Hiển thị các bài đăng có nhãn đọc truyện. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn đọc truyện. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014

Lời tỏ tình đêm Giáng sinh

Truyện tình yêu, Câu chuyện tình yêu lãng mạn nhất

Lời tỏ tình đêm Giáng sinh
Lời tỏ tình đêm Giáng sinh
Anh bảo:"Ví dụ mình yêu nhau thì sao?". Lúc đó, hai người đang ngồi trên ghế đá ở quảng trường nhà thờ Đức Bà, sau khi đi mấy vòng chen chúc trong dòng người đông như nước chảy.
Chung quanh quảng trường, đèn chiếu sáng rực. Những tua đèn từ đỉnh nóc nhà thờ chạy dài xuống đất, liên tục chớp nháy như thi đua cùng chùm đèn hàng ngàn cái trên vòm cây dọc theo đường Đồng Khởi. Nhạc Giáng sinh vang khắp nơi. Người người nói cười rộn rã...

Cô nhịp nhịp chân theo bài hát"Jingle Bell"phát ra từ chiếc xe bán bong bóng trong công viên:"Chuông leng keng chuông leng keng, chuông báo mừng tin thánh. Đêm Noel, ôi đêm Noel ta hãy chúc nhau an lành...". Anh huých vào tay cô:"Kìa, trả lời đi chứ?". Cô ngơ ngác:"Trả lời cái gì?". Anh bảo:"Thì ví dụ ta yêu nhau ấy". Cô cười:"Mê văn Đoàn Thạch Biền rồi". Anh cũng cười:"Ông ấy ví dụ nhiều cái có ích cho loài người lắm".

Cô bảo: "Nhưng cũng vớ vẩn". Anh tròn mắt:"Vớ vấn cái gì?"."Thì cái truyện "Tôi thương mà em đâu có hay" ấy. Thương mà không nói thì ai dám hay chứ?".

Anh vỗ hai tay vào nhau một cái bốp: "Ối. Em mới là vớ vẩn đấy nhé. Đàn ông thường nói bằng hành động. Như lúc anh tặng hoa cho em chẳng hạn. Hay là lúc em bảo thèm ăn me dầm đường, anh chạy đi mua ngay đấy. Chứ cần gì phải nói nào? Có khi nói chả ích lợi gì, còn bị chế giễu nữa đấy".

Cô xì một tiếng thật dài: "Anh thử chỉ cho em xem ai tỏ tình mà bị chế giễu đi".

Anh tỉnh khô chỉ vào ngực mình:"Anh chứ ai,. Hỏi em ví dụ ta yêu nhau, em bảo mê văn Đoàn Thạch Biền". Cô phì cười:"Chán anh thật. Lúc nào cũng đùa".

Hôm ấy là thứ Bảy. Bãi giữ xe đông nghịt. Xe cô lọt thỏm giữa hai chiếc mô-tô 400 phân khối, lừng lững như hai con trâu. Cô đứng nhìn chiếc xe của mình với vẻ bất lực, không biết làm sao để dắt ra ngoài.

Anh đến bên cạnh, vui vẻ hỏi:"Có cần anh giúp gì không?". Cách xưng hô thật tự tin. Thế là quen nhau.

Thời gian đầu quen anh, cô vẫn giữ kẽ. Một chút khách sáo trong lời chào hỏi. Một chút dè dặt mỗi khi gặp nhau trong bãi giữ xe. Biết làm sao được? Cô vừa ra khỏi một mối tình, tâm hồn còn đầy u uất. Trái tim như con chim bị tên, thấy cây cung là sợ.

Càng ngày, nụ cười ấm áp của anh càng làm cô có cảm giác an toàn. Anh chơi tennis bên kia sân. Cô chơi cầu lông bên này sân, cách nhau một hàng rào ô mắt cáo. Thỉnh thoảng, khi trái banh tennis bật vào hàng rào, anh thường chạy đến nhặt và vẫy tay, cười với cô một cách dịu dàng.

Lại một thứ Bảy khác. Hôm ấy, bên sân tennis tắt đèn tối om. Anh ngồi trên ghế đá ngay bên sân cầu lông. Cô ngạc nhiên nhìn. Anh đứng dậy, cười:"Hôm nay mấy người bạn của anh nghỉ mà chẳng thông báo gì cả. Đến đây mới biết. Về cũng không biết làm gì. Anh nghĩ hay sang bên sân em thử đánh cầu lông, chắc cũng vui.

Cô hơi lúng túng, nhưng các bạn cùng chơi với cô lại hồ hởi:"Đánh đôi đi, vui lắm đấy".

Vui thật ! Đánh tennis quen rồi, cầm cây vợt cầu lông nhẹ bổng, trái cầu theo tay vụt của anh, cứ bay tít lên trời. Cô cười khanh khách mỗi khi anh đúng gãi đầu, ngẩn ngơ:"Sao thế nhỉ? Sao anh đánh cầu dở thế nhỉ?".

Nỗi buồn của cô vơi dần. Mỗi lần gặp nhau trên sân, nụ cười của cô nở rộng hơn. Ở ngoài bãi giữ xe, cô không còn dè dặt nữa mà "sai" anh:"Dắt xe ra cho em" một cách tự nhiên. Hai chiếc xe chạy song song bên nhau, đến một quán ăn vỉa hè.

Nơi đó, anh ngồi uống bia, gặm chân gà hấp một cách thoải mái. Còn cô nhấm nháp món gỏi khô bò cay xé lưỡi, vừa ăn vừa hít hà đầy thú vị.

Những lần ngồi bên nhau như thế, anh hay kể cho cô những câu chuyện đầu Ngô, mình Sở: "Tối qua chẳng biết ti-vi chiếu phim gì mà thấy má anh khóc sùi sụt ? À, anh mới mua được cái đĩa Kenny G hay lắm, em nghe không? Con gà này chắc là kiện tướng bóng đá đây. Em xem cơ bắp của nó này, cắn tám tháng cũng không đứt ! Hay nó là con gà bộ đội trong truyện của ông nhà văn Nguyễn Quang Sáng, chạy B52 dàn trời mây nên hai chân cứng như chiến hào? Em cười cái gì? Ăn gỏi mà uống trà đá có ngày vừa khóc vừa là SOS đó nghe. Nói mới nhớ. Dạo này sao mấy cái vụ ngộ độc thực phẩm nhiều quá em nhỉ ? Không biết con gà anh đang ăn đây có bị ướp phóc-môn không hả ? Dám lắm..."

Cô cười không ngớt. Về đến nhà, vào phòng tắm, cô vẫn còn buồn cười. Thì bởi trong phòng tắm có chiếc khăn lông màu nâu, màu mà anh bảo: "Quấn nó trên cổ là già vĩnh cữu!".

Tắm xong, cô lên giường. Điện thoại của cô nhấp nháy dòng tin nhắn:"Ngủ thì lo ngủ. Đừng vừa ngủ vừa nhe răng cười, làm cả nhà sợ nghe em". Cô lăn ra trên giường. Không thể không nhắn lại cho anh: "Anh Tôn Ngộ Không vừa vừa thôi nhé".

Nỗi buồn của cô biến mất hẳn lúc nào không hay. Có lần, tình cờ gặp người yêu cũ, cô ngạc nhiên thấy trái tim mình không nhói đau như trước nữa. Về nhà, đứng trước gương, cô tự kiểm tra mình. Không còn ánh mắt u uẩn. Không còn nét môi mím chặt. Cô đã tìm lại được cô của ngày xưa: trẻ trung, tươi vui, xinh đẹp. Vì sao?

Anh là người đàn ông hiếu động, thích cười đùa, pha trò. Trong đám đông, anh là một tâm bão. Khong ai có thể cưỡng lại được sức cuốn hút của anh. Kể cả cô.

Cô đã quen nghe tiếng cười của anh giòn tan trong điện thoại vào mỗi buổi sáng: "Dậy đi làm chứ, còn mèo ngái ngủ kia!". Quen nghe câu rủ rê: "Trưa nay cơm chán quá, đi ăn bún chả nhé". Và đã quen ngồi uống trà đá, ăn bò bía với anh và buổi tối, sau khi ra khỏi sân quần vợt rồi.

Những giờ khắc cô ở bên anh ngày càng nhiều hơn. Nhưng mỗi lần bạn bè hỏi: "Có gì mới không?", cô lại lắc đầu. Thật sự như thế. Anh và cô chẳng có gì giống như cảnh "tình trong như đã, mặt ngoài còn e"cả.

Anh là một người bạn rất tốt, một người anh rất tuyệt. Có thể anh sẽ là người yêu lý tưởng, nhưng của một ai đó chứ không phải là cô.

Tình yêu phải bắt đầu từ sự lãng mạn, dịu dàng, mà anh và cô chỉ toàn cười đùa ầm ĩ. Cô chưa tưởng tượng nổi cảnh cô và anh bên nhau ngọt ngào như thể tình nhân.

Một lần, qua ô mắt cáo giữa sân, cô nhìn thấy anh ngồi chuyện trò thân mật với một người xinh lắm. Có lẽ đó là người yêu của anh chăng? Tim cô đau thắt lại vì ý nghĩ đó. Khi ra về, cô vờ thản nhiên hỏi: "Chị ấy đấy hả anh? Xinh thật".

Anh mỉm cười: "Ừ, xinh"rồi vui vẻ rủ: "Em có muốn đi ngắm trăng lên và ăn tiết canh vịt bên hồ không? Bảo đảm vịt không bị cúm!". Cô hỏi:"Sao anh không rủ chị ấy đi?". Anh đáp:"À, cô ấy dị ứng với món vịt".

Từ hôm ấy, cô yên chí rằng anh đã có người yêu và tự dặn lòng:"Mình chỉ là em gái thôi. Đừng nghĩ vẩn vơ nữa".

Lời tỏ tình đêm Giáng sinh

Hình ảnh tình yêu ngày Giáng sinh

Tối nay, hai người vẫn đi ăn chân gà, bò bía như mọi lần. Nhưng sau khi ăn xong, anh rủ:"Em không có chương trình gì phải không? Vậy đi lăng quăng chơi Giáng sinh cho vui nhé?". Cô hỏi:"Thế anh không về rủ chị ấy đi à?. Anh bảo: "Anh thích đi với em hơn". Cô biết hỏi gì thêm nữa nhỉ? Cô cũng thích đi với anh như một người tình.

Gần nửa đêm rồi. Đi mỏi chân, hai người ngồi xuống chiếc ghế đá ở quảng trường trước nhà thờ, ngắm dòng người chen chúc.

Cô bỗng áy náy hỏi anh:"Thật sự anh không về đưa người yêu đi chơi sao?". Anh hỏi ngược lại:"Thế em có ý kiến gì?". Cô đáp: "Nếu là chị ấy, em chẳng thèm tiếp tục yêu anh".

Anh thản nhiên: "Trật lất. Em mà là cô ấy thì hiện giờ đang ở bên anh rồi còn gì. Yêu anh nhiều hơn thì có". Cô phì cười, chưa kịp nói gì, anh tiếp: "Ví dụ mình yêu nhau thì sao?"

Cô giả tảng nhìn đi chỗ khác, trái tim như đập hụt một nhịp. Vừa nhịp chân theo bài hát "Jingle Bell", cô vừa nổi gan, rối ruột suy nghĩ. Ánh mắt có lửa của anh, cô không nhầm được. Anh đang tỏ tình đấy.

Cô không biết phản ứng ra sao cả. Cô không dám nghĩ anh muốn bắt cá hai tay. Đã có người yêu rồi mà còn... Không. Anh không thể như thế được. Cô phải xoay chuyển tình hình cho thành hài hước vậy. Thế là cô nói: "Mê văn Đoàn Thạch Biền rồi"...

Anh nắm tay cô: "Lúc nào em cũng bảo anh đùa. Tình yêu làm sao đùa được? Anh chờ mãi mới đến ngày này để nói rõ với em".

Tay cô, cả người cô như tê dại đi. Cô lắp bắp :"Nhưng, nhưng...."Anh càng nắm chặt tay cô: "Không nhưng nhị, ví dụ gì nữa cả. Anh yêu em lâu lắm rồi, từ lúc dựng xe bên cạnh xe em ấy. Không tin hả? Đây này?"

Anh xoè tay. Cô sững sờ nhìn. Đó là ngôi sao cài áo của cô. Nó đã bị mất từ hôm chia tay người yêu cũ. Anh bảo:"Hôm ấy, em vừa đi vừa khóc. Anh đi theo, thấy thương vô cùng. Nhặt được ngôi sao này ở chỗ xe em, anh tự hứa bằng mọi cách, sẽ đem lại cho em nụ cười....".

Cầm ngôi sao trên tay, cô ứa nước mắt. Anh đã giữ nó lâu đến thế ửa ? Anh bảo: "Không được khóc. Em khóc là anh rút lại lời yêu đấy. Nghĩ lại, em đúng là nhân vật trong truyện của ông Đoàn Thạch Biền. Anh thương mà em chẳng hay biết gì cả".

Cô không cười: "Thế còn chị ấy?"

Anh mỉm cười: "Chị nào? Con bé em gặp trong sân quần vợt hả? Nó là em út của anh chứ chị nào?".

Nụ hôn của anh chấm dứt câu nói. Cô lịm đi vì hạnh phúc.

Chẳng ai nhìn thấy phút giây ngọt ngào của anh và cô (có lẽ chỉ những thiên thần trên cao).

Giữ chặt cô trong tay, anh rút từ túi áo ra một chiếc hộp màu đỏ. Nhìn thấy nó, cô run lên. Anh tủm tỉm cười: "Em ma lanh quá. Biết là cái gì rồi phải không?"

Đó là chiếc nhẫn có mặt đá hình ngôi sao. Đeo vào tay cô, anh có vẻ run, nhưng vẫn nói tếu: "Đời em xem như bị... sao quả tim chiếu rồi nhé. Đừng hòng thoát khỏi tay anh".

Thay vì cười, cô lại ứa nước mắt một lần nữa.

Những hồi chuông báo lễ nửa đêm đã vang lên rộn rã. Hàng trăm chiếc bong bóng đủ màu bay phất phới trên quảng trường. Thánh ca ngân vang:"Đêm thánh vô cùng. Giây phút tưng bừng...".

Cô nép vào vai anh, thủ thỉ: "Anh không sợ em từ chối sao?". Anh bảo: "Trong mọi điều ví dụ đẹp nhất, tuyệt vời nhất. Làm sao em từ chối nổi?"

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Cảm Động Truyện 1000 Con Hạc Giấy

Truyện tình yêu cảm động, chuyện tình yêu

1000 con hạc giấy

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu.

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào.
Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

mãi mãi yêu
Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Tình yêu không chỉ dừng lại ở "lời hứa"

Hình ảnh tình yêu

Chúng ta sẽ luôn bên nhau, không xa rời!

Tình yêu không chỉ dừng ở "lời hứa" mà còn thể hiện qua việc bạn thực hiện lời hứa trong bao lâu.Bởi, yêu thương là điều... không đơn giản!

Năm 7 tuổi, cậu đi học về tình cờ thấy một cô bé đứng khóc run rẩy vì trước mặt là con chó hung dữ đang gầm gừ. Không chần chừ, cậu vớ lấy cây sao nhét bên hông cặp, chạy đến đánh đuổi con vật rồi cùng cô bé nọ chạy thoát.

Được một đoạn, cả hai dừng lại thở…

"Cám ơn cậu nha!" Cô bé lau nước mắt nói.

"Không có gì. Lần sau cậu đừng đi đường đó nữa. Chó dữ lắm." Cậu dặn dò.

"Nhưng đường về nhà mình chỉ có thể đi qua đó thôi."

Nghe vậy, cậu nhóc đắn do hồi lâu rồi bảo:

"Hay là đến chiều, cậu đứng chờ mình ở đầu đường khi nãy mình sẽ giúp cậu về nhà."

"Thiệt hả? Tuyệt quá! Thế chúng ta làm bạn nhé!"

Cậu cười tươi, gật đầu.

Năm 10 tuổi, cậu nhóc và cô bé đã là đôi bạn thân. Một hôm, cô bé mang sổ liên lạc về khoe bố mẹ vì đạt thành tích cao. Nhưng không may, bố mẹ lại đang cãi nhau. Trong lúc nóng giận, họ đã ném cuốn sổ đi và la mắng con.

Cô bé bật khóc, chạy ra khỏi nhà đến tìm cậu bạn.

Cậu nhóc không ngừng an ủi, chọc cười cô bé.

"Cám ơn cậu vì đã luôn bên mình." Cô bé nói khẽ.

"Bất kể khi nào cậu cần, mình sẽ luôn bên cạnh!" Cậu tuyên bố.

"Vậy… chúng ta hãy hứa sẽ luôn bên nhau, không xa rời!"

Lời đề nghị của cô bé vừa dứt, cậu nhóc đồng ý liền: "Ừ, hứa!"

Năm 14 tuổi, cả hai dần có tình cảm với nhau. Ngày nọ, cô bé bị đám bạn trai cùng lớp bắt nạt. May thay cậu nhóc thấy và lập tức chạy đến bảo vệ cô. Vì chúng quá đông nên cậu bị đập một trận tơi bời.

"Xin lỗi, vì mình mà cậu ra thế này." Cô bé vừa băng bó vết thương cho cậu vừa khóc.

"Có gì đâu, mình ổn. Cậu bị hiếp đáp, dĩ nhiên mình phải bảo vệ." Dù rất đau nhưng cậu cứ cười lớn.

Im lặng một lúc, cô bé khẽ cất tiếng:

"Thế, chúng ta tiếp tục lời hứa sẽ luôn bên nhau, không xa rời nha?"

Mặt đột nhiên đỏ ửng nhưng cậu vẫn đáp: "Ừm, hứa!"

Năm 18 tuổi, hai người học cùng trường. Vào ngày sinh nhật mình, cậu đã bất ngờ hôn cô.

"Cậu thích không?" Cậu ngập ngừng hỏi.

"Mình chờ nụ hôn này lâu lắm rồi." Cô bẽn lẽn nói.

"Chúng ta sẽ luôn bên nhau, không xa rời!" Cậu nắm tay cô, dịu dàng lặp lại lời hứa.

Cô không đáp chỉ mỉm cười gật đầu.

Năm 23 tuổi, anh cầu hôn cô. Một lễ cưới hạnh phúc diễn ra trong thánh đường. Khi Cha đọc lời thể xong, cả hai cùng đồng thanh.

"Con đồng ý."

Lúc đeo nhẫn cưới vào tay cô, anh hỏi:

"Sẽ luôn bên nhau, không xa rời?"

Cô nở nụ cười thật tươi, trả lời: "Vâng, em hứa!"

Chúng ta sẽ luôn bên nhau, không xa rời!
Năm 23 tuổi, anh cầu hôn cô. Một lễ cưới hạnh phúc diễn ra trong thánh đường
Năm 25 tuổi, khi đã là vợ chồng được hai năm, ngày nọ, cô hẹn anh ra và trao lại nhẫn cưới.

"Mình chia tay anh nhé." Cô chậm rãi bảo.

"Tại sao?" Anh vô cùng kinh ngạc.

"Em thật sự xin lỗi! Cảm giác yêu thương em dành cho anh đã không còn như xưa!" Cô cúi đầu, nói thật khẽ.

Khi cô rời khỏi, chàng trai cầm nhẫn cưới trong tay, im lặng rất lâu. Sau đó, anh mỉm cười:

"Tiếp tục lời hứa sẽ luôn bên nhau, không xa rời."

Hôm ấy, chỉ còn một mình anh hứa.

Năm 26 tuổi, ly dị xong cô quen người yêu mới. Còn anh, vẫn yêu cô. Mỗi ngày, anh đều đứng từ xa quan sát cô nói chuyện vui vẻ với người con trai xa lạ.

Nhìn cô, anh thì thầm: "Sẽ luôn bên nhau, không xa rời."

Lúc giận bạn trai, cô ngồi khóc một mình. Anh thấy liền giả làm thú bông đến tặng cô bó hoa và chọc cười.

Trông cảnh người yêu cầm hoa, cười trở lại, trong đầu anh nghĩ:

"Sẽ luôn bên nhau, không xa rời."

Năm 30 tuổi, bạn trai đi xa, cô ở lại một mình. Và anh, biết tin mình bị bệnh nan y.

Mỗi buổi chiều, dù mưa hay nắng, anh đều trốn khỏi bệnh viện đến nơi làm việc chỉ để được nhìn cô. Dù mệt mỏi, anh vẫn âm thầm đi theo để biết rằng, cô đã về nhà an toàn.

"Sẽ luôn bên nhau, không xa rời." Anh luôn nói câu đó trước khi quay lưng trở về.

Bệnh trở nặng, bác sĩ bắt anh phải ở trong bệnh viện. Nhưng anh không nghe, tiếp tục ra ngoài vì biết tối nay cô sẽ dự sinh nhật một mình.

Cô ngồi tại quán cafe ăn bánh kem trong nỗi cô đơn. Và cô đã không biết, cách đó mấy chiếc bàn, anh âm thầm bên cô đón sinh nhật.

"Sẽ luôn bên nhau, không xa rời." Anh để dành lời hứa năm xưa làm quà cho cô.

Tối đó, anh và cô cùng về muộn.

Tình yêu không chỉ dừng ở "lời hứa" mà còn thể hiện qua việc bạn thực hiện lời hứa trong bao lâu.
Năm 32 tuổi, người yêu cô trở về rồi cả hai quyết định kết hôn. Về phía anh, bác sĩ lắc đầu, bảo hết hy vọng. Ngày cuối cùng, mặc cơn đau của bệnh, anh vận đồ thật đẹp đến dự đám cưới lần thứ hai của cô.

Lúc chú rể đeo nhẫn cho cô, anh nở nụ cười:

"Lời hứa sẽ luôn bên nhau, không xa rời có lẽ anh không thể thực hiện được nữa. Nhưng từ giờ, đã có người thay anh tiếp tục lời hứa đó với em!"

Khi chúc phúc cô xong, anh rời khỏi thánh đường.

Trưa hôm ấy, người ta thấy có một chàng trai chết trong công viên. Anh ngồi trên ghế đá với vẻ mặt thanh thản.

Có những người, lời hứa không mang ý nghĩa gì.

Nhưng cũng có những người, lời hứa là cả cuộc đời.

Và lúc không còn thực hiện được lời hứa đó, cuộc sống của họ sẽ chấm dứt theo.

Tình yêu không chỉ dừng ở "lời hứa" mà còn thể hiện qua việc bạn thực hiện lời hứa trong bao lâu.
Bởi, yêu thương là điều...không đơn giản!

Truyện ngắn gia đình cảm động nhất

Truyện ngắn gia đình, cha mẹ một tình yêu thương vô bờ bến

Hình ảnh mẹ con
Truyện ngắn gia đình cảm động nhất
Hãy yêu và hiểu họ từ tâm của mình. Đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa chúng ta. Đừng để sự thờ ơ, lãnh cảm làm cho cuộc sống này vô vị và thiếu tình thương yêu các em nhé.

Mấy tháng nay, mẹ An bệnh ngày càng nặng, không thể đi làm nữa. Cho nên, ngoài giờ đi học, An phải làm đủ việc để nuôi mẹ. Từ mò cua, bắt ốc, đi mót cá con ở các bến thuyền của ngư dân… An gầy và ốm yếu. Nước da đậm màu của nắng và nước biển, trông bạn ấy nhỏ thó và tội nghiệp. Nhưng An học giỏi nhất lớp 8A.

Mẹ An là một người đàn bà còn trẻ và bất hạnh. Bà không có chồng. Trong một lần đi lao động ở thành phố, bà nhặt được An từ một thùng rác trong đêm. Đêm đó, bà bỏ thành phố mang An về sống ở làng chài này. Hai năm trước bác ấy bị tai nạn, ảnh hưởng về thân kinh, khiến bác nhiều lúc như trẻ con, có khi như điên dại. Cám cảnh trước đứa con nhỏ phải quần quật nuôi sống mình, nhiều lần bà đã muốn quên sinh.
- Con …hãy để mẹ được ra đi. Mẹ biết con sẽ buồn khi không có mẹ. Nhưng rồi thời gian sẽ đưa con lớn lên, và nỗi buồn sẽ vơi theo. Còn thế này….mẹ đau lắm. Mà nỗi đau này chẳng bao giờ vơi được, con trai ạ. Mẹ không muốn con mẹ khổ….
Bà thường nói với con như thế. Lúc đầu An khóc, nhưng dần dần cậu đã không còn nước mắt. Cậu ôm mẹ vào lòng, với một tình yêu vô bờ bến. Chỉ cần nhìn thấy con, được con động viên, bà ấy lại quên đi ý định tự tử.

Cho đến một ngày, cả lớp tôi ngạc nhiên vì thấy An có điện thoại. Cậu mang tới lớp và lén lút nhắn tin cho ai đó trong suốt cả giờ học. Nhà trường cấm học sinh dùng điện thoại. Hễ bị bắt là tịch thu 2 ngày. An bị phát hiện và tịch thu. Nhưng An vẫn chứng nào tật nấy. Cứ 30 phút là lôi điện thoại ra nhắn tin. Rồi lần thứ 2, An bị cô giáo bắt gặp. Bị phạt đứng úp mặt vào tường. An lầm lì thực hiện mà không nói một lời nào. Được 15 phút, khi cô giáo đang giảng bài, An vụt chạy ra khỏi lớp.

Cô giáo và chúng tôi đều bực tức trước những hành động vô lễ của An. Cậu ấy lại là một học sinh nghèo. Thế nên, mấy ngày qua cả lớp ai cũng ghét và xa lánh An. Cô giáo bảo, buổi chiều cô sẽ đến nhà An. Nếu cần thiết sẽ báo lên ban giám hiệu.

Sáng hôm sau. Cô giáo tới lớp vào giờ sinh hoạt 15 phút. Khi cả lớp yên lặng, cô từ tốn bảo:
- Các em thân yêu. Hôm qua cô đã tới nhà An….nói đến đây cô giáo nghẹn ngào, một giọt nước mắt lăn dài trên má.
-Các em ạ. Cô giáo nói tiếp.
- Chúng ta đừng nhìn vẻ bề ngoài và hành động của một ai đó để đánh giá họ. Mẹ An, vì thương bạn ấy đã nhiều lần muốn tự tử. An đã phải kiếm tiền để mua 2 chiếc điện thoại cũ kỷ ở một tiệm đồ cũ như thế này đây…Cô giơ chiếc điện thoại của An lên cho cả lớp xem
- Hằng ngày, bạn ấy nhắn tin cho mẹ. Vì sợ bác ấy sẽ buồn chán mà tìm đến cái chết. Đi làm được một lúc là An phải chạy về nhà ôm mẹ, nói yêu mẹ để bác ấy có nghị lực sống. Còn đi học vì xa quá, nên An mới nghĩ ra cách dùng điện thoại này….
Nước mắt cô giáo không ngừng rơi khi kể về An. Dưới lớp, tiếng sụt sịt nổi lên. Chúng tôi ai cũng mắt đỏ hoe. Có bạn nữ đã khóc thành tiếng.
- đây các em đọc đi. Chúng tôi truyền tay nhau đọc những dòng tin nhắn mà An viết cho mẹ, trên nền chiếc điện thoại Nokia bị vỡ màn hình, những dòng chữ lấm lem:
- Mẹ, con yêu mẹ nhiều lắm. Chờ con về nhé
- Mẹ, hôm nay con được chín điểm Toán. Mẹ chờ con về con cho mẹ xem nhé.
- Mẹ yêu quý, sáng nay trước giờ đi học con đã kiếm được 10 ngàn nhờ xách cá lên đò cho bà Bảy đấy. Trưa về con mua quà cho mẹ nhé.
- Mẹ, con nhớ mẹ lắm….
Cả lớp học chúng tôi…ngập chìm trong nước mắt. Một lòng yêu thương An vô bờ bến ngập tràn. Mấy bạn nữ úp mặt xuống bàn khóc.
- Hôm qua - Cô giáo nói tiếp: Suýt nữa thì cô đã ân hận cả đời. Vì không thấy An nhắn tin, vì buồn nản, mẹ bạn đã định tự tử. May mà An chạy về kịp. Hôm nay An sợ, phải ở nhà một bữa với mẹ….Các em ạ…. An của chúng ta, bạn ấy dù nghèo đói, khổ cực. Nhưng bạn ấy có một trái tim giàu tình yêu thương. Chúng ta đừng vội nhìn hành động mà đánh giá người khác. Hãy yêu và hiểu họ từ tâm của mình. Đừng để vẻ bề ngoài đánh lừa chúng ta. Đừng để sự thờ ơ, lãnh cảm làm cho cuộc sống này vô vị và thiếu tình thương yêu các em nhé.

Mẹ ơi con yêu mẹ
Mẹ ơi, con yêu mẹ vì cả đời mẹ đã cho con mà không cần nhận lại
Cả lớp chúng tôi, lưng tròng nước mắt nhìn nhau cùng gật đầu với cô giáo. Dù không nói, nhưng chúng tôi hiểu, ai cũng muốn buổi học hôm nay tan sớm. Chúng tôi sẽ chạy tới nhà An. Ôm bạn ấy vào lòng. Với những cái ôm bao la tình thương mến.
Phú Trần.

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Những Bến Đỗ Của Cuộc Đời

Truyện tình yêu, hạnh phúc gia đình

Hình ảnh vợ ngoại tình
Ngày hôm ấy, vợ tôi quá cô đơn và tủi thân, và hai người đã không cưỡng lại được.
Ngày còn thanh niên, tôi quyết tâm chỉ yêu và lấy gái trinh. Tôi đã làm như vậy, và đã bị chính cô gái trinh tiết của mình đẩy đời mình xuống vực thẳm. Thế rồi, tôi đã được một cô gái làng chơi không trinh tiết cứu vớt. Cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi "lấy vợ về làm đĩ". Cuộc hôn nhân thứ hai, tôi"lấy đĩ về làm vợ". Và tôi đã hạnh phúc.

Tôi đã từng qua một chuyến đò. Vợ cũ của tôi còn zin trăm phần trăm khi chúng tôi đến với nhau. Đêm tân hôn, nhìn giọt máu đỏ thấm trên ga giường trắng, tôi hạnh phúc vì mình đã lấy được người vợ trinh tiết, ngoan hiền đúng như ước nguyện.

Ôm em vào lòng, tôi thì thầm:"Cảm ơn em đã giữ gìn đến tận giờ phút này cho anh!". Cuộc sống hôn nhân lúc đầu rất đầm ấm, vui vẻ. Buổi sáng tôi đèo em đi làm. Buổi trưa, cơ quan cách xa nhà không về được, em gọi điện hỏi tôi ăn gì chưa, dặn dò tôi không được bỏ bữa, nhớ ăn uống đủ. Chiều về hai đứa lại đèo nhau ra chợ, rồi cùng về nhà nấu nướng. Ngày ấy, cuộc sống của chúng tôi tuy đơn sơ, mộc mạc mà hạnh phúc biết chừng nào !

Giông bão xảy ra khi một ngày, tôi phải đi công tác xa nhà, lại đúng vào sinh nhật đầu tiên của vợ từ ngày chúng tôi lấy nhau. 12 giờ đúng ngày sinh nhật em, tôi gọi về chúc mừng. Nghe em thút thít nói nhớ tôi mà tôi nghẹn lòng. Sáng sớm hôm sau, tôi gọi điện nhờ thằng bạn thân ở nhà mua giùm tôi một bó hoa lớn đến tặng em để an ủi em đôi chút.

Chuyến công tác ấy tôi hoàn thành nhiệm vụ trước một tuần so với kế hoạch. Vì muốn vợ bất ngờ, tôi không chờ đến sáng để về xe cơ quan mà bắt chuyến tàu đêm chỉ để về bên em sớm hơn vài tiếng. 5 giờ sáng, tôi về đến nhà và bất ngờ khi xe máy của bạn tôi đang dựng trước cửa. Tôi nhẹ nhàng mở cổng và đi lên phòng hai vợ chồng. Tôi chết đứng khi thấy vợ tôi và bạn thân của tôi đang lõa lồ quấn lấy nhau ngủ say như chết. Tôi phát điên lên, nhảy vào dựng thằng bạn dậy và xông đến đấm nó. Vợ tôi lao vào can ngăn. Em quỳ xuống níu tay tôi khóc… Tất cả là do cái ngu của tôi đã nhờ bạn tôi đến tặng hoa và an ủi em hôm sinh nhật. Ngày hôm ấy, vợ tôi quá cô đơn và tủi thân, và hai người đã không cưỡng lại được.

Tôi đã sống một cuộc sống lệch lạc cho đến ngày được gặp em

Tôi đau đớn vô cùng vì bị hai người thân yêu nhất của mình phản bội. Đau khổ hơn nữa, cô ấy còn là mối tình đầu của tôi. Tôi đã đặt biết bao tin yêu vào tình cảm ấy, vậy mà… Tôi tìm quên trong cờ bạc,chìm sâu trong men rượu. Cuối cùng, vợ tôi không thể chịu được nữa và đưa đơn ly dị. Cuộc hôn nhân đầu tiên kết thúc khi tôi chỉ mới 27 tuổi, chỉ sau vài tháng chúng tôi kết hôn. Tôi càng thêm hận đời, chẳng quan tâm làm việc mà càng ngày càng đổ đốn. Ngày nào tôi cũng lang thang ở các quán bar chơi bời đến sáng. Một thời gian, tôi còn tìm quên đau khổ trong ma túy. Cha mẹ rồi bạn bè khuyên bảo nhưng tôi không đoái hoài, chẳng thèm để vào tai. Cuộc sống của tôi cứ chìm trong màn đêm như vậy ..

Cho đến một ngày, tôi gặp Linh. Khi ấy, em đang bị một đám du côn đánh ở bên đường. Máu yêng hùng nổi lên, tôi lao vào cứu em. Sau đấy, tôi cũng bị một trận đòn thừa sống thiếu chết. Linh đưa tôi đang mê man vì trận đòn về nhà chăm sóc. Bàn tay em mềm mại vuốt nhẹ trên trán tôi. Đã lâu lẳm rồi tôi mới nhận được sự quan tâm của một người phụ nữ. Khi tỉnh dậy, câu chuyện của Linh làm cho tôi cảm động.

Em sinh ra trong một gia đình nghèo khó, lại đông con. Là chị cả, không được học hành tử tế, em phải ra thành phố làm việc giúp gia đình từ khi mới 15 tuổi. Cuộc đời xô đẩy em vào con đường nghiệt ngã, em trở thành gái làng chơi. Sau này, em gặp được một người khách nhân hậu giúp em thoát khỏi chốn nhền nhện, các em của Linh cũng đã lớn, có thể tự lo cho bản thân. Linh bỏ nghề, làm công nhân cho một nhà máy ở vùng ven đô. Tuy cuộc sống có khó khăn nhưng trong sạch. Tối ấy, lũ du côn theo đuổi đánh em là do vợ của một khách cũ nghĩ em vẫn còn qua lại với chồng mình thuê để dọa em.

Đêm ấy, trong vòng tay của Linh, tôi tâm sự hết với em chuyện đời mình. Tôi khóc nức nở như một đứa trẻ, tâm hồn tôi cuối cùng cũng được xoa dịu. Tôi khâm phục Linh vì em đã dũng cảm bước ra từ bóng tối để sống tiếp. Nhìn lại mình, tôi thấy mình thật hèn hạ khi cứ mãi chìm trong đau khổ, tự mình chôn vùi cuộc đời. Những ngày tháng sau đó, tôi quyết tâm làm lại đời mình. Linh luôn bên cạnh tôi những lúc khó khăn ấy. Có những khi tôi lên cơn thèm thuốc, Linh ôm chặt lấy tôi khóc và luôn miệng an ủi. Đôi khi, em đưa bàn tay cho tôi cắn toét máu, cho đến khi tôi dứt cơn nghiện. Sau khi cai thành công, tôi và Linh dốc hết vốn liếng của hai đứa mở một quán cà phê nho nhỏ. Trời còn thương hai chúng tôi, quán ngày càng đông khách, cuộc sống cũng khấm khá dần. Hai đứa càng có động lực để cố gắng.

Tuy đã sống chung như vợ chồng từ lâu nhưng chúng tôi vẫn chưa kết hôn chính thức. Với Linh, tôi nảy sinh một tình cảm sâu đậm, vừa là yêu, vừa là thương, vừa là biết ơn, đồng cảm. Tôi quyết định cho em một danh phận, không muốn người ngoài dè bỉu chúng tôi cặp kè, bồ bịch. Ngày tôi dẫn em về nhà, mẹ tôi sau khi nghe câu chuyện của Linh đã thẳng thừng đuổi em ra khỏi cửa.
Mẹ tôi gào khóc chửi tôi ngu, rước"cave"về nhà. Tôi quyết tâm thuyết phục mẹ. Có những lúc rất căng thẳng, mẹ tôi nói sẵn sàng từ mặt tôi nếu tôi lấy Linh. Dù Linh nói em không cần danh phận gì, chỉ cần ở bên tôi cả đời, tôi vẫn không muốn để em bị thiệt thòi.Cho đến một ngày, Tôi nói với mẹ tôi:"Xin mẹ hãy xem lại con trai mẹ! Con đã từng cờ bạc, rượu chè, thậm chí hít ma túy! Mẹ nghĩ rằng con có thể lấy được những cô gái"trong sạch"như mẹ muốn ư? Có người chịu giúp con, bên con cả đời như Linh là con đã may mắn lắm rồi. Vả lại, Linh chính là người đã cứu vớt đời con. Con đã quyết rồi, mong mẹ đồng ý nhận Linh là con dâu". Nói rồi, tôi dẫn Linh đi đăng kí kết hôn dù cho mẹ tôi vẫn còn phản đối kịch liệt. Hôn lễ của chúng tôi đơn giản, chỉ có vài người bạn đến chung vui nhưng thật sự rất hạnh phúc.

Hình ảnh vợ chồng thương yêu
Với Linh, tôi nảy sinh một tình cảm sâu đậm, vừa là yêu, vừa là thương, vừa là biết ơn, đồng cảm.
Một năm sau, Linh sinh cho tôi một bé trai kháu khỉnh. Mẹ tôi có thể từ mặt con trai, con dâu bà nhưng lại không thể nhẫn tâm từ mặt đứa cháu đích tôn. Bà chấp nhận hòa hoãn với vợ chồng tôi để được gặp cháu. Dần dần, sự tảo tần, hiếu thảo, biết cư xử của L đã lấy được cảm tình của mẹ tôi. Gia đình tôi cuối cùng cũng đã được trọn vẹn. Đến nay, nhiều năm qua đi, tôi đã làm bố của hai đứa trẻ. Cuộc sống của tôi tuy không dư giả nhưng đầm ấm. Quá khứ xa xưa của cả tôi và vợ đều đã lùi xa vào dĩ vãng ..
Ngày còn thanh niên, tôi quyết tâm chỉ yêu và lấy gái trinh. Tôi đã làm như vậy, và đã bị chính cô gái trinh tiết của mình đẩy đời mình xuống vực thẳm. Thế rồi, tôi đã được một cô gái làng chơi không trinh tiết cứu vớt. Cuộc hôn nhân đầu tiên, tôi "lấy vợ về làm đĩ". Cuộc hôn nhân thứ hai, tôi"lấy đĩ về làm vợ". Và tôi đã hạnh phúc. Tôi nhận ra một điều rằng, khi còn trẻ, tôi đã quá ích kỉ khi nhất quyết phải lấy gái trinh. Bến đỗ của đời tôi đâu phải là cái màng mỏng manh ấy mà là một người chung thủy biết yêu thương, chăm sóc chồng con. Đó mới là điều mà một người đàn ông cần tìm kiếm !

Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng

Truyện tình yêu cảm động, những câu chuyện tình yêu

Truyện tình yêu định mệnh cay đắng

Truyện tình yêu định mệnh cay đắng

Anh đã ra đi mãi mãi cùng với nỗi buồn vì người yêu đã quên anh, quên đi lời hẹn ước hôm nào . Chẳng ai có lỗi. Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng mà thôi...

Gần 1 tháng trôi qua , người ta đã quen với hình ảnh của một người con trai vẫn đứng lặng im dưới gốc cây vào mỗi tối, nhín về phía cửa sổ của căn biệt thự nhỏ bên đường.
Không ai biết chính xác là chuyện gì, họ chỉ biết rằng trong ngôi nhà đó có một cô gái mới trở về từ bệnh viện.Rồi đến một ngày, cũng vào một buổi tối như vậy, có một người con trai khác ân cần đưa cô về trên chiếc xe sang trọng của anh ta. Kể từ đó, không ai còn trông thấy người con trai đứng bên kia đường nữa.

Nga, cô con gái của một doanh nghiệp có tên tuổi. Lâm, một chàng trai tỉnh lẻ, sống hòa đồng với mọi người. Họ tìm thấy nhau trên một diễn đàn . Họ chia sẻ với nhau những câu chuyện vui, những mẫu chuyện tình đọc được , rồi tâm sự với nhau những chuyện vui buồn của họ.Tình bạn ấy đã duy trì suốt gần 2 năm.

Rồi đến một ngày, hai người cùng thi đậu vào một ngôi trường đại học.Tình bạn ấy là càng gắn bó hơn, và một mối tình trong sáng đã len lỏi vào trong cái tình bạn ấy suốt những năm tháng sinh viên.
Lâm không có điều kiện như những người con trai khác, để mỗi ngày lại tới đón người yêu trên những chiếc xe đắt tiền.Nga thì chẳng đòi hỏi gì hơn, vì niềm hạnh phúc lớn nhất của cô là mỗi cuối tuần lại được ngồi trên chiếc xe đạp mà người yêu chở, được lắng nghe tiếng sao diều cùng người ấy ở những công viên nhỏ trong thành phố, được xem những đoạn clip lãng mạn mà người ấy làm tặng cho riêng cô.

Nhưng rồi cuộc sống chẳng như những gì chúng ta mong. Gia đình Nga đã phản đối mối quan hệ giữa hai người.Họ không bao giờ chấp nhận chuyện đứa con gái duy nhất của mình đến với một người con trai nghèo, tương lai còn chưa rõ.
Ngày ra trường, hai người hẹn ước, và khắc lên hai mảnh trái tim bằng ngọc dòng chữ: ” hẹn ước 5 năm” . Anh sẽ tới một thành phố có điều kiện tốt hơn, nơi anh sẽ cố gắng để tạo lập sự nghiệp. 5 năm sau,ngày mà nhà trường tổ chức họp mặt cho những người cùng khóa, anh sẽ trở về và sẽ chính thức cầu hôn cô.

Hẹn gặp nhau lần cuối để rồi chia tay. Nhưng Nga đã không tới được,cô đã gặp tai nạn khi đang trên đường tới chỗ hẹn. Lâm đau lòng nhìn Nga bất tỉnh trên chiếc giường màu trắng của bệnh viện. Lâm khóc, anh hận mình tất cả. Gia đình Nga không muốn Lâm đến gần con gái họ. Nỗi đau giằng xé, Lâm không thể rới xa người yêu.Anh xin gia đình Nga được ở bên cho đến khi cô bình phục, anh hứa sẽ ra đi. Họ đồng ý.
Vậy là từ đó, ngày nào anh cũng đến với cô, lại nắm tay cô, lại khóc. Cảnh tượng khiến ngay cả cha mẹ Nga cũng cảm động, nhưng những thành kiến về địa vị đã hằn sâu trong suy nghĩ họ, chẳng dễ gì thay đổi.

Cô gái vẫn nằm đó,bất tỉnh, 1 tuần, 2 tuần trong sự lo lắng của mọi người. Rồi một hôm, bác sĩ thông báo cô có dấu hiệu hồi phục, đấy cũng là ngày Lâm thực hiện lời hứa của mình, anh phải ra đi.
Nga trở về với cuộc sống bình thường. Cô sớm tìm lại được những ký ức, những thói quen của cô. Chỉ có một điều : cô không còn nhớ bất kì một chi tiết nào về người yêu nữa. Lâm như một người chưa từng tồn tại trong cuộc sống của cô. Còn Lâm, anh đã không hề hay biết về điều đó.

Mỗi tối, anh không thể đến bên cô, mà chỉ biết lặng lẽ đứng ở phía xa, nhìn lên cửa sổ phòng cô, nơi cô vẫn hay ngồi online nghe nhạc. Anh buồn khi nghĩ rằng người yêu đã quên mất anh (Lâm không hay biết chuyện Nga mất trí nhớ về mình ). Nga bắt đầu đi làm. Cô gái trẻ xinh đẹp, dễ mến, biết bao nhiu kẻ sẵn sàng làm cây si ngay từ lần đầu gặp đầu tiên. Hôm xe cô bị hỏng, một chàng trai ga lăng cùng cơ quan đề nghị chở cô về. Và đấy cũng là ngày Lâm rời bỏ thành phố này.

Thời gian trôi qua, Nga gặp lại những người bạn đại học của mình. Họ hỏi cô về chuyện tình lãng mạn với Lâm, họ hỏi cô về Lâm. Nga như con nai vàng ngơ ngác, nghe bạn bè nhắc về một chuyện tình đẹp của ai đó, nhưng lại bảo là của mình. Lâm – một cái tên nghe hết sức bình thường , nhưng nghe bạn bè kể, giống như cái tên ấy chỉ thuộc về riêng cô . Họ cho cô xem những tấm ảnh mà họ chụp chung với hai người. Nga như một người mất phương hướng. Cô nhìn thấy mình luôn hạnh phúc khi đứng cạnh một người con trai mà cô chẳng thể nhớ là ai. Bạn bè cô bảo đấy là Lâm.Cô cố gắng lục lại trong kí ức của mình về tình yêu ấy, nhưng trống rỗng. Cô đặt tay lên ngực, cầm chiếc dây truyền 1 nủa trái tim còn khắc 2 chữ: ” hẹn ước ” mà chẳng biết là ai tặng.

Rồi như có một cái gì đó trở lại với cô, hình ảnh về một người con trai mờ nhạt, lúc xa, lúc gần đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô. Cô nhớ lại những ngày bất tỉnh trong bệnh viện, dường như có một ai đó luôn ở bên cô. Không hẳn đấy là cha mẹ. Cô cảm nhận được những cái xoa tay ấm áp, nhẹ nhàng, cô nghe thấy những tiếng khóc khe khẽ, rồi những giọt nước mắt nóng hổi rớt trên tay cô.Cô cảm nhận rất rõ sự yêu thương mà người ấy dành cho mình, nhưng lại chẳng thể nào nhớ nổi đấy là ai.
Cô nhớ kí ức vui vẻ bên một ai đó, người đã cho cô rất nhiều những kỹ niệm êm đềm, người đã bước vào cuộc đời cô, một phần không thể thiếu của cô nhưng người ấy giờ ở đâu. Cô nghe người bán nước trước cửa kể về một thanh niên vẫn âm thầm dõi lên căn phòng cô vào mỗi tối, và giờ thì không còn nữa. Cô khóc, tại sao người ấy không đến tìm cô, tại sao người ấy lại xa cô. Phải chăng cô đã làm gì có lỗi. Trong bóng đêm, cô đau đớn giữa những kí ức mơ hồ .Cô muốn đưa tay ra nắm bắt, nhưng không thể được. Dường như những kí ức ấy không còn thuộc về cô nữa . Cô hận mình không thể nhớ nổi được người mình yêu.Màn đêm, cô đau đớn gọi tên: Lâm ơi, Lâm là ai ?

Tình yêu và nổi nhớ
Dường như những kí ức ấy không còn thuộc về cô nữa . Cô hận mình không thể nhớ nổi được người mình yêu.
5 năm trôi qua, ngày họp mặt của những người bạn cùng khóa. Nga trở về trường cũ, vẫn trẻ trung, vẫn xinh đẹp, vẫn làm mê hồn biết bao chàng trai khác. Cô gặp lại bạn bè cũ. Một chàng trai tới gần cô, giống như một người bạn thân khác, người ấy hỏi thăm về sống, công việc của cô. Cô cảm nhận rất rõ được sự vui mừng của anh ta khi nghe cô kể về cuộc sống yên ả và những thành công trong công việc. Nhưng cô thấy đôi mắt anh ta để lộ rõ nổi buồn và thất vọng khi nhìn cô đưa tay gọi người yêu tới. Anh ta không nói gì nhiều về mình, mà chỉ nói về một cuộc tình 5 năm, một lời hẹn ước đã đeo đuổi theo anh suốt những năm tháng qua. Rồi anh ta bước đi.

Trong hội trường ồn ào, Nga nghe thấy tiếng của ai đó gọi lớn: – “Lâm IT, sao về sớm vậy” .
5 năm trôi qua, chưa có ngày nào Nga không tự hỏi:” Lâm ơi, Lâm là ai “. Bất giác có một cái gì đó, cô ngoảnh mặt lại. Người con trai mà nãy giờ trò chuyện với cô đang bước lên chiếc taxi màu bạc. Cô đuổi theo, nhưng không kịp nữa. Người giữ xe hỏi tên, rồi đưa cho cô chiếc dây chuyền có 1 nửa trái tim còn lại, kèm lời nhắn : ” Chúc em hạnh phúc ” Chiếc dây chuyền vẫn còn khắc rõ 2 chữ:” 5 năm
“Hẹn ước- 5 năm ” hai mảnh trái tim, có thể Nga sẽ chẳng bao giờ nhớ được về lời ước ấy, giống như những ký ức mờ nhạt về Lâm. Hoặc có thể cũng sẽ có 1 ngày cô sẽ nhớ ra tất cả mọi điều cùng với sự dằn vặt về bản thân.Nhưng chắc chắc, hai người sẽ chẳng bao giờ đến được với nhau nữa. Bởi vì 5 năm qua, Nga đã sống, một cuộc sống gần như không hề có Lâm. Còn Lâm, anh đã ra đi mãi mãi cùng với nỗi buồn vì người yêu đã quên anh, quên đi lời hẹn ước hôm nào . Chẳng ai có lỗi. Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng mà thôi...


╔════════      ღ♥ღღೋ     ════════╗
 góc tình yêu chúc mi người mt ngày vui vẻ nhé.
╚════════   ღ♥ღღೋ        ════════╝

Thứ Ba, 9 tháng 12, 2014

Bây giờ chúng ta là người yêu hả thầy ?

một tình yêu lãng mạn tuổi học trò

Chuyện tình yêu tuổi học trò, truyện tình yêu teen lãng mạn


Nó rớt Đại học, mọi người nghe tin ai nấy đều ngạc nhiên, và không ít lời bàn tán về chuyện tình yêu của nó. Ai cũng nghĩ đó là nguyên nhân khiến nó thất bại. Nó khóc, phần vì kết quả phần vì sợ làm tổn thương người mình yêu. Nó coi quá nhiều phim hàn nên giờ cũng suy nghĩ ủy mị như người ta mất rồi. Nó từ chối gặp thầy, không gặp thì nhớ mà gặp thì sợ nghe những điều không muốn nghe.

“Năm nay cuối cấp rồi nhỉ? Sao tao thấy mông lung quá mày ơi!” Nguyên than thở với nhỏ bạn thân
Chả là trường đã phát hồ sơ đăng kí dự thi ĐH mà nó đến giờ vẫn chưa biết thi trường gì. Tội nghiệp con bé, từ nhỏ đã mơ ước làm công an mà chỉ cao có mét rưỡi. Nó còn muốn làm cô giáo nhưng lại không biết phải thi khối gì, không phải nó quá tệ mà là quá xuất sắc. Môn nào cũng thuộc loại khá trong lớp, nó học đều tất cả vì nó nghĩ rằng nhiệm vụ là phải học tốt tất cả. Để giờ đây đầu óc nó là một mớ hỗn độn…
Tối hôm đó, nó đã đặt bút ghi hồ sơ, điều làm mọi người ngạc nhiên hơn cả đó là việc chọn ngành học :sư phạm văn. Là một phần tử của A1, lớp được coi như đỉnh của trường về khối A nó đã trở thành hiện tượng khiến mọi người quan tâm.
Nó nộp hồ sơ và bắt đầu đi học để ôn thi. Môn sử, địa thì trường nó có tổ chức dạy, còn
Môn văn thì mẹ nó quyết định kêu gia sư về nhà. Thành quả sau 1 ngày sàng lọc của mẹ, 1 chàng trai đã trúng tuyển. Theo lời mẹ thì cậu này là thủ khoa khối C của trường ĐH sư phạm Đà Nẵng, mẹ đã gặp mặt rất ổn.
Nó vui vì lời quảng cáo của mẹ và hồi hộp chờ ra mắt thầy giáo.
Sau 1 ngày đợi chờ thì nó đã thỏa ước mong, đồng hồ điểm 6h45 cùng với tiếng chuông cửa, nó hớn hở mở toanh cửa đón thầy.
_”chào em”. 1 giọng nói trầm ấm vang lên.
_”Dạ em chào thầy mời thầy vào nhà!”
Nó nghĩ thầm trong bụng “chao ôi, thầy gì mà đẹp trai thế này chắc học không nổi quá thầy ơi”
Nó đi pha nước, mẹ và thầy nói chuyện, nó đem tách trà nóng lên mời thầy và ngồi xuống bên mẹ
_Đây là Khởi Nguyên, con cô và cũng là học trò của con. Hai con cứ sắp xếp thời gian học cho hợp lí.
_Vâng! Thầy đáp.
Em có thể cho anh biết em rảnh buổi tối nào không, chúng ta sẽ học 3 buổi tối nhé, ban ngày anh phải đi học và làm công tác sinh viên trên trường nên thời gian sẽ bị động, anh nghĩ em cũng bận ban ngày đúng không?
Vâng! Vậy tối T3, T5, và chủ nhật được không thầy, các tối còn lại em bận.
Chủ nhật à! Thôi vậy cũng được. Chúng ta bắt đầu từ ngày mai nhé.
Thầy xin phép mẹ rồi ra về, nó hí hửng trong lòng, mẹ nó tuyệt quá
Tối hôm đó mẹ và nó nói chuyện rất nhiều, mẹ nói mẹ rất tin tưởng vào nó, và nó chưa bao giờ làm bà thất vọng. Có những bước đi đã thành đường mòn nhưng cũng có những ngã rẽ chưa ai đặt chân đến. Nhưng không phải vì thế mà chùn bước, mẹ tin vào nó, tin điều nó làm và tin cả những rủi ro sẽ xảy đến với trái tim nhỏ bé của con mình. Nó vui vì mẹ, yêu mẹ, nó sẽ làm được mà.
Dậy đi con trễ giờ rồi, ăn sáng rồi đi học, mẹ còn ra chợ bán nữa.
Nó mắt nhắm mắt mở bò khỏi giường. Bắt đầu ngày mới thôi
_Thế nào? Thầy mi ok chớ! .Con bạn thân hỏi giục.
Ok là ok thế nào, phải nói là quá đỉnh: đẹp chai, phong độ, có xe máy riêng nhá! Nó khoe thành tích một cách tự hào. Năm tiết học chóng qua. Trưa hôm nay có canh thơm cà, món nó khoái nhất, húp vội vài muỗng canh, nó xách balô đi học tiếp. Chiều chóng qua, tối cũng đến, nó đã chuẩn bị mọi thứ cho buổi học: vở mới nè, nước ép trái cây cho thầy nè…
Bính boong! Nó ù té ra mở cửa: Em chào thầy ạ. Nó nói tỉnh queo. Mời thầy vào.
Chúng ta bắt đầu buổi học nhé Nguyên nhưng trước hết chúng ta làm quen nào.
“Làm quen..Ừ nhỉ ngay cả tên thầy nó con chưa biết. Híc híc”
Anh là Trần Uy, đang học năm 3 đại học sư phạm đà nẵng.
Vâng, chào thầy Uy, em là Trần Nguyễn Khởi Nguyên, học 12A1 trường Thpt Lê Quý Đôn.
Chúng ta nhất trí cách xưng hô được không, không thể vừa thầy vừa anh được. Em muốn gọi anh là anh hay thầy
Thầy đi, học mà cứ anh em thấy hơi kì á thầy! nó lém lỉnh trả lời.
Buổi đầu tiên thầy nói về cấu trúc đề thi, khung điểm, những điều cần lưu ý khi làm văn. Nó thực sự choáng ngợp trước sự bao la của đống kiến thức mà nó sắp phải “làm chủ”. Chỉ huyên thuyên chừng ấy thôi cũng đủ để hết buổi học. Sau buổi học đầu tiên nó nhận ra 1 điều rằng con người này không dễ gần như nó nghĩ, rất vui tính nhưng vô cùng nghiêm nghị, rất đứng đắn nữa.
Thầy mi dạy ngon không?
Ừ, tốt nhưng chưa dạy, hì hì.Tối hôm qua ngồi tám thôi, tao còn xin số điện thoại nữa.
Từng ngày trôi qua mọi việc vẫn thế, đi học, facebook, ôn thi….
Thầy gia sư của nó là người chu đáo, thầy chỉ tận tình từng bài thơ bài văn, thầy còn làm hộ nó mấy bài thuyết trình, sáng tác hộ nó mấy bài thơ tỉnh tò cho nhỏ bạn thân.
Nó phải công nhận 1 điều, thầy quá đẹp trai và tốt bụng. Nếu thầy mà không có người yêu rồi thì nó sẽ tán cho tới nơi. Mỗi buổi tối chủ nhật học xong lúc nào thầy cũng ở laị chừng 15p để đàn guitar cho nó nghe, thầy đàn cực hay nhá, bài nào thầy cũng biết, đã có lần vô tình thầy kể nó nghe phi vụ tỏ tình bằng guitar của thầy, nó gặng hỏi thêm nhưng thầy chỉ dừng câu chuyện ở đấy. Cô gái ấy có phúc thật chẳng bù cho nó thầm yêu trộm nhớ cậu bạn trường bên đã 3 năm mà chẳng được gì ngoài 2 chữ bạn bè. Thôi đành gác chuyện yêu đương qua 1 bên mà lo thi cử... chuyện cả đời không thể làm hỏng trong 1 phút được -nó dặn lòng mình như vậy
Chà! Có người làm quen nó trên fb, nó cũng quen dần với mấy vụ làm quen kiểu này. Người này học lớp C2, hẹn nó đi uống cà phê. Thôi dù sao tối chủ nhật này thầy cũng cho nghỉ mình đi 1 chút cũng được. Anh chàng này cao ráo, mặt mày cũng tạm nhưng được cái có duyên, C2 đứa nào chả thế. Nó thầm nghĩ. Mà nó cũng đâu có tệ chỉ tội hơi lùn và ốm. Mặt mày thanh tú, miệng lúc nào cũng nhoen nhoẻn cười, lanh lợi và có khiếu hài hước. Thì ra nó cũng có giá thật đấy, nghe cậu bạn mới quen nói cũng có chàng bên C2 kết nó mà chẳng hiểu sao nhút nhát quá không dám bày tỏ nên rồi thôi. Nó bất giác nhớ tới cậu bạn trường bên, và nó cũng hiểu cảm giác ấy. Buồn và khó chịu lắm.
Ồ, ai trông như thầy thế nhở!! Nó dán mắt vào cái bàn khuất trong góc mặc kệ cho anh bạn mới huyên thuyên đủ điều. Đích thị là thầy rồi, còn cô gái ngồi bên với chiếc bánh kem hẳn là bạn gái thầy và hôm nay là sinh nhật cô ấy. Nó khoái chí với suy luận của mình, và tìm cách tiếp cận để coi mặt cô gái ấy. Nó vờ xin phép ra ngoài nghe điện thoại, lém chạy lại gần bàn thầy, nó khựng người, ngạc nhiên….chả phải đây là hoa khôi của trường Đh Quảng Nam sao, nó có add fb của người này rồi. Chị ấy đẹp, họ xứng đôi thật hèn gì thầy giấu nó về chuyện cô gái này kĩ ghê.
Có cáo gì đó chạy qua sống lưng, như điện giật vậy, nó đứng im hồi lâu và chợt nhận ra……mình đang buồn.
Sau buổi cà phê hôm ấy, nó lờ mờ nhận ra điều gì đấy, nhưng hễ cứ suy nghĩ tới là nó gạt phăng đi. Một sự chối bỏ cảm xúc……………
Thầy vẫn dạy, nó vẫn học nhưng không hiểu sao nó hay nhìn trộm thầy, hay lãng tránh ánh mắt ấy và lãng tránh cả những buổi đi dạo với thầy. Có lẽ do không chênh nhau về tuổi tác nên thầy đã coi nó như đứa em gái, đã quan tâm, chia sẻ, tâm sự và đi chơi cùng nó. Nhưng càng thân thiết thì nó càng thấy cái gì gì đó rở nên rõ ràng hơn. Nó hiểu nhưng lại nghĩ mình chẳng biết gì cả. ừ thì là say nắng đó nhóc à, nhóc đã say cơn nắng mang tên “thầy” vào đúng mùa bão thi cử rồi đấy. Nắng của thầy ấm áp, thấm dần vào tim nhóc, nắng của thầy không làm ấy đổ cái rẹt mà làm nhóc phải khốn đốn trong thời gian dài đấy.
Và cứ ngỡ sẽ dừng lại ở đó nếu không có ngày hôm ấy, ngày thầy của nó uống rượu như điên dại, ngày thầy gọi điện cho nó và chỉ để nhắc đến tên 1 người, ngày mà nó thấy tim mình se lại, đầu óc bần thần. Nó im lặng chắp vá từng từ trong cơn say của thầy, và đã biết….. Buồn và vui, muốn hay không muốn
… Cảm xúc là một điều hiển nhiên, hãy biết đón nhận điều hiển nhiên ấy, sau chối bỏ là những tổn thương, sau âm thầm là những đau khổ. Và chỉ có sau những nổ lực mới không nuối tiếc...

