Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện hay. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyện hay. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 17 tháng 12, 2014

Mình làm người tình anh nhé !

Truyện tình yêu đẹp, chuyện tình yêu cảm động

hình ảnh tình yêu đẹp
Anh không cần phải yêu em… chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em… có được không anh?
Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy “Gửi em, đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”… Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi quá tức giận.

Tôi bỏ cô ấy để yêu một người khác, không phải vì tôi đã chán cô ấy… mà đơn giản là vì… cô ấy quá đặc biệt, tôi không thể hiểu nổi… và tôi sợ phải hiểu, sợ phải bước vào thế giới đầy rối ren của cô ấy.

Người yêu tôi bây giờ là một người đơn giản, cô ấy không quá hiền và cũng chẳng có cá tính dữ dội mấy, cô ấy không tự design một món quà cho tôi, không bất ngờ đến trước cửa nhà tôi trao cho tôi một nụ hôn, không nhét một cái gối to vào bụng và tưởng tượng rằng chúng tôi sắp có con… không, cô ấy không làm những điều mà người yêu trước của tôi làm. Cô ấy chỉ đơn giản gọi cho tôi một cú điện thoại mỗi ngày. Nếu muốn đi chơi với tôi, cô ấy sẽ lên kế hoạch trong vòng mấy ngày trước. Đến ngày Valentine cô ấy tặng tôi một miếng chocolate hình trái tim, trơn bóng không như miếng chocolate mà người yêu trước của tôi tự làm, có tên tôi và tên cô ấy trên đó.

Có thể có sự khác biệt quá lớn trong cách yêu của hai người… và cho dù biết rằng… người yêu trước của tôi yêu tôi một cách dữ dội hơn… thì tôi cũng không dám sống trong tình yêu ấy, tôi sợ sẽ bị nhấn chìm… điều tôi cần là một tình yêu đơn giản, có thể dẫn đến hôn nhân thì càng tốt. Sau khoảng 2 tháng chia tay, tôi vẫn nhớ cô ấy nhiều lắm, tôi không thể bắt gặp cô ấy trong hình hài người yêu mới nên tôi thường tự thần ra một mình, người yêu mới của tôi thấy vậy cũng hỏi thăm nhưng cũng chỉ là hỏi thăm cho qua chuyện, cô ấy không quan tâm nhiều đến điều mà tôi đang nghĩ.

Bất ngờ một hôm… Tôi nhận được tin nhắn của người yêu cũ.

“Anh thế nào rồi? Anh có được hạnh phúc không?”

Tôi reply ngay sau đó.

“Không hạnh phúc lắm! Nhưng giản đơn là được, anh cần nó…”

Một lúc lâu tôi không thấy cô ấy reply.

Tay tôi vẫn cầm điện thoại, vẫn chờ một dòng tin nhắn. Một lúc… một lúc lâu nữa… Tôi không chịu được nữa… tôi phải gọi lại, phải nghe bằng được giọng của cô ấy… Bất chợt, tôi chưa kịp bấm số thì điện thoại của tôi reo… Số của cô ấy… tay tôi run như lần đầu tôi bấm số làm quen với cô ấy.

- Em à, có chuyện gì không? Tôi cố lạnh lùng.

- Mình làm người tình anh nhé…

- Vậy là sao?

- Anh không cần phải yêu em… chỉ cần anh đến bên em những lúc anh cần em… có được không anh?

- Ừ…

Tôi biết tôi ừ là vì tôi còn quá yêu cô ấy… và tôi không có cảm giác tội lỗi mấy với người yêu mới… đơn giản là vì tình yêu mới không có gì đặc biệt, nổi trội.

Chúng tôi gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ và đầy hoa cúc cắm ở xung quanh các vách tường.

- Anh tưởng em thích các quán cà phê có gam màu trầm cơ mà?

- Ồ… quen em lâu như vậy mà anh cũng không biết là em dễ thay đổi hơn là một cái lật tay sao?

Tôi cười, cô ấy vẫn hóm hỉnh như vậy, vẫn duyên dáng như vậy.

Chúng tôi về nhà của cô ấy, yêu nhau cũng khá lâu rồi nhưng thực ra tôi chưa bao giờ lên nhà cô ấy, tôi chỉ đứng tiễn cô ấy ngoài cổng khu chung cư, cô ấy bảo cô ấy chỉ sống một mình nên không muốn đàn ông lên, sợ lắm chuyện phát sinh, tôi bật cười, tôi đâu đến nỗi dê như thế, mà bây giờ là thời đại gì rồi mà cô ấy còn sợ chuyện đó… Vậy mà bây giờ… cô ấy chủ động mời tôi lên nhà.

Mọi người hàng xóm và bác bảo vệ già có vẻ quí cô ấy, người mỉm cười, người chào cô ấy, riêng bác bảo vệ thì nháy mắt với cô ấy một cái.

- Con bé này. Thế là cũng chịu dẫn người yêu lên nhà rồi hả?

Cô ấy cười nụ…

Nhà của cô ấy quá rộng đối với người ở một mình… chúng tôi ngồi uống nước, nói chuyện, bất chợt, cô ấy cố ý dựa vào vai tôi, tôi ôm lấy vai cô ấy… chúng tôi ngồi lặng một lúc… rồi cô ấy kéo khuôn mặt tôi lại thật gần, thật gần… tôi vẫn còn nghe rõ… lúc nụ hôn buông lơi lần đầu… cô ấy tựa trán cô ấy vào trán tôi thì thầm: “Em nhớ anh… đã từng nhớ không chịu nổi…” Tôi hôn cô ấy mãnh liệt hơn… Và chuyện đó đã xảy ra. Đó là lần đầu của hai chúng tôi.

Người ta bảo hạnh phúc xuất phát từ tình yêu chân thực thường không thể đi đôi với thực tế cuộc sống. Nhưng trong tôi vẫn tham lam, vẫn muốn có cả hai, tôi cần một người tình như cố ấy, nhưng tôi lại cần người yêu như người yêu tôi, và tôi chấp nhận sự thỏa hiệp của chính mình.

- "Con đĩ…"

- Anh có biết định nghĩa của người tình không ??? Cô ấy nói trong tư thế nằm sấp và tay chống cằm.

- Không, cũng chưa bao giờ anh suy nghĩ nghiêm túc về vấn đề này.

- Một người tình thì kém xa một người yêu và hơn con đĩ một tẹo.

- Con đĩ… em nói nghe kinh quá.

Cô ấy không nói gì thêm, chỉ cười.

Chúng tôi duy trì quan hệ được hơn một năm. Đó là khoảng thời gian hạnh phúc… nhưng lý trí của tôi vẫn đè bẹp hạnh phúc thực tại này. Có lẽ tôi sinh ra đã vậy. Không có từ mơ mộng mang tên cuộc sống. Tôi quyết định cưới vợ, không phải cô ấy mà là người yêu mới của tôi.

Khi tôi nói chuyện này với cô ấy, cô ấy không hề biểu lộ chút ngạc nhiên, thậm chí cô ấy còn lạnh lùng nói:
 -Anh này… anh không tính giá cả cho những lần chúng ta quan hệ hay sao???

Tôi giật mình, tôi nghĩ cô ấy nói đùa…tôi cười xòa

Mặt cô ấy đột nhiên nghiêm lại:

- Em nói nghiêm túc đấy. Không có gì là không có giá đâu.

Tôi không tin vào đôi tai mình nữa. Hoá ra tôi yêu nhầm một con đĩ mất rồi. Tôi vẫn cố cười.

- Bao nhiêu hả em?

- Tuỳ tâm anh thôi…

- OK! Mai anh sẽ mang đến, hôm nay anh không mang nhiều tiền.

Hôm sau, tôi mang một phong bì tiền gồm 2000$ đến nhà cô ấy… Trong đó tôi còn để kèm mảnh giấy “Gửi em, đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”… Tôi biết tôi quá cay độc khi viết những dòng ấy nhưng tôi quá tức giận.

Mình làm người tình anh nhé

Chuyện tình yêu đẹp, những câu chuyện tình yêu lãng mạn

Cô ấy không liên lạc với tôi nữa. Cuối năm, chỉ còn 3 tháng nữa là cuối năm… tôi chuẩn bị cho lễ cưới.

Tôi và vợ tôi sống lặng lẽ, đời sống tâm hồn hay chăn gối đều không sâu sắc… Được gần một năm, tôi phát hiện ra cô ấy ngoại tình, không đau khổ, giằng xé, chỉ hơi ngạc nhiên… Chúng tôi chia tay nhau trong sự thoả thuận ngầm rằng chưa có con cái quả là một điều may mắn.

Tôi bắt đầu nhớ đến người yêu cũ… Cô ấy thế nào rồi, có chồng chưa, hay vẫn là một con đĩ bao trọn gói.

Tôi quyết định đến thăm nhà cô ấy. Đứng ngoài cửa tôi nghe thấy tiếng trẻ con khóc, có lẽ cô ấy đã có gia đình, ít nhất tôi cũng không phải ngại vì sợ phải bắt gặp cảnh cô ấy đang nằm với một người đàn ông khác.

