.

Nè, đang nghĩ xấu gì anh thế hả? Mai anh sẽ rửa hình cho em. Giờ này ngày mai gặp nhau chỗ này nhé!

Ơ hay cái anh này..

Lại một lần nữa anh biến em thành con ngốc đứng ngơ ngẩn chẳng hiểu mình đang đi lạc đến nơi nào mà kì lạ đến vậy. Không giấu nổi vẻ bực tức, khó chịu trong lòng “ Người gì mà kì cục, vô duyên đến thế nhỉ. Tại sao anh ta cứ thích làm phiền mình đến thế không biết?” Nhưng sao hình ảnh của anh cùng nụ cười dịu nhẹ như cái nắng cuối ngày ấy cứ quanh quẩn trong đầu mình thế này. Hay là.. Ô không, không lẽ nào mình lại thích anh ta rồi sao Vy? Không đâu, chắc tại mình hiếu kì quá thôi.

Em vội vã rời nhà thờ dù chuông chưa ngân, và cũng quên cầu nguyện như mọi lần. Trên đường về hình ảnh của anh cứ bám riết tâm trí của em, và nó cứ theo em mãi cho đến giờ hẹn ngày hôm sau như anh đã nói. Mặc dù lí trí không cho em đi nhưng đôi chân cứ bước theo sự điều khiển của con tim. Em đến nơi hẹn trong chiếc váy màu cà rốt dài phủ chân, tim đập không theo một nhịp ổn định nào cả.

Cô bé đúng hẹn nhỉ? Hình của em như đã hứa. Nếu đẹp trả công cho anh đấy nhé!

Ai thế kia,có phải cô gái xinh xắn cười tươi như hoa ấy là mình không? Là mình đó sao? Là mầy thật sao Vy?

Anh ..anh là ai? Sao lại..

Sao lại phát hiện ra e? sao chụp hình e lại là lúc em đang cười chứ gì?
….
Vâỵ là anh đã bắt được em rồi nhé. Em không trốn mãi được đâu cô bé bí ẩn à!hihi

Anh cười.. trong giây phút ấy em tưởng chừng mình đang rơi vào một bể mật ngọt đến mức nó làm em mất cả vị giác. Nó làm tim em xao xuyến, tan chảy khối lớp sương dày lạnh giá. Cảm giác dịu dàng, lâng lâng trong miền hạnh phúc lạ lẫm.

Em có thể biết anh là ai không ạ?

Hihi tò mò về anh rồi hả? Anh là hoàng tử được giao nhiệm vụ đến mang em về thiên đường hạnh phúc đây. Hihi. Đùa với em chứ anh là Huy, anh đang làm nhà báo tự do em à. Nhà anh ở gần đây nên mới nhận ra một cô bé đặc biệt như em ở đây chứ không thì dễ gì bắt được cô bé thích ẩn nấp như em.

Trong khoảnh khắc ấy em biết mình đã có tình cảm đặc biệt với anh dù không biết gọi tên là gì. Anh là người đầu tiên và duy nhất tìm thấy con người thật của em chứ không phải lớp mặt nạ của em.

Em là Tuyết Vy.

Ồ cái tên cũng lạnh giống chủ nó ghê nhỉ? Thế nào, em đã có câu trả lời cho câu hỏi của anh chưa?

Ơ…

Em lúng túng..chưa hiểu ý anh thì anh đã hỏi tiếp:

Định mệnh ấy? Em có tin vào những sự sắp đặt trước không?

Ý anh là..cũng giống như việc anh em mình gặp nhau ạ?

Chà chà em hiểu bài nhanh đó nhỉ? Chắc là em học tốt lắm đúng không?

Em cười, tươi tắn và có phần láu lỉnh:

Công nhận anh đoán đúng ghê à. Em được người khác khen là thông minh trời phú à.hihi

Em khen anh hay tự khen mình đây?

