Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu cảm động. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn tình yêu cảm động. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 5 tháng 3, 2015

Phim Tình Cảm Lãng Mạn Nhất -Hồ ly Trắng

Phim Tình Cảm Lãng Mạn Nhất

Phim kiếm hiệp cổ trang cảm động nhất





Xem phim kiếm hiệp tình cảm hay nhất, cảm động nhất về tình yêu và sự hy sinh cao cả vì tình yêu.

Phim tình cảm tình yêu giữa người và hồ ly tinh. phim cảm động lòng người , phim cảm động rơi nước mắt vì sự hy sinh cao cả cho tình yêu của cô gái xinh đẹp. phim tình cảm hay nhất với những hình ảnh, diễn viên, phong cảnh đẹp lãng mạn nhất.

Thứ Hai, 15 tháng 12, 2014

Cảm Động Truyện 1000 Con Hạc Giấy

Truyện tình yêu cảm động, chuyện tình yêu

1000 con hạc giấy

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu.

Sự hiểu lầm có thể làm cho con người ta mất đi vĩnh viễn 1 thứ gì đó mà ta rất yêu quý, để rồi, khi nhận ra thì đã quá muộn...
Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Có một chàng trai đã gấp 1.000 con hạc giấy tặng người anh yêu. Mặc dù lúc đó anh chỉ là một nhân viên quèn trong công ty, tương lai chẳng có vẻ gì sáng lạn nhưng họ vẫn luôn rất hạnh phúc bên nhau.
Rồi cho đến một hôm người yêu của anh nói rằng nàng sẽ đi Paris, sẽ không bao giờ còn có dịp gặp lại anh nữa. Nàng rất lấy làm tiếc về điều này và an ủi chàng rằng rồi nỗi đau của chàng cũng sẽ trở thành dĩ vãng. Hãy để cho nó ngủ yên trong ký ức của mỗi người.

Chàng trai đồng ý nhưng trái tim tan nát. Anh lao vào làm việc quên cả ngày đêm, cuối cùng anh đã thành lập được công ty của riêng mình. Nó không chỉ giúp anh vươn đến những điều mà trước đây vì thiếu nó mà người yêu đã rời bỏ anh, nó còn giúp anh xua đuổi khỏi tâm trí mình một điều gì đó của những tháng ngày xưa cũ.

Một ngày mưa tầm tã, trong lúc lái xe, chàng trai tình cờ trông thấy một đôi vợ chồng già cùng che chung một chiếc ô đi trên hè phố. Chiếc ô không đủ sức che cho họ giữa trời mưa gió. Chàng trai nhận ngay ra đó là cha mẹ của cô gái ngày xưa. Tình cảm trước đây anh dành cho họ dường như sống lại. Anh chạy xe cạnh đôi vợ chồng già với mong muốn họ nhận ra anh. Anh muốn họ thấy rằng anh bây giờ không còn như xưa, rằng anh bây giờ đã có thể tự mình tạo dựng một công ty riêng, đã có thể ngồi trong một chiếc xe hơi sang trọng. Vâng, chính anh, chính người mà trước đây con gái họ chối từ đã làm được điều đó.

Đôi vợ chồng già cứ lầm lũi bước chậm rãi về phía nghĩa trang. Vội vàng, anh bước ra khỏi xe và đuổi theo họ. Và anh đã gặp lại người yêu xưa của mình, vẫn với nụ cười dịu dàng, đằm thắm nàng từng đem đến cho anh, đang dịu dàng nhìn anh từ bức chân dung trên bia mộ. Cạnh cô là món quà của anh, những con hạc giấy ngày nào.
Đến lúc này anh mới biết một sự thật: nàng đã không hề đi Paris. Nàng đã mắc phải căn bệnh ung thư và không thể qua khỏi. Nàng đã luôn tin rằng một ngày nào đó anh sẽ làm được nhiều việc, anh sẽ còn tiến rất xa trên bước đường công danh. Và nàng không muốn là vật cản bước chân anh đến tương lai của mình. Nàng mong ước cha mẹ sẽ đặt những con hạc giấy lên mộ nàng, để một ngày nào đó khi số phận đưa anh đến gặp nàng một lần nữa, anh có thể đem chúng về bầu bạn.

mãi mãi yêu
Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Chàng trai bật khóc.

Chúng ta cũng vậy, như chàng trai kia, cũng chỉ nhận ra giá trị lớn lao về sự có mặt của một người mà cuộc đời đã ban tặng cho cuộc sống của chúng ta khi một sáng mai thức giấc, người ấy đã không còn ở bên ta nữa. Có thể họ đã chẳng yêu bạn như cách mà bạn mong đợi ở họ nhưng điều này không có nghĩa rằng họ không dâng hiến tình yêu của họ cho bạn bằng tất cả những gì họ có.

Một khi bạn đã yêu, bạn sẽ mãi mãi yêu. Những gì trong tâm trí bạn có thể sẽ ra đi, nhưng những gì trong tim bạn thì mãi mãi ở lại.

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

Nhật ký tình yêu cảm động nhất

Hơn 2 năm không liên lạc, hôm nay biết tin anh trở về nước, tôi không biết lòng mình nên vui hay buồn nữa. Cảm giác của tôi lúc này bồi hồi khó tả vô cùng. Cầm điện thoại đi lại trong phòng không biết có nên gọi cho anh không? Cũng chẳng biết anh đã thay số điện thoại chưa nữa, đã bao lâu thế rồi cơ mà. Tôi cũng mơ hồ không rõ liệu khi tôi gọi tới ở đầu dây bên kia có câu hỏi đầy lạ lẫm "Ai đấy?" không đây? Đầu óc tôi đầy rẫy những hoang mang, bởi tôi sợ nhiều thứ...

Hình ảnh tình yêu và nỗi nhớ
Liệu hình bóng em có đủ sức níu kéo chút tình yêu ít ỏi trong trái tim của một người đàn ông ?
Gặp anh rồi liệu tôi có dám đứng trước mặt anh không? Sau những gì tôi đã làm, những gì anh đã chịu tổn thương vì tôi? Tôi quả thực không xứng... tôi lấy tư cách gì mà đòi gặp lại anh? Và anh có lý do gì phải vẫy tay chào hỏi khi nhìn thấy tôi cơ chứ? Giữa hai chúng tôi còn mối quan hệ gì nữa đâu? 1 lâu đài cát vun đắp bao lâu cuối cùng cũng chỉ mất chưa đầy 1 phút để những con sóng tạt đổ, và tình yêu... thì cũng giống như vậy...

Tôi mở chiếc đồng hồ mà tháng trước mình đã mua để tặng anh trong ngày hôm nay. Nhưng rồi tôi vẫn lại không đi, lý do thì nhiều vô kể. Thôi, coi như số mày không tốt, đành để mày ngủ một giấc dài trong chiếc hộp âm u này vậy. Rồi tôi cất nó vào trong ngăn kéo, trong lòng tự hỏi không biết đến khi nào nó mới lại được lôi ra...

Trước kia khi tình yêu của chúng tôi vẫn diễn ra một cách êm đềm và đẹp đẽ. Nhưng 1 người ở Việt Nam, 1 người lại ở tận Lon don. Tôi dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ bé có trái tim yếu đuối, sợ bị cô đơn, sợ sự xa cách. Một tình yêu không được vun đắp tình cảm thường xuyên liệu có được bền vững. Tôi bắt đầu nghi hoặc tình yêu của mình. Rằng liệu tôi có đợi anh được sau 3 năm không gặp? Rồi ở bên đó tận 3 năm, liệu hình bóng tôi có đủ sức níu kéo chút tình yêu ít ỏi trong trái tim của một người đàn ông ?

Không...Tôi không dám chắc... Tình yêu giữa chúng tôi liệu có đủ mãnh liệt để kéo dài 36 tháng? Nếu sau khoảng thời gian đó, chúng tôi chia tay... thì tôi sẽ như thế nào? Khi đó tôi 24 tuổi, liệu còn biết đến tình yêu là gì nữa không? E rằng lúc đó trái tim của tôi đã trở nên chai sạn rồi.

- Hôm nay em thi tốt chứ ? Có làm bài được không ?

- Cũng tạm- Tôi uể oải trả lời anh qua headphone

- Sao thế? Em làm không tốt à - Giọng anh trở nên lo lắng

- Chắc qua thôi anh ạ ! Em nhớ anh quá ! Còn bao lâu nữa hả anh ?

- 35 tháng nữa em yêu ạ ! Anh cũng nhớ em lắm!

- Anh nói dối, ở bên ấy mấy cô Tây chẳng như vedette ý chẳng nhẽ anh tệ đến mức không lọt được vào mắt xanh cô nào !

- haha, em đùa không thế? Có mà tại anh không màng gì tới mấy cô đó ấy. Có em là đủ, anh không đòi hỏi gì hơn nữa

- Anh chỉ giỏi nịnh, mà anh nói thử xem, anh yêu em chứ?

- Hỏi vớ vẩn

- Thì anh cứ trả lời đi

- Tất nhiên là có, thế mà cũng phải hỏi. Em thật là...

- Vậy anh hứa sẽ đợi em chứ? À không, ý em là anh sẽ chỉ yêu mình em bây giờ và mãi mãi chứ? Chúng mình sẽ kết hôn phải không?

- Đúng thế, em có cần anh nghĩ luôn tên con chúng mình không?

Thế rồi chúng tôi lại bàn bạc chuyện về tương lai. Bàn xem sẽ chụp ảnh cưới ở những đâu, tổ chức hôn lễ chỗ nào, đặt bao nhiêu bàn... Rồi sau khi lấy nhau chúng tôi sẽ phân chia công việc ra sao... nghĩ tới chuyện đó thôi là 2 đứa chúng tôi đã thấy phấn chấn lắm rồi. Những câu chuyện đó giúp chúng tôi thêm tin tưởng vào tình yêu và tương lai của cả 2 hơn. Tôi sẽ cố gắng duy trì tình yêu tốt đẹp ấy.Anh đẹp trai, điều kiện tốt, học vấn lại cao, tôi chẳng còn mơ ước gì cao sang hơn nữa. Anh yêu tôi và tôi yêu anh, trong bối cảnh và thời gian này thì như vậy là đủ. Hãy cứ yêu nhau như mai là ngày tận thế đi !!!

Nhưng tình yêu đâu cứ chỉ nói yêu nhau suông thôi là đủ? Tôi nhớ cái cảm giác hạnh phúc thời mới yêu, những cái nhìn âu yếm và những cái ôm thật chặt anh dành cho tôi. Khoảng thời gian ấy thật đẹp biết mấy, lãng mạn biết mấy. Tôi cất nó vào trong cuốn nhật ký để có thể tưởng nhớ lại mỗi lần nghĩ về anh. Khi đó tôi như một nàng công chúa đang đắm mình vào trong một rừng hồng thơ mộng.