Tôi gõ cửa. Một người phụ nữ ra mở cửa.

- Anh hỏi ai?

- Cho tôi hỏi Thư có nhà không?

Cô ấy không nói gì, lẳng lặng mời tôi vào uống nước. Xong đâu đấy cô mới chậm rãi kể chuyện…

- Cách đây gần một năm chính vì đứa bé này, con bé Thư nhà tôi đã đánh đổi chính mạng sống của nó.

Tôi đau nhói trong tim.

- Thư chết rồi hả chị? Chị không đùa chứ? Tại sao hả chị?

- Ừ! Hồi đó, bác sĩ khuyên nó là phá cái thai đi, nó bị bệnh tim, sinh con rất nguy hiểm, nhưng nó nhất quyết không chịu.

Tôi bàng hoàng… thì ra đây là sự thật. Sự thật đến chói tai và nhói lòng. Tôi ngồi thừ một lúc rồi bất chợt lên tiếng.

- Vậy bố đứa trẻ đâu?

- Con Thư nó là người đặc biệt, nó luôn làm những điều không ai đoán trước được, và có lẽ bố đứa trẻ là điều mà nó cũng muốn giữ kín… Nhưng tôi có một tấm hình nó giữ… hình như là của người đó… và hình như… đó là cậu. Đúng rồi, bây giờ tôi mới để ý… hình như đúng là cậu.

Chị dẫn tôi vào phòng Thư. Căn phòng vẫn nguyên cách trang trí. Những kỉ niệm xa xăm ùa về thấm đẫm nước mắt… Chị mở một hòm nhỏ và cầm ra một bức ảnh. Đúng rồi, đây là ảnh tôi, tôi nhớ hồi yêu nhau cô ấy xin tôi một bức ảnh để cài vào ví. Chị đưa thêm cho tôi một phong bì.

- Đây là tiền của Thư đưa tôi, bảo khi nào con nó lớn thì đưa cho con nó, nó đề phòng nếu nó sinh con mà không may ra đi, tôi cũng khá ngạc nhiên, nó có dư tiền trong tài khoản vậy mà nó phải cần 2000$ trong phong bì này đưa cho con nó là sao? Tôi nghĩ đó là của bố đứa trẻ. Có lẽ đó là cậu. Tôi nói có đúng không?… À, nó còn giữ một bức thư nhỏ, có lẽ là gửi cho cậu, tôi không dám dở ra xem.

Tôi vội vàng dở bức thư… màu chữ đã hơi hoen đi một tí. Không phải bức thư dành cho tôi… mà là bức thư… tôi đã dành cho cô ấy……

“Gửi em đĩ thân yêu, thế này đã đủ chưa? Nếu chưa đủ thì bảo anh đưa thêm nhé, cảm ơn em đã vui vẻ cùng anh, à mà với mấy thằng khác em đừng đòi trọn gói như thế nhé, xong ca nào dứt điểm ca ấy đi”…

Hình như là… tôi đã nhầm con đĩ với một người tình… à không… không phải người tình… mà là người yêu… mà cũng chẳng phải… là vợ tôi… thực sự là vợ tôi!!!

Thứ Sáu, 12 tháng 12, 2014

Tình yêu không chỉ dừng lại ở "lời hứa"

Hình ảnh tình yêu

Chúng ta sẽ luôn bên nhau, không xa rời!

Tình yêu không chỉ dừng ở "lời hứa" mà còn thể hiện qua việc bạn thực hiện lời hứa trong bao lâu.Bởi, yêu thương là điều... không đơn giản!

Năm 7 tuổi, cậu đi học về tình cờ thấy một cô bé đứng khóc run rẩy vì trước mặt là con chó hung dữ đang gầm gừ. Không chần chừ, cậu vớ lấy cây sao nhét bên hông cặp, chạy đến đánh đuổi con vật rồi cùng cô bé nọ chạy thoát.

Được một đoạn, cả hai dừng lại thở…

"Cám ơn cậu nha!" Cô bé lau nước mắt nói.

"Không có gì. Lần sau cậu đừng đi đường đó nữa. Chó dữ lắm." Cậu dặn dò.

"Nhưng đường về nhà mình chỉ có thể đi qua đó thôi."

Nghe vậy, cậu nhóc đắn do hồi lâu rồi bảo:

"Hay là đến chiều, cậu đứng chờ mình ở đầu đường khi nãy mình sẽ giúp cậu về nhà."

"Thiệt hả? Tuyệt quá! Thế chúng ta làm bạn nhé!"

Cậu cười tươi, gật đầu.

Năm 10 tuổi, cậu nhóc và cô bé đã là đôi bạn thân. Một hôm, cô bé mang sổ liên lạc về khoe bố mẹ vì đạt thành tích cao. Nhưng không may, bố mẹ lại đang cãi nhau. Trong lúc nóng giận, họ đã ném cuốn sổ đi và la mắng con.

Cô bé bật khóc, chạy ra khỏi nhà đến tìm cậu bạn.

Cậu nhóc không ngừng an ủi, chọc cười cô bé.

"Cám ơn cậu vì đã luôn bên mình." Cô bé nói khẽ.

"Bất kể khi nào cậu cần, mình sẽ luôn bên cạnh!" Cậu tuyên bố.

"Vậy… chúng ta hãy hứa sẽ luôn bên nhau, không xa rời!"

Lời đề nghị của cô bé vừa dứt, cậu nhóc đồng ý liền: "Ừ, hứa!"

Năm 14 tuổi, cả hai dần có tình cảm với nhau. Ngày nọ, cô bé bị đám bạn trai cùng lớp bắt nạt. May thay cậu nhóc thấy và lập tức chạy đến bảo vệ cô. Vì chúng quá đông nên cậu bị đập một trận tơi bời.

"Xin lỗi, vì mình mà cậu ra thế này." Cô bé vừa băng bó vết thương cho cậu vừa khóc.

"Có gì đâu, mình ổn. Cậu bị hiếp đáp, dĩ nhiên mình phải bảo vệ." Dù rất đau nhưng cậu cứ cười lớn.

Im lặng một lúc, cô bé khẽ cất tiếng:

"Thế, chúng ta tiếp tục lời hứa sẽ luôn bên nhau, không xa rời nha?"

Mặt đột nhiên đỏ ửng nhưng cậu vẫn đáp: "Ừm, hứa!"

Năm 18 tuổi, hai người học cùng trường. Vào ngày sinh nhật mình, cậu đã bất ngờ hôn cô.

"Cậu thích không?" Cậu ngập ngừng hỏi.

"Mình chờ nụ hôn này lâu lắm rồi." Cô bẽn lẽn nói.

"Chúng ta sẽ luôn bên nhau, không xa rời!" Cậu nắm tay cô, dịu dàng lặp lại lời hứa.

Cô không đáp chỉ mỉm cười gật đầu.

Năm 23 tuổi, anh cầu hôn cô. Một lễ cưới hạnh phúc diễn ra trong thánh đường. Khi Cha đọc lời thể xong, cả hai cùng đồng thanh.

"Con đồng ý."

Lúc đeo nhẫn cưới vào tay cô, anh hỏi:

"Sẽ luôn bên nhau, không xa rời?"

Cô nở nụ cười thật tươi, trả lời: "Vâng, em hứa!"

Chúng ta sẽ luôn bên nhau, không xa rời!
Năm 23 tuổi, anh cầu hôn cô. Một lễ cưới hạnh phúc diễn ra trong thánh đường
Năm 25 tuổi, khi đã là vợ chồng được hai năm, ngày nọ, cô hẹn anh ra và trao lại nhẫn cưới.

"Mình chia tay anh nhé." Cô chậm rãi bảo.

"Tại sao?" Anh vô cùng kinh ngạc.

"Em thật sự xin lỗi! Cảm giác yêu thương em dành cho anh đã không còn như xưa!" Cô cúi đầu, nói thật khẽ.

Khi cô rời khỏi, chàng trai cầm nhẫn cưới trong tay, im lặng rất lâu. Sau đó, anh mỉm cười:

"Tiếp tục lời hứa sẽ luôn bên nhau, không xa rời."

Hôm ấy, chỉ còn một mình anh hứa.

Năm 26 tuổi, ly dị xong cô quen người yêu mới. Còn anh, vẫn yêu cô. Mỗi ngày, anh đều đứng từ xa quan sát cô nói chuyện vui vẻ với người con trai xa lạ.

Nhìn cô, anh thì thầm: "Sẽ luôn bên nhau, không xa rời."

Lúc giận bạn trai, cô ngồi khóc một mình. Anh thấy liền giả làm thú bông đến tặng cô bó hoa và chọc cười.

Trông cảnh người yêu cầm hoa, cười trở lại, trong đầu anh nghĩ:

"Sẽ luôn bên nhau, không xa rời."

Năm 30 tuổi, bạn trai đi xa, cô ở lại một mình. Và anh, biết tin mình bị bệnh nan y.

Mỗi buổi chiều, dù mưa hay nắng, anh đều trốn khỏi bệnh viện đến nơi làm việc chỉ để được nhìn cô. Dù mệt mỏi, anh vẫn âm thầm đi theo để biết rằng, cô đã về nhà an toàn.

"Sẽ luôn bên nhau, không xa rời." Anh luôn nói câu đó trước khi quay lưng trở về.

Bệnh trở nặng, bác sĩ bắt anh phải ở trong bệnh viện. Nhưng anh không nghe, tiếp tục ra ngoài vì biết tối nay cô sẽ dự sinh nhật một mình.

Cô ngồi tại quán cafe ăn bánh kem trong nỗi cô đơn. Và cô đã không biết, cách đó mấy chiếc bàn, anh âm thầm bên cô đón sinh nhật.

"Sẽ luôn bên nhau, không xa rời." Anh để dành lời hứa năm xưa làm quà cho cô.

Tối đó, anh và cô cùng về muộn.

Tình yêu không chỉ dừng ở "lời hứa" mà còn thể hiện qua việc bạn thực hiện lời hứa trong bao lâu.
Năm 32 tuổi, người yêu cô trở về rồi cả hai quyết định kết hôn. Về phía anh, bác sĩ lắc đầu, bảo hết hy vọng. Ngày cuối cùng, mặc cơn đau của bệnh, anh vận đồ thật đẹp đến dự đám cưới lần thứ hai của cô.

Lúc chú rể đeo nhẫn cho cô, anh nở nụ cười:

"Lời hứa sẽ luôn bên nhau, không xa rời có lẽ anh không thể thực hiện được nữa. Nhưng từ giờ, đã có người thay anh tiếp tục lời hứa đó với em!"

Khi chúc phúc cô xong, anh rời khỏi thánh đường.

Trưa hôm ấy, người ta thấy có một chàng trai chết trong công viên. Anh ngồi trên ghế đá với vẻ mặt thanh thản.

Có những người, lời hứa không mang ý nghĩa gì.

Nhưng cũng có những người, lời hứa là cả cuộc đời.

Và lúc không còn thực hiện được lời hứa đó, cuộc sống của họ sẽ chấm dứt theo.

Tình yêu không chỉ dừng ở "lời hứa" mà còn thể hiện qua việc bạn thực hiện lời hứa trong bao lâu.
Bởi, yêu thương là điều...không đơn giản!

Thứ Năm, 11 tháng 12, 2014

Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng

Truyện tình yêu cảm động, những câu chuyện tình yêu

Truyện tình yêu định mệnh cay đắng

Truyện tình yêu định mệnh cay đắng

Anh đã ra đi mãi mãi cùng với nỗi buồn vì người yêu đã quên anh, quên đi lời hẹn ước hôm nào . Chẳng ai có lỗi. Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng mà thôi...

Gần 1 tháng trôi qua , người ta đã quen với hình ảnh của một người con trai vẫn đứng lặng im dưới gốc cây vào mỗi tối, nhín về phía cửa sổ của căn biệt thự nhỏ bên đường.
Không ai biết chính xác là chuyện gì, họ chỉ biết rằng trong ngôi nhà đó có một cô gái mới trở về từ bệnh viện.Rồi đến một ngày, cũng vào một buổi tối như vậy, có một người con trai khác ân cần đưa cô về trên chiếc xe sang trọng của anh ta. Kể từ đó, không ai còn trông thấy người con trai đứng bên kia đường nữa.

Nga, cô con gái của một doanh nghiệp có tên tuổi. Lâm, một chàng trai tỉnh lẻ, sống hòa đồng với mọi người. Họ tìm thấy nhau trên một diễn đàn . Họ chia sẻ với nhau những câu chuyện vui, những mẫu chuyện tình đọc được , rồi tâm sự với nhau những chuyện vui buồn của họ.Tình bạn ấy đã duy trì suốt gần 2 năm.

Rồi đến một ngày, hai người cùng thi đậu vào một ngôi trường đại học.Tình bạn ấy là càng gắn bó hơn, và một mối tình trong sáng đã len lỏi vào trong cái tình bạn ấy suốt những năm tháng sinh viên.
Lâm không có điều kiện như những người con trai khác, để mỗi ngày lại tới đón người yêu trên những chiếc xe đắt tiền.Nga thì chẳng đòi hỏi gì hơn, vì niềm hạnh phúc lớn nhất của cô là mỗi cuối tuần lại được ngồi trên chiếc xe đạp mà người yêu chở, được lắng nghe tiếng sao diều cùng người ấy ở những công viên nhỏ trong thành phố, được xem những đoạn clip lãng mạn mà người ấy làm tặng cho riêng cô.

Nhưng rồi cuộc sống chẳng như những gì chúng ta mong. Gia đình Nga đã phản đối mối quan hệ giữa hai người.Họ không bao giờ chấp nhận chuyện đứa con gái duy nhất của mình đến với một người con trai nghèo, tương lai còn chưa rõ.
Ngày ra trường, hai người hẹn ước, và khắc lên hai mảnh trái tim bằng ngọc dòng chữ: ” hẹn ước 5 năm” . Anh sẽ tới một thành phố có điều kiện tốt hơn, nơi anh sẽ cố gắng để tạo lập sự nghiệp. 5 năm sau,ngày mà nhà trường tổ chức họp mặt cho những người cùng khóa, anh sẽ trở về và sẽ chính thức cầu hôn cô.

Hẹn gặp nhau lần cuối để rồi chia tay. Nhưng Nga đã không tới được,cô đã gặp tai nạn khi đang trên đường tới chỗ hẹn. Lâm đau lòng nhìn Nga bất tỉnh trên chiếc giường màu trắng của bệnh viện. Lâm khóc, anh hận mình tất cả. Gia đình Nga không muốn Lâm đến gần con gái họ. Nỗi đau giằng xé, Lâm không thể rới xa người yêu.Anh xin gia đình Nga được ở bên cho đến khi cô bình phục, anh hứa sẽ ra đi. Họ đồng ý.
Vậy là từ đó, ngày nào anh cũng đến với cô, lại nắm tay cô, lại khóc. Cảnh tượng khiến ngay cả cha mẹ Nga cũng cảm động, nhưng những thành kiến về địa vị đã hằn sâu trong suy nghĩ họ, chẳng dễ gì thay đổi.

Cô gái vẫn nằm đó,bất tỉnh, 1 tuần, 2 tuần trong sự lo lắng của mọi người. Rồi một hôm, bác sĩ thông báo cô có dấu hiệu hồi phục, đấy cũng là ngày Lâm thực hiện lời hứa của mình, anh phải ra đi.
Nga trở về với cuộc sống bình thường. Cô sớm tìm lại được những ký ức, những thói quen của cô. Chỉ có một điều : cô không còn nhớ bất kì một chi tiết nào về người yêu nữa. Lâm như một người chưa từng tồn tại trong cuộc sống của cô. Còn Lâm, anh đã không hề hay biết về điều đó.

Mỗi tối, anh không thể đến bên cô, mà chỉ biết lặng lẽ đứng ở phía xa, nhìn lên cửa sổ phòng cô, nơi cô vẫn hay ngồi online nghe nhạc. Anh buồn khi nghĩ rằng người yêu đã quên mất anh (Lâm không hay biết chuyện Nga mất trí nhớ về mình ). Nga bắt đầu đi làm. Cô gái trẻ xinh đẹp, dễ mến, biết bao nhiu kẻ sẵn sàng làm cây si ngay từ lần đầu gặp đầu tiên. Hôm xe cô bị hỏng, một chàng trai ga lăng cùng cơ quan đề nghị chở cô về. Và đấy cũng là ngày Lâm rời bỏ thành phố này.

Thời gian trôi qua, Nga gặp lại những người bạn đại học của mình. Họ hỏi cô về chuyện tình lãng mạn với Lâm, họ hỏi cô về Lâm. Nga như con nai vàng ngơ ngác, nghe bạn bè nhắc về một chuyện tình đẹp của ai đó, nhưng lại bảo là của mình. Lâm – một cái tên nghe hết sức bình thường , nhưng nghe bạn bè kể, giống như cái tên ấy chỉ thuộc về riêng cô . Họ cho cô xem những tấm ảnh mà họ chụp chung với hai người. Nga như một người mất phương hướng. Cô nhìn thấy mình luôn hạnh phúc khi đứng cạnh một người con trai mà cô chẳng thể nhớ là ai. Bạn bè cô bảo đấy là Lâm.Cô cố gắng lục lại trong kí ức của mình về tình yêu ấy, nhưng trống rỗng. Cô đặt tay lên ngực, cầm chiếc dây truyền 1 nủa trái tim còn khắc 2 chữ: ” hẹn ước ” mà chẳng biết là ai tặng.

Rồi như có một cái gì đó trở lại với cô, hình ảnh về một người con trai mờ nhạt, lúc xa, lúc gần đã từng xuất hiện trong cuộc sống của cô. Cô nhớ lại những ngày bất tỉnh trong bệnh viện, dường như có một ai đó luôn ở bên cô. Không hẳn đấy là cha mẹ. Cô cảm nhận được những cái xoa tay ấm áp, nhẹ nhàng, cô nghe thấy những tiếng khóc khe khẽ, rồi những giọt nước mắt nóng hổi rớt trên tay cô.Cô cảm nhận rất rõ sự yêu thương mà người ấy dành cho mình, nhưng lại chẳng thể nào nhớ nổi đấy là ai.
Cô nhớ kí ức vui vẻ bên một ai đó, người đã cho cô rất nhiều những kỹ niệm êm đềm, người đã bước vào cuộc đời cô, một phần không thể thiếu của cô nhưng người ấy giờ ở đâu. Cô nghe người bán nước trước cửa kể về một thanh niên vẫn âm thầm dõi lên căn phòng cô vào mỗi tối, và giờ thì không còn nữa. Cô khóc, tại sao người ấy không đến tìm cô, tại sao người ấy lại xa cô. Phải chăng cô đã làm gì có lỗi. Trong bóng đêm, cô đau đớn giữa những kí ức mơ hồ .Cô muốn đưa tay ra nắm bắt, nhưng không thể được. Dường như những kí ức ấy không còn thuộc về cô nữa . Cô hận mình không thể nhớ nổi được người mình yêu.Màn đêm, cô đau đớn gọi tên: Lâm ơi, Lâm là ai ?

Tình yêu và nổi nhớ
Dường như những kí ức ấy không còn thuộc về cô nữa . Cô hận mình không thể nhớ nổi được người mình yêu.
5 năm trôi qua, ngày họp mặt của những người bạn cùng khóa. Nga trở về trường cũ, vẫn trẻ trung, vẫn xinh đẹp, vẫn làm mê hồn biết bao chàng trai khác. Cô gặp lại bạn bè cũ. Một chàng trai tới gần cô, giống như một người bạn thân khác, người ấy hỏi thăm về sống, công việc của cô. Cô cảm nhận rất rõ được sự vui mừng của anh ta khi nghe cô kể về cuộc sống yên ả và những thành công trong công việc. Nhưng cô thấy đôi mắt anh ta để lộ rõ nổi buồn và thất vọng khi nhìn cô đưa tay gọi người yêu tới. Anh ta không nói gì nhiều về mình, mà chỉ nói về một cuộc tình 5 năm, một lời hẹn ước đã đeo đuổi theo anh suốt những năm tháng qua. Rồi anh ta bước đi.

Trong hội trường ồn ào, Nga nghe thấy tiếng của ai đó gọi lớn: – “Lâm IT, sao về sớm vậy” .
5 năm trôi qua, chưa có ngày nào Nga không tự hỏi:” Lâm ơi, Lâm là ai “. Bất giác có một cái gì đó, cô ngoảnh mặt lại. Người con trai mà nãy giờ trò chuyện với cô đang bước lên chiếc taxi màu bạc. Cô đuổi theo, nhưng không kịp nữa. Người giữ xe hỏi tên, rồi đưa cho cô chiếc dây chuyền có 1 nửa trái tim còn lại, kèm lời nhắn : ” Chúc em hạnh phúc ” Chiếc dây chuyền vẫn còn khắc rõ 2 chữ:” 5 năm
“Hẹn ước- 5 năm ” hai mảnh trái tim, có thể Nga sẽ chẳng bao giờ nhớ được về lời ước ấy, giống như những ký ức mờ nhạt về Lâm. Hoặc có thể cũng sẽ có 1 ngày cô sẽ nhớ ra tất cả mọi điều cùng với sự dằn vặt về bản thân.Nhưng chắc chắc, hai người sẽ chẳng bao giờ đến được với nhau nữa. Bởi vì 5 năm qua, Nga đã sống, một cuộc sống gần như không hề có Lâm. Còn Lâm, anh đã ra đi mãi mãi cùng với nỗi buồn vì người yêu đã quên anh, quên đi lời hẹn ước hôm nào . Chẳng ai có lỗi. Tất cả chỉ vì định mệnh cay đắng mà thôi...


╔════════      ღ♥ღღೋ     ════════╗
 góc tình yêu chúc mi người mt ngày vui vẻ nhé.
╚════════   ღ♥ღღೋ        ════════╝

Thứ Bảy, 6 tháng 12, 2014

Cậu là người con gái mình yêu

Truyện ngắn tình yêu, chuyện tình yêu cảm động

hình ảnh tình yêu lãng mạn
Mình xin lỗi khi cậu không phải là sự lựa chọn đầu tiên nhưng mình chắc chắn rằng cậu là người con gái duy nhất mình muốn đi cùng đến suốt cuộc đời.

Vy bước vào quán cà phê và chọn góc quán quen thuộc, cô gọi một cà phê sữa cho mình và một cà phê đen cho Hải, vẫn luôn là như vậy. Hải điện thoại nói là có chuyện cần cô giúp. Vy lơ đãng nhìn dòng người đang hối hả ngoài kia. Trong quán những bản nhạc của The Beatles vang lên nhẹ nhàng.

Ai cũng nói Vy là cô gái của mùa thu vì cô trầm lắng, sâu sắc và lãng mạn. Cô nhìn mọi thứ trong cuộc sống bằng đôi mắt đầy tình cảm. Người như cô không dễ gì bộc lộ cảm xúc. Mọi thứ chuyển biến chỉ diễn ra trong sâu thẳm tâm hồn cô. Với cô mọi mối quan hệ trong cuộc sống đều được trân trọng một cách tuyệt đối từ sự chân thành của trái tim.

Cô và Hải chơi với nhau khá lâu, từ khi còn ở trường phổ thông khi Hải còn là một cậu học trò lém lỉnh với gương mặt sáng, thông minh và đá bóng rất cừ. Mỗi chiều tan học cô và Hải cùng nhau đạp xe qua những hàng me đầy lá, cùng đi thả diều mỗi mùa hè. Tình cảm của Vy cứ lớn dần theo thời gian và khi thành thiếu nữ cô đã cảm nhận rõ ràng đó là tình yêu. Hải thì cứ mãi vô tư xem cô như bạn thân, có lần Hải nắm tay cô và nói:

- Chúng ta sẽ mãi là bạn thân như vầy đúng không? Không ai hiểu tớ như cậu đâu.

Thế là tình cảm của Vy cứ mãi ngủ yên trong tim. Cô không dám bộc lộ vì lo sợ mối dây liên kết duy nhất của cô và Hải “bạn thân” sẽ bị đứt gãy. Với cô mỗi ngày nhìn thấy Hải, nghe anh nói là quá đủ với cô.

Hải đến, nhẹ nhàng ngồi xuống ghế:

- Cậu đợi mình lâu chưa? Cậu gọi cà phê cho mình rồi à?

- Ừ vẫn như mọi khi – Vy quan sát những giọt mồ hôi trên trán Hải – Có gì mà cần tớ thế?

- Uh, tớ muốn gặp cậu về chuyện của tớ và Mai – Hải bắt đầu chậm rãi.

Mai – cái tên ấy nghe như một lát dao cắt vào lồng ngực Vy. Hải gặp Mai vào ngày sinh nhật thứ hai mươi của Vy. Mai là bạn cùng lớp Đại Học của Vy, xinh đẹp và năng động. Sau ngày hôm ấy Hải và Mai thành một đôi. Và suốt thời gian họ quen nhau, Vy bất đắt dĩ thành cầu nối. Mai kể tường tận từng chi tiết buổi hẹn đầu, món quà Hải tặng, lần đầu nắm tay…. Mỗi lần như thế Vy mỉm cười nhưng rồi quay đi và khóc, nỗi đau ấy cứ như một vết xước trong tim nhưng không bao giờ lành, nó cứ âm ĩ rĩ máu từng ngày. Hai người họ không bao giờ biết vì Vy đóng vai một người bạn hoan hỉ vì hạnh phúc của bạn mình một cách hoàn hảo.

Vì sâu thẳm lòng mình Vy luôn muốn thấy Hải hạnh phúc, dù bên cạnh anh không phải là cô. Giờ đây vẫn vậy, Vy lại ngồi đây nghe tâm sự của Hải về Mai. Chắc hai người lại giận nhau và cần Vy làm cầu nối giản hòa.

- Cậu lại làm Mai giận nữa à? – My hỏi

- Tớ cũng không biết nữa, tớ không làm gì cả, nhưng Mai nói chia tay, lần này có lẽ nghiêm trọng lắm.

- Chia tay? – Vy nghe giọng mình hình như có chút vui sướng

- Ừ, Mai nói gì tớ cũng chẳng hiểu. Cô ấy nói là tớ không yêu cô ấy, rồi là tớ chẳng bao giờ hiểu được tình cảm của bản thân tớ.

- Hay cậu làm gì có lỗi với cô ấy, cậu không còn quan tâm chăm sóc cô ấy? Cậu cố sửa sai là được mà. – Vy trấn an Hải. Cô thầm nghỉ chắc lại như mọi lần Mai giận dỗi rồi lại thôi.

- Cậu giúp mình gặp Mai đi, chắc cô ấy sẽ kể cho cậu nghe là tại sao, giúp tớ nhé?- Hải năn nỉ.

- Được rồi, đến khổ với các cậu, lần nào cũng là tớ. – Vy ngán ngẩm.

Hải cười:

- Cảm ơn nhé bạn thân, mỗi khi như thế này chỉ có cậu là đáng tin cậy.

Vy cười buồn, ừ đáng tin cậy, tớ đóng vai một người bạn hoàn hảo quá mà.

Vy giữ đúng lời hứa với Hải, cô hẹn gặp Mai, cố tìm hiểu lý do và giúp Hải hàn gắn. Nhưng cô không báo giờ lường trước tình huống mọi tình cảm của cô bị bóc trần.

- Vy định đóng vai ấy đến khi nào – Mai bắt đầu khi Vy chưa kịp lên tiếng – Vy lại đến để giảng hòa cho bọn tớ à? Anh Hải không nhận ra nhưng tớ biết hết cả đấy, sao cậu phải cười trước mặt bọn tớ rồi quay mặt đi mà khóc. Cậu có biết lý do tớ chia tay là vì cậu không?

- Tại sao lại vì tớ, tớ luôn mong hai người tốt đẹp – Vy lại thấy tim mình nhói lên.

- Đúng, tớ là sự lựa chọn đầu tiên của anh ấy nhưng không ai biết tớ là người đến sau. Cậu và anh ấy hợp với nhau đấy – Mai cười buồn – một người thì không bao giờ nhận ra tình cảm của bản thân mình, một người thì không bao giờ dám thừa nhận tình cảm của mình. Cả hai cậu sao không sống thật với lòng mình nhỉ. Tớ yêu Hải nhưng tớ thấy mình xứng đáng được nhiều hơn thế.

Hạnh phúc của một người bạn
Hai người họ không bao giờ biết vì Vy đóng vai một người bạn hoan hỉ vì hạnh phúc của bạn mình một cách hoàn hảo.
Sau cuộc hẹn với Mai, Vy không liên lạc với Hải. Cô không biết phải đối mặt và giải thích với Hải thế nào, cô không hiểu hết những lời Mai nói nhưng cô có thể hiểu Mai ra đi vì cô ấy biết tình cảm của Vy. Mai nói đúng, Vy không dám sống thật với tình cảm của mình cũng như giờ giờ đây cô không dám đối mặt với Hải. Cô lo sợ mối quan hệ của cô và Hải rồi sẽ như Mai, cũng ra đi.

Hải ngồi lặng góc quán, liên tục đốt thuốc. Một tháng rồi anh không gặp cả Mai và Vy, anh không hiểu Mai đã nói những gì mà Vy không gặp anh, điện thoại cũng không nghe, anh đến tìm thì cô toàn đi vắng. Một tháng, anh suy nghĩ nhiều và dường như anh đã hiểu những gì Mai nói. Không gặp Mai anh cũng chẳng thấy gì là khó khăn hay nhung nhớ. Nhưng quả thật một tháng không gặp Vy anh thấy thật khó chịu.

Anh có biết bao chuyện cần kể cho Vy nghe, Anh vừa được thăng chức, anh vừa gặp lại cậu bạn từ thời phổ thông, anh vừa hoàn thành mô hình trò chơi Vy yêu thích…. Có biết bao là chuyện anh không biết nói với ai. Mỗi tối tan sở về anh muốn cùng ai đó tạt vào quán cà phê, nghe những giai điệu nhẹ nhàng của The Beathles hay ghé ngang công viên ngồi nhìn những dòng xe qua lại nhưng… Mai nói đúng anh chưa bao giờ nhận ra tình cảm thật của bản thân mình.

Anh cần Vy biết bao, bấy lâu nay cô ấy bên cạnh anh như hơi thở, nó trở thành một thói quen. Mai đối với anh như một sự say đắm nhưng Vy đối với anh như cuộc sống mỗi ngày. Đốt điếu thuốc cuối cùng, Hải quyết định, anh phải làm gì đó trước khi quá muộn.

Tối muộn, Vy miệt mài gõ những dòng chữ trên màn hình máy tính xanh lè. Cô đang cố hoàn thành chương cuối của bản dịch. Cô bị chậm tiến độ do không dễ tập trung khi hình ảnh Hải cứ trong đầu. Điện thoại báo có tin nhắn: “ Mình cần gặp cậu”. Vy không trả lời như hàng chục tin nhắn khác của Hải. Điện thoại lại có tin nhắn: “Mình chỉ cần gặp cậu năm phút, mình đang trước nhà cậu”. Cuối cùng Vy cũng phải đối mặt với Hải. Có lẽ đây là lần cuối cho cả hai. Có lẽ Vy sẽ phải thú nhận tình cảm của mình và giải thích cho Hải hiểu vì sao Mai ra đi. Vy thở dài khoác chiếc áo len.

Hình ảnh thân quen của Hải đứng đó, dưới ánh đèn đường vàng le lói, hình ảnh hàng nghìn lần Vy mong nhớ. Tóc Hải dài hơn, ánh mắt có vẻ mệt mỏi.

Hải chậm rãi tiến về phía Vy, anh đưa cho cô bó hoa đồng tiền, loại hoa mà Hải biết cô rất thích.

- Có lẽ cần quá nhiều thời gian để mình nhận ra cậu quan trọng với mình như thế nào. Mình không biết bây giờ có quá muộn không khi nhận ra cậu là cuộc sống của mình. Mình xin lỗi khi cậu không phải là sự lựa chọn đầu tiên nhưng mình chắc chắn rằng cậu là người con gái duy nhất mình muốn đi cùng đến suốt cuộc đời.

Mắt Vy hình như có nước. Cô biết mình không cần nói gì nữa, cô tiến về phía anh, ôm chầm. Hình như có giọt nước mắt rơi xuống vai anh. My thầm thì:

- Đúng là đồ ngốc, cả hai ta đều là đồ ngốc.

Chiếc đèn đường lặng lẽ chiếu ánh sáng vàng nhạt in bóng hai người họ bên nhau.

Đừng đánh mất tình yêu thêm một lần nữa.

Đừng đánh mất tình yêu
Tôi đã dùng lời lẽ của một người chưa từng được yêu để giúp họ lạc quan hơn.

Công việc của tôi là một chuyên viên tư vấn tâm lý về cuộc sống, tình yêu và gia đình. Cái nghề tưởng chừng như phải tiếp xúc và trải nghiệm với mọi người nhiều lắm! Nhưng tôi thì ngược lại, sống nội tâm, luôn khép mình với thế giới bên ngoài. Có lẽ những tâm sự của các vị khách làm tôi thấy bất an với cuộc sống. Các bạn trẻ gọi điện thoại đến hầu hết đều tỏ ra chán nản và vô cùng bi quan. Nội dung thì muôn màu muôn vẻ, người thì cãi nhau với người yêu, rồi hỏi có nên chia tay hay không? Người thì thấy mất niềm tin vào cuộc sống. Người bị người yêu bỏ rơi, muốn tìm người để lắng nghe và tâm sự... Rất nhiều, và tôi đã dùng lời lẽ của một người chưa từng được yêu để giúp họ lạc quan hơn. Cảm thấy thật vui biết bao khi giúp họ quẳng đi bớt một phần gánh nặng cho cuộc sống. Tuyệt vời hơn nữa là có nhiều vị khách quen thuộc đã trở thành những người bạn của tôi. Những cú điện thoại từ 8- 12h đêm gọi tới dường như là một thói quen vậy! Nếu bỗng có một ngày không nhận được cuộc gọi từ ai, tôi lại cảm thấy thiếu thiếu một chút gì đó, giống như nấu thức ăn mà quên bỏ muối vào vậy!

Dạo gần đây, có một vị khách cứ đúng 8h tối lại gọi điện đến cho tôi. Đó là một người đàn ông 30 tuổi, là một kiến trúc sư. Anh tâm sự với tôi rằng công việc của anh thường phải đi lại rất nhiều, mà gia đình thì lại đang giục anh kết hôn. Anh nghĩ ở tuổi này mình cũng phải nên lập gia đình rồi. Nhưng có thể một tháng anh đi công tác sẽ chỉ về nhà được 2,3 lần. Liệu rằng có người con gái nào dám lấy anh, và liệu lấy anh rồi, người đó có thực sự cảm thấy hạnh phúc? Anh rất tôn trọng phụ nữ, anh sợ làm họ tổn thương, cô đơn và rơi nước mắt. Anh đã từng yêu 2 người, nhưng không ai có thể chấp nhận được công việc của anh. Tình yêu liệu có bền vững khi mà không có được thời gian dành cho nhau? Hôn nhân có thực sự hạnh phúc khi vợ chồng một tháng chỉ ở bên nhau đôi ba lần? Anh yêu họ, muốn đảm bảo hạnh phúc cho họ, nhưng công việc lại là niềm đam mê, là sự nghiệp của anh, làm sao anh có thể từ bỏ? Anh hỏi tôi rằng: "Nếu là Trang, Trang có chấp nhận lấy một người chồng như tôi không?"

Tôi chẳng biết phải trả lời thế nào cho hợp lý cả. Tôi 26 tuổi, cũng bị gia đình hối thúc lấy chồng sinh con. Nhưng từng này tuổi, tôi chưa có một mối tình vắt vai, hỏi lấy được ai cơ chứ? Người ta nói phụ nữ hãy lấy một tấm chồng tốt, sống lâu cùng nhau tình cảm rồi cũng phát sinh thôi, vì tình yêu rồi cũng dần dần cạn đi. Vợ chồng sống với nhau chỉ vì quan tâm dành cho nhau, với sự ràng buộc về quan hệ cha mẹ- con cái cùng tờ giấy đăng ký kết hôn. Tôi cũng đôi lần nghĩ vậy, liệu mình có nên chọn đại một trong những người mà tôi từng gặp mặt hay không? Kinh tế ổn định, qua cách nói chuyện và cử chỉ cũng có thể nhận thấy đó là những con người khá chín chắn. Điều bây giờ họ cần chỉ là một người vợ, hàng ngày nấu cơm rồi cùng ngồi ăn với nhau, quan tâm tới công việc, cuộc sống của đối phương... Vậy là đủ. Còn điều tôi cần lại là tình yêu. Dù sao tôi cũng là phụ nữ, phụ nữ thì đặt nặng vấn đề tình cảm lắm!

Thấy tôi im lặng, anh cười xòa:

- Chắc Trang không thể đồng ý, phải không?

- Hãy lấy người phụ nữ anh yêu và yêu anh thực sự. Cô ấy sẽ chấp nhận công việc của anh thôi! - Như phản xạ, tôi đột nhiên đáp lại.

Anh lại cười, lần này tiếng cười đó có vẻ thoải mái hơn. Anh khen tôi là người phụ nữ biết cảm thông cho người khác. Ai lấy được tôi chắc phải tu từ mấy kiếp trước. Tôi đáp lại lời khen của anh bằng câu nói cảm ơn. Thật ra, anh chàng này cũng biết nịnh phụ nữ. Chẳng biết khen một người đàn ông tam tuần là đáng yêu có lố quá hay không, nhưng tôi thấy anh cũng đáng yêu lắm!

Sau một tháng trò chuyện, anh hỏi dò tôi có thể dành một chút thời gian để cho anh một cái hẹn được không. Anh nói muốn gặp tôi, nếu có thể thì hãy cho anh mời tôi dùng bữa tối.Tôi suy nghĩ, đắn đo một hồi rồi cũng đồng ý. Chẳng hiểu sao, mỗi lần nói chuyện cùng vị khách này, tâm trạng tôi lạ lắm! Rất dễ bị rung động, không như những lần nói chuyện cùng người khác.

Chiều hôm đó, tôi kéo bà chị làm cùng đã có 1 chồng 2 con đến ngắm tôi trình diễn thời trang. Chị ấy ngán ngẩm nhìn đống quần áo trong tủ của tôi rồi thở dài:

- Gái chưa chồng sao ăn vận như bà già vậy? Nhìn già đau già đớn! Ai không nhìn lại tưởng cô đã ngoài 30 ấy!

Tôi nhíu mày nghía lại quần áo đang chất đống trong tủ của mình, nhìn đi nhìn lại cũng đâu đến nỗi già lắm đâu? Không lẽ tôi bị lão hóa gu thời trang?

- Vậy tối nay, em sẽ mặc gì hả chị?

- Haiz, đàn ông thích phụ nữ tươi trẻ, nhìn cô chẳng có sức hấp dẫn gì, đi cùng tôi!

Chị ấy khoác túi xách, kéo tôi đứng dậy rồi lôi xềnh xệch đi.

- Đi đâu thế chị?

- Trùng tu nhan sắc!- Chị nói rành mạch và dứt khoát.

Đầu tiên là chị chọn cho tôi một chiếc váy xòe họa tiết baroque, nhìn rất trẻ trung và thời trang. Tôi cứ đứng soi mình trong gương rồi tủm tỉm cười. So với hình ảnh lúc trước, bỗng thấy mình sao quá ư là lạc hậu.

Chị bạn tôi đưa tay lên cằm, đi quanh tôi một vòng ngắm nghía từ đầu đến cuối rồi gật gù ra vẻ tâm đắc:

- Đúng là chị chọn có khác, nhìn cô trẻ ra cả 2 chục tuổi

- Thế em còn 6 tuổi thôi à?- Tôi giãy nảy

- Ôi đùa thế thôi! Nhìn tổng thể thì có vẻ ổn ổn rồi đấy, nhưng mà cái đầu...không chấp nhận được cô em của tôi ạ!- Chị ấy lắc đầu ra vẻ chán nản lắm.

- Sao thế?- Tôi đưa tay lên vuốt từng sợi tóc rồi sọi lại trong gương- Đâu có vấn đề gì?

- Đúng là đồ bà già! Tóc gì mà xơ xác như đống rơm khô thế này? Màu tóc lại còn xỉn, mọc lởm chởm chẳng ra hàng lối gì cả!- Vừa nói chị vừa "túm" lấy những cọng tóc của tôi mà tặc lưỡi- Phải đi cắt lại thôi!

Tôi luyến tiếc nhìn những lọn tóc ngắn dài rơi xuống sàn nhà. Mái tóc này đã theo tôi suốt từ thời sinh viên, đến giờ đã là 8 năm rồi! Cũng không hiểu tại sao hôm nay chỉ vì đi gặp 1 vị "khách hàng" mà tôi lại nỡ nhẫn tâm "xuống tay" với nó. Kỳ cục thật!

Nhưng cũng may, kiểu tóc mới hợp với tôi. Từ một con quạ già nua xấu xí giờ thì nhìn tôi cũng khá là giống một con công rồi!

Giờ chỉ còn việc tới buổi hẹn thôi.

Tôi bắt taxi, tới nơi mà anh đã đặt. Không biết việc tôi tới sớm thế này có khiến anh ngượng ngùng không nữa! Nhưng thôi, dù gì cũng chỉ sớm khoảng 20 phút.

Tôi hồi hộp ngồi đợi anh, không biết đó là một người đàn ông có tướng mạo như thế nào. Giọng nói của anh ấm áp, lại rất hay cười... nói chung là cảm xúc lúc này của tôi khó hiểu lắm! Thật không biết nên miêu tả ra sao... cảm giác lúc này, thật giống cái cảm giác của 8 năm về trước.

Hồi còn là sinh viên năm nhất, tôi có tình cảm với một anh chàng học Kiến trúc, cỡ bằng tuổi anh. Nói chuyện với anh làm tôi thấy có chút nhớ nhung về chàng trai ấy. Cảm xúc không được mời tới đột nhiên cứ ùa về..

Tôi biết rằng mình bắt đầu biết yêu khi trái tim cứ rạo rực, đập loạn nhịp mỗi lần nhìn thấy anh. Nhưng tôi không biết phải thổ lộ với anh thế nào cả. Mà chắc gì anh đã biết tôi là ai, vậy sao có thể thích tôi được? Vậy là tôi chôn chặt mối tình đó vào trong tim, cố gắng không để một ai biết! Chỉ là tôi yêu đơn phương người đó, 8 năm nay, tôi cũng vẫn chưa để ý tới ai, vì không ai cho tôi được cảm giác bối rối và hồi hộp như anh. Anh đúng là rất đặc biệt. Hình như đến bây giờ, tôi vẫn còn thích anh thì phải. Nghĩ đến, tôi chợt cười một mình. Sao tôi lại có thể ôm ấp một bóng hình lâu đến thế?

hình ảnh tình yêu lãng mạn
Tôi biết rằng mình bắt đầu biết yêu khi trái tim cứ rạo rực, đập loạn nhịp mỗi lần nhìn thấy anh.
- Chào Trang, xin lỗi đã để em phải đợi, em tới lâu chưa?

Là giọng của anh ấy, ấm áp và hay hơn cả trong điện thoại. Theo quan tính tôi đứng dậy lịch sự đáp:

- Không sao, tôi cũng vừa...

Nhưng khi ngước đầu lên nhìn anh, tôi giật mình, ngạc nhiên vô cùng. Người đàn ông đang đứng trước mặt tôi chính là chàng sinh viên đã cướp đi trái tim tôi vào 8 năm trước.

Anh ấy vẫn lịch sự mỉm cười nhìn tôi, thấy tôi ngây ra nhìn mình, anh hỏi tiếp:

- Em vẫn còn nhớ tôi chứ?

Nhớ chứ! Tất nhiên là nhớ! Tôi làm sao có thể quên được mối tình đầu của tôi. Mặc dù chỉ là một mình tôi yêu, nhưng đó là người đầu tiên có thể khiến cho trái tim của tôi chao đảo.

Tôi lại cười, nụ cười lần này... hỗn độn thật nhiều cảm xúc.

Đã lâu lắm rồi tôi chưa có cảm giác nhớ nhung một ai đó, đôi lúc tự hỏi mình rồi cũng chẳng biết phải trả lời ra sao. Rồi bất chợt vào một ngày không hiểu vô tình hay cô ý, chúng ta lại gặp lại nhau. Tim tôi đập mạnh, nhìn vào ánh mắt nơi anh rồi lại tiếp tục đưa ra câu hỏi: Có khi nào mình là định mệnh của đời nhau?

- Là anh ư?

- Là anh! Em bất ngờ lắm phải không?

Tôi đoán việc anh là khách hàng quen thuộc một tháng nay của tôi không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Lẽ nào là do anh sắp đặt?

- Vâng... Quả thật là rất bất ngờ!

Tôi cứ dán mắt vào anh, lắp bắp trả lời.

Thực sự lúc này khi ngồi đối diện anh, tôi đang rất run, rất hồi hộp, rất bất ngờ, và cũng đang rất mất bình tĩnh. Cứ tưởng rằng trong suốt 8 năm qua tôi có thể quên đi được anh, không còn bị vương vấn bởi hình ảnh anh nữa. Vậy mà chỉ cần anh xuất hiện, chỉ cần nghe được giọng nói của anh là trái tim tôi lại thổn thức, nhớ lại cảm giác ngày đầu biết yêu. Bạn cứ thử như tôi, thầm thương trộm nhớ một người, rồi 8 năm sau, người ta xuất hiện trước mặt bạn như tôi lúc này. Một vài sự bất cẩn và lúng túng có lẽ không thể nào tránh được.

- Anh có thể tặng em một món quà được chứ?

Không đợi tôi trả lời, anh đưa một bó hoa trước mắt tôi. Đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, tôi cảm động vô cùng, mắt rơm rớm nước, rụt rè nhận lấy bó hồng đỏ rực từ tay anh. Một bó hoa rất đẹp, tôi nhìn những bông hoa rực rỡ đó một hồi rồi nhìn anh xúc động nói:

- Cảm ơn anh! Bó hoa rất đẹp! Em sẽ cố gắng chăm sóc nó!

Trong bữa tối, tôi cứ lén lút nhìn anh. Da anh rám nắng hơn xưa, nhưng nhìn phong độ và khỏe khoắn. Anh hỏi tôi về công việc, còn tôi thì trả lời. Một người hỏi, một người trả lời, thật giống như hỏi cung. Hình như tại tôi vẫn còn đang cảm thấy bất ngờ quá thì phải. Là một tư vấn viên, phong cách hiện giờ của tôi thật là thiếu chuyên nghiệp. Có lẽ khi đối diện với người mình yêu, con người ta không thể duy trì với một cái đầu lạnh được, chỉ có thể là một trái tim nóng mà thôi!

Sau đó chúng tôi đi dạo, anh luôn là người mở đầu những câu chuyện. Dường như lúc này anh đang là một tư vấn viên của tôi vậy.

Anh và tôi cùng ôn lại những kỉ niệm về thời sinh viên. Anh kể rằng trước kia anh có để ý tới một cô gái trường nhân văn. Anh thường tìm cơ hội để được gặp cô ấy nhưng rồi mỗi lần chạm mặt, anh lại bối rối, không biết phải làm quen thế nào. Anh cứ rụt rè, nhút nhát không chịu bày tỏ cho đến tận khi ra trường. Vậy là 8 năm sau, anh quyết tâm phải dũng cảm thổ lộ với cô ấy, người con gái mà anh thực sự yêu, rất yêu, đến nỗi 8 năm rồi mà anh vẫn không thể nào quên được.

- Em có biết cô gái đó là ai không?

Anh dừng bước, nắm chặt lấy bàn tay đang lạnh ngắt của tôi rồi khẽ trao một nụ hôn lên trán tôi, sau đó anh tự trả lời câu hỏi của mình:

- Là em đấy, cô gái của anh ạ!

Tôi rớt nước mắt, ôm thật chặt lấy anh. Thì ra anh cũng yêu tôi nhưng lại nhút nhát như tôi. Thật may là cuối cùng chúng tôi cũng đã gặp lại nhau, thật may là cuối cùng anh đã chịu nói ra...

Tôi nhớ một tháng trước, anh có hỏi tôi 1 câu rằng: "Nếu là Trang, Trang có chấp nhận lấy một người chồng như tôi không?". Hôm nay, vào chính giờ phút thăng hoa này, anh vẫn hỏi lại tôi câu hỏi đó. Nhưng tôi không còn suy nghĩ lâu như trước kia nữa, lần này tôi đã gật đầu trả lời rất nhanh, tôi không muốn chúng tôi phải xa nhau như 8 năm trước nữa. Có lẽ sẽ không được ở bên nhau thường xuyên, nhưng chúng tôi vẫn có thể liên lạc với nhau qua điện thoại. Tôi vẫn sẽ là một chuyên viên tư vấn của anh, còn anh, sẽ là nơi che chở tôi từ phía xa. Chúng tôi sẽ không để mất nhau thêm một lần nào nữa...!

Hình ảnh một tình yêu lãng mạn
Nhưng tôi không còn suy nghĩ lâu như trước kia nữa, lần này tôi đã gật đầu trả lời rất nhanh, tôi không muốn chúng tôi phải xa nhau như 8 năm trước nữa.
Tôi đã quyết định lấy một chàng kiến trúc sư, chấp nhận một tháng chỉ gặp chồng vài lần. Còn bạn? Nếu bạn yêu một chàng kiến trúc sư giống như tôi, bạn có dũng cảm để lấy người mà bạn yêu không?

Silenttear

Thứ Năm, 4 tháng 12, 2014

Anh đã đi tìm em khắp thế gian

Anh đã đi tìm em
Trong tình yêu, đôi khi người ta thích được nghe kể chuyện người mình yêu thương
Em rất hồn nhiên: Tại em uống hai ly xíu muội mới đủ. Tại vì anh đâu phải là người yêu của em đâu mà em sợ ăn uống nhiều quá thì… mất bạn trai.

Em không phải tên là Xí Muội. Ai cũng biết xí muội là một món ăn chơi. Chắc chắn rằng vì đó chỉ là một món ăn chơi nên không ai ghi lịch sử của nó. Tôi không quan tâm đến lịch sử của em. Em cười khi đang ngậm viên xí muội trong miệng: “Trời ơi, lịch sử của em là lịch sử của một cô gái tối ngày đi học”. Còn tôi thì đọc cho em nghe những gì tôi đã kiếm tìm về em, dù khi tôi gõ tên em: “Mỹ Nga” vào trang Google thì chỉ thấy thông tin về hai cường quốc Mỹ và Nga. Em bảo: “Chu cho, anh phải đánh đủ cái tên của em Lê Hoàng Mỹ Nga thử xem sao”. Tôi bấm vào trang tìm kiếm theo cách em nói thì không có thông tin nào hết. “Ừ, em vô danh mà hay. Để ai đó lỡ có thương em, lên mạng không thấy cái gì thuộc về em, họ sẽ lãng quên”. Em nói thế.
Lúc đầu, em chỉ là một người con gái, nói theo kiểu của tôi là em đang chìm khuất trong đám đông. Năm 15 tuổi, em còn nhỏ xíu xíu, tự dưng buổi sáng chủ nhật em gọi cho tôi: “Mình đi cà phê, anh Tuấn nhé”. Thật ra tôi đâu có rảnh để chở một cô bé con đi cà phê. Nhưng sáng hôm đó tôi rảnh, chẳng biết làm gì với buổi sáng nắng đang ngập tràn trên con phố.
- Cho em xin hai ly xíu muội.
Em đã gọi như thế khi lần đầu tiên vào quán cùng tôi. Em rất hồn nhiên: Tại em uống hai ly xíu muội mới đủ. Tại vì anh đâu phải là người yêu của em đâu mà em sợ ăn uống nhiều quá thì… mất bạn trai.
Cũng từ ngày đó, tôi vẫn thường thích rủ em đi đâu đó như che bớt những bất an của lòng mình. Mà lòng người thì luôn dằng dặc những bất an. Tôi yêu rồi đau khổ vì tình yêu.Thủy đi lấy chồng khi tình yêu của hai đứa vừa mới bắt đầu những nồng ấm. Em biết Thủy, cô gái có nước da trắng như chẳng hề sợ nắng mưa tạt vào. Cô gái có chiếc răng khểnh xinh xinh làm nao lòng người khi cất tiếng cười rúc rích. Thủy có ưu điểm của một người đàn bà đẹp, nhưng người đàn bà đẹp đó đã lạc vào trong một đám đông.
Thỉnh thoảng em qua nhà tôi chơi, chẳng để làm gì. Em thích đọc sách. Em ngắm nhìn tủ sách của tôi, đủ loại sách tôi mua trong rất nhiều năm. Em nói: Anh cho em mượn một cuốn, anh nhé. Tôi không thích cho ai mượn sách bởi cho mượn sách coi như mất sách luôn. Có lần có những cuốn sách quý giá, một ông bạn ở nước ngoài về năn nỉ mượn đọc vài ngày. Nào ngờ sau đó ông bạn tốt đã lẳng lặng đem theo cuốn sách đó ra tận nước ngoài. Kể chuyện đó cho em nghe, em vỗ tay: “Những người ăn cắp sách là những người tốt anh ạ”.
Em thường xuyên qua nhà tôi mượn sách. Có những cuốn sách em thích, tôi lại mua cho em. Tôi mua sách cho em cũng như mời em uống những ly xíu muội để em kể cho tôi nghe chuyện của Thủy. Trong tình yêu, đôi khi người ta thích được nghe kể chuyện người mình yêu thương là điều rất bình thường. Em bảo: “Em mà là chị Thủy, em sẽ ghi giọng nói của mình vào để anh cài vào máy, mỗi tối anh ngủ, anh gắn vào tai mà nghe cho đỡ nhớ”.
hình ảnh đẹp về tình yêu
Em hồn nhiên như một cơn mưa, cứ rơi là làm ướt đất. Em hồn nhiên như cơn gió, cứ làm mát lòng người
Thủy không thuộc về tôi. Cũng như người ta hay nói đùa rằng đôi khi cứ bước chân nhưng sẽ chẳng bao giờ tới ngôi phía trước mặt, bởi vì ngôi nhà đó không thuộc về mình. Hôm chia tay tôi để yêu một chàng trai Việt kiều, để có một tương lai tươi sáng ở nước ngoài, Thủy nhờ Xí Muội đem cho tôi một lá thư.
Năm đó em 17 tuổi. Em cũng sắp sửa từ giã tôi để đi học đại học. Tủ sách của em trong ngần ấy năm trời cũng đã nhiều lên. Tôi thích mua sách, và khi nào tôi cũng mua tặng thêm cho em một hay hai cuốn sách nào đó. Tất cả những cuốn sách tôi tặng, em đều bắt tôi ký tên vào. Em bảo: “Anh có biết tại sao không? Vì sách có chữ kí của người tặng, mai mốt đem bán mới có giá trị”. Mỗi khi đọc xong cuốn sách nào đó, em hay nhắn tin cho tôi: “Cà phê không anh?”. Em nói thế là tôi hiểu tôi và em sẽ gặp nhau ở đâu. Đó là quán cà phê nhỏ, có căn gác gỗ lửng lơ, phủ những cây trường sinh. Đó là nơi yên tĩnh để nói chuyện mà không bị tiếng nhạc át đi. Em nói: “Uống cà phê với anh, em vui lắm. Anh uống cà phê với em có vui không?”. Tôi trả lời: “Vui”. Em hỏi lại: “Vậy anh uống cà phê với chị Thủy, anh có vui không?”. Tôi nhìn em, nhìn thẳng vào đôi mắt em. Tôi phát hiện rằng em có đôi mắt rất đẹp.
Cà phê với em. Chính xác là tôi uống cà phê, còn em thì uống xíu muội đã là chuyện bình thường. Em hồn nhiên như một cơn mưa, cứ rơi là làm ướt đất. Em hồn nhiên như cơn gió, cứ làm mát lòng người. Còn tôi thì dựa vào em để kể về niềm vui của mình. Em cứ thế cho tới khi em mang cho tôi lá thư chia tay của chị Thủy.
Việc viết thư chia tay trong cuộc sống này bây giờ cũng đã hiếm hoi. Nhưng ở quán cà phê, tôi và em thường ngồi, khi em đưa lá thư cho tôi, dường như tay em run. Còn tôi, những dòng chữ làm tan nát lòng tôi. Rồi tôi bảo em: “Em đi uống bia với anh, em nhé”.
Em ngoan ngoãn ngồi sau lưng xe. Rồi em ngồi nhìn tôi uống bia. Khi thất tình, bia như nước lã. Khi thất tình, bia như con suối. Em lấy ly, rót đầy: “Em cũng thất tình đây. Em uống với anh, anh nhé”.
Em bảo tôi trong đêm đó khi em đưa tôi về trước nhà: “Hãy cho em ôm anh một lần có được không?”. Rồi không đợi tôi trả lời. Em ôm chặt tôi khi mà cả tôi và em cùng say. Rồi em đặt nhẹ nhàng đôi môi em lên đôi môi của tôi, rất nhẹ. Phút chốc em buông rời tôi ra và biến mất trong đêm tối. Ngày hôm sau, khi tỉnh cơn say, tôi nhắn tin bảo em đi cà phê với tôi. Em trả lời: “Em vào Sài Gòn rồi anh ạ. Em đang trên chuyến xe đò đây. Bye anh”.

cho anh được hôn em một lần nhé
Trong trời đất mênh mông này, có những người yêu nhau cả đời phải lạc nhau, nhưng tôi đã gặp em trong lúc tôi không ngờ nhất.
Tôi giữ trong hành trang của mình một cuốn sách: “Hãy yêu người như anh” do Xí Muội tặng tôi trước khi em lạc vào đám đông. Trong đó, Xí Muội ghi: “Một ngày người ta có thể sẽ thay đổi, một tháng người ta có thể sẽ thay đổi…, nhưng em tự nhủ, sẽ yêu người như anh, vì em không thay đổi”.
Tôi đã tìm em trong lòng thành phố Sài Gòn gần 5 triệu dân. Những con phố ồn ào với những cô gái xinh xinh như em lướt qua. Tôi cứ tìm những quán cà phê có thể ngó ra những ngã tư đèn xanh đèn đỏ để tìm em. Bởi vì chắc chắn em sẽ phải ra đường, em sẽ phải đi chợ, em sẽ phải uống cà phê và chắc chắn khi ngọn đèn đỏ bật lên, em sẽ phải dừng lại. Rồi tôi sẽ bỏ dở dang ly cà phê, băng qua giữa đám đông mà gọi: “Xí Muội, Xí Muội”. Chắc chắn em sẽ quay đầu lại nhìn tôi. Rồi hai đứa sẽ kiếm một quán vắng nào đó kiếm cái gì ăn cho đỡ đói. Em sẽ kêu một ly xí muội như ngày nào.
4 năm trôi qua. Tôi cũng ở thành phố chừng ấy năm. Tôi làm việc, tôi gặp bạn bè, tôi tham gia những trò vui mà trong lòng cứ đầy ắp hình ảnh của em. Cứ nghe tiếng cười của em: “Anh ơi cho em hai ly xí muội”.
Rồi tôi phải có chuyện rời thành phố ít hôm. Chuyến tàu cánh ngầm rời cảng Bạch Đằng đưa tôi rời khỏi thành phố tới Vũng Tàu hôm đó trong mưa giăng. Tôi sẽ phải làm việc với một đơn vị thiết kế những poster cho một chương trình văn nghệ của họ. Tàu rời khỏi sông Sài Gòn, những mảng xanh dọc bên sông buồn buồn như làm cho lòng người đau nhói. Một cô gái có dáng quen như em làm cho tôi giật mình. Lạ cho tôi chưa, bất kể điều gì liên quan đến em đều khiến tôi phải giật mình.
Còn 30 phút nữa mới đến giờ hẹn tàu dừng bến. Tôi kiếm một quán cà phê dọc biển, gọi một cà phê đen đốt thời gian chờ đợi.
- Anh ơi, cho hai xí muội.
Em bất ngờ ngôi bên cạnh tôi. Tiếng gọi nước quen làm cho tôi có cảm giác như trong mơ. Tôi nhìn em: “Mặt em có dính lọ à?” Tôi thở dài: “Không phải, anh đã đi tìm em khắp thế gian”.
Trong trời đất mênh mông này, có những người yêu nhau cả đời phải lạc nhau, nhưng tôi đã gặp em trong lúc tôi không ngờ nhất. Hai ly xíu muội đem ra, vẫn là thói quen trẻ con của em ngày xưa.
Cho anh ôm em một lần được không?” Tôi đã nói với em như thế.

Thứ Bảy, 29 tháng 11, 2014

TÌNH YÊU VÀ BAO THUỐC

không ngừng yêu em
Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toilet một lúc châm điếu thuốc rồi mới vào

Nghiện thuốc lá suốt nhiều năm, anh không tài nào bỏ được, chỉ còn cách trốn người yêu hút vụng trộm. Cô đành bỏ qua vờ như không biết người yêu vẫn lén lút " hôn môi " với nhưng chiếc đầu lọc thuốc lá.

Có lúc bực quá, cô cũng cằn nhằn:

- Hút thuốc lá có ngon không? – Cô nhúi mày hỏi.

- Không ngon lành gì cả, nhưng không thể không hút.

- Em và thuