Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu buồn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu buồn. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2015

Em đành chấp nhận chia tay mối tình đầu

Không biết đến bao giờ em mới có thể yêu thêm được người khác, nhưng em tự tin rằng mình có thể sống tốt khi không có anh vì anh thật sự không đáng để em phải buồn thêm nữa.
Em- một đứa con gái không hẳn là mạnh mẽ nhưng em đã từng tự tin rằng mình không phải là kẻ yếu đuối nhưng giờ thì sao? em đã khóc, khóc thật nhiều khi anh đã đối xử với em như vậy.
Em không cảm thấy xấu hổ khi mình bị anh bỏ rơi, em chỉ ái ngại với lòng mình rằng mình không mạnh mẽ được thôi. Nước mắt không thể ngăn nổi tình yêu đã rạn nứt ấy nhưng em tự hào vì mình đã thật lòng với em.

chia tay mối tình đầu

Chia tay có thể là sự kết thúc để rồi bắt đầu những điều mới mẻ và tốt đẹp hơn.

Có người nói với em rằng : “ Đừng nên hối tiếc vì một người đã bỏ rơi em, người ta không yêu em thì có chăng em chỉ mất đi một kẻ không đáng được em yêu, còn anh lại mất đi một người thật sự yêu thương anh mà thôi ”. Em đã tin vào những điều như thế để cố quên anh, nhưng em vẫn không làm được. Vẫn gặp, vẫn nhìn thấy nhau nhưng tình yêu thì không còn nữa.
Vậy là mình đã chính thức chia tay, hai người chúng ta giờ sẽ trên hai ngả đường khác nhau mà không bao giờ có điểm gặp.
Chia tay vào những ngày có mưa và hôm nay cũng vậy. Trời mưa rất to, còn em ngu ngốc ngồi trong căn phòng này nhớ về anh. Chia tay, em đã khóc, đã đau, nỗi đau câm lặng không nói thành lời, em cũng đã cười thật nhiều vì những tưởng rằng nụ cười ngốc nghếch không có lý do ấy sẽ lấn át nước mắt trong tim nhưng càng cười em lại càng thấy buồn và càng đau hơn.
Chắc tại vì em suy nghĩ nhiều quá thôi anh nhỉ ??? Vì chia tay có thể là sự kết thúc để rồi bắt đầu những điều mới mẻ và tốt đẹp hơn.
Em không giả dối khi chúc anh sống vui vẻ và học tập tốt, còn chúc anh hạnh phúc bên người con gái khác thì em nghĩ rằng mình không đủ cao thượng để rồi hằng ngày gặp anh nhưng anh lại vô tình và quan tâm tới người khác. Có thể là em đã ích kỉ rồi phải không anh?

Quãng thời gian yêu nhau ngắn ngủi, cũng không hẳn là dài sau cái ngày nói lời yêu, chúng mình cũng có thật nhiều kỷ niệm phải không anh ?. Vui, buồn và nhiều nước mắt. Những ngày đầu chia tay, em như chết lặng, và chìm trong men rượu. một thứ vô bổ mà mỗi lần uống xong là thấy chát đắng trong miệng.

Người ta nói “uống xong, khóc một trận là quên được” ấy thế mà trong lúc say xỉn em lại càng nhớ anh nhiều hơn. Uống và lại khóc, khóc vì tình yêu đầu xót xa và ngắn ngủi. em đã uống cho đến khi chỉ nhìn thấy rượu là đã đủ hãi rồi nhưng hình ảnh về anh không hề phai đi chút nào cả.

Hình ảnh buồn
Những ngày đầu chia tay, em như chết lặng, và chìm trong men rượu.
Không biết đến bao giờ em mới có thể yêu thêm được người khác, nhưng em tự tin rằng mình có thể sống tốt khi không có anh vì anh thật sự không đáng để em phải buồn thêm nữa. Anh của ngày xưa khác ngày nay quá nhiều. Anh ngày xưa sẽ tồn tại trong em mãi và sẽ còn theo em trong những giấc mơ và những thứ mà ngày nay em tạm gọi là “ký ức”.

Tạm biệt anh -tình yêu đầu của em. Chúc luôn vui vẻ và thành công trên con đường anh đã chọn. Hy vọng mỗi lúc gặp nhau không làm anh bối rối và thấy có lỗi với em vì em biết dù có cảm thấy có lỗi thì anh vẫn không lựa chọn khác và chúng ta vẫn không thể đi chung trên một con đường ....

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng

Truyện tình yêu cảm động, những câu chuyện tình yêu

Truyện tình yêu định mệnh cay đắng

Truyện tình yêu định mệnh cay đắng

Anh đã ra đi mãi mãi cùng với nỗi buồn vì người yêu đã quên anh, quên đi lời hẹn ước hôm nào . Chẳng ai có lỗi. Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng mà thôi...

Gần 1 tháng trôi qua , người ta đã quen với hình ảnh của một người con trai vẫn đứng lặng im dưới gốc cây vào mỗi tối, nhín về phía cửa sổ của căn biệt thự nhỏ bên đường.
Không ai biết chính xác là chuyện gì, họ chỉ biết rằng trong ngôi nhà đó có một cô gái mới trở về từ bệnh viện.Rồi đến một ngày, cũng vào một buổi tối như vậy, có một người con trai khác ân cần đưa cô về trên chiếc xe sang trọng của anh ta. Kể từ đó, không ai còn trông thấy người con trai đứng bên kia đường nữa.

Nga, cô con gái của một doanh nghiệp có tên tuổi. Lâm, một chàng trai tỉnh lẻ, sống hòa đồng với mọi người. Họ tìm thấy nhau trên một diễn đàn . Họ chia sẻ với nhau những câu chuyện vui, những mẫu chuyện tình đọc được , rồi tâm sự với nhau những chuyện vui buồn của họ.Tình bạn ấy đã duy trì suốt gần 2 năm.

Rồi đến một ngày, hai người cùng thi đậu vào một ngôi trường đại học.Tình bạn ấy là càng gắn bó hơn, và một mối tình trong sáng đã len lỏi vào trong cái tình bạn ấy suốt những năm tháng sinh viên.
Lâm không có điều kiện như những người con trai khác, để mỗi ngày lại tới đón người yêu trên những chiếc xe đắt tiền.Nga thì chẳng đòi hỏi gì hơn, vì niềm hạnh phúc lớn nhất của cô là mỗi cuối tuần lại được ngồi trên chiếc xe đạp mà người yêu chở, được lắng nghe tiếng sao diều cùng người ấy ở những công viên nhỏ trong thành phố, được xem những đoạn clip lãng mạn mà người ấy làm tặng cho riêng cô.

Nhưng rồi cuộc sống chẳng như những gì chúng ta mong. Gia đình Nga đã phản đối mối quan hệ giữa hai người.Họ không bao giờ chấp nhận chuyện đứa con gái duy nhất của mình đến với một người con trai nghèo, tương lai còn chưa rõ.
Ngày ra trường, hai người hẹn ước, và khắc lên hai mảnh trái tim bằng ngọc dòng chữ: ” hẹn ước 5 năm” . Anh sẽ tới một thành phố có điều kiện tốt hơn, nơi anh sẽ cố gắng để tạo lập sự nghiệp. 5 năm sau,ngày mà nhà trường tổ chức họp mặt cho những người cùng khóa, anh sẽ trở về và sẽ chính thức cầu hôn cô.

Hẹn gặp nhau lần cuối để rồi chia tay. Nhưng Nga đã không tới được,cô đã gặp tai nạn khi đang trên đường tới chỗ hẹn. Lâm đau lòng nhìn Nga bất tỉnh trên chiếc giường màu trắng của bệnh viện. Lâm khóc, anh hận mình tất cả. Gia đình Nga không muốn Lâm đến gần con gái họ. Nỗi đau giằng xé, Lâm không thể rới xa người yêu.Anh xin gia đình Nga được ở bên cho đến khi cô bình phục, anh hứa sẽ ra đi. Họ đồng ý.
Vậy là từ đó, ngày nào anh cũng đến với cô, lại nắm tay cô, lại khóc. Cảnh tượng khiến ngay cả cha mẹ Nga cũng cảm động, nhưng những thành kiến về địa vị đã hằn sâu trong suy nghĩ họ, chẳng dễ gì thay đổi.

Cô gái vẫn nằm đó,bất tỉnh, 1 tuần, 2 tuần trong sự lo lắng của mọi người. Rồi một hôm, bác sĩ thông báo cô có dấu hiệu hồi phục, đấy cũng là ngày Lâm thực hiện lời hứa của mình, anh phải ra đi.
Nga trở về với cuộc sống bình thường. Cô sớm tìm lại được những ký ức, những thói quen của cô. Chỉ có một điều : cô không còn nhớ bất kì một chi tiết nào về người yêu nữa. Lâm như một người chưa từng tồn tại trong cuộc sống của cô. Còn Lâm, anh đã không hề hay biết về điều đó.

Mỗi tối, anh không thể đến bên cô, mà chỉ biết lặng lẽ đứng ở phía xa, nhìn lên cửa sổ phòng cô, nơi cô vẫn hay ngồi online nghe nhạc. Anh buồn khi nghĩ rằng người yêu đã quên mất anh (Lâm không hay biết chuyện Nga mất trí nhớ về mình ). Nga bắt đầu đi làm. Cô gái trẻ xinh đẹp, dễ mến, biết bao nhiu kẻ sẵn sàng làm cây si ngay từ lần đầu gặp đầu tiên. Hôm xe cô bị hỏng, một chàng trai ga lăng cùng cơ quan đề nghị chở cô về. Và đấy cũng là ngày Lâm rời bỏ thành phố này.

Thời gian trôi qua, Nga gặp lại những người bạn đại học của mình. Họ hỏi cô về chuyện tình lãng mạn với Lâm, họ hỏi cô về Lâm. Nga như con nai vàng ngơ ngác, nghe bạn bè nhắc về một chuyện tình đẹp của ai đó, nhưng lại bảo là của mình. Lâm – một cái tên nghe hết sức bình thường , nhưng nghe bạn bè kể, giống như cái tên ấy chỉ thuộc về riêng cô . Họ cho cô xem những tấm ảnh mà họ chụp chung với hai người. Nga như một người mất phương hướng. Cô nhìn thấy mình luôn hạnh phúc khi đứng cạnh một người con trai mà cô chẳng thể nhớ là ai. Bạn bè cô bảo đấy là Lâm.Cô cố gắng lục lại trong kí ức của mình về tình yêu ấy, nhưng trống rỗng. Cô đặt tay lên ngực, cầm chiếc dây truyền 1 nủa trái tim còn khắc 2 chữ: ” hẹn ước ” mà chẳng biết là ai tặng.

Rồi như có một cái gì đó trở lại với cô, hình ảnh về một người con trai mờ nhạt, lúc xa, lúc gần đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô. Cô nhớ lại những ngày bất tỉnh trong bệnh viện, dường như có một ai đó luôn ở bên cô. Không hẳn đấy là cha mẹ. Cô cảm nhận được những cái xoa tay ấm áp, nhẹ nhàng, cô nghe thấy những tiếng khóc khe khẽ, rồi những giọt nước mắt nóng hổi rớt trên tay cô.Cô cảm nhận rất rõ sự yêu thương mà người ấy dành cho mình, nhưng lại chẳng thể nào nhớ nổi đấy là ai.
Cô nhớ kí ức vui vẻ bên một ai đó, người đã cho cô rất nhiều những kỹ niệm êm đềm, người đã bước vào cuộc đời cô, một phần không thể thiếu của cô nhưng người ấy giờ ở đâu. Cô nghe người bán nước trước cửa kể về một thanh niên vẫn âm thầm dõi lên căn phòng cô vào mỗi tối, và giờ thì không còn nữa. Cô khóc, tại sao người ấy không đến tìm cô, tại sao người ấy lại xa cô. Phải chăng cô đã làm gì có lỗi. Trong bóng đêm, cô đau đớn giữa những kí ức mơ hồ .Cô muốn đưa tay ra nắm bắt, nhưng không thể được. Dường như những kí ức ấy không còn thuộc về cô nữa . Cô hận mình không thể nhớ nổi được người mình yêu.Màn đêm, cô đau đớn gọi tên: Lâm ơi, Lâm là ai ?

Tình yêu và nổi nhớ
Dường như những kí ức ấy không còn thuộc về cô nữa . Cô hận mình không thể nhớ nổi được người mình yêu.
5 năm trôi qua, ngày họp mặt của những người bạn cùng khóa. Nga trở về trường cũ, vẫn trẻ trung, vẫn xinh đẹp, vẫn làm mê hồn biết bao chàng trai khác. Cô gặp lại bạn bè cũ. Một chàng trai tới gần cô, giống như một người bạn thân khác, người ấy hỏi thăm về sống, công việc của cô. Cô cảm nhận rất rõ được sự vui mừng của anh ta khi nghe cô kể về cuộc sống yên ả và những thành công trong công việc. Nhưng cô thấy đôi mắt anh ta để lộ rõ nổi buồn và thất vọng khi nhìn cô đưa tay gọi người yêu tới. Anh ta không nói gì nhiều về mình, mà chỉ nói về một cuộc tình 5 năm, một lời hẹn ước đã đeo đuổi theo anh suốt những năm tháng qua. Rồi anh ta bước đi.

Trong hội trường ồn ào, Nga nghe thấy tiếng của ai đó gọi lớn: – “Lâm IT, sao về sớm vậy” .
5 năm trôi qua, chưa có ngày nào Nga không tự hỏi:” Lâm ơi, Lâm là ai “. Bất giác có một cái gì đó, cô ngoảnh mặt lại. Người con trai mà nãy giờ trò chuyện với cô đang bước lên chiếc taxi màu bạc. Cô đuổi theo, nhưng không kịp nữa. Người giữ xe hỏi tên, rồi đưa cho cô chiếc dây chuyền có 1 nửa trái tim còn lại, kèm lời nhắn : ” Chúc em hạnh phúc ” Chiếc dây chuyền vẫn còn khắc rõ 2 chữ:” 5 năm
“Hẹn ước- 5 năm ” hai mảnh trái tim, có thể Nga sẽ chẳng bao giờ nhớ được về lời ước ấy, giống như những ký ức mờ nhạt về Lâm. Hoặc có thể cũng sẽ có 1 ngày cô sẽ nhớ ra tất cả mọi điều cùng với sự dằn vặt về bản thân.Nhưng chắc chắc, hai người sẽ chẳng bao giờ đến được với nhau nữa. Bởi vì 5 năm qua, Nga đã sống, một cuộc sống gần như không hề có Lâm. Còn Lâm, anh đã ra đi mãi mãi cùng với nỗi buồn vì người yêu đã quên anh, quên đi lời hẹn ước hôm nào . Chẳng ai có lỗi. Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng mà thôi...


╔════════      ღ♥ღღೋ     ════════╗
 góc tình yêu chúc mi người mt ngày vui vẻ nhé.
╚════════   ღ♥ღღೋ        ════════╝

Thứ Sáu, 21 tháng 11, 2014

Vì anh đã không còn là anh

Hãy quên một tình yêu buồn
Em sẻ cố quên đi một tình yêu buồn

Trời trở lạnh. Em thiếp đi lúc nào không hay, trên tay vẫn cầm điện thoại với dòng tin nhắn chưa kịp gửi: “Mình gặp nhau được không?”...
Có người từng bảo với em rằng tình yêu bản chất là một tập hợp của mọi loại cảm xúc, mà đã là cảm xúc thì nó luôn luôn phức tạp. Hai chữ “phức tạp” đó em chưa bao giờ hiểu hết, cho đến lúc mình không còn thuộc về nhau nữa…

Ngày chia tay, khoảng cách giữa hai đứa lớn đến mức có thể ôm trọn cả một khoảng trời đầy nắng. Chân em nhỏ bé, bước thế nào cũng chẳng đến anh. Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh, để như người ta thường nói “mắt không thấy, tim không đau”. Em chặn facebook, xóa số điện thoại, tránh né cả con đường đi ngang nhà anh. Để rồi sau đó em đều đặn vào facebook anh bằng một tài khoản khác, vẫn bấm hàng số quen thuộc mỗi đêm về, vẫn viện cớ đi lại rất nhiều lần con đường cũ mong một lúc nào đó có thể nhìn thấy anh.

Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh
Em đã tự nhủ lòng sẽ quay lưng đi thật nhanh, để như người ta thường nói
 “mắt không thấy, tim không đau”
Ngày anh nói vạn lời tàn nhẫn, em cứ nghĩ rằng nỗi đau em mang đã quá lớn, quá sức chịu đựng, nghĩ rằng tình yêu nơi em không còn đủ nuôi dưỡng để vết thương này lành da. Để rồi em vẫn không yên khi anh bị thương, vẫn chạnh lòng khi anh viết một dòng buồn bã.
Buồn cười quá anh nhỉ? Đây là tình yêu mà mọi người thường nói đó sao? Tình yêu mà cả bản thân cũng không hiểu nổi mình đang làm gì. Tình yêu mà chúng ta vẫn luôn hành động một cách phi lý và đau đớn đó sao?
Em đã từng hơn một lần muốn gặp anh đến tha thiết. Khi nước mắt rơi nghiêng hằng đêm, bản thân quá mệt mỏi với những khó khăn. Khi em gần như gục ngã và cần hơn một lời an ủi. Khi em cần một bờ vai để khóc cho thỏa thích, một cái nắm tay thật chặt để em mạnh mẽ đối mặt với bão tố ngoài kia. Khi mà nỗi đau đến một mức nào đó có cả mùi, cả vị, đắng chát và hanh hao!
Và rồi điều cuối cùng em làm đó là… không làm gì cả!
Em chẳng gọi để giữ một cuộc hẹn, em chẳng tìm để hi vọng một yêu thương… Anh biết vì sao không?
Vì tình yêu ở giây phút này chẳng còn giống với tình cảm ngày trước. Nếu ngày xưa muốn là em có thể chạy đến bên anh nũng nịu thì bây giờ để nhìn thấy anh với em cũng là một điều xa xỉ.
Vì khoảng cách ở hai ta chẳng còn là một khoảng trời nữa mà là bầu trời của anh chẳng hề có em. Gặp nhau rồi thì đã sao? Hai ta chẳng khác hai người lạ là mấy. À không, còn là hai người lạ từng làm tổn thương nhau nữa.
Và vì anh đã không còn là anh. Anh của ngày xưa… yêu em!
Nếu ngồi cạnh nhau mà nụ cười còn phải ngượng nghịu, nếu nhìn thấy nhau mà tim đau mắt ướt, nếu cách nhau một bước chân mà tưởng chừng là cả một đại dương, vậy ta gặp nhau để làm gì?
Gặp nhau thêm một lần, tình yêu vẫn không thể hồi sinh, cảm xúc vẫn không thể trở lại
Gặp nhau thêm một lần, anh vẫn phải về với hạnh phúc hiện tại, em vẫn phải gồng gành tiếp ngày mai.

một tình yêu buồn
Nếu ngày xưa muốn là em có thể chạy đến bên anh nũng nịu thì bây giờ
để nhìn thấy anh với em cũng là một điều xa xỉ.
Gặp nhau thêm một lần, như uống một liều giảm đau cấp tốc, mãn nguyện tạm thời, đau đớn dài hơn…
Trời vẫn lạnh, em tự mặc thêm áo ấm, nghe một bài nhạc vui, xóa tin nhắn.


╔════════      ღ♥ღღೋ     ════════╗
 góc tình yêu chúc mi người mt ngày vui vẻ nhé...

╚════════   ღ♥ღღೋ        ════════╝

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Một mối tình khắc cốt ghi tâm


hình ảnh mối tình đầu
chắc anh không thương tôi như tôi nghĩ.
Lại một thời gian dài nữa tôi sống trong tiếc nuối nhớ lại mơ ước của mình ngày xưa.Tôi đã hoàn thành nguyện vọng rồi, Đã có được một mối tình khắc cốt ghi tâm.

  ♥ `.¸(¯`.•´¯)¸.•´ ♥
    º ♥ `.¸.•´ ♥ º



  Một thời gian dài tôi rất thích đọc tiểu thuyết.Thói quen đó rất ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi,ban đầu chỉ là đọc cho vui giết đi thời gian rảnh rỗi,nhưng càng về sau lại càng bị lôi cuốn vào thể loại này.Từ đó,tôi trở thành một con nhỏ mộng mơ,rất hay ngước nhìn lên bầu trời rồi tưởng tượng ra mọi thứ.Còn nhớ một lần đọc tiểu thuyết “Sẽ có thiên thần thay anh yêu em” tôi đã ước rằng: mình sẽ gặp được một tình yêu đau khổ như thế,khắc cốt ghi tâm như thế,thì dù kết quả ra sao cũng được.

  Không lâu sau,khi vào một nhà sách ở trung tâm.Tôi gặp một người con trai rất giống trong tiểu thuyết,mắt anh ta màu nâu sữa,rèm mi đen nhánh,sóng mũi cao tạo nên một đường nét rất hoàn mỹ nhưng anh ta không lạnh lùng mà rất dể thương. Tôi làm quen anh trước bằng một câu nói rất ngố tàu “Anh gì ơi! Cho em làm quen nhé!”.Lúc ấy là lúc anh đang say sưa chọn sách,khi nghe tôi hỏi thì nhìn đằng sau đến đằng trước rồi nhìn tôi ngập ngừng “Em….hỏi anh sao?”.Không nhịn nổi tôi bật cười thành tiếng,chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau trong lần đầu quen biết ấy,anh vô cùng cởi mở,lại rất hay cười.Thật trùng hợp anh ta cũng cùng chung sỡ thích với tôi là đọc tiểu thuyết,nhưng lại khác ở chổ tôi đọc tiểu thuyết lãng mạn,còn anh đọc tiểu thuyết giàu tính nhân văn và nhân đạo.

  Tôi cũng là người chủ động xin số điện thoại của anh, anh hơi ngại rồi cũng cho tôi. Không hiểu sao lúc đó tôi lại can đảm như vậy, không có một nét gì là e then,ngập ngừng. Nhờ vậy mà anh đặt cho tôi cái biệt danh “Cô nàng nam tính”. Chúng tôi quen biết nhau hai năm,hai năm là thời gian không dài nhưng là quá lâu khi tôi cho sự chuẩn bị một mối tình. Tôi rất thích anh,tôi biết rằng anh cũng thích tôi vì bất cứ dịp lễ nào kể cả 14-2 anh cũng bên tôi nốt. Nhưng lại không có ai nói ra,tôi thì thấy mình đã quá chủ động rồi nên muốn giữ lại một chút gì đó thật con gái.Còn anh là phái mạnh những chuyện này vốn không hề quá đáng. Mặc dù tôi cố gắn tạo cơ hội,tạo hoàn cảnh lãng mạn cho anh,kết quả vẫn như vậy không hề thay đổi.

  Khi tôi nhận được bằng tốt nghiệp đại học loại giỏi,mọi người trong gia đình rất vui.Mẹ còn hăng hái xin hẳn cho tôi một chổ làm ở công ty chú tôi tận Canada, tôi đem chuyện kể cho anh nghe, anh tỏ ra rất vui và khuyên tôi nên ra nước ngoài thay đổi không khí. Đến mức này thì tôi không thể nào chịu nổi, muốn bật khóc nhưng lại sợ anh khinh. Tôi nghi ngờ rất nhiều về tình cảm của anh…….chắc anh không thương tôi như tôi nghĩ.

mối tình đầu buồn
Tôi nghi ngờ rất nhiều về tình cảm của anh…….chắc anh không thương tôi như tôi nghĩ.

  Chuyến bay ngày ấy đã cất cánh hai năm.

  Tôi rời khỏi anh cũng hai năm rồi,mọi liên lạc hình như đều bị anh cố tình cắt đứt. Vốn dĩ tôi không nên bám riết lấy anh,khiến anh thấy phiền cũng không chừng. Theo năm tháng,tôi hình như cũng quên dần khuôn mặt anh ra sao? Chỉ nhớ rằng mỗi khi anh cười lại vô cùng rạng rở. Sau hai năm ra đi, tôi quay về quê nhà và chuyển hẳn công việc về đây. Em gái tôi cũng sắp lấy chồng,một anh chàng vô cùng tốt,có một công việc ở nhà xuất bản. Nhắc đến đây tôi lại nhớ về sở thích đọc tiểu thuyết của mình, hình như đã rất lâu tôi không còn đọc tiểu thuyết. Cứ đem chúng ra hiện thực mà so sánh thì rất đau lòng,không có anh chàng nào như “Doãn Đường Diệu” cả, và tôi cũng không là “Tiểu Mễ”.

  Buồi chiều,vào một ngày bình thường,sau khi hoàn thành một số công việc quan trọng tôi tạt qua nhà sách ở trung tâm. Định bụng sẽ tìm một cuốn sách thật hay về cuộc sống nhưng không phải là tiểu thuyết. Hai năm trôi qua,nhà sách cũng rất nhiều thay đổi.Rất nhiều tiểu thuyết mới ra đời,phải chi tôi còn là một cô bé ngây thơ thì hay biết mấy,sẽ chọn cho mình một đống tiểu thuyết và thắp đèn đọc suốt đêm.

 Khi đang chọn lựa,tôi nhìn thấy một cuốn tiểu thuyết có tựa đề rất ấn tượng nằm trên kệ cao nhất.Cuốn sách tên “ Anh gì ơi ! cho em làm quen nhé!”, tôi cảm thấy câu nói rất quen thuộc.Lấy cuốn sách xuống,tôi xem tên tác giả “Huỳnh Tấn Duy” tôi suýt đánh rơi cuốn tiểu thuyết, đó chẳng phải là tên anh sao? Tôi lại lật từng trang sách,dòng thứ nhất của trang đầu tiên “Đề tặng em “cô nàng nam tính”.

nhật ký mối tình đầu buồn
Tôi đã hoàn thành nguyện vọng rồi, Đã có được một mối tình khắc cốt ghi tâm.
Dù thời gian đã đi qua rất lâu,căn phòng xưa của anh hình như mọi thứ đều đã bạc màu.Bức ảnh hai đứa chụp chung nằm chỏng chơ ở đầu giường không ai lau chùi.Trên kệ sách của anh năm nào vẫn rất nhiều tiểu thuyết nhưng cũng đều đã cũ. Mọi thứ vẫn không thay đổi, tôi rất bất ngờ khi nghe mẹ kể về anh.Thực ra,công việc của tôi ở Canada là do anh nhờ mẹ sắp xếp.Mẹ nói lúc đó gương mặt anh rất đau khổ, cầu xin mẹ hãy đưa tôi đi vì anh sắp không còn trên cõi đời này nữa.Mẹ rất thương tôi,lại không muốn tôi đau khổ nên đã đồng ý.Ngày tôi đi cũng là ngày anh bắt đầu ca phẩu thuật…..nhưng thất bại. Cuốn tiểu thuyết đó cũng là do anh gửi đi xuất bản nhưng chưa kịp nhìn nó ra đời anh đã ra đi…..

 Lại một thời gian dài nữa tôi sống trong tiếc nuối nhớ lại mơ ước của mình ngày xưa.Tôi đã hoàn thành nguyện vọng rồi, Đã có được một mối tình khắc cốt ghi tâm.

Thứ Hai, 6 tháng 10, 2014

Bao Năm Qua Em Cứ Ngỡ...

hình ảnh cô gái buồn
Em vẫn lén lút nghĩ tới anh
Buồn cười lắm không, khi em tự cho mình cái quyền ảo tưởng rằng, chỉ cần nhìn thấy em, biết em cần, em đơn độc, là anh sẻ tha thứ, bỏ qua tất cả, mong chờ cùng em làm lại từ đầu...


     ♥  ` . ¸ ( ¯ ` . • ' ) ¸ . • '♥
                ♥ º  ` . ¸ . • '♥ º


Phân vân mãi,cuối cùng em đành hỏi thẳng nhỏ bạn thân rằng,anh có hay tin em về nhà chưa mà sao chẳng thấy ghé thăm? Bạn ngập ngừng thú nhận có báo anh rồi,nhưng không nghe anh nói năng gì. Trước mắt bạn,em tảng lờ,coi như chuyện nhỏ nhặt để bạn đừng nhận ra lòng em đang nặng trĩu nỗi bẻ bàng...

  Em dẫn con về quê đã hơn ba tháng,âm thầm không dám gặp gở ai,cũng chẳng muốn kể lể chuyện của mình. Nếu ngày ấy vui sướng với cái đám cưới rình rang bao nhiêu,thì bây giờ,em khép mình lại với mặc cảm thua thiệt, mắc lừa.Tất cả đã trở thành lỡ làng...Cuộc hôn nhân chóng vánh với người đàn ông tưởng giàu sang lịch lãm ấy đã không như em mơ tưởng.

  Nhớ ngày xưa ,anh vẫn bảo em quyết đoán,nhưng nóng vội. Đã giận dỗi là nằng nặc đòi “nghĩ chơi”, đã thay lòng là một hai buông bỏ. Có lẽ vì cái tính đó mà em một hai cương quyết đòi chia tay anh, mối tình từ thưở học trò,đã vội vàng kết hôn với người khác. Sự mới mẻ, những thứ đẹp đẻ bên ngoài đã làm em choáng ngợp đến mức không kịp suy xét. Để khi nhận ra đó chỉ là ảo tưởng, người ta coi tuổi trẻ của em là môt món hàng, rẽ rúng lắm, thì em cũng đành nhanh chóng cắt đứt tủi nhục của mình.

hình ảnh cô gái buồn
Em hụt hẩng bởi biết mình đã toan tính sai đường...
  Con cá mất đi là con cá to, thật sao? Chính em cũng không biết nữa.Những ngày sống ở thành phố,mỗi khi bị chồng đối đãi tệ bạc,nặng nhẹ coi thường,em vẫn lén lút nghĩ tới anh,chàng trai “nhà quê” luôn nâng niu chiều chuộng mình.Em đã so sánh trong tiếc nuối.Thật ra niềm vui sướng bên chồng qua nhanh đến không ngờ,em hụt hẩng bởi biết mình đã toan tính sai đường...Khi em hiểu ra tình yêu vốn không có chỗ cho những cân nhắc thiệt hơn thì đã muộn.

  5 năm,em chưa từng một lần dám hỏi thăm về anh,chỉ nghe phong thanh rằng,cuối cùng anh đã lập gia đình,một cô gái nào đấy mới xuất hiện sau nầy.Nghe chừng là anh khá hạnh phúc,lại thàng công trong công việc. Em băn khoăn với ý nghĩ, một người vốn nặng lòng như anh, có thể quên em nhanh vậy sao? Rồi lại tự an ủi mình, chẳng qua, anh chỉ lắp chổ trống, vì người ta ai cũng yên bề gia thất. Vậy mà...

  Cuối cùng thì ta cũng gặp lại nhau, thị trấn bé lắm cho những dịp tình cờ. Em nhìn vào mắt anh,cố tìm xem những yêu thương xưa kia còn nhiều ít,nhưng sao chẳng thấy. Trước mặt em, anh vẫn dịu dàng nắm bàn tay vợ, đứa trẻ giống anh như tạc đang bình yên trong lòng bố. Anh hạnh phúc quá, dường như người đàn ông trước mắt em chưa từng tồn tại nỗi đau bị phụ bạc. Buồn cười lắm không, khi em tự cho mình cái quyền ảo tưởng rằng, chỉ cần nhìn thấy em, biết em cần, em đơn độc, là anh sẻ tha thứ, bỏ qua tất cả, mong chờ cùng em làm lại từ đầu...

  Hóa ra, kỷ niệm nào cũng có thể vùi quên, và người lặng lẽ đứng lại bên đường chính là em. Em giấu nỗi ngậm ngùi chua xót vào lòng. Còn mặt mũi nào mà mong nắm níu tranh giành. Vợ anh dường như cũng đã từng nghe kể về em, nhân vật chính trong mối tình sâu đậm của anh, nên tỏ ra có chút ngượng ngập. Nhưng anh đã làm em thất vọng khi lịch sự đến xa lạ với em. Em chợt hiểu lí do bao lâu nay anh không ghé qua nhà, chắc tại anh không muốn người ta buồn phiền. Anh trân trọng hiện tại của mình bằng cách thờ ơ với quá khứ...

hình ảnh nổi nhớ
Chỉ còn lại riêng em đối diện với cảm giác xót xa
  Em ngồi lặng lẽ ở ghế đá trước sân nhà, nơi ngày xưa anh thường đến chơi, mình đã bao lần trò chuyện. Nước mắt tức tưởi lúc ấy mới thi nhau rơi xuống. Em lấy tư cách gì để hờn trách ? Mọi thứ với anh, có lẽ đã vĩnh viển lùi xa, chỉ còn lại riêng em đối diện với cảm giác xót xa và nỗi chông chênh.


Lưu Ly

Thứ Tư, 24 tháng 9, 2014

EM ĐỒNG Ý LY HÔN

hình ảnh tình yêu buồn
Tôi vẫn yêu chồng như ngày xưa
Tôi luôn là người phụ nữ yếu đuối. Tôi dùng mọi cách để cứu vãn hôn nhân. Nấu những món ăn chồng thích, mua những CD chồng thích, dọn dẹp nhà gọn như chồng thích, vì chồng làm tất cả những gì tôi cho là hạnh phúc.

Tôi chưa bao giờ đòi hỏi chồng, tôi sợ chồng nghĩ tôi lắm chuyện. Nhưng giờ tôi đã hiểu, tình cảm lâu dài không so được với tình yêu sét đánh.

Lần đầu tiên nhìn thấy chồng và cô ấy là trên bức ảnh post trên mạng âm nhạc, lần đầu gặp mặt cô ấy là khi hai người rời cổng khách sạn, lần đầu được nghe chồng nhắc về cô ấy là tối kỷ niệm ba năm ngày cưới... đó quả thật là một cô gái đẹp.


Tôi xem trộm những mail chồng viết cho cô ấy, mỗi dòng ngọt ngào cảm động ấy tôi đều tự lừa mình rằng đó là viết về tôi, cho tôi. Làm sao chồng có thể yêu ai sâu nặng như thế khi chồng chưa hề nói đến việc ly hôn với tôi. Tôi sợ nói, vì sợ rằng nếu nói sẽ ly hôn thật, vĩnh viễn mất người chồng tôi yêu.

EM ĐỒNG Ý LY HÔN
Tôi yêu chồng nên tôi tha thứ cho cô ấy.

Chồng ạ, tôi thật sự yêu chồng, chỉ những khi chồng ngủ rồi tôi mới từ từ khóc. Cảm ơn chồng đã bên tôi từng đấy năm, yêu tôi như tôi yêu chồng. Ít nhất chồng chưa nói đến ly hôn, chồng còn quay về nhà, chồng còn ăn cơm tôi nấu, còn cười. Thế là tôi thấy đã đủ. Tôi yêu chồng nên tôi tha thứ cho cô ấy.

Cho đến tối qua chồng nói:

Anh có một anh bạn, anh ấy cưới vợ sáu năm rồi. Vợ tốt lắm, anh ấy cũng yêu vợ, nhưng cách đây bốn năm, anh ấy quen một cô, cũng rất tốt, cũng yêu anh ấy. Cho nên anh ấy yêu cả vợ cả bồ. Cô gái cũng là người hiểu biết nên không bao giờ đòi anh bạn anh cưới hay đòi anh ấy bỏ vợ. Vợ anh ấy cũng không bao giờ tìm cách ly hôn. Nhưng bây giờ cô gái kia có bầu rồi, nên đòi cưới. Cô ấy đã yêu bốn năm, những gì tốt đẹp nhất trong đời cô ấy, thì đã đều trao đi cả rồi.

Chồng hỏi tôi: Em bảo anh ấy nên làm thế nào đây?

Tôi không nói gì. Tôi biết đó là chuyện của chồng tôi. Đấy là sự lựa chọn của chồng tôi.

Buổi tối sau khi chồng ngủ, tôi ngồi ngắm khuôn mặt chồng, dáng vẻ chồng ngủ. Tôi hôn thận trọng trong nước mắt vì biết là những cái hôn cuối cùng.

Tôi đi đây. Tôi biết đó là kết thúc tốt nhất. Tôi đã dọn nhà sạch bong, cơm ở trong nồi, thức ăn nên hâm nóng trước khi ăn, đó là bữa cơm cuối cùng tôi nấu cho chồng. Ít uống rượu thôi vì bệnh dạ dày nhé, tôi đã đặt mua một năm sữa bò, họ sẽ đến đưa hàng ngày, nhớ hâm nóng trước khi uống.

Tôi không mang cái gì ra khỏi nhà cả. Tôi chỉ mang món quà ngày xưa lần đầu tiên được chồng tặng, là con gấu len, tôi đã quen ôm nó. Nó sẽ ở bên tôi.

Tôi nói tạm biệt với căn nhà đã ở từng ấy năm, tôi nói tạm biệt với gia đình đã sống từng ấy năm, và tôi nói với chồng sau từng ấy năm: Chúc anh hạnh phúc!

hình ảnh tình yêu buồn

Tôi muốn dặn chồng rằng, hãy hạnh phúc, và đừng làm tổn thương người khác trong hạnh phúc của mình.
Tôi vẫn yêu chồng như ngày xưa. Chỉ có điều, từ sau khi ký giấy ly hôn và ra đi, tất cả sẽ bắt đầu không liên quan gì tới chồng nữa...