Tạm gác lại chuyện của quá khứ, tôi gấp cuốn nhất ký của mình lại. Tôi nhớ anh biết mấy mà lại chẳng thể làm được gì. Dạo thời gian này anh bận ôn thi, có lẽ phải thức đêm làm bài tập rồi sáng ra lại vùi mình vào trong đống sách vở trên thư viện trường. Có lẽ tôi lúc này trong trái tim anh bé nhỏ như một hạt cát, còn trái tim tôi đang thực sự trống rỗng biết chừng nào...

Tôi là một đứa con gái vô tư và chẳng thể nào nhốt mình trong sự gò bò của cũi lồng tình yêu. Đến con chim bị nhốt lâu trong lồng còn muốn được giải thoát, được bay lên bầu trời cao rộng kia vậy thì lý do gì mà tôi lại không thể tự do khi không có anh bên cạnh? Tôi muốn được gặp gỡ người khác để lấp đầy đi nỗi cô đơn liệu có gì là sai trái? Suy cho cùng họ cũng vẫn chỉ là người thay thế, còn anh mới thực sự là người tôi yêu. Tôi ở bên họ nhưng trái tim tôi có anh, trái tim tôi yêu anh... có lẽ là được, có lẽ là không sao. Biết đâu ở nơi trời Tây xa xôi kia anh cũng đang làm như thế??

Tôi cuốn mình và trong những mối tình vụn vặt không tên. Tôi không cần biết họ có yêu tôi không, chỉ cần biết họ làm tôi vui và làm lấp đi khoảng trống trong tim mình.

Bẵng đi một thời gian dài tôi với anh không online chat chit với nhau nữa. Có lẽ giờ đây anh đang tất bật với những đống kiến thức đồ sộ của mình, còn tôi thì bận rộn với những cuộc vui không bến đỗ. Tôi gần như quên đi sự xuất hiện của anh trong cuộc đời mình. Tôi hết nhớ rồi lại trách anh tại sao lại rời bỏ tôi mà đi tới một nơi xa xôi như vậy. Sắp sinh nhật tôi rồi, liệu anh có còn nhớ không? Nhẫn đôi anh mua sinh nhật em năm trước, liệu vẫn còn trên tay anh?

Tôi tháo chiếc nhẫn anh trao thả vào ly rượu, nó sủi bọt...

Liệu tình yêu của tôi có khi nào tan luôn vào trong ly rượu đó không?

Vẫn biết rằng tình yêu thì không màng khoảng cách

Nhưng khoảng cách nào có thể giữ vững được tình yêu?

- - -

Sinh nhật tôi, vẫn như thường lệ anh ta dẫn tôi đi Bar, vẫn nốc rượu say khướt, vẫn nhảy nhót loạn xị cùng tiếng nhạc xập xình. Từ lúc nào mà tôi trở nên sa đọa đến thế này vậy? Lý do gì khiến tôi trở thành một con người khác như bây giờ ?? Phải rồi, là anh... Chính anh. Tôi loạng choạng chỉ tay vào anh ta nói

- Tại sao chứ? Yêu đương mà thế này à? Vì ai mà em lại biến ra thế này?

Tôi khóc, lần đầu tiên tôi khóc vì nhớ anh. Ngày này năm trước anh và tôi ở bên nhau,cùng thổi nến, cùng cắt bánh... trên những trang nhật ký chứa đầy những cung bậc cảm xúc ngọt ngào, vậy sao 365 ngày sau nó lại tồi tệ đến thế? Xa anh, tôi quên mất lý tưởng sống của mình. Xa anh, tôi dường như đánh mất hết đi mọi thứ...phải, tất cả mọi thứ.

- Em sao thế? Em say rồi, để anh đưa em về...

Rồi tay tôi quàng lên vai anh ta, bước những bước đi vụng về, chệnh choạng, con tim lạnh ngắt vì băng giá. Rốt cuộc, tôi vẫn không quên được anh. Rốt cuộc, tôi vẫn không thể ngừng yêu anh. Và rốt cuộc với tôi, anh vẫn là tất cả. Người đang dìu tôi đi đâu có chút ý nghĩa và vị trí gì trong trái tim tôi chứ? Chỉ là một kẻ thay thế không hơn. Tôi đúng là 1 con đàn bà lả lơi và mất dạy... Tôi cứ tự sỉ vả bản thân mình suốt quãng đường về nhà. Nếu ở bên kia anh biết tôi thế này có lẽ anh thất vọng lắm, liệu điều đó có khiến anh ngừng yêu tôi không?

Về tới cửa nhà, trước mặt tôi là gương mặt lạnh ngắt của anh cùng một bó hoa hồng đỏ thắm. Tôi giật mình tỉnh lại quên rằng trước đó mình đã từng mê man trong cơn say. Tôi lúng túng không biết phải giải thích với anh ra sao với cảnh tượng bây giờ. Anh lạnh lùng quay lưng còn tôi quay ra cố gắng cầu xin anh dừng lại...

- Anh nghe em giải thích đã...

Anh im lặng 1 hồi nhưng rồi lại bước đi - đó là 1 điều đáng sợ vô cùng. Tôi như một cơn gió mỏng manh đang cố gắng níu giữ một dám mây đang chứa đầy tức giận. Nhưng một chút hy vọng cũng không hề có. liệu hình bóng tôi có đủ sức níu kéo chút tình yêu ít ỏi trong trái tim của một người đàn ông ? - vào ngày sinh nhật tôi. Anh đi như chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời tôi vậy.

Hình ảnh tình yêu buồn cảm động
Tôi chưa từng biết rằng mình lại yêu anh nhiều đến thế.

Người ta nói hạnh phúc nhất là trong ngày sinh nhật của mình có người yêu mình bên cạnh, còn tôi lại là 1 kẻ đau khổ nhất trên đời.

Tôi liệu còn mặt mũi nào để nói chuyện với anh không? Anh đã ngồi máy bay nửa ngày chỉ muốn dành cho tôi 1 món quà sinh nhật bất ngờ. Còn tôi, buông lơi bên 1 người đàn ông khác trước mặt anh. Tôi như một con mèo ăn vụng bị chủ nhân bắt gặp để rồi không bao giờ dám ngước mặt lên đối diện với chủ nhân

Tôi 22 tuổi, vẫn đủ trẻ để đón chờ những cái sinh nhật của tuổi 23,24. Nhưng tôi lại không dám. Tôi sợ, sợ mỗi năm sinh nhật của mình sẽ lại nhớ tới lỗi lầm của cái tuổi 22. Tôi sợ khi phải nhớ lại những giọt nước mắt đau tận cùng từ trái tim mình trong màn đêm cô độc hôm ấy, sợ ánh mắt giận dữ và thất vọng của anh, sợ cả những bước chân dứt khoát của anh bước ra khỏi cuộc đời tôi nữa. Và tôi sợ ngay cả chính bản thân mình nữa. Tôi ghê rợn, tự thấy cắn rứt với những bước đi lầm lỡ của mình.

2 lần sinh nhật tiếp theo sau đó tôi chỉ ở nhà, xem ti vi xong rồi tắt đèn đi ngủ, không dám đi đâu. Có khi nào đau khổ quá tôi lại ngã vào vòng tay của 1 gã trai lạ nào đó và tưởng tượng đó là anh không? Tôi sợ bản thân mình sẽ không kiềm chế được nỗi nhớ nhung về anh. Vì thế tôi chỉ ngoan ngoãn cất mình trong 4 bức tường. Trên đầu giường tôi vẫn đẻ cuốn nhật ký, thay vì những cảm xúc nồng nàn về tình yêu tôi viết trước kia, giờ nó chỉ còn là những con số đếm ngày anh và tôi chính thức không còn là gì của nhau nữa.

789 ngày- đủ dài để tôi có thể quên đi 1 cuộc tình cũ, nhưng tôi lại không thể quên, chính xác hơn là tôi không dám quên. Bởi trước kia tôi không dám nghĩ rằng mình lại có thể yêu anh nhiều đến thế.

Hôm nay anh trở về nước, tôi lại nhốt mình ở nhà, không dám đi đâu. Có lẽ anh còn nhiều người đáng để gặp hơn tôi. Mà cũng có khi anh đã quên tôi rồi.

Đã lâu rồi tôi không về nhà thăm ông bà và bố mẹ rồi. Cả nhà tôi đều sống ở khu phố cổ tấp nập người qua lại, có muốn được về nhà cũng thật khó khăn, hơn nữa hôm nay lại là chủ nhật.

- Uiii!!!!!!!!!!!!

Tôi giật mình bóp phanh,chiếc xe hư đốn của tôi vừa va phải làm người ta bị ngã. Tôi vội vã xuống xe đỡ anh ta đứng dậy nhưng không ngờ, người tôi va phải lại là anh...Quả nhiên, trái đất hình tròn.

- Sao anh lại ở đây?- Không khỏi bất ngờ tôi thốt lên hỏi

- À... lâu lắm rồi mới về nên anh đi lòng vòng phố cổ tham quan thôi. Hình như cũng không có gì thay đổi mấy em nhỉ?

- Vâng, phố cổ mà!- Mắt tôi đỏ lên khi nhìn anh và nghe anh nói, anh có biết rằng tôi nhớ anh lắm không?

- Em sao thế?

- Không,em không sau đâu mà- Tôi lấy tay dụi mắt

- Lâu không đi nên anh cũng quên mất đường rồi, từ nãy tới giờ đều đi lòng vòng quanh khu này. Có lẽ lát nữa phải đi mua bản đồ cũng nên

- Em có thể đưa anh đi được mà!

- Thật không?

- Vâng!Em với anh! Sẽ cùng đi tham quan 36 phố phường

Tôi ngồi lên xe quay sang anh nháy mắt

- Anh mau lên đi, em sẽ giúp anh nhớ lại đường nước mình

Anh có vẻ ngượng ngùng nhưng rồi cũng ngồi lên xe. Tôi mỉm cười. Trước kia, chỉ anh lái xe đưa tôi đi lòng vòng Hà Nội, còn tôi ngồi sát phía sau, tay nhét vào túi áo anh bi ba bi bô. Còn giờ, tôi lái xe, anh ngồi phía sau, cách tôi một khoảng trống. Chúng tôi im lặng như khoảng trống trên yên xe. Đôi lúc anh hỏi tôi trả lời, còn tôi thì không dám hỏi, tôi nghĩ mình không đủ tư cách

- Em à- Giọng anh bỗng trầm lại

- Dạ- Tôi ngoan ngoãn trả lời

- Em còn viết nhật ký không?

- Thời đại này người ta dùng FB, còn em, vẫn lọ mọ làm bạn với bút giấy thôi. Cổ hủ lắm phải không?

- Thế à. May quá, anh có mua một quyển Nhật Ký tặng em, dễ thương lắm, chỉ sợ em không viết nữa thì món quà của anh xem như là vô duyên quá rồi!