Cả hai cùng cười. Cứ thế câu chuyện giữa hai người xa lạ bỗng trở nên thân thiết, gắn bó một cách lạ kì dài vô tận,tưởng chừng không hồi kết. Cả hai đều thích biển, nhất là biển đêm. Người ta thường nói biển đêm buồn nhưng đối với cả hai đó là lúc biển chính là biển, mênh mông, bí ẩn, huyền ảo, trầm tư nhưng quyến rũ đến kì lạ. Những lần gặp sau đó em vẫn diện những bộ váy với gam màu nhẹ, nữ tính. Còn anh vẫn thư sinh và lãng tử như thế. Số ảnh anh chụp cho em chỉ thiếu một tấm là đủ bộ album. Em ngồi đếm từng tấm và nhớ đến mỗi kỉ niệm gắn với những nơi mình từng qua được
thu nhỏ trong tấm ảnh xinh xinh mà em là người mẫu chính. Đây là bức em đang đưa tay lau nhẹ vệt cà phê dính trên môi bị anh chộp được. Còn đây là tấm chụp em ngửa mặt lên trời để đón lấy những hạt mưa phùn đầu năm, trên tay cầm chiếc ô trong suốt. Bức này là khuôn mặt bí xị của em đang giận anh vì muốn làm em vui mà tự tay vào bếp để bị đứt tay.. Em ngồi ngắm chúng mà hạnh phúc đến phát khóc. Một cảm giác lo sợ tràn ngập khi em nhìn vị trí cuối cùng còn thiếu một bức. Hoang mang, em đang sợ một điều gì đó vô hình. Nỗi sợ vô hình nhưng cứ hiện hữu trong tâm hồn mỏng manh đang ngập tràn hạnh phúc và sợ hãi hạnh phúc ấy sẽ biến mất như một giấc mơ. Trong vô thức em chợt nhớ đến câu nói thứ hai của anh trong lần đầu mình gặp nhau:” Có thể em không tin nhưng có người đã nói với anh rằng sẽ không ai có thể làm anh rung động”. Em giật mình như vừa bước ra một giấc mộng thật khủng khiếp. Em cố trấn tĩnh mình và nhắn tin cho anh” Ngày mai mình gặp nhau vào buổi sáng được không? Em không muốn mình gặp lúc chiều muộn nữa. Ngày mai mình đón bình minh nhé!”

Im lặng… 15ph trôi qua, em tự nhủ sẽ không sao đâu, chắc anh đang bận việc đó thôi. 30ph.. rồi 1h..2h.. e bắt đầu lo lắng. Không cầm lòng được nữa em gọi anh nhưng chỉ nghe tiếng tút..tút… kéo dài vô vọng.Trời tối đen lại mưa em không sao chạy đến nhà anh được. Em khóc, lo sợ tột độ. Cắn chặt răng mường tượng những điều tồi tệ sắp xảy đến. Ngoài trời mưa rơi mỗi lúc nặng hạt hơn, gió cũng thi nhau rít mạnh..
Ngày anh xa em….

00h00…Em ah, anh xin lỗi để em đợi tin nhắn của anh. Trời mưa to quá, em nhớ giữ ấm nha. Ngày mai anh sẽ đến đón em sớm. Ngủ ngon cô bé bí ẩn.

Cảm giác lo sợ mỗi lúc càng lớn hơn khi em đọc xong tin nhắn của anh. Em lo sợ, nấc lên từng tiếng rồi ngủ thiếp đi.

06h00… Anh mặc áo sơ mi sẫm màu như lần đầu mình gặp, còn em không biết vì lí do gì cũng khoác lên người chiếc áo voan trắng, váy lửng chấm đen, tóc cột cao y như hôm em nhìn anh lần đầu. Một cảm giác gì đó khiến em rùng mình, đôi chân không muốn cất bước mặc dù anh nở nụ cười như nắng mai chào em bằng chất giọng trầm ấm nhưng hôm nay có chút trầm tư, thoáng buồn đằng sau nụ cười ấy:

Nhanh lại đây với anh nào cô bé, tối qua em không ngủ được hay sao hốc hác thế
kia?