Bây giờ chúng ta là người yêu hả thầy
Giấc mơ đêm nay của nó có thêm 1 ai đó đứng ở phía xa kia…xa lắm chính nó nhìn cũng không rõ nhưng tim lại thấy hạnh phúc khi nhìn về phía ấy.
...Bối rối, chính nó cũng không hiểu bản thân mình nữa, chỉ là thầy thôi mà, 1 người anh trai thôi mà tại sao lại khó chịu như thế này. Lại thêm 1 lần nữa nó lờ mờ nhận ra cảm xúc trong mình, loại cảm xúc được ngụy trang rất kĩ. Nó gác máy mà cũng không biết tiếp tục nghe để làm gì trong khi thầy có biết là đang điện thoại cho nó đâu. Chán thật, sao mà tim thấy khó chịu thế này, tim đau lắm, đau như khi nó bị điểm 1 môn Toán vậy, à không! Đau hơn thế ấy chứ. Tối hôm sau thầy vẫn đi dạy, nó còn nhớ nguyên si cảm giác vui sướng khi thấy chiếc xe sirius của thầy dựng trước cổng, và rồi sau ấy là ngượng nghịu, lúng túng. Nhìn nó y hệt khuôn mặt của con lật đật vậy- đỏ ửng. Thầy ngồi ở ghế và khuôn mặt không hốc hác như nó nghĩ, cũng không tỏ vẻ gì của 1 người đang thất tình. Buổi học bắt đầu và kết thúc êm xuôi, nhưng bầu không khí có chút thay đổi, hơi nặng nề và yên ả. Không giống thường ngày chút nào, nó cũng chẵng buồn trêu chọc thầy mà thầy cũng chẵng thèm hỏi han gì nó. Sao thấy nhạt thếch thế nhỉ, ừ thì tâm trạng không tốt nhưng thầy cũng không thể lạnh lùng như vậy được. Nó hậm hực trong lòng không yên. Thầy về, nó chả thèm tiển, Sóng á, nghe chẳng biết bài này nói gì cả. Thơ gì mà khó hiểu thế mà chắc do thầy giảng dở thôi. Nói dở ấy thế mà cả đêm nó đọc đi đọc lại bài thơ rồi trầm ngâm suy nghĩ.
...
Sóng bắt đầu từ gió
Gió bắt đầu từ đâu
Em cũng không biết nữa
Khi nào ta yêu nhau……
Có 1 tin nhắn mới, là của thầy “ ngày mai e với a đi uống cf nha, a xin lỗi vì tối nay, mai 7h30 a đón. Chúc e ngủ ngon”

Anh à, đã nói là không gọi thế rồi mà, nhưng mà không hiểu sao trong cơn giận đầy mây đen của nó đã có chút nắng từ tin nhắn ấy. Nó nhoẻn miệng cười rồi cười bật ra thành tiếng. Nó vui lắm.
Mong sao ngày mai chóng đến nó nằm suy nghĩ 1 lúc rồi ngủ khi nào không hay. Giấc mơ đêm nay của nó có thêm 1 ai đó đứng ở phía xa kia…xa lắm chính nó nhìn cũng không rõ nhưng tim lại thấy hạnh phúc khi nhìn về phía ấy.

Hoaiiiiiiiiiiiiiii!!!!!!!Nó vươn vai đón ngày mới và chuẩn bị đi học, hôm nay là thứ 7, và tối nay nó sẽ “hẹn hò” với thầy, nó thấy vui vì ý nghĩ đó.
Nó từng được thầy chở đi mua sách, từng đi uống trà sữa, từng đi dạo hóng gió trên cầu sông Hàn…nhiều lắm nhưng lần này khác hẳn, lần này là thầy chủ động rủ nó, chắc thầy sẽ xin lỗi nó và rồi lại xoa đầu nó…và…
“Nguyên, lên bảng dò bài nào” Cô giáo dạy văn gọi làm hỏng cả một mớ tưởng tượng của nó.
Buổi học trôi qua 1 cách chậm chạp, sao lâu thế nhỉ, tiết 2…tiết 3…Hêy cuối cùng cũng xong. Còn buổi chiều nữa, chiều nay nó được nghĩ học tất cả do thầy cô bận họp thế là ở nhà nó trùm mền và vào facebook. Có 1 comment của…….Á..á…á có hoa mắt không, anh chàng mà nó trồng cây si lại ghe qua facebook của nó “cố gắng lên nhé”- 4 chữ ngắn gọn cho cái status dài hơn cầu Phú Mỹ than thở về khối C. Nó add face của chàng đã hơn 4 tháng mà giờ mới là lần đầu tiên cậu ta đáp trả tấm thịnh tình của nó. Nhưng sao nó không thấy vui gì cả, nó vẫn thấy thời gian sao cứ chậm chạp, tích tắc từng giây từng phút. Hình như khi mong ngóng điều gì thì nó sẽ đến lâu hơn thì phải. Thời khắc mong đợi đã đến, nó lục tung tủ quần áo, sửa soạn cả tiếng đồng hồ. Mất công làm vậy mà chẳng hiểu tại sao nó vẫn vui, đúng là tình yêu làm con người ta thay đổi đến lạ thường. Thầy tới sớm hơn 10p và đợi nó, lúc ra gặp thầy nó ngượng đến buồn cười, lớp phấn hồng dường như không che đậy được ngại ngùng của cô bé ấy. Thầy chỉ buột miệng khen “hôm nay trông em xinh quá” mà nó hí hửng như vừa nhận được quà vậy. Ngồi phía sau thầy, lần này nó nhìn thầy kĩ hơn hẳn những dạo trước cái nhìn lén lút càng làm nó thấy run hơn. Bờ vai này chắc sẽ tạo sự tin tưởng lắm đây bởi nó rộng và trông rắn chắc…Thầy phá vỡ suy nghĩ của nó bằng 1 lời đề nghị hấp dẫn “chúng ta đi ăn kem nhé, uống cafe em lại không ngủ được”. “ vâng!”
Khi bước vô quán, thầy đứng một hồi như lâu lắm về thăm nơi cũ vậy. Nó bắt gặp 1 ánh mắt buồn. Nó cố tình phá vỡ sự yên tĩnh bằng tiếng ho khục khặc và thản nhiên kéo ghế ngồi. Nó gọi 2 ly kem socola, thầy mỉm cười nhìn cách nó ăn, chắc ngộ lắm. Thầy mở đầu câu chuyện bằng một câu hỏi khá bất ngờ : “Em đã từng thích một ai đó chưa?” Nó ngập ngợ. Và thầy tiếp lời: “anh rất thích một người, người đó cũng thích anh, nhưng không chỉ có mình anh. Cô ấy nói không thể chọn lựa, và anh quyết định bỏ cuộc, anh đã chờ đợi 5 năm rồi”
_Vâng. Nó khẽ đáp
“Anh không phải muốn đem chuyện tình cảm riêng tư kể cho người khác anh chỉ muốn giải thích để em đừng nghĩ sai lệch về anh qua cuộc điện thoại hôm đó. Thực sự anh rất buồn cũng không hiểu vì sao lại điện thoại cho em. Chắc là do em ở phím tắt số 1” Thầy nói và nheo mắt với nó
Hai thầy trò còn huyên thuyên đủ điều, nó cũng kể cho thầy nghe về chàng trai nó để ý suốt 3 năm, thầy thì tâm sự về chuyện cuộc sống học tập, tình cảm…Chưa bao giờ nó thấy gần gũi như thế này, mọi khoảng cách như đẩy lùi vào khoảng không rất xa.
Thầy chở nó về, mỉm cười vẫy tay chào nó. Giống hệt trong phim Hàn Quốc vậy
Đêm hôm đó nó lại mất ngủ, nhưng không phải vì giận hờn, nó ngập chìm trong những mơ tưởng của 1 cô bé đang yêu. Nó là số 1 trong điện thoại của thầy, nó là người đầu tiên thầy tâm sự…Mọi thứ có vẻ thật suôn sẻ, cứ cái đà này không ít lâu nữa nó sẽ cưa đổ thầy thôi…
Thời gian dần qua đi, kì thi đại học sắp tới, nó vẫn miệt mài học tập với hi vọng đỗ vào cùng trường với thầy. Lúc đó nó sẽ là sinh viên, sẽ được yêu thầy mà không ai cấm.
Thầy của nó vẫn thế, luôn tận tình dạy bảo, khuyên răn, chia sẻ mọi thứ khi nó cần. Nhưng nó không hề để ý rằng dạo này thầy hay cười, hay nhắn tin với nó cả đêm, hay chiều chuộng mỗi khi nó giận dỗi, hay dẫn nó đi ăn kem, uống trà sữa… Cả hai dường như đang thay đổi, một trái tim mong manh đã biết rung động, biết biến tình yêu thành niềm tin, biết chấp nhận, giữ gìn và trân trọng tình yêu. Một con người từng bị tổn thương quá nhiều, che giấu quá nhiều đã dám mở cửa tâm hồn đón nhận 1 làn gió mới nhẹ nhàng cuốn đi những e ngại, những sợ sệt.
Tình yêu không có kinh nghiệm mà chỉ có bản năng, đâu phải khi đã tổn thương là sẽ khép mình mãi mãi.
Kì thi ĐH đã đến, những áp lực ngày một nhiều, nó thấy thèm những buổi chiều tà đạp xe với thầy chạy dọc heo bờ biển, thấy thèm tiếng guitar cùng giọng hát ấy,…Nhưng bây giờ điều cần thiết là phải thật tịnh tâm để thi tốt. Ngày mai thi, tối hôm nay nó nhận được một tin nhắn từ thầy “em làm những gì em biết và phải biết những gì mình đang làm nhé. Thi cho tốt để thầy còn được gặp em chứ. Đã 1 tuần rồi chưa gặp em đấy Nohssiw” Dù không hiểu vế sau nhưng nó vẫn rất vui, tối hôm đó nó ôm cái điện thoại cùng tin nhắn đi ngủ. Hình như nó ngủ rất say, một giấc ngủ ngon lành và bình yên….
Giờ phút quyết định đã đến, nó ngồi trong phòng thi hồi hộp chờ phát đề. Nó đã bắt gặp dạng toán này rồi, mừng thầm trong bụng nó cặm cụi làm một mạch, dò lại bài và đem nộp. Ngày hôm sau 2 môn hóa và lý nó làm cũng tạm, mà nó có quan trọng khối này lắm đâu chỉ là thi để làm quen với không khí thôi. Vừa thi xong nó từ Qui Nhơn trở về Đà Nẵng để thi khối C, nó muốn gặp thầy quá nhưng nó biết bây giờ thầy đang ở quê rồi.
Ngày thi khối C nó bị đau bụng, có lẽ do ăn uống bổ quá!! Hơi khó chịu nhưng cũng nhanh chóng bình tĩnh và làm bài thi, môn văn khá suôn sẻ bởi nó đã chuẩn bị khá kĩ lưỡng. Đến môn địa lý nó trúng tủ, mọi thứ dường như quá may mắn. Và rồi tới giờ thi Sử, nó suýt ngất đi vì đề thi, nội dung này gần vời đề thi năm ngoái nên nó không học, cả 2 Cương lĩnh chính trị đầu tiên và luận cương tháng 10/1930. Những câu sau nó làm cũng tàm tạm nhưng có lẽ do tâm lí nên ảnh hưởng ít nhiều.
Vậy là thi xong, 12 năm học đã xong. Nó chẳng thèm liếc qua cái đáp án.
Ngày hôm đó, nó về nhà ngủ 1 giấc mặc kệ những tin nhắn, những cuộc điện thoại hỏi thăm mà nó biết chắc trong số ấy có thầy. Đôi khi nó cũng cần những không gian riêng cho mình …
Sáng hôm sau nó đi chùa, đạp xe xuống biển, thả hồn mình vào những đợt sóng, chạy mãi trên bãi cát dài và rồi nằm ngả người nhìn lên bầu trời xanh vắt. Cuộc đời có nhiều thứ khiến nó phải nuối tiếc, nhưng tuyệt nhiên nó không hề muốn làm lại, nó đã tiếp nhiên liệu để đối đầu với kết quả. Thành công hay thất bại cũng chỉ là khái niệm thôi, nếu rớt đại học nó sẽ nổ lực ở 1 con đường khác
Thôi dù sao cũng qua rồi, bây giờ nó sẽ phải đối đầu với 1 khó khăn khác, những rắc rối của tuổi mới lớn.
Thầy cứ điện thoại hoài mà không được, chắc thầy lo lắm. Nó sực nhớ ra đã để điện thoại ly thân 2 ngày hôm nay. Chạy như bay về nhà, quả không sai vô số những cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, từ bạn bè có, anh chị có và cả thầy nữa. Nó bấm số điện thoại và chờ đợi: “ Em đây, thầy đã ra Đà Nẵng chưa? Em với thầy đi ăn ốc đêm đi.” “Ừ thầy sẽ qua đón”. “Không! Em sẽ qua chở thầy”
Nói là làm nó phi xe qua trọ thầy, mấy ông cùng trọ cứ trêu nó là con gái thầy. Ừ thì nó lùn nhưng nấm lùn vẫn dễ thương mà. Giận thật.
Chiếc xe của nó có vẻ quá bé so với thầy. Đi với nhau mà cả 2 chả nói được gì, nó thì đang tận hưởng cảm giác khoan khoái của người ngồi sau. Còn thầy thì không dám đá động gì tới việc thi cử, hành động “xa điện thoại” của nó trong 2 ngày đã tố cáo kết quả thảm hại của cô học trò này rồi.
Ngồi trong quán ốc, nó bắt gặp cậu bạn trường bên. Cậu ta mỉm cười chào xã giao và bên cạnh là một cô bạn xinh xắn. Nó cũng đáp trả nhưng không phải bằng nụ cười mà bằng 1 câu nói trống không: “ Chà! Bữa nay ai cũng có đôi có cặp hết rồi nhỉ”. Hình như nó đang bực bội, giống như đứa trẻ khi bị lấy mất đồ chơi, dù là đã cũ, không dùng đến nữa nhưng vẫn khóc và tiếc nuối. Nó vẫn còn trẻ con lắm.
Trời bất chợt đổ mưa, cơn mưa mùa hạ gọt rửa mọi bụi bẩn. Và mưa lại làm gợi lên tính mơ mộng bất chợt của nó, ngồi trong quán ốc, ngắm người mà mình yêu thương, nó thinh lặng hồi lâu và suy nghĩ. Nó chưa bao giờ nghĩ nhiều như lúc này, nó bắt đầu thấy mọi việc rắc rối. Nó nghĩ tới cảnh bị từ chối, nghĩ tới việc sẽ không còn thầy bên cạnh nữa. Nó lo sợ, nỗi lo sợ ập đến bất ngờ như chính cơn mưa kia. Trời cũng đã tạnh, mưa chỉ tầm 30p mà cũng đủ khả năng làm dịu đi cái oi bức ngày hè. Tự nhiên nó thấy thầy cũng lặng theo nó, thầy nhìn chăm chăm vào những vũng nước trên đường, nó biết, đó là “nhớ”. Nó biết mà. Mưa không gieo nỗi buồn, mưa chỉ làm người ta nhớ đến nỗi buồn của mình mà thôi. Rời khỏi quán, nó đề nghị đi dạo, nó đã sắp xếp kế hoạch đâu vào đó nhưng hình như cơn mưa đã lấy đi dũng khí mất rồi. Đi dạo quanh bờ biển, nó nghe mùi hơi đất bốc lên, nghe cả mùi khói từ một quán ăn ven đường, nó hít thật sâu như để lấy lại can đảm đã mất. Nó bỗng dưng bảo thầy dừng lại, dựng xe và ngồi ngắm biển.
Nó hỏi bâng quơ: “ không biết những thứ trọn vẹn có đẹp không, người ta thường chỉ trân trọng những điều dang dở phải không thầy”
“ Ừ, những thứ khi đã để mất đi người ta mới thấy nuối tiếc và sẽ luôn nghĩ về nó em à”
“ Và chị ấy cũng vậy phải không thầy, người đó ấy!”
“ Ừ, người đó cũng vậy. Và khi họ đã rời xa mới chợt nhận ra rằng mình rất yêu. Điều hối hận nhất có lẽ là đã để hạnh phúc tuột khỏi tầm tay ngay khi mình đang giữ nó. Có thể do tay không níu giữ được, nhưng biết đâu do người ấy muốn buông tay…”

Tình yêu luôn bắt đầu từ hai phía, nhưng chỉ cần kết thúc bởi 1 người
Nó buồn, chắc nó không thể thay thế được người ấy. Cảm giác bị tụt lại phía sau, 1 kẻ bại trận. Thật khó chịu.
Nó nói “chị ấy đẹp nhỉ”. Thầy “Ừ”, “ Chị ấy có vẻ dịu dàng”. “ Ừ”. “Chắc có nhiều người theo đuổi” “Ừ”. Chẵng lẽ thầy không hiểu nó đang hỏi 1 cách giận dỗi. Mà nhìn lại nó đi, có gì hơn người ta chứ, ít ra cũng phải bằng thì mới dám nghĩ tới việc theo đuổi thầy, đằng này. Nó giận mình hơn nữa, nó xịu mặt xuống tiu nghỉu.
“ Nhưng đâu phải vì thế mà cô ấy được quyền yêu nhiều người”. Thầy tiếp lời “ Dù người ta hoàn hảo đến đâu thì họ cũng chỉ yêu được 1 người thôi đúng không”

“ Em có hiểu gì về tình yêu không? Khi em yêu, người yêu em sẽ là người đẹp nhất, em có thể tìm ra hàng ngàn lí do để ghét 1 người nhưng có thể yêu say đắm 1 người mà không cần lí do”

“Thầy à, em muốn tỏ tình với một người nhưng không biết đó có phải là tình yêu không”

“ Không có 1 định nghĩa nào cho tình yêu, nhưng yêu khác thích ở chỗ: em luôn muốn để người mình thích thấy mình cười, nhưng đối với người em yêu, em sẽ không thể che giấu được nước mắt. Thích và yêu thực ra chỉ là một loại cảm xúc nhưng mức độ khác nhau. Tứ con mắt đến trái tim là một khoảng cách khá xa đó cô bé à”
“Mà người em để ý là ai, cậu học sinh đó à”
“ Đó là người em luôn nghĩ về mỗi tối, em có thể đọc đi đọc lại tin nhắn của họ, là người khiến em bật khóc vào nửa đêm nhưng sáng hôm sau lại mang đến cho em nụ cười. Từ một người em rất “cần” bây giờ là người em rất “muốn”.”
“Anh không biết nhưng anh đoán đó là tình yêu! Hay chúng ta nói sang chuyện khác”
“Tại sao? Em thấy đề tài này hay mà”
“Nhưng anh không thích nghe”
“Tại sao?”
“Vì anh không muốn thất bại một lần nữa…không muốn nuối tiếc 1 lần nữa…và vì anh…anh…”
“Em yêu thầy được không?” Nó tròn xoe mắt hỏi
“Tại sao không?”
“Vì em không phải là chị ấy”
“Nhóc à. Chính vì em không phải cô ấy, nên anh…yêu chính em.”
“Em có phải là người thay thế không?”
“Nếu chọn người thay thế anh đã không chọn em. Vì em chẳng có nét gì giống cô ấy cả.”
“Thầy nói I LOVE YOU đi”
“ Thầy không dùng hàng ngoại đâu con hì hì”
“Vậy thầy không nói chứ gì.”
“Yêu có nhất thiết phải nói ra không”
“Vậy bây giờ chúng ta là người yêu hả thầy”
“Ừ”
“Tại sao em cứ thấy lạ lẫm thế nào á”
“Lạ đúng không? Gọi bằng anh sẽ không thấy lạ nữa đâu”
“Gọi anh người đương thời ơi, em yêu anh, em yêu anh rất nhiều”. Nó hát và cười khúc khích. Nụ cười mà cách đây 4 tháng anh cho là trẻ con, giờ chính nụ cười ấy đã làm cho người ấy- người con gái anh yêu trở nên đẹp gấp vạn lần.
Tối hôm đó..
“E ko ngu duoc thay oi”
“sao nua day nhoc”
“tin nhan thay gui truoc khi thi ĐH la sao???”
“ bay gio tin nhan ay van con hieu luc day nohssiw, e lat nguoc dt lai di”

Nó lật ngược điện thoại và ngẩn tò te, một niềm vui len lỏi trong tâm hồn, nó thấy mình thật may mắn khi mà chỉ vài giờ trước đây thôi nó chẳng có gì cả còn bây giờ có cả thế giới.

Hình ảnh tình yêu đẹp

Dù em đi đến đâu, chỉ cần em hướng về phương anh thì anh sẽ không ngừng yêu em

Nó rớt Đại học, mọi người nghe tin ai nấy đều ngạc nhiên, và không ít lời bàn tán về chuyện tình yêu của nó. Ai cũng nghĩ đó là nguyên nhân khiến nó thất bại. Nó khóc, phần vì kết quả phần vì sợ làm tổn thương người mình yêu. Nó coi quá nhiều phim hàn nên giờ cũng suy nghĩ ủy mị như người ta mất rồi. Nó từ chối gặp thầy, không gặp thì nhớ mà gặp thì sợ nghe những điều không muốn nghe. Nó chỉ muốn chạy đến áp mặt vào ngực thầy, sẽ khóc thút thít để thầy dỗ dành. Nhưng chút lí trí đã can dự vào.
Thầy đến nhà, lễ phép thưa mẹ nó và "XIN " được cấp giấy phép qua lại với nó. Trời ơi, nó có nằm mơ không, là thầy đấy, thầy đang ngồi đó chỉ cách nó vài bước chân. Người nó yêu…….
Nó biết mẹ đồng ý, mẹ vẫn tuyệt vời như thế.
Tối hôm đó cặp gà khoai đi dạo với nhau. Thầy nắm tay nó, cảm giác lạ lắm, có một luồng điện nhẹ chạy qua người. Hình như ai yêu cũng bị giật điện thì phải, thời gian sao nhanh thế nhỉ, chưa nói gì mà đã 9h rồi. Một hồi lâu, thầy lên tiếng: “không biết do tình yêu chúng ta quá mong manh khiến em không thấy tin tưởng hay em quá yếu đuối mà lại muốn lẩn tránh như vậy. Anh đã dặn lòng phải đợi em nhắn tin trước. Cứ chờ chờ hoài và anh không thể chờ được nữa. Vì anh nhớ em nhóc à, anh không thể buồn thay em nhưng anh muốn anh sẽ là người cùng em đối mặt với điều đó. Nhóc biết không, điều làm anh thất vọng là nhóc không hề tin anh.”

“Em nhớ …anh” – tiếng anh thấy ngượng thật “Em nhớ không chịu được, muốn nhắn tin mà cứ cầm lòng lại, chỉ vì quá nhớ mà em biết em yêu..anh, và vì biết em yêu anh nên càng không muốn anh phải buồn. Anh nghe người ta nói không..”
“Người ta là ai, họ có sống thay em, có yêu anh thay em, có là cuộc đời của em không. Em phải học cách nhắm mắt và bịt tai khi cần thiết đi.”
“Vâng, và nếu em đi xa thầy có còn yêu em không”
“Là anh không phải thầy, dù em đi đến đâu, chỉ cần em hướng về phương anh thì anh sẽ không ngừng yêu em”
“Thật chứ??”
“Thật, rất thật, là lời hứa”

Yêu không phải là cùng nhìn nhau mà là cả hai cùng nhìn về 1 hướng. Khoảng cách xa nhất không phải là cách nhau hàng ngàn cây số, mà là khi ở bên nhau nhưng trái tim ở hai cực khác biệt
………………..
5 tháng sau….
“Mày làm xong bài luận chưa Nguyên?” “Rồi.” “Chăm chỉ nhỉ?” “Ừ, hì hì sinh viên rồi mà”. Là sinh viên rồi mà, là tân sinh viên ngành công tác xã hội của 1 trường đại học ở Tp Hồ Chí Minh.
“Em đang lam gi do”
“dang nhin mua, mua o day den bat chot lam anh a,”
“ anh cung dang nhin, nhung la nhin hinh em. Ngay mai se nang dung khong…”

Mong ngày về nắng ấm
Mong em về sau bão yêu thương…
Tối hôm đó nó ôm tin nhắn và ngủ, nó mơ thấy một ngày nắng... Thầy ơi chờ em nhé
… Hứa chỉ là một hình thức đặt cọc niềm tin, ta tin vào lời hứa là bởi ta tin người nói ra lời hứa ấy
….Có những kết thúc chẳng cần nói ra….

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Cậu là người con gái mình yêu

Truyện ngắn tình yêu, chuyện tình yêu cảm động

hình ảnh tình yêu lãng mạn
Mình xin lỗi khi cậu không phải là sự lựa chọn đầu tiên nhưng mình chắc chắn rằng cậu là người con gái duy nhất mình muốn đi cùng đến suốt cuộc đời.

Vy bước vào quán cà phê và chọn góc quán quen thuộc, cô gọi một cà phê sữa cho mình và một cà phê đen cho Hải, vẫn luôn là như vậy. Hải điện thoại nói là có chuyện cần cô giúp. Vy lơ đãng nhìn dòng người đang hối hả ngoài kia. Trong quán những bản nhạc của The Beatles vang lên nhẹ nhàng.

Ai cũng nói Vy là cô gái của mùa thu vì cô trầm lắng, sâu sắc và lãng mạn. Cô nhìn mọi thứ trong cuộc sống bằng đôi mắt đầy tình cảm. Người như cô không dễ gì bộc lộ cảm xúc. Mọi thứ chuyển biến chỉ diễn ra trong sâu thẳm tâm hồn cô. Với cô mọi mối quan hệ trong cuộc sống đều được trân trọng một cách tuyệt đối từ sự chân thành của trái tim.

Cô và Hải chơi với nhau khá lâu, từ khi còn ở trường phổ thông khi Hải còn là một cậu học trò lém lỉnh với gương mặt sáng, thông minh và đá bóng rất cừ. Mỗi chiều tan học cô và Hải cùng nhau đạp xe qua những hàng me đầy lá, cùng đi thả diều mỗi mùa hè. Tình cảm của Vy cứ lớn dần theo thời gian và khi thành thiếu nữ cô đã cảm nhận rõ ràng đó là tình yêu. Hải thì cứ mãi vô tư xem cô như bạn thân, có lần Hải nắm tay cô và nói:

- Chúng ta sẽ mãi là bạn thân như vầy đúng không? Không ai hiểu tớ như cậu đâu.

Thế là tình cảm của Vy cứ mãi ngủ yên trong tim. Cô không dám bộc lộ vì lo sợ mối dây liên kết duy nhất của cô và Hải “bạn thân” sẽ bị đứt gãy. Với cô mỗi ngày nhìn thấy Hải, nghe anh nói là quá đủ với cô.

Hải đến, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế:

- Cậu đợi mình lâu chưa? Cậu gọi cà phê cho mình rồi à?

- Ừ vẫn như mọi khi – Vy quan sát những giọt mồ hôi trên trán Hải – Có gì mà cần tớ thế?

- Uh, tớ muốn gặp cậu về chuyện của tớ và Mai – Hải bắt đầu chậm rãi.

Mai – cái tên ấy nghe như một lát dao cắt vào lồng ngực Vy. Hải gặp Mai vào ngày sinh nhật thứ hai mươi của Vy. Mai là bạn cùng lớp Đại Học của Vy, xinh đẹp và năng động. Sau ngày hôm ấy Hải và Mai thành một đôi. Và suốt thời gian họ quen nhau, Vy bất đắt dĩ thành cầu nối. Mai kể tường tận từng chi tiết buổi hẹn đầu, món quà Hải tặng, lần đầu nắm tay…. Mỗi lần như thế Vy mỉm cười nhưng rồi quay đi và khóc, nỗi đau ấy cứ như một vết xước trong tim nhưng không bao giờ lành, nó cứ âm ĩ rĩ máu từng ngày. Hai người họ không bao giờ biết vì Vy đóng vai một người bạn hoan hỉ vì hạnh phúc của bạn mình một cách hoàn hảo.

Vì sâu thẳm lòng mình Vy luôn muốn thấy Hải hạnh phúc, dù bên cạnh anh không phải là cô. Giờ đây vẫn vậy, Vy lại ngồi đây nghe tâm sự của Hải về Mai. Chắc hai người lại giận nhau và cần Vy làm cầu nối giản hòa.

- Cậu lại làm Mai giận nữa à? – My hỏi

- Tớ cũng không biết nữa, tớ không làm gì cả, nhưng Mai nói chia tay, lần này có lẽ nghiêm trọng lắm.

- Chia tay? – Vy nghe giọng mình hình như có chút vui sướng

- Ừ, Mai nói gì tớ cũng chẳng hiểu. Cô ấy nói là tớ không yêu cô ấy, rồi là tớ chẳng bao giờ hiểu được tình cảm của bản thân tớ.

- Hay cậu làm gì có lỗi với cô ấy, cậu không còn quan tâm chăm sóc cô ấy? Cậu cố sửa sai là được mà. – Vy trấn an Hải. Cô thầm nghỉ chắc lại như mọi lần Mai giận dỗi rồi lại thôi.

- Cậu giúp mình gặp Mai đi, chắc cô ấy sẽ kể cho cậu nghe là tại sao, giúp tớ nhé?- Hải năn nỉ.

- Được rồi, đến khổ với các cậu, lần nào cũng là tớ. – Vy ngán ngẩm.

Hải cười:

- Cảm ơn nhé bạn thân, mỗi khi như thế này chỉ có cậu là đáng tin cậy.

Vy cười buồn, ừ đáng tin cậy, tớ đóng vai một người bạn hoàn hảo quá mà.

Vy giữ đúng lời hứa với Hải, cô hẹn gặp Mai, cố tìm hiểu lý do và giúp Hải hàn gắn. Nhưng cô không báo giờ lường trước tình huống mọi tình cảm của cô bị bóc trần.

- Vy định đóng vai ấy đến khi nào – Mai bắt đầu khi Vy chưa kịp lên tiếng – Vy lại đến để giảng hòa cho bọn tớ à? Anh Hải không nhận ra nhưng tớ biết hết cả đấy, sao cậu phải cười trước mặt bọn tớ rồi quay mặt đi mà khóc. Cậu có biết lý do tớ chia tay là vì cậu không?

- Tại sao lại vì tớ, tớ luôn mong hai người tốt đẹp – Vy lại thấy tim mình nhói lên.

- Đúng, tớ là sự lựa chọn đầu tiên của anh ấy nhưng không ai biết tớ là người đến sau. Cậu và anh ấy hợp với nhau đấy – Mai cười buồn – một người thì không bao giờ nhận ra tình cảm của bản thân mình, một người thì không bao giờ dám thừa nhận tình cảm của mình. Cả hai cậu sao không sống thật với lòng mình nhỉ. Tớ yêu Hải nhưng tớ thấy mình xứng đáng được nhiều hơn thế.

Hạnh phúc của một người bạn
Hai người họ không bao giờ biết vì Vy đóng vai một người bạn hoan hỉ vì hạnh phúc của bạn mình một cách hoàn hảo.
Sau cuộc hẹn với Mai, Vy không liên lạc với Hải. Cô không biết phải đối mặt và giải thích với Hải thế nào, cô không hiểu hết những lời Mai nói nhưng cô có thể hiểu Mai ra đi vì cô ấy biết tình cảm của Vy. Mai nói đúng, Vy không dám sống thật với tình cảm của mình cũng như giờ giờ đây cô không dám đối mặt với Hải. Cô lo sợ mối quan hệ của cô và Hải rồi sẽ như Mai, cũng ra đi.

Hải ngồi lặng góc quán, liên tục đốt thuốc. Một tháng rồi anh không gặp cả Mai và Vy, anh không hiểu Mai đã nói những gì mà Vy không gặp anh, điện thoại cũng không nghe, anh đến tìm thì cô toàn đi vắng. Một tháng, anh suy nghĩ nhiều và dường như anh đã hiểu những gì Mai nói. Không gặp Mai anh cũng chẳng thấy gì là khó khăn hay nhung nhớ. Nhưng quả thật một tháng không gặp Vy anh thấy thật khó chịu.

Anh có biết bao chuyện cần kể cho Vy nghe, Anh vừa được thăng chức, anh vừa gặp lại cậu bạn từ thời phổ thông, anh vừa hoàn thành mô hình trò chơi Vy yêu thích…. Có biết bao là chuyện anh không biết nói với ai. Mỗi tối tan sở về anh muốn cùng ai đó tạt vào quán cà phê, nghe những giai điệu nhẹ nhàng của The Beathles hay ghé ngang công viên ngồi nhìn những dòng xe qua lại nhưng… Mai nói đúng anh chưa bao giờ nhận ra tình cảm thật của bản thân mình.

Anh cần Vy biết bao, bấy lâu nay cô ấy bên cạnh anh như hơi thở, nó trở thành một thói quen. Mai đối với anh như một sự say đắm nhưng Vy đối với anh như cuộc sống mỗi ngày. Đốt điếu thuốc cuối cùng, Hải quyết định, anh phải làm gì đó trước khi quá muộn.

Tối muộn, Vy miệt mài gõ những dòng chữ trên màn hình máy tính xanh lè. Cô đang cố hoàn thành chương cuối của bản dịch. Cô bị chậm tiến độ do không dễ tập trung khi hình ảnh Hải cứ trong đầu. Điện thoại báo có tin nhắn: “ Mình cần gặp cậu”. Vy không trả lời như hàng chục tin nhắn khác của Hải. Điện thoại lại có tin nhắn: “Mình chỉ cần gặp cậu năm phút, mình đang trước nhà cậu”. Cuối cùng Vy cũng phải đối mặt với Hải. Có lẽ đây là lần cuối cho cả hai. Có lẽ Vy sẽ phải thú nhận tình cảm của mình và giải thích cho Hải hiểu vì sao Mai ra đi. Vy thở dài khoác chiếc áo len.

Hình ảnh thân quen của Hải đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng le lói, hình ảnh hàng nghìn lần Vy mong nhớ. Tóc Hải dài hơn, ánh mắt có vẻ mệt mỏi.

Hải chậm rãi tiến về phía Vy, anh đưa cho cô bó hoa đồng tiền, loại hoa mà Hải biết cô rất thích.

- Có lẽ cần quá nhiều thời gian để mình nhận ra cậu quan trọng với mình như thế nào. Mình không biết bây giờ có quá muộn không khi nhận ra cậu là cuộc sống của mình. Mình xin lỗi khi cậu không phải là sự lựa chọn đầu tiên nhưng mình chắc chắn rằng cậu là người con gái duy nhất mình muốn đi cùng đến suốt cuộc đời.

Mắt Vy hình như có nước. Cô biết mình không cần nói gì nữa, cô tiến về phía anh, ôm chầm. Hình như có giọt nước mắt rơi xuống vai anh. My thầm thì:

- Đúng là đồ ngốc, cả hai ta đều là đồ ngốc.

Chiếc đèn đường lặng lẽ chiếu ánh sáng vàng nhạt in bóng hai người họ bên nhau.

Đừng đánh mất tình yêu thêm một lần nữa.

Đừng đánh mất tình yêu
Tôi đã dùng lời lẽ của một người chưa từng được yêu để giúp họ lạc quan hơn.

Công việc của tôi là một chuyên viên tư vấn tâm lý về cuộc sống, tình yêu và gia đình. Cái nghề tưởng chừng như phải tiếp xúc và trải nghiệm với mọi người nhiều lắm! Nhưng tôi thì ngược lại, sống nội tâm, luôn khép mình với thế giới bên ngoài. Có lẽ những tâm sự của các vị khách làm tôi thấy bất an với cuộc sống. Các bạn trẻ gọi điện thoại đến hầu hết đều tỏ ra chán nản và vô cùng bi quan. Nội dung thì muôn màu muôn vẻ, người thì cãi nhau với người yêu, rồi hỏi có nên chia tay hay không? Người thì thấy mất niềm tin vào cuộc sống. Người bị người yêu bỏ rơi, muốn tìm người để lắng nghe và tâm sự... Rất nhiều, và tôi đã dùng lời lẽ của một người chưa từng được yêu để giúp họ lạc quan hơn. Cảm thấy thật vui biết bao khi giúp họ quẳng đi bớt một phần gánh nặng cho cuộc sống. Tuyệt vời hơn nữa là có nhiều vị khách quen thuộc đã trở thành những người bạn của tôi. Những cú điện thoại từ 8- 12h đêm gọi tới dường như là một thói quen vậy! Nếu bỗng có một ngày không nhận được cuộc gọi từ ai, tôi lại cảm thấy thiếu thiếu một chút gì đó, giống như nấu thức ăn mà quên bỏ muối vào vậy!

Dạo gần đây, có một vị khách cứ đúng 8h tối lại gọi điện đến cho tôi. Đó là một người đàn ông 30 tuổi, là một kiến trúc sư. Anh tâm sự với tôi rằng công việc của anh thường phải đi lại rất nhiều, mà gia đình thì lại đang giục anh kết hôn. Anh nghĩ ở tuổi này mình cũng phải nên lập gia đình rồi. Nhưng có thể một tháng anh đi công tác sẽ chỉ về nhà được 2,3 lần. Liệu rằng có người con gái nào dám lấy anh, và liệu lấy anh rồi, người đó có thực sự cảm thấy hạnh phúc? Anh rất tôn trọng phụ nữ, anh sợ làm họ tổn thương, cô đơn và rơi nước mắt. Anh đã từng yêu 2 người, nhưng không ai có thể chấp nhận được công việc của anh. Tình yêu liệu có bền vững khi mà không có được thời gian dành cho nhau? Hôn nhân có thực sự hạnh phúc khi vợ chồng một tháng chỉ ở bên nhau đôi ba lần? Anh yêu họ, muốn đảm bảo hạnh phúc cho họ, nhưng công việc lại là niềm đam mê, là sự nghiệp của anh, làm sao anh có thể từ bỏ? Anh hỏi tôi rằng: "Nếu là Trang, Trang có chấp nhận lấy một người chồng như tôi không?"

Tôi chẳng biết phải trả lời thế nào cho hợp lý cả. Tôi 26 tuổi, cũng bị gia đình hối thúc lấy chồng sinh con. Nhưng từng này tuổi, tôi chưa có một mối tình vắt vai, hỏi lấy được ai cơ chứ? Người ta nói phụ nữ hãy lấy một tấm chồng tốt, sống lâu cùng nhau tình cảm rồi cũng phát sinh thôi, vì tình yêu rồi cũng dần dần cạn đi. Vợ chồng sống với nhau chỉ vì quan tâm dành cho nhau, với sự ràng buộc về quan hệ cha mẹ- con cái cùng tờ giấy đăng ký kết hôn. Tôi cũng đôi lần nghĩ vậy, liệu mình có nên chọn đại một trong những người mà tôi từng gặp mặt hay không? Kinh tế ổn định, qua cách nói chuyện và cử chỉ cũng có thể nhận thấy đó là những con người khá chín chắn. Điều bây giờ họ cần chỉ là một người vợ, hàng ngày nấu cơm rồi cùng ngồi ăn với nhau, quan tâm tới công việc, cuộc sống của đối phương... Vậy là đủ. Còn điều tôi cần lại là tình yêu. Dù sao tôi cũng là phụ nữ, phụ nữ thì đặt nặng vấn đề tình cảm lắm!

Thấy tôi im lặng, anh cười xòa:

- Chắc Trang không thể đồng ý, phải không?

- Hãy lấy người phụ nữ anh yêu và yêu anh thực sự. Cô ấy sẽ chấp nhận công việc của anh thôi! - Như phản xạ, tôi đột nhiên đáp lại.

Anh lại cười, lần này tiếng cười đó có vẻ thoải mái hơn. Anh khen tôi là người phụ nữ biết cảm thông cho người khác. Ai lấy được tôi chắc phải tu từ mấy kiếp trước. Tôi đáp lại lời khen của anh bằng câu nói cảm ơn. Thật ra, anh chàng này cũng biết nịnh phụ nữ. Chẳng biết khen một người đàn ông tam tuần là đáng yêu có lố quá hay không, nhưng tôi thấy anh cũng đáng yêu lắm!

Sau một tháng trò chuyện, anh hỏi dò tôi có thể dành một chút thời gian để cho anh một cái hẹn được không. Anh nói muốn gặp tôi, nếu có thể thì hãy cho anh mời tôi dùng bữa tối.Tôi suy nghĩ, đắn đo một hồi rồi cũng đồng ý. Chẳng hiểu sao, mỗi lần nói chuyện cùng vị khách này, tâm trạng tôi lạ lắm! Rất dễ bị rung động, không như những lần nói chuyện cùng người khác.

Chiều hôm đó, tôi kéo bà chị làm cùng đã có 1 chồng 2 con đến ngắm tôi trình diễn thời trang. Chị ấy ngán ngẩm nhìn đống quần áo trong tủ của tôi rồi thở dài:

- Gái chưa chồng sao ăn vận như bà già vậy? Nhìn già đau già đớn! Ai không nhìn lại tưởng cô đã ngoài 30 ấy!

Tôi nhíu mày nghía lại quần áo đang chất đống trong tủ của mình, nhìn đi nhìn lại cũng đâu đến nỗi già lắm đâu? Không lẽ tôi bị lão hóa gu thời trang?

- Vậy tối nay, em sẽ mặc gì hả chị?

- Haiz, đàn ông thích phụ nữ tươi trẻ, nhìn cô chẳng có sức hấp dẫn gì, đi cùng tôi!

Chị ấy khoác túi xách, kéo tôi đứng dậy rồi lôi xềnh xệch đi.

- Đi đâu thế chị?

- Trùng tu nhan sắc!- Chị nói rành mạch và dứt khoát.

Đầu tiên là chị chọn cho tôi một chiếc váy xòe họa tiết baroque, nhìn rất trẻ trung và thời trang. Tôi cứ đứng soi mình trong gương rồi tủm tỉm cười. So với hình ảnh lúc trước, bỗng thấy mình sao quá ư là lạc hậu.

Chị bạn tôi đưa tay lên cằm, đi quanh tôi một vòng ngắm nghía từ đầu đến cuối rồi gật gù ra vẻ tâm đắc:

- Đúng là chị chọn có khác, nhìn cô trẻ ra cả 2 chục tuổi

- Thế em còn 6 tuổi thôi à?- Tôi giãy nảy

- Ôi đùa thế thôi! Nhìn tổng thể thì có vẻ ổn ổn rồi đấy, nhưng mà cái đầu...không chấp nhận được cô em của tôi ạ!- Chị ấy lắc đầu ra vẻ chán nản lắm.

- Sao thế?- Tôi đưa tay lên vuốt từng sợi tóc rồi sọi lại trong gương- Đâu có vấn đề gì?

- Đúng là đồ bà già! Tóc gì mà xơ xác như đống rơm khô thế này? Màu tóc lại còn xỉn, mọc lởm chởm chẳng ra hàng lối gì cả!- Vừa nói chị vừa "túm" lấy những cọng tóc của tôi mà tặc lưỡi- Phải đi cắt lại thôi!

Tôi luyến tiếc nhìn những lọn tóc ngắn dài rơi xuống sàn nhà. Mái tóc này đã theo tôi suốt từ thời sinh viên, đến giờ đã là 8 năm rồi! Cũng không hiểu tại sao hôm nay chỉ vì đi gặp 1 vị "khách hàng" mà tôi lại nỡ nhẫn tâm "xuống tay" với nó. Kỳ cục thật!

Nhưng cũng may, kiểu tóc mới hợp với tôi. Từ một con quạ già nua xấu xí giờ thì nhìn tôi cũng khá là giống một con công rồi!

Giờ chỉ còn việc tới buổi hẹn thôi.

Tôi bắt taxi, tới nơi mà anh đã đặt. Không biết việc tôi tới sớm thế này có khiến anh ngượng ngùng không nữa! Nhưng thôi, dù gì cũng chỉ sớm khoảng 20 phút.

Tôi hồi hộp ngồi đợi anh, không biết đó là một người đàn ông có tướng mạo như thế nào. Giọng nói của anh ấm áp, lại rất hay cười... nói chung là cảm xúc lúc này của tôi khó hiểu lắm! Thật không biết nên miêu tả ra sao... cảm giác lúc này, thật giống cái cảm giác của 8 năm về trước.

Hồi còn là sinh viên năm nhất, tôi có tình cảm với một anh chàng học Kiến trúc, cỡ bằng tuổi anh. Nói chuyện với anh làm tôi thấy có chút nhớ nhung về chàng trai ấy. Cảm xúc không được mời tới đột nhiên cứ ùa về..

Tôi biết rằng mình bắt đầu biết yêu khi trái tim cứ rạo rực, đập loạn nhịp mỗi lần nhìn thấy anh. Nhưng tôi không biết phải thổ lộ với anh thế nào cả. Mà chắc gì anh đã biết tôi là ai, vậy sao có thể thích tôi được? Vậy là tôi chôn chặt mối tình đó vào trong tim, cố gắng không để một ai biết! Chỉ là tôi yêu đơn phương người đó, 8 năm nay, tôi cũng vẫn chưa để ý tới ai, vì không ai cho tôi được cảm giác bối rối và hồi hộp như anh. Anh đúng là rất đặc biệt. Hình như đến bây giờ, tôi vẫn còn thích anh thì phải. Nghĩ đến, tôi chợt cười một mình. Sao tôi lại có thể ôm ấp một bóng hình lâu đến thế?

hình ảnh tình yêu lãng mạn
Tôi biết rằng mình bắt đầu biết yêu khi trái tim cứ rạo rực, đập loạn nhịp mỗi lần nhìn thấy anh.
- Chào Trang, xin lỗi đã để em phải đợi, em tới lâu chưa?

Là giọng của anh ấy, ấm áp và hay hơn cả trong điện thoại. Theo quan tính tôi đứng dậy lịch sự đáp:

- Không sao, tôi cũng vừa...

Nhưng khi ngước đầu lên nhìn anh, tôi giật mình, ngạc nhiên vô cùng. Người đàn ông đang đứng trước mặt tôi chính là chàng sinh viên đã cướp đi trái tim tôi vào 8 năm trước.

Anh ấy vẫn lịch sự mỉm cười nhìn tôi, thấy tôi ngây ra nhìn mình, anh hỏi tiếp:

- Em vẫn còn nhớ tôi chứ?

Nhớ chứ! Tất nhiên là nhớ! Tôi làm sao có thể quên được mối tình đầu của tôi. Mặc dù chỉ là một mình tôi yêu, nhưng đó là người đầu tiên có thể khiến cho trái tim của tôi chao đảo.

Tôi lại cười, nụ cười lần này... hỗn độn thật nhiều cảm xúc.

Đã lâu lắm rồi tôi chưa có cảm giác nhớ nhung một ai đó, đôi lúc tự hỏi mình rồi cũng chẳng biết phải trả lời ra sao. Rồi bất chợt vào một ngày không hiểu vô tình hay cô ý, chúng ta lại gặp lại nhau. Tim tôi đập mạnh, nhìn vào ánh mắt nơi anh rồi lại tiếp tục đưa ra câu hỏi: Có khi nào mình là định mệnh của đời nhau?

- Là anh ư?

- Là anh! Em bất ngờ lắm phải không?

Tôi đoán việc anh là khách hàng quen thuộc một tháng nay của tôi không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Lẽ nào là do anh sắp đặt?

- Vâng... Quả thật là rất bất ngờ!

Tôi cứ dán mắt vào anh, lắp bắp trả lời.

Thực sự lúc này khi ngồi đối diện anh, tôi đang rất run, rất hồi hộp, rất bất ngờ, và cũng đang rất mất bình tĩnh. Cứ tưởng rằng trong suốt 8 năm qua tôi có thể quên đi được anh, không còn bị vương vấn bởi hình ảnh anh nữa. Vậy mà chỉ cần anh xuất hiện, chỉ cần nghe được giọng nói của anh là trái tim tôi lại thổn thức, nhớ lại cảm giác ngày đầu biết yêu. Bạn cứ thử như tôi, thầm thương trộm nhớ một người, rồi 8 năm sau, người ta xuất hiện trước mặt bạn như tôi lúc này. Một vài sự bất cẩn và lúng túng có lẽ không thể nào tránh được.

- Anh có thể tặng em một món quà được chứ?

Không đợi tôi trả lời, anh đưa một bó hoa trước mắt tôi. Đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, tôi cảm động vô cùng, mắt rơm rớm nước, rụt rè nhận lấy bó hồng đỏ rực từ tay anh. Một bó hoa rất đẹp, tôi nhìn những bông hoa rực rỡ đó một hồi rồi nhìn anh xúc động nói:

- Cảm ơn anh! Bó hoa rất đẹp! Em sẽ cố gắng chăm sóc nó!

Trong bữa tối, tôi cứ lén lút nhìn anh. Da anh rám nắng hơn xưa, nhưng nhìn phong độ và khỏe khoắn. Anh hỏi tôi về công việc, còn tôi thì trả lời. Một người hỏi, một người trả lời, thật giống như hỏi cung. Hình như tại tôi vẫn còn đang cảm thấy bất ngờ quá thì phải. Là một tư vấn viên, phong cách hiện giờ của tôi thật là thiếu chuyên nghiệp. Có lẽ khi đối diện với người mình yêu, con người ta không thể duy trì với một cái đầu lạnh được, chỉ có thể là một trái tim nóng mà thôi!

Sau đó chúng tôi đi dạo, anh luôn là người mở đầu những câu chuyện. Dường như lúc này anh đang là một tư vấn viên của tôi vậy.

Anh và tôi cùng ôn lại những kỉ niệm về thời sinh viên. Anh kể rằng trước kia anh có để ý tới một cô gái trường nhân văn. Anh thường tìm cơ hội để được gặp cô ấy nhưng rồi mỗi lần chạm mặt, anh lại bối rối, không biết phải làm quen thế nào. Anh cứ rụt rè, nhút nhát không chịu bày tỏ cho đến tận khi ra trường. Vậy là 8 năm sau, anh quyết tâm phải dũng cảm thổ lộ với cô ấy, người con gái mà anh thực sự yêu, rất yêu, đến nỗi 8 năm rồi mà anh vẫn không thể nào quên được.

- Em có biết cô gái đó là ai không?

Anh dừng bước, nắm chặt lấy bàn tay đang lạnh ngắt của tôi rồi khẽ trao một nụ hôn lên trán tôi, sau đó anh tự trả lời câu hỏi của mình:

- Là em đấy, cô gái của anh ạ!

Tôi rớt nước mắt, ôm thật chặt lấy anh. Thì ra anh cũng yêu tôi nhưng lại nhút nhát như tôi. Thật may là cuối cùng chúng tôi cũng đã gặp lại nhau, thật may là cuối cùng anh đã chịu nói ra...

Tôi nhớ một tháng trước, anh có hỏi tôi 1 câu rằng: "Nếu là Trang, Trang có chấp nhận lấy một người chồng như tôi không?". Hôm nay, vào chính giờ phút thăng hoa này, anh vẫn hỏi lại tôi câu hỏi đó. Nhưng tôi không còn suy nghĩ lâu như trước kia nữa, lần này tôi đã gật đầu trả lời rất nhanh, tôi không muốn chúng tôi phải xa nhau như 8 năm trước nữa. Có lẽ sẽ không được ở bên nhau thường xuyên, nhưng chúng tôi vẫn có thể liên lạc với nhau qua điện thoại. Tôi vẫn sẽ là một chuyên viên tư vấn của anh, còn anh, sẽ là nơi che chở tôi từ phía xa. Chúng tôi sẽ không để mất nhau thêm một lần nào nữa...!

Hình ảnh một tình yêu lãng mạn
Nhưng tôi không còn suy nghĩ lâu như trước kia nữa, lần này tôi đã gật đầu trả lời rất nhanh, tôi không muốn chúng tôi phải xa nhau như 8 năm trước nữa.
Tôi đã quyết định lấy một chàng kiến trúc sư, chấp nhận một tháng chỉ gặp chồng vài lần. Còn bạn? Nếu bạn yêu một chàng kiến trúc sư giống như tôi, bạn có dũng cảm để lấy người mà bạn yêu không?

Silenttear