Tôi phanh xe đột ngột quay lại hỏi anh:

- Anh mua quà cho em sao?

Anh gật đầu, nhéo má tôi cười

- Sao phải bất ngờ thế?

Cảm giác này sao mà thân quen, gần gũi thế... Tôi nhận món quà từ tay anh, nước mắt như chực rơi, miệng mấp máy nói lời cảm ơn liền bị anh mắng:

- Mới thế này mà đã xúc động phát khóc rồi, em đúng là trẻ con.

Tối hôm đó, khi trở về nhà, tôi vội vã mở cuốn Nhật ký mà anh tặng. Tôi bất ngờ khi nhìn thấy những hàng chữ nắn nót mà anh viết ở ngay trang đầu tiên:

Em yêu,

Anh xin lỗi, xin lỗi vì đã vô tâm với em như thế. Vô tâm với tình yêu mà em đã dành cho anh. Lẽ ra anh không nên ích kỷ, chỉ biết cho bản thân mình mà quên mất rằng lẽ ra anh cũng cần phải quan tâm tới em, tới tình yêu và tương lai của chúng mình nữa. Anh chỉ biết yêu em một cách vô tâm mà không thể làm được gì như những người đàn ông khác làm cho người mình yêu. Có lẽ em giận anh lắm, nhưng anh còn giận bản thân mình hơn rất nhiều. Giá như anh quan tâm em hơn chút nữa, hiểu cho em hơn chút nữa thì có lẽ tình yêu của chúng mình vẫn đẹp như lúc mới yêu em nhỉ? 

Anh bỏ đi, không phải vì thất vọng về em mà là thất vọng về chính bản thân mình. Ngay cả người mình yêu cũng không biết cách gìn giữ thì có thể làm được gì? Anh chẳng bao giờ thích những câu chuyện ướt át mà em viết cả. Nhưng sao ấy nhỉ, hôm nay anh lại bắt chước em, viết ra những suy nghĩ lộn xộn, lủn củn trong đầu mình. Có lẽ là bị lây 1 chút từ em rồi đấy! Hy vọng rằng đọc xong em sẽ không cười anh sến súa mà hãy nhận lời xin lỗi chân thành này của anh nhé! Số điện thoại của anh chưa đổi, đọc xong nhắn tin lại cho anh nhé! Anh đợi tin nhắn của em đấy! Yêu em J

Nhật ký tình yêu
Anh xin lỗi, xin lỗi vì đã vô tâm với em như thế. Vô tâm với tình yêu mà em đã dành cho anh.
Những giọt lệ rơi vô tình làm ướt đẫm trang giấy.Tôi lấy tay quệt đi 2 hàng nước mắt sợ nếu biết anh sẽ lại trách trái tim tôi ủy mị, yếu mềm. Tôi cầm điện thoại, bấm số của anh nhắn "Em cũng yêu anh, yêu anh nhiều lắm!"

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

TÌNH YÊU VÀ BAO THUỐC

không ngừng yêu em
Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toilet một lúc châm điếu thuốc rồi mới vào

Nghiện thuốc lá suốt nhiều năm, anh không tài nào bỏ được, chỉ còn cách trốn người yêu hút vụng trộm. Cô đành bỏ qua vờ như không biết người yêu vẫn lén lút " hôn môi " với nhưng chiếc đầu lọc thuốc lá.

Có lúc bực quá, cô cũng cằn nhằn:

- Hút thuốc lá có ngon không? – Cô nhúi mày hỏi.

- Không ngon lành gì cả, nhưng không thể không hút.

- Em và thuốc lá, anh chọn ai?

- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không ngừng yêu em.

Còn nhớ hồi mới quen nhau, anh hút thuốc nhiều kinh khủng. Cứ rảnh ngón tay ra là lại thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc thức đêm viết báo cáo thì càng khỏi nói, hút như đang tham gia cuộc thi hút thuốc lá nào đó. Cô thường ngạt thở, rát họng vì khói thuốc của người yêu.

Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toilet một lúc châm điếu thuốc rồi mới vào. Có lần bị bắt quả tang, khi ai cũng ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá trộn với mùi nước hoa và nước tiểu của toilet công cộng, họ khẻ nhăn mặt.

Lần ấy, cô giận người yêu ghê lắm, cãi nhau to, chiến tranh lạnh suốt mấy ngày.

Có một đêm tối đẹp trời, trăng sao lấp lánh, hai người bên nhau tận hưởng những giây phút lãng mạn của tình yêu, cô ngả vào lòng anh im lặng không nói gì.

Anh cúi đầu xuống hỏi:

- Sao bỗng dưng em im thế?

- Lúc nãy anh vừa hút thuốc lá à?

- Anh...à ừ... – Anh ấp úng.

Cô lập tức đẩy anh ra, đứng lánh sang một bên.

- Có một điếu thuốc thôi mà... anh không nói dối em! – Anh khổ sở cầu hòa.

- Sao anh không thể vì em mà bỏ thuốc lá đi? – Cô giận dỗi, và xen lẫn cả thất vọng.

- Em hãy cho anh môt thời gian nữa được không?

- Em chỉ muốn tốt cho anh thôi, anh có biết không hả?

Kỷ niệm ba năm yêu nhau, họ hẹn hò ra bãi biển kỷ niệm.

Trên xe ô tô, bất ngờ cô sờ tay thấy một bao thuốc lá dỡ dưới khe ghế ngồi. Cô không giận, như thể đã quen với việc ấy, nhưng cô giữ luôn bao thuốc. Anh nhìn người yêu, cô không có ý định trả bao thuốc cho anh.

- Anh hứa với em đi, anh hút nốt ba điếu cuối cùng trong bao này, rồi đừng hút nữa nhé!

Anh nhìn cô không nói gì, có niềm cảm xúc dâng lên ăm ắp quanh đó. Anh chỉ biết cưởi ngượng nghịu, gật đầu.

Lúc ấy cho dù bắt anh lên rừng gươm, xuống biển lửa, anh cũng sẵn lòng.

bỏ thuốc lá đâu phải một sớm một chiều
Nhưng giờ đây mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.
Cô cũng biết, bỏ thuốc lá đâu phải một sớm một chiều. Chỉ có điều, thấy người yêu không quyết tâm làm việc đó, cô muốn nghĩ cách giúp người yêu mình bỏ thuốc. Nào kẹo cai thuốc, thuốc đặc trị dứt cơn nghiện thuốc lá... cô điều làm mọi cách, nhưng chẳng mang lại kết quả gì.

- Hay là em cũng học hút thuốc lá, rồi em nghiện thuốc, rối em sẽ cai thuốc làm gương cho anh?

- Ngốc lắm có ai làm thế bao giờ!

- Biết đâu sẽ có tác dụng?

- Tại sao em lại tự ép mình làm cái điều chính em không muốn?

- Vậy làm thế nào để anh cai thuốc đây?
- Cô lo lắng hỏi.
- Anh đã cố hết sức rồi ngốc ạ!

Vào giữa chợ đêm trung tâm thành phố, cô kéo anh vào hàng chụp ảnh Hàn Quốc, nhét đông xu vào máy ảnh, rồi dán tấm ảnh nhỏ của mình vào ví anh:

- Lúc nào anh định bật diêm châm thuốc lá, anh hãy nhìn hình em!

Giằng co nhiều năm, anh phát chán vì việc cai thuốc lá như một bóng ma lởn vởn bao quanh họ, làm họ xung đột, giằng co, coi thường nhau, trách móc nhau, rốt cuộc anh đề nghị chia tay!

Họ khóc suốt một đêm. Sau khi gác máy điện thoại, tối hôm ấy. Anh chờ cô bỏ máy trước, rồi mới gác máy sau, kết thúc cuộc tình mấy năm.

Cô sống nhẹ nhõm, nhưng cứ cảm thấy cuộc sống như thiếu cái gì đó. Dường như anh đã tan biến đi trong cuộc đời cô, những vấn đề khó khăn trong việc cai thuốc cũng tan biến. Nhưng giờ đây mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.

Nhớ tha thiết những giây phút ngã đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc. Nhớ những lần anh tìm trăm phương ngàn kế để xua đi mùi khói thuốc ám quanh mình.

Cô bắt đầu điếu thuốc đầu tiên của mình như thế. Lúc ấy, nỗi nhớ anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn phòng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đã biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.

Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm chìm vào giấc ngủ.

Ngày nối ngày, cô không thể xa điếu thuốc lá. Cô nghiện thuốc, yêu cơn ghiền ấy , tất cả cảm xúc không còn rõ rệt nữa. Cô chỉ biết là mình đã nghiện.

Cô chỉ biết là mình đã nghiện thuốc

Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc lá nhé

Một năm sau, bất ngờ họ gặp nhau trên góc phố. Như những người bạn cũ đã lâu không gặp lại, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đã gầy xanh đi rất nhiều, anh nhìn cô thương xót, đó có lẽ là lỗi lầm của anh.

Cô châm lên một điếu thuốc.

- Em hút thuốc ? Anh kinh ngạc nhìn cô.

- Vâng, anh hút không? – Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói cho anh.

- Không, anh bỏ thuốc lá rồi!

- Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? Cô kinh ngạc nhìn anh.

Nửa năm trước vì một người anh yêu.

Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yên nhau, tha thiết như thế, chỉ hi vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một nguời yêu gặp sau đó nửa năm.

Cô cảm thấy cuộc đời mình thất bại, cả trong tình cảm lẫn ngoài đời, thất bại hoàn toàn.

Cô im lặng ngồi hút hết những điếu còn lại.

Tại sao ... bây giờ em lại nghiện thuốc lá?

- Từ một năm trước , vì một người em yêu.

- Vậy.... có phải vì em muốn giúp anh ta cai thuốc không? - Anh nghĩ một người nào đó đã đến thế chỗ mình trong đời cô. Hay đó là mình, một năm trước anh đã đòi chia tay.

Anh mở ví ra đưa cô xem tấm ảnh nhỏ còn nằm trong ví.

- Đây là người giúp anh cai thuốc, vì anh muốn được quay trở lại bên người đó!

Cô nhìn anh, đôi mắt ướt nhòa trong nứơc mắt, những giọt nước mắt lăn xuống gò má gầy của cô.

- Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc lá nhé!

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Truyện Tình Yêu Cảm Động Lòng Biển Bao Dung

Tình Yêu Cảm Động

Câu chuyện tình yêu cảm động về tình cảm vợ chồng, sự hy sinh hạnh phúc vì nhiệm vụ thiêng liêng.


Anh đi. Anh theo tiếng gọi của Tổ quốc, lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biển đảo thiêng liêng. Chị vò võ ở nhà, ôm nỗi nhớ nhung và tình yêu dành cho chồng mà chẳng dám thở than.
Anh khẽ đưa tay đẩy cánh cổng cũ kỹ khiến những than gỗ sắp rơi ra, mắc lỏng lẻo va vào nhau tạo nên âm thanh cạch cạch nghe buồn buồn, u uẩn. Anh không để ý đến cái cổng tạm bợ, minh chứng cho việc thiếu bàn tay vững chải của người đàn ông ở trong nhà. Anh đang tưởng tượng ra khuôn mặt bừng sáng của vợ khi thấy anh bất ngờ xuất hiện. Năm năm trời anh không về nhà. Cưới nhau chưa được bao lâu anh đã lên đường làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ của một người lính đảo bảo vệ vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc đã khiến anh tự nhủ lòng phải biết hy sinh tình cảm riêng tư, chấp nhận thiệt thòi tình yêu, nỗi nhớ nhung của anh chị dành cho nhau được gói ghém qua những trang thư.
Lần này, nhân chuyến về đất liền công tác, anh tranh thủ ghé nhà thăm chị. Biết đâu, lần này anh chị sẽ có tin vui. Anh có thêm sức mạnh để công tác. Còn chị có đưa con cũng sẽ vơi bớt nỗi cô quạnh khi vắng anh. Nghĩ đến đây lòng anh rạo rực. Anh đẩy cửa bước vào. Có tiếng hát khe khẽ trong buồng ngủ. Anh mỉm cười. Không biết hôm nay chị có gì vui mà lại hát như thế.
Ánh sang ở cánh cửa buồng bỗng bị che khuất khiến chị giật mình ngước lên. Nhìn thấy anh, mắt chị bừng sang, nhưng ngay lập tức lại tràn đầy sự hót hốt hoảng. Anh đứng như trời trồng ở cửa. Đứa trẻ trên tay chị đang lơ mơ trong cơn gắt ngủ, thấy mẹ không hát ru nữa thì khóc ré lên. Anh thả phịch chiếc ba lô xuống đất, quay người chạy ra phía biển. Tiếng chị yếu ớt gọi ở phía sau vụt tắt trong tiếng khóc của đứa bé.
Trời bắt đầu tối. Mặt biền hiền hòa trong bóng tối lan dần. Anh gục mặt xuống cát anh vốn là người đàn ông mạnh mẽ. Tuổi thơ mồ côi cùng với những năm tháng trong quân ngũ đã tôi rèn cho anh đức tính can trường, nhưng không hiểu sao lúc này nước mắt anh lại ứa ra. Sóng mơn man trên da thịt , tóc tai hay nước mắt trên môi anh mặn chát.
Một lúc lâu sau, anh thấy lòng dịu lại đôi chút. Anh đứng dậy, quần áo, đầu tóc ướt sũng. Anh lững thững trở lại căn nhà nhỏ. Đứa trẻ đã ngủ. Chị đã chuẩn bị xong bữa tối.
Thấy anh về, khuôn mặt chị giãn ra. Chị lí nhí:
- Anh đi tắm rồi ăn cơm, Anh không nói gì, bước ra sau nhà. Anh xối thẳng nước lạnh từ trên đĩnh đầu xuống. Những gàu nước mát làm anh cảm thấy sảng khoái đôi chút. Lâu lắm rồi mới được tắm thoải mái như thế này. Trên đảo thiến nước nên phải tiết kiệm tối đa. Anh đưa tay vục một bụm nước vào miệng. Nước lờ lợ vì gần biển nhưng sao anh thấy nó ngọt ngào đến thế. Dù có đi xa bao lâu và bao nhiều, dòng nước mát quê hương vẫn là nơi người ta nhớ về. Cũng như anh, ở trên đảo, bốn bề là biển bao la, vậy mà trở về bãi biển thơ ấu vẫn thấy rưng rưng một nỗi niềm khó tả.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí gượng gạo. Anh cắm cúi ăn. Chị len lén nhìn anh, khi anh nhìn lại hoảng hốt cụp mắt. Anh không hỏi chị về cha đưa bé. Anh muốn tự chị nói. Bằng giọng ngắt quãng vì nước mắt, chị nhìn ra khoảng tốt trước sân, kể cho anh nghe. Tiếng chị thổn thức hòa cùng tiếng gió biển dội về, nghe thê thiết. Chị kể, từ sau ngày anh đi, chị vẫn chung thủy chờ anh, có lúc nhớ anh không chịu nổi, giữa đêm, chị phải dội nước lạnh từ trên đầu xuống để ngọn lửa trong lòng dịu lại. Có lúc chị khóc thẩm, giá như sau ngày cưới chị có thai luôn thì đứa trẻ sẽ giúp chị vơi bớt nỗi cô đơn vì phải xa anh. Bao nhiêu nỗi nhớ, nỗi yêu thương chị cố gắng kìm nén, không một lời than thở để anh yên tâm công tác.
Hình ảnh tình yêu
Một người đàn bà phải xa chồng quá lâu, lúc buồn bãm mệt mỏi cũng chính là lúc yếu đuối nhất.
     Chị đẹp, lại xe chồng nên có bao nhiêu kẻ nhòm ngó. Nhiều gã trơ trẽn gõ cửa nhà chị. Chị nhờ người dựng lại cái cổng. Cứ chập tối, chị gài kín cổng khóa trái cửa, trùm chăn để không phải nghe những lời gạ gẫm. Vậy mà không hiểu sao, chị ngã vào vòng tay gã.
Đêm tĩnh nịch. Căn nhà mờ mờ tối. Đứa trẻ giật mình tỉnh dậy khe khẽ khóc lên. Chị ầu ơ tru con. Chị không dám ru lớn, giọng ru run run trong cổ họng. Anh ngồi đốt thuốc khói thuốc khét đánh thức mọi nỗi đau trong lòng.
Anh là đứa trẻ mồ côi từ nhỏ. Cha anh đi biển gặp bão không trở về, xác vùi dưới biển sâu. Mẹ anh vì thương nhớ cha mà hóa điên. Một sáng, người làng đi chợ sốm thấy mợ nằm chết trên bãi biển. Anh em họ hàng không còn ai, anh côi cút từ đấy, sống nhờ vào sự giúp đỡ của bà con xóm làng và bằng cả sự lì lợm của minh.
Một người đàn bà phải xa chồng quá lâu, lúc buồn bãm mệt mỏi cũng chính là lúc yếu đuối nhất. Chị cũng là đàn bà, chị cũng khao khát được yêu thương
Sáng sớm, anh ra biển, chờ thuyền về nhặt cá rơi, cá vãi làm thức ăn. Anh theo lũ trẻ đi cào nghêu bán lấy tiền đi học. Cứ thế, anh kiên cường sống như rong rêu nhỏ bé mà dai dẳng. Anh tốt nghiệp cấp ba rồi thi đậu vào trường sĩ quan, ở cái xóm nghèo này, bà con vẫn lấy anh ra để làm gương cho các con mình.
Anh quen chị trong một chương trình giao lưu giữa hai trường. Chị học sư phạm, dịu dàng, nết na. Chẳng hiểu vì sao giữa bao người có điều kiện theo đuổi, chị lại chọn anh. Chị bảo, vì chị khâm phục nghị lực của anh. Tình yêu của chị dành cho anh vấp phải sự phản đối quyết liệt của gia đình. Chẳng gì, chị cũng được sinh ra trong một gia đình khá giả, lại được học hành tử tế. Nhưng tình yêu chị dành cho anh không suy suyển.
Ra trường, chị theo anh về ngôi làng nhỏ ven biển, nuốt nước mắt trong ngày vu quy vì không nhận được lời chúc phúc của cha mẹ. Anh yêu chị, khâm phục chị vì những hy sinh chị dành cho anh, vậy mà hôm nay…
Gã đàn ông đó đến làng anh để nghiên cứu, áp dụng phương thức đánh bắt mới. Gặp chị, gã si mê ngay không giấu diếm. Nắng gió biển đã khiến chị không còn nước da trắng ngần, nhưng thay vào đó là nước da khỏe mạnh, duyên dáng. Đôi mắt chị lại phảng phất nỗi buồn sâu kín của người đàn bà yêu chồng mà phải xa chồng. Gã tìm cách tán tỉnh chị. Lúc đầu chị từ chối, nhưng chị càng từ chối, gã càng như con thú khát mồi, say máu, càng tấn công dữ dội hơn. Một đêm mưa, chị sốt cao. Chẳng hiểu sao gã biết. Trong cơn mê man, khi gã chăm sóc, chị đã nghĩ gã là anh.

Biết chị có thai, hắn bỏ dở công trình nghiên cứu, chuồn về thành phố. Chị không đi tìm. Chị không có tình cảm với gã, chỉ là phút giây yếu lòng nhưng đưa trẻ không có tội. Chị không nỡ bỏ nó. Chị không thể quay về nhà. Chị đã khiến bố mẹ đau khi bỏ theo anh, giờ chị không thể tạo thêm một cú sốc khi ôm về một đưa trẻ không phải là con của chồng mình. Đã có lúc, chị tín hôm đưa trẻ bỏ đi biệt xứ, nhưng chị muốn đợi anh. Chị đợi anh về và tùy anh quyết định. Dù anh quyết định thế nào. Chị cũng sẽ chấp nhận.
Anh đứng dậy, bước ra biển. Biển đêm dịu dàng và hiền hòa quá. Trăng lên giữa lòng biển mênh mông. Trăng cuối tháng khuyết gầy tựa như một dấu hỏi giữa đêm đen tĩnh mịch.Anh ngồi xuống bãi cát. Sóng mênh mang trên bàn chân anh. Anh thở dài. Anh đã định tàn nhẫn nói chị hãy mang con đi, anh không thể tha thứ. Nhưng anh biết, trong sâu thẳm lòng mình, anh vẫn yêu chị. Hơn hết, anh thương chị, không phải là thương hại mà là xót xa thực sự. Một người đàn bà phải xa chồng quá lâu, lúc buồn bã, mệt mỏi chính là lúc yếu đuối nhất.

Có những hạnh phúc không thể nói bằng lời

Có những tình yêu không thể diễn đạt bằng lời

Anh ngồi cả đêm trên biển để nghĩ, để nhớ về những kỹ niệm từng có giữa hai người. Anh chỉ còn một ngày ở nhà trước khi lên đường tiếp tục nhiệm vụ. Anh đứng dậy. Bình minh đã le lói ở chân trời phía xa. Những tia nắng dát vàng lên mặt biển lấp lánh. Biển mênh mông qua. Anh bước về nhà. Đứa trẻ đã tỉnh giấc, đang nằm trong vòng tay mẹ. Anh cúi xuống nhìn nó. Nó cười toe toét vì cơn xúc động bất ngờ kéo đến nhưng trìu mến:
  -Em …. Đặt tên….. con là gì?
 Chị ngước mắt nhìn anh. Anh thấy trong đôi mắt chị sự chân thành, hối lỗi và cả những hạnh phúc không thể nói bằng lời.

ĐÀO THU HÀ

Thứ Năm, 6 tháng 11, 2014

Sao lại khiến anh yêu em nhiều thế này!

Sao lại khiến anh yêu em nhiều thế này!
Sao lại khiến anh yêu em nhiều thế này!
Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng. Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố...
ღ♥ღ......
Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.
- Cô gái bê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: "Em yêu anh".

- Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: "Anh có vợ rồi".

- "Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?"

Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình... 24 tuổi, trẻ trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời!

Thật đáng tiếc.

- "Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh". Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.

- "Nhưng anh yêu vợ anh". Chàng trai trả lời một cách cương quyết.

- "Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty?" Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.

- "Em yêu anh vì cái gì?". Chàng trai lên tiếng.

- "Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt".

- "Em biết ba năm trước anh như thế nào không?". Chàng trai châm điếu thuốc nói.

- "Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa".

- "Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ". Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói."Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt."

- "Vậy tại sao...." Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.- "Vì cô ấy à?"

- "Ừ".- ...

- "Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh, đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn". Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói: "Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì.
Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu.Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được."

Sao lại khiến anh yêu em nhiều thế này, sao em nỡ ra đi trước chứ?
Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ.
Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được.
Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm...

- "À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?" Chàng trai cười và xin lỗi cô gái.

- "Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy".

- "Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi." Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. "Chỉ có điều, đến độ tuổi của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy."

- "Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?".

- "Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé." Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.

- "Không cần đâu, em tự về được mà". Cô gái xua tay nói. "Anh về đi, đừng để cô ấy lo lắng". Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.

- "Cô ấy đẹp không?"- "Đúng thế. Cô ấy rất đẹp". Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối. Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên. Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.

- "Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh yêu em nhiều thế này, sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá à..."

Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố...
Sao lại khiến anh yêu em nhiều thế này, sao em nỡ ra đi trước chứ?
Anh, anh một mình cô đơn quá à...

Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng. Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố...

Thứ Tư, 8 tháng 10, 2014

Một mối tình khắc cốt ghi tâm


hình ảnh mối tình đầu
chắc anh không thương tôi như tôi nghĩ.
Lại một thời gian dài nữa tôi sống trong tiếc nuối nhớ lại mơ ước của mình ngày xưa.Tôi đã hoàn thành nguyện vọng rồi, Đã có được một mối tình khắc cốt ghi tâm.

  ♥ `.¸(¯`.•´¯)¸.•´ ♥
    º ♥ `.¸.•´ ♥ º



  Một thời gian dài tôi rất thích đọc tiểu thuyết.Thói quen đó rất ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi,ban đầu chỉ là đọc cho vui giết đi thời gian rảnh rỗi,nhưng càng về sau lại càng bị lôi cuốn vào thể loại này.Từ đó,tôi trở thành một con nhỏ mộng mơ,rất hay ngước nhìn lên bầu trời rồi tưởng tượng ra mọi thứ.Còn nhớ một lần đọc tiểu thuyết “Sẽ có thiên thần thay anh yêu em” tôi đã ước rằng: mình sẽ gặp được một tình yêu đau khổ như thế,khắc cốt ghi tâm như thế,thì dù kết quả ra sao cũng được.

  Không lâu sau,khi vào một nhà sách ở trung tâm.Tôi gặp một người con trai rất giống trong tiểu thuyết,mắt anh ta màu nâu sữa,rèm mi đen nhánh,sóng mũi cao tạo nên một đường nét rất hoàn mỹ nhưng anh ta không lạnh lùng mà rất dể thương. Tôi làm quen anh trước bằng một câu nói rất ngố tàu “Anh gì ơi! Cho em làm quen nhé!”.Lúc ấy là lúc anh đang say sưa chọn sách,khi nghe tôi hỏi thì nhìn đằng sau đến đằng trước rồi nhìn tôi ngập ngừng “Em….hỏi anh sao?”.Không nhịn nổi tôi bật cười thành tiếng,chúng tôi bắt đầu nói chuyện với nhau trong lần đầu quen biết ấy,anh vô cùng cởi mở,lại rất hay cười.Thật trùng hợp anh ta cũng cùng chung sỡ thích với tôi là đọc tiểu thuyết,nhưng lại khác ở chổ tôi đọc tiểu thuyết lãng mạn,còn anh đọc tiểu thuyết giàu tính nhân văn và nhân đạo.

  Tôi cũng là người chủ động xin số điện thoại của anh, anh hơi ngại rồi cũng cho tôi. Không hiểu sao lúc đó tôi lại can đảm như vậy, không có một nét gì là e then,ngập ngừng. Nhờ vậy mà anh đặt cho tôi cái biệt danh “Cô nàng nam tính”. Chúng tôi quen biết nhau hai năm,hai năm là thời gian không dài nhưng là quá lâu khi tôi cho sự chuẩn bị một mối tình. Tôi rất thích anh,tôi biết rằng anh cũng thích tôi vì bất cứ dịp lễ nào kể cả 14-2 anh cũng bên tôi nốt. Nhưng lại không có ai nói ra,tôi thì thấy mình đã quá chủ động rồi nên muốn giữ lại một chút gì đó thật con gái.Còn anh là phái mạnh những chuyện này vốn không hề quá đáng. Mặc dù tôi cố gắn tạo cơ hội,tạo hoàn cảnh lãng mạn cho anh,kết quả vẫn như vậy không hề thay đổi.

  Khi tôi nhận được bằng tốt nghiệp đại học loại giỏi,mọi người trong gia đình rất vui.Mẹ còn hăng hái xin hẳn cho tôi một chổ làm ở công ty chú tôi tận Canada, tôi đem chuyện kể cho anh nghe, anh tỏ ra rất vui và khuyên tôi nên ra nước ngoài thay đổi không khí. Đến mức này thì tôi không thể nào chịu nổi, muốn bật khóc nhưng lại sợ anh khinh. Tôi nghi ngờ rất nhiều về tình cảm của anh…….chắc anh không thương tôi như tôi nghĩ.

mối tình đầu buồn
Tôi nghi ngờ rất nhiều về tình cảm của anh…….chắc anh không thương tôi như tôi nghĩ.

  Chuyến bay ngày ấy đã cất cánh hai năm.

  Tôi rời khỏi anh cũng hai năm rồi,mọi liên lạc hình như đều bị anh cố tình cắt đứt. Vốn dĩ tôi không nên bám riết lấy anh,khiến anh thấy phiền cũng không chừng. Theo năm tháng,tôi hình như cũng quên dần khuôn mặt anh ra sao? Chỉ nhớ rằng mỗi khi anh cười lại vô cùng rạng rở. Sau hai năm ra đi, tôi quay về quê nhà và chuyển hẳn công việc về đây. Em gái tôi cũng sắp lấy chồng,một anh chàng vô cùng tốt,có một công việc ở nhà xuất bản. Nhắc đến đây tôi lại nhớ về sở thích đọc tiểu thuyết của mình, hình như đã rất lâu tôi không còn đọc tiểu thuyết. Cứ đem chúng ra hiện thực mà so sánh thì rất đau lòng,không có anh chàng nào như “Doãn Đường Diệu” cả, và tôi cũng không là “Tiểu Mễ”.

  Buồi chiều,vào một ngày bình thường,sau khi hoàn thành một số công việc quan trọng tôi tạt qua nhà sách ở trung tâm. Định bụng sẽ tìm một cuốn sách thật hay về cuộc sống nhưng không phải là tiểu thuyết. Hai năm trôi qua,nhà sách cũng rất nhiều thay đổi.Rất nhiều tiểu thuyết mới ra đời,phải chi tôi còn là một cô bé ngây thơ thì hay biết mấy,sẽ chọn cho mình một đống tiểu thuyết và thắp đèn đọc suốt đêm.

 Khi đang chọn lựa,tôi nhìn thấy một cuốn tiểu thuyết có tựa đề rất ấn tượng nằm trên kệ cao nhất.Cuốn sách tên “ Anh gì ơi ! cho em làm quen nhé!”, tôi cảm thấy câu nói rất quen thuộc.Lấy cuốn sách xuống,tôi xem tên tác giả “Huỳnh Tấn Duy” tôi suýt đánh rơi cuốn tiểu thuyết, đó chẳng phải là tên anh sao? Tôi lại lật từng trang sách,dòng thứ nhất của trang đầu tiên “Đề tặng em “cô nàng nam tính”.

nhật ký mối tình đầu buồn
Tôi đã hoàn thành nguyện vọng rồi, Đã có được một mối tình khắc cốt ghi tâm.
Dù thời gian đã đi qua rất lâu,căn phòng xưa của anh hình như mọi thứ đều đã bạc màu.Bức ảnh hai đứa chụp chung nằm chỏng chơ ở đầu giường không ai lau chùi.Trên kệ sách của anh năm nào vẫn rất nhiều tiểu thuyết nhưng cũng đều đã cũ. Mọi thứ vẫn không thay đổi, tôi rất bất ngờ khi nghe mẹ kể về anh.Thực ra,công việc của tôi ở Canada là do anh nhờ mẹ sắp xếp.Mẹ nói lúc đó gương mặt anh rất đau khổ, cầu xin mẹ hãy đưa tôi đi vì anh sắp không còn trên cõi đời này nữa.Mẹ rất thương tôi,lại không muốn tôi đau khổ nên đã đồng ý.Ngày tôi đi cũng là ngày anh bắt đầu ca phẩu thuật…..nhưng thất bại. Cuốn tiểu thuyết đó cũng là do anh gửi đi xuất bản nhưng chưa kịp nhìn nó ra đời anh đã ra đi…..

 Lại một thời gian dài nữa tôi sống trong tiếc nuối nhớ lại mơ ước của mình ngày xưa.Tôi đã hoàn thành nguyện vọng rồi, Đã có được một mối tình khắc cốt ghi tâm.

Thứ Bảy, 4 tháng 10, 2014

ĐẾN LƯỢT EM TỎ TÌNH


ĐẾN LƯỢT EM TỎ TÌNH
Đã mất quá lâu để Thuỳ nhận ra mình cần và yêu Nguyên như thế nào. Và anh cũng đã phải chờ từng ấy thời gian để cô thừa nhận và thốt lời yêu anh

╔════════      ღ♥ღღೋ     ════════╗
Góc tình yêu chúc các bạn một ngày vui vẻ ╚════════   ღ♥ღღೋ        ════════╝
.............................

Dù đã quen với việc cứ dăm bữa nửa tháng Minh lại xuất hiện bên một em người yêu mới xinh tươi, nhưng chẳng hiểu sao cảm giác nghèn nghẹt nơi trái tim hệt lần đầu tiên thấy Minh yêu cứ luôn tra tấn Thuỳ, ngay cả khi cô đã nhận lời làm bạn gái Nguyên.