Em … em…

Lên xe đi, anh đưa em đi ngắm bình minh..
Dạ…
Em nép mình sau lưng anh, người em khẽ run theo những tia nắng sáng mai. Linh cảm bảo em đang có điều gì đó không hay sắp sửa xảy ra.. Buổi sáng mùa xuân nắng vàng tươi tô thắm đất trời, căng tràn sức sống. Phía trước em là tấm lưng rộng của anh, anh vẫn đó nhưng sao em có cảm giác như anh xa lắm..

Đến nơi rồi đó em,xuống xe nào. Hình như mình bỏ lỡ khoảnh khắc mặt trời mọc rồi. Đừng giận anh nha.

Dạ không sao đâu ạ. Lần sau mình đi là được mà.

Lần sau à.. xin lỗi em nhưng có lẽ không còn lần nào để anh bên em nữa cô bé à.

Nước mắt em lăn dài trên gò má xương xương hao gầy.. Em chết lặng. Em không nhảy dựng lên vì ngạc nhiên mà chỉ nghẹn thắt đau tê tái.. Em bập bẹ không thành lời:

Anh … anh.. nói gì thế ạ? Em không hiểu.

Anh ôm chầm lấy em, nước mắt anh rơi ướt cả vai em:

Anh xin lỗi.. nói những điều này sẽ khiến em bị sock. Nhưng anh không còn cách nào khác.

Anh siết chặt lấy em, thì thào những điều vào tai em như trong cơn mộng mị:

Anh biết là mình đã quá tham lam và cố chấp khi không tin vào định mệnh. Bây giờ thì anh phải trả một cái giá quá đắt. Anh đã sai lầm khi cố tìm cách gần em, tìm cách chạm vào trái tim băng giá của em. Anh thừa nhận mình là kẻ ích kỉ khi làm em rung động dù biết số phận đã định trước mình không thể bên nhau.

Em lặng đi vì đau đớn,khóa mình trong hư ảo:

1h nữa anh sẽ đi. Anh không phải sinh ra là người bình thường, anh là người được chọn để lo công việc nhà thờ. Em hãy hiểu cho anh và hãy nhớ đến anh như một giấc mơ. Hãy sống yêu thương và giữ mãi nụ cười như trong tấm ảnh đó nhé.

Buông.. rơi… anh biến mất như một giấc mơ.

Hình ảnh cô gái buồn
Em đã đau khổ, vật vã cố gắng ru mình trong những giấc mơ để mong được gặp anh dù chỉ một lần
Tấm ảnh cuối cùng trong cuốn album, định mệnh.. Em liên tưởng mọi thứ, cố gắng xâu chuỗi để hiểu dù chỉ là một chút. Một điều nữa là chẳng có bức ảnh nào mình chụp chung với nhau. Hình ảnh anh cứ mập mờ, lượn lờ chẳng rõ nét cứ như một giấc mơ có thật.
Ngày kết…

Em đã đau khổ, vật vã cố gắng ru mình trong những giấc mơ để mong được gặp anh dù chỉ một lần. Để mong mình có được một bức ảnh chụp chung với nhau để hoàn tất cuốn album đầy ắp kỉ niệm của 2 đứa. Nhưng càng tìm thì hình ảnh anh càng nhạt nhòa, mờ dần theo những giấc mơ những kí ức về anh.

Thời gian dần trôi em đã dần tin vào định mệnh, em đã có thể tin vào những giấc mơ có thật. Em không còn lạnh lùng như trước, em cười nhiều hơn và đã có thể để những giấc mơ về anh ngủ yên trong kí ức của em. Em tìm về ngôi nhà thờ năm xưa, bấm máy và tự chụp mình với nụ cười tươi thay lời cảm ơn giấc mơ ngọt ngào của anh đã đổi thay em..