Đôi khi Thuỳ tự hỏi sao mình lại yêu Minh đến thế trong khi cô đang "sở hữu" một anh chàng có thể coi là hoàn hảo cả về tâm hồn lẫn vẻ bề ngoài như Nguyên. Phải chăng con người ai cũng vậy, luôn khát khao những cái mình không có, nuối tiếc những điều dang dở thay vì chịu hài lòng với bản thân?
Góc tình yêu chúc các bạn một ngày vui vẻ nhé
Thuỳ nhớ năm 15 tuổi, cô đã ý thức được trái tim mình rung động trước Minh, cậu bạn có nụ cười Colgate cùng tài ăn nói chém gió nhất lớp. Nhưng đến khi cuộc đấu trí giữa lý trí và yêu thương để xem có đáng đánh mất tình bạn vì một lời tỏ tình của Thuỳ ngã ngũ cũng là khi cô nhận ra Minh đang yêu một người khác.

Sau những phút tưởng chừng ngã gục khi trái tim non nớt mang nhiều ảo mộng bị bóp nghẹt bởi sự thật phũ phàng, Thuỳ đã gạt nước mắt mà tự nhủ với mình rằng: "Sẽ chờ cho đến khi trái tim Minh mở cửa..." Nhưng, mọi chuyện không đơn giản như Thuỳ nghĩ.

Sau thất bại của tình yêu đầu đời, Minh trượt dài trong vết xe tình ái. Lao vào yêu, có lúc vẻ vang, có lúc thất trận, nhưng rốt lại đều là chia tay. Mỗi lần như thế, Minh đều tìm đến Thuỳ, cô gái sẵn sàng nghe mọi than vãn, mệt mỏi của anh, để rồi vài hôm sau, lại đắm chìm trong những cuộc chinh chiến mới. Để Thuỳ lại với những đêm dài đẫm nước mắt, tự hỏi tại sao chẳng bao giờ anh chọn cô?
Thuỳ yêu thầm Minh, dù luôn đau khổ vì những cô gái ở bên cạnh anh...
Nhiều lúc Thuỳ đã tự răn mình không nên gặp Minh những lúc anh chông chênh. Bởi mỗi lần thấy vẻ yếu đuối, sự mệt mỏi trong mắt anh, cô lại không thể kìm chế được tình cảm bấy lâu nay mình giam hãm. Chỉ muốn giữ chặt anh trong vòng tay, kéo dài ra cái khoảnh khắc bình yên anh dựa đầu vào vai cô, than thở những ưu phiền cuộc sống, những chao đảo tình yêu. Nhưng sao mà khó thế...

Vẫn biết Minh có thể tìm một người yêu mới nhanh như khoảnh khắc anh ở cạnh cô, nhưng không hiểu sao mỗi lần Minh đến tìm, cô lại nuôi hy vọng, mong manh và mòn mỏi rằng chỗ dành cho mình là ở phía cuối đường tình yêu của Minh. Đi qua hết những cuộc tình chóng vánh, rồi Minh sẽ nhận ra cô đang chờ ở đó, nơi anh có thể đến, gục trên vai cô sau bao mệt mỏi kiếm tìm.


hình ảnh tình yêu
Nhưng từ giờ đến lúc đó sẽ còn mất bao lâu? Thuỳ không rõ, cô chỉ biết mình đang chao đảo từng ngày, vì những cô gái Minh lần lượt dẫn tới giới thiệu, họ thay phiên nhau lấp vào vị trí Thuỳ thèm muốn. Giữa lúc đó Nguyên, một trong những chiến hữu thân thiết của Minh, ngỏ lời với cô. Thuỳ từng nghĩ, nếu gặp Nguyên trước, hẳn cô sẽ yêu anh, một tính cách ngược hẳn với Minh. Cũng chẳng biết nên nói anh là cao thượng hay si tình nữa khi Nguyên từng bảo Thuỳ rằng anh biết tình cảm của cô đối với Minh, nhưng cô hãy để cho anh một cơ hội được chăm sóc cô đến khi nào có thể. Sau này, bất cứ khi nào cô muốn rời đi, chỉ cần nói với anh một tiếng, anh sẽ không níu giữ.
Xuất hiện đúng lúc cùng với những ràng buộc lỏng lẻo, Thuỳ chấp nhận yêu Nguyên như để tìm một chỗ dựa vững chắc, điều Thuỳ biết sẽ không thể tìm được ở Minh khi trái tim anh chưa hết bay nhảy.
Như để minh chứng Thuỳ chọn mình là đúng đắn, Nguyên yêu cô bằng một tình yêu dễ khiến người khác ghen tị. Cũng chẳng biết có phải bởi bao nhiêu nước mắt đều đã khóc cạn vì Minh không nữa, nhưng Thuỳ nhớ chưa bao giờ Nguyên làm cô khóc. Anh là tia nắng ấm giữa những ngày đông lạnh, là cơn mưa hạ làm dịu mát trái tim đang phân vân, bức bối giữa muôn ngả đường, là áng mây của bầu trời bình yên, luôn mang tới cho Thuỳ nụ cười, sự nhẹ nhõm và cảm giác được chở che yêu thương. Có lần anh làm cô bất ngờ khi xuất hiện với một xích lô chật đầy những hoa. 999 bông hồng tím.
- Anh có vừa làm điều gì xấu không đấy? Thuỳ hỏi đầy nghi ngờ khi thấy chàng trai của mình cười dịu dàng như nắng mùa thu trước vẻ ngạc nhiên của cô.
- Lòng tin của em vào anh ít vậy sao.
- Hay hôm nay là ngày gì à?
- Bỗng dưng muốn làm điều lãng mạn thôi mà.
Nguyên luôn thế, hay làm những điều bất ngờ khiến người khác khó mà hiểu được. Đôi khi Thuỳ nghĩ phải chăng vì Nguyên biết có thể mất cô bất cứ khi nào nên lúc nào anh cũng yêu như thể đấy là giây phút cuối.
Thùy biết để chuẩn bị món quà hoành tráng 999 bông hồng kia là cả một sự kỳ công rất lớn của Nguyên. Hoa hồng tím vốn là biểu trưng cho tình yêu chung thủy.
Chính vì thế mà cô thích loài hoa hiếm có khó tìm này. Không phải lúc nào cũng có nên Thuỳ thường mua hoa hồng trắng phun sơn tím ở bên trên, cũng đẹp và trông khá thật.
Nhưng Nguyên thì không thích lắm. Anh thường đặt mua hoa hồng tím mang từ Đà Lạt về thành phố và nếu không có thì sẽ mua loại hoa khác chứ chẳng bao giờ tặng cô những bông hồng phun sơn. Anh bảo tự những bông hồng trắng cũng chẳng thích thú gì đâu việc khoác lên mình chiếc áo của kẻ khác.
Đôi khi nghĩ về điều ấy, Thuỳ lại thở dài. Vẻ hạnh phúc bên ngoài tình yêu của cô và Nguyên cũng đâu khác gì lớp sơn tím phủ trên những bông hồng trắng, đều là sự giả tạo lừa mị thiên hạ.
...Cô không thật lòng yêu Nguyên, người luôn yêu chiều cô, kể cả sở thích về những bông hồng tím kỳ quặc...
Cứ như vậy, mỗi ngày một chút, Nguyên gắn lên con đường tình yêu mong manh của họ những cột mốc tình yêu nhiều đến nỗi Thuỳ cũng không thể nhớ xuể. Trước những gì anh làm, nhiều khi Thuỳ cũng xao lòng. Nhưng cô lại mau chóng chấn chỉnh mình không được rẽ nhầm hướng. Sự cảm kích nhất thời vẫn chưa đủ để xoá đi tình cảm sâu đậm cô dành cho Minh suốt một quãng thời gian dài.
"Anh lại vừa chia tay..."
Một SMS gọn lỏn chỉ có vậy, nhưng đủ khiến Thuỳ buông mọi công việc còn dang dở để chạy đến bên Minh. Cô biết những lúc như thế này có thể tìm thấy anh ở đâu.
Quán café nhỏ nằm sâu hun hút trong một con ngõ, có dáng vẻ xưa cũ, luôn thoang thoảng mùi trầm là nơi Minh vẫn hay tìm đến mỗi khi cần yên tĩnh. Và cũng đã ba năm rồi, những phút như thế Thuỳ luôn ở cạnh Minh, nghe anh kể vu vơ về những người cũ, về những mảnh ký ức vui có, buồn có, về miền đất chưa bao giờ Thuỳ thuộc về...
- Anh mệt mỏi quá...
- Vì tình yêu?
- Ừ. Long đong lận đận mãi. Giờ nhìn lại, sau tất cả lại chẳng có gì cả.
- ...
- Đôi khi anh ước mình được giống Nguyên, có một tình yêu dài lâu và không nhiều mệt mỏi. Đáng lẽ ngay lúc đầu anh nên chọn người như em...
- Sự thật không như anh nghĩ đâu. - Thuỳ thở hắt ra.
- Nghĩa là giờ em không hạnh phúc?
- Không hẳn thế. Chỉ là...
- Thế nếu giờ anh nói anh yêu em thì sao nhỉ?
Thuỳ đông cứng lại trước câu hỏi bất ngờ của Minh. Đó là một lời tỏ tình ư? Lời tỏ tình sau ba năm Thuỳ mòn mỏi chờ đợi đó sao? Ba năm khóc hết nước mắt khi nhìn Minh chạy đuổi theo hết mối tình này đến mối tình khác. Ba năm đi cạnh Nguyên mà Thuỳ luôn kiếm tìm hình ảnh Minh, dù biết anh đang tay trong tay với cô gái khác. Ba năm, quá dài cho sự chờ đợi...
- Em...em... giờ em chỉ yêu Nguyên. - Thuỳ trả lời mà như chực khóc.
- Thật chứ?
- Sao không?
- Chứ không phải vì anh mà em... Mà thôi, bỏ qua đi.
Minh bỏ lửng câu nói trong sự chết sững của Thuỳ. Hoá ra anh không vô tâm như cô nghĩ, lâu nay Minh biết rõ cô thầm yêu anh, biết cả chuyện vì anh mà cô chọn Nguyên.
Điện thoại reo phá tan khoảng không gian im ắng đáng sợ giữa hai người. Thuỳ đoán là của một cô gái. Vài phút sau, Minh bước chân ra khỏi quán café. Thuỳ thở hắt ra, tự nhiên nghĩ nếu ban nãy cô nói một lời "Đồng ý", liệu Minh sẽ từ chối xuất hiện cạnh bên một cô gái nào đó? Hay anh vẫn như giờ, bỏ lại cô phía sau mòn mỏi chờ mong?
Bước ra khỏi quán café, Thuỳ dạo bước trên con phố quen với những suy nghĩ miên man trong đầu. Mải nghĩ, chân Thuỳ dừng lại trước cửa hàng mà Nguyên vẫn đặt mua hoa hồng tím cho cô từ lúc nào không hay. Thấy Thuỳ đứng ngẩn ngơ trước bó hoa hồng trắng phun sơn tím được bày trong cửa hàng, bà chủ liền đon đả mời chào.
- Không còn hoa hồng tím hả chị?
- Loại đó phải đặt em ạ. Tháng trước còn có cậu đặt hẳn 999 bông tặng người yêu nữa đấy! Thôi thì giờ em lấy tạm hoa hồng trắng phun này đi.
Ngần ngừ nhìn những bông hồng trắng phun sơn đầy vẻ kiêu sa, Thuỳ nhanh chóng quyết định: "Dạ thôi! Gói cho em hoa hồng nhung đi...". Có lẽ Nguyên đã đúng, dẫu có đẹp và kiêu sa thế nào, những bông hồng trắng phun kia cũng chỉ là kẻ thế chân lấp đầy chỗ trống. Ấy vậy mà suốt thời gian qua Thuỳ đã chấp nhận hài lòng với những giả tạo đẹp đẽ, những ảo tưởng mơ mộng ấy, để giờ cô chợt nhận ra mình đã bỏ qua những điều giản dị đến tinh khôi.

Bất ngờ nghe điện thoại của Thuỳ nói cô đang đứng trước cổng, Nguyên liền chạy vội xuống nhà, không quên mang theo áo lạnh cho cô. Trong mắt anh, dù thế nào Thuỳ cũng luôn là đứa trẻ không biết tự chăm sóc mình.- Tặng anh. 99 bông đấy.
Nguyên nhận bó hoa hồng từ tay Thuỳ với vẻ ngỡ ngàng.
- Chắc em vừa làm chuyện xấu chứ gì?
- Đâu có. Tại hôm nay là ngày đặc biệt mà.
- Đặc biệt? Ngày gì nhỉ? - Nguyên nhăn mặt suy nghĩ.
- Là ngày đến lượt em tỏ tình. Em yêu anh. Vậy thôi.
Bằng một cái rướn nhẹ, Thuỳ chặn đứng câu đứng mọi câu hỏi tò mò bằng một nụ hôn trên môi Nguyên trong sự ngỡ ngàng của anh. Cô biết anh còn đang thắc mắc nhiều lắm trước những điều đang diễn ra. Khi thấy cô đứng ở đây, thốt lời "yêu", điều mà gần ba năm qua chưa bao giờ cô nói.
Những tò mò ấy, chắc chắn sẽ có lúc Thuỳ nói cho Nguyên nghe, nhưng không phải bây giờ. Lúc này đây, cô chỉ muốn nhắm mắt lại, dựa đầu vào ngực anh để tận hưởng cảm giác của một tình yêu trọn vẹn.

hình ảnh tình yêu


Đã mất quá lâu để Thuỳ nhận ra mình cần và yêu Nguyên như thế nào. Và anh cũng đã phải chờ từng ấy thời gian để cô thừa nhận và thốt lời yêu anh. Vậy là quá đủ...Hà Nội những ngày đầu tháng 12, cái lạnh bao trùm khắp không gian, làm run rẩy bất kỳ ai đi ngoài phố. Ấy vậy mà dưới dàn hoa giấy cuối một ngõ nhỏ, vẫn có một đôi trai gái đứng bên nhau thật lâu.
Môi chàng trai đặt nhẹ lên trán cô gái, vòng tay anh siết chặt lấy cô tựa hồ như hạnh phúc đang có như một giấc mơ mà anh sợ nếu nới lỏng tay thì sẽ bay mất. Cứ như vậy, họ đứng thật lâu dưới thời tiết lạnh giá 12°C.

Và dường như cái rét ngọt của đất Hà Thành không thể chạm tới họ, những con người đang được tình yêu sưởi ấm...

Nhật ký Mùa Noel năm ấy



Cô đã bỏ về giữa giờ học trước sự ngỡ ngàng của cả lớp học...để lại những giọt nước mắt,những tiếng nấc nghẹn ngào cảm xúc của tuỗi học trò chớm yêu... 
(Từ "Nhật ký vợ yêu")

     ♥ `•.¸(¯`•.•´¯)¸.•´ ♥
     º ♥ `•.¸.•´ ♥ º

24/12 năm 19,,,,......
Năm học cuối cấp bước vào giai đoạn chuẩn bị thi học kì 1...
Từ những ngày đầu tuần,không khí trong lớp sôi động hẳn lên với những câu chuyện về Noel,những cuộc bàn luận,những kế hoạch...Nhưng đối với hắn,một đứa học trò có vẽ khù khờ như một gã nhà quê,hắn chẳng quan tâm điều gì,hắn thờ ơ tất cả ngoại trừ 1 điều...

Hôm nay như thường lệ,hắn vẫn là người đến lớp sớm nhất để chuẩn bị bài cho những tiết học trong ngày...
Gia Huệ,cô bạn cùng lớp bước vào.
-Sao hôm nay Huệ đi sớm vậy ?...hắn hỏi
-Um...Thanh à,cho Huệ mượn tập Toán đi.
Hơi ngạc nhiên nhưng hắn vẫn đưa quyển tập cho cô,hiểu được suy nghĩ của hắn Huệ tiếp
-Tại hôm qua Huệ chép bài không kịp nên....
Nhìn cô bạn cùng lớp ngượng nghịu lật từng trang tập,trong lòng hắn rộn lên những cảm xúc thật khó tả.Gia đình của Huệ cũng thuộc tầng lớp khá giả,cha cô là giám đốc 1 công ty lớn thời bấy giờ.Trên gương mặt vốn xinh đẹp của cô luôn thoáng hiện một nụ cười thật hồn nhiên trong sáng với hai lún đồng tiền càng làm cô đáng yêu hơn bao giờ hết.Có nhiều đứa con trai trong trường và ngay cả hắn đều mến hay nói đúng hơn là thầm thương trộm nhớ cô bé.Nhưng hắn nghĩ bản thân mình chẳng có gì tài giỏi cả,thêm một chút tự kỹ của gả học trò nghèo.
Ngồi phía sau cô 1 dãy bàn,hắn thường liếc nhìn cô bạn xinh đẹp,những giây phút đó đối vối hắn đã quá hạnh phúc lắm rồi vì hắn biết mình không xứng với cô và cũng sẻ chẳng bao giờ cô để ý đến hắn...theo suy nghĩ của hắn.
-Thanh à,Noel có đi đâu chơi không? Huệ hỏi
Đang miên man với những suy nghĩ,hắn giật mình
-À....không....Thanh ở nhà....còn Huệ ?
-Huệ cũng không biết nữa....chắc ở nhà học bài...sắp thi rồi mà..
-Umm,hắn dừng lại..
Ngày hôm ấy còn sớm,lớp học chỉ có hai người, đối diện với Gia Huệ,đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy mình được gần gũi cô nhất,tim hắn lúc ấy đập loạn xạ,một thứ cảm giác làm toàn thân hắn trơ lại....hắn ước gì mình như là quyển tập đang được cô bạn nâng niu trên tay.Hắn muốn nói,nói rất nhiều về tình cảm của hắn dành cho cô nhưng hắn không thể,ít nhất bây giờ là không thể.Hắn muốn nụ cười trên môi cô cùng tình bạn của hai người luôn trong sáng như bây giờ....Và hắn đã lảng tránh,hắn đã bỏ chạy...

hình ảnh tuổi học trò
Hắn muốn nụ cười trên môi cô cùng tình bạn của hai người luôn trong sáng

-Huệ chép bài đi,Thanh xuống căn tin chút nhé !
-Ừ Thanh đi đi,....Gia Huệ thoáng suy tư
Hắn bước ra khỏi lớp học một cách nặng nề của kẻ chiến thắng những cảm xúc của bản thân.
Căn tin hôm nay rất lạ so với mọi ngày.Không khí Noel tràn ngập với bài hát Merry Christmas cứ lặp lại một cách cố tình.Mỗi góc,từng nhóm học sinh ngồi uống nước đang bàn luận,lên kế hoạch Noel rất sôi nổi,hắn đặc biệt chú ý đến những tấm thiệp Noel đủ màu sắc trưng bày ở một góc căn tin.
-Thanh đang lựa thiệp tặng "người yêu dấu"hả?
Hắn giật mình quay lại.Như Ngọc và Thanh Tâm,hai cô bạn cùng lớp đứng sau lưng cười khúc khích .
-Không,thấy đẹp,xem chơi thôi
-Người gì mà kẹo thế,Noel mà không gởi thiệp chúc bạn bè gì hết..Như Ngọc cười.
-Tại Thanh không quen,kỳ lắm.
Như Ngọc chận lời
-Kỳ gì,cái ông nầy,năm cuối rồi,phải có gì kỹ niệm để sau nầy mình còn nhớ nhau chứ..
-umm...tại..Thanh..hắn ấp úng
Thanh Tâm tiếp
-Ông với cái Huệ giống nhau quá..Nè tui với nhỏ nầy tặng ông tấm thiệp chúc Noel vui vẻ nhé,hai đứa viết một ngày đó..hii
Tâm lựa từng tấm thiệp trong cái cặp nặng nề của cô và lấy ra một tấm đưa hắn.
Cầm tấm thiệp trên tay,hắn chưa kịp nói tiếng nào thì hai cô bạn đã dắt tay nhau khuất sau hành lang.Hắn cũng cảm thấy vui vui,hai cô bạn mình nói cũng đúng nhĩ.Hắn vội lựa nhanh hai tấm thiệp và quay vào lớp học.
Vừa đến cửa lớp,hắn thấy Huệ,Tâm và Ngọc đang nói chuyện rất vui vẻ.
-Bán kẹo kéo đây... Nhìn hắn Như Ngọc trêu
Trong một lúc,hắn cảm thấy tự ái khi bị trêu trước người trong mộng.
-Hai người mà chỉ tặng có một tấm thiệp mới giống kẹo kéo đó..
Thanh Tâm tiếp
-Gì mà kẹo,người ta hai như một mà một như hai,hihi.
-Đùa chút mà,dù sao cũng cám ơn hai bạn nhé.
Hắn ấp úng
-Nè,tặng Ngọc với Tâm nè.."Merry Christmas"sau nầy hai người đừng quên tôi nhé.
Hắn đưa hai tấm thiệp cho Tâm và Ngọc.
-Cám ơn hen anh kẹo kéo..
Mọi người cùng cười vui vẻ....Nhưng có một người,bất chợt hắn thấy đôi mắt tròn to của cô đỏ hoe với nụ cười thật ngượng nghịu trên môi.Cùng lúc đó tiếng chuông báo tiết học đầu tiên vang lên,mọi người vào vị trí.Như mọi ngày,những lúc thầy không để ý,ánh mắt hắn lại hướng về cô bạn ngồi phía trên,nhưng hôm nay sao lạ quá,ánh mắt cô đăm chiêu,Huệ đang suy nghĩ gì hay là bài giảng nầy khó hiểu quá chăng, có một chút nước đọng trên mi mắt cô.
Reeng...Reeeng..đã đến giờ ra chơi.Hai tiết sau là môn Toán,hắn chồm lên và hỏi Huệ.
-Huệ ơi,chép bài xong chưa,đưa vở tập Toán cho Thanh.
không quay lại,vẫn cuối đầu xuống,Huệ nói
-Để ở trong học bàn đó.
Quyển tập được để sát trong học bàn.Hắn mở tập ra bên trong tấm thiệp Noel được kẹp ở giữa một cách cẩn thận.Gương mặt hắn nóng bừng lên,bao nhiêu là cảm xúc chợt như tuôn trào cùng một lúc trong trái tim nhỏ bé của hắn.Thời gian như dừng lại trong giây phút hắn đọc những dòng chữ,những hình ảnh được viết một cách cẩn thận tỷ mỹ.Đó là một tấm thiệp đẹp nhất trong cuộc đời hắn....Mắt hắn cũng đỏ hoe,cũng một chút ươn ướt,nước mắt của cảm xúc,của hạnh phúc...
Hắn có lẻ đã bắc đầu hiểu được tâm trạng của cô bạn,đã hiểu được sự đăm chiêu của cô nhưng gã trai khờ như hắn sẻ phải làm gì đây,đối với hắn thật là một việc vô cùng khó khăn.
Bước ra ngoài lớp học,Gia Huệ đang đứng một mình ngoài ban công,gương mặt cô nhíu lại,cô đang cố che dấu một nỗi buồn..
tình yêu tuổi học trò
Cô ấy chính là người yêu đầu tiên và cuối cùng trong cuộc đời hắn...


Hắn bước lại gần cô giọng run run.
-Huệ à...nếu Thanh biết Huệ...Huệ..
-Thanh biết gì ? Cô quay lại nhìn hắn
-Nếu...biết Huệ tặng thiệp cho Thanh thì....hồi sáng Thanh đã mua thêm một tấm....cho Huệ rồi...
Gia Huệ im lặng,gương mặt cô tối sầm lại.Hắn tiếp:
-Thôi để Thanh xuống...Thanh mua tấm thiệp tặng Huệ nha!
Lần nầy thì cô gái bật khóc thật sự,cô xô hắn qua một bên ôm mặt chạy đi....

 ♥ `•.¸(¯`•.•´¯)¸.•´ ♥
  º ♥ `•.¸.•´ ♥ º

Cô đã bỏ về giữa giờ học trước sự ngỡ ngàng của cả lớp học...để lại những giọt nước mắt,những tiếng nấc nghẹn ngào cảm xúc của tuổi học trò chớm yêu...Và một người ở lại  , hắn sẻ nhớ mãi những giây phút ấy,giọt nước mắt ngày hôm đó như một niềm hạnh phúc,một sự dằn vặt bản thân...

Dòng thời gian cứ lặng lẽ trôi qua không chờ đợi ai,thấm thoát đã hơn 10 mùa Noel nữa trôi qua..Hắn đã lập gia đình và có hai đứa con thật xinh đẹp.Vợ của hắn cũng xinh đẹp như Gia Huệ,cô rất mực yêu thương và chăm sóc hắn...Nhưng cứ mỗi mùa Noel là ánh mắt cô lại buồn,đôi mắt cô đỏ hoe như muốn khóc.Và những lúc ấy hắn cảm thấy mình là người hạnh phúc nhất vì hắn biết cô ấy đã yêu,đang yêu và sẻ còn yêu hắn rất nhiều.Cô ấy chính là người yêu đầu tiên và cuối cùng trong cuộc đời hắn...
Gia Bảo

Thứ Ba, 23 tháng 9, 2014

HAI NỬA HY SINH

Truyện tình yêu cảm động, câu chuyện tình yêu

Nước mắt cô đã ướt đẫm tự độ nào. Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời…

Khi cô giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh, anh thường ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi cho cô.

Cô vốn là một người con gái xinh đẹp. “Vệ tinh” xung quanh cô nhiều không kể xiết, nhưng cô bỏ ngoài tai tất cả để chọn anh – một công nhân làm việc ở nhà máy, thu nhập còn không đủ cho 3 bữa ăn hàng ngày. Cô chấp nhận từ bỏ cả gia đình, thậm chí là công việc đầy tương lai của mình để cưới anh.

Sau khi kết hôn, anh và cô mượn được nhà kho của một người bạn, họ sắp xếp lại thành một tổ ấm giản dị. Mùa đông đến, căn nhà kho trống trải hút gió lại càng trở nên lạnh giá. Khi ấy chưa đủ tiền mua chăn, cô thường bị giật mình tỉnh dậy giữa đêm vì lạnh. Những lúc đó, anh chỉ biết ôm chặt cô vào lòng, dùng hơi ấm của cơ thể sưởi ấm cho cô.

Một ngày cô trở về nhà với vẻ mặt thất thần nhợt nhạt, anh lo lắng hỏi cô có phải bị bệnh rồi không? Cô chỉ mỉm cười nói: “Em hơi mệt thôi!” rồi hân hoan rút từ trong túi ra một tờ bạc nhét vào tay anh: “Chúng mình có tiền rồi anh ạ, mình đi mua một chiếc chăn thật ấm để đắp nhé.” Anh sững người ngạc nhiên nhìn tờ tiền trong tay cô, giọng run run: “Làm sao em lại có nhiều tiền vậy?” Cô vui vẻ kể lại cho anh tiền là do cô kiếm được khi đi phát tờ rơi. Cô phải đứng từ sáng đến tối mới được trả ngần ấy tiền. Nói rồi cô vội vàng kéo anh ra khỏi nhà, không cho anh hỏi thêm điều gì nữa. Họ mua môt cái chăn vừa tầm tiền. Từ đó, giữa đêm cô không còn bị giật mình thức giấc nữa.


Truyện tình yêu cảm động hai nửa hy sinh

Truyện tình yêu cảm động hai nửa hy sinh

Vài năm sau, anh tìm được công việc tốt hơn, rồi kiếm được nhiều tiền, tự mở công ty. Không bao lâu anh đã xây cho cô một ngôi nhà khang trang, mua ô tô cùng rất nhiều đồ dùng đắt tiền khác. Anh nói muốn dành cho cô một cuộc sống ấm no đầy đủ bù đắp lại những tháng ngày khó khăn vất vả trước đây. Cuộc sống bỗng vụt thay đổi khiến cô có phần bàng hoàng chưa kịp thích nghi với điều kiện mới.

Ngày chuyển nhà, anh bảo những đồ đạc cũ trong căn nhà kho của họ trước đây anh đều muốn vứt đi không giữ lại bất cứ cái gì. Nhưng cô khăng khăng nói muốn giữ lại cái chăn để đắp. Và rồi một thời gian dài nữa họ vẫn dùng cái chăn cũ ấy, giờ đây nó đã trở nên xù xì cũ kĩ, còn bị rách khá nhiều chỗ. Anh không ngừng phàn nàn với cô: “Thôi bỏ cái chăn cũ này đi em, mình có thể mua một cái chăn mới ấm áp và tốt hơn rất nhiều. Em xem cả nhà mình toàn những đồ đắt tiền, nhìn cái chăn cũ này trong nhà trông thật chướng mắt”. Nhưng cô vẫn cố chấp nhất quyết giữ lại cái chăn cũ ấy, vì chỉ khi đắp nó cô mới cảm thấy ấm áp và được che chở.

Một hôm, anh về nhà mang theo một cái chăn mới và nhất quyết bảo cô bỏ cái chăn cũ đi. Lần này dù không nỡ nhưng cô vẫn nghe theo lời anh. Từ đó, hàng đêm cô ngủ không còn ngon giấc nữa, trong lòng cô lúc nào cũng cảm thấy thấp thỏm lo lắng khiến cô lại không ngừng giật mình giữa đêm. Và mỗi lần tỉnh dậy như thế, hai mắt cô lại đầm đìa nước mắt. Anh vốn không biết rằng để mua được cái chăn đó cô đã phải đi bán máu lấy tiền chứ không phải đi phát tờ rơi như cô nói với anh. Lần đầu tiên bán máu, biết bao đau đớn, cũng chỉ vì muốn có cái chăn này. Vậy mà anh lại nỡ vất bỏ nó. Cô dần cảm thấy anh không còn yêu cô như xưa nữa.

Một ngày anh có việc gấp phải ra ngoài, quên mang theo máy tính xách tay quen thuộc. Trên màn hình của anh vẫn hiện lên trang blog anh viết hàng ngày. Và cô bất chợt đọc được dòng chữ anh hình như mới viết không lâu.

“Ngày hôm ấy em từ đâu về khuôn mặt tái xanh nhợt nhạt khiến cho tôi lo lắng vô cùng. Rồi em nói em đi phát tờ rơi để mua chăn cho hai đứa. Tối hôm đó chúng tôi nằm ngủ ấm áp trong chiếc chăn mới, thấy em nằm cuộn tròn trong lòng tôi say trong giấc ngủ, tôi thương em biết bao. Đã bao đêm rồi em không được ngủ ngon đến vậy. Và rồi tình cờ tôi nhìn thấy trên tay em có một vết sưng nhỏ, dường như bị kim tiêm đâm vậy. Tôi bỗng hiểu ra tất cả. Hóa ra em nói dối tôi em đi phát tờ rơi, thực ra em đã đi bán máu để có tiền mua chăn, chỉ vì một cái chăn mà em đã phải khổ sở đau đớn đến vậy. Đêm đó tôi đã khóc vì thương em và cũng thầm hứa sẽ cố gắng làm việc, phấn đấu trở thành một người thành đạt, để có thể bù đắp lại những ngày tháng khốn khó này cho em. Và giờ đây tôi đã thực hiện được lời thề đó. Hôm qua tôi quyết định đến trạm hiến máu, tôi chỉ muốn cảm nhận một chút nỗi đau em từng trải qua. Khi chiếc kim tiêm đâm vào mạch máu, một cảm giác nhói buốt lan dọc khắp cơ thể. Nhưng tôi không thấy đau, ngược lại, rất hạnh phúc. Tôi lấy tiền bán máu và đi mua chiếc chăn mới này. Tôi muốn nó là món quà bất ngờ dành cho em…”

Nước mắt cô đã ướt đẫm tự độ nào. Hóa ra tình yêu của anh dành cho cô vẫn sâu đậm và lớn lao đến vậy. Mùa đông năm nay anh đã đổi máu của mình tặng cho cô chiếc chăn ấm, có lẽ đó cũng sẽ là chiếc chăn ấm áp nhất cô có trong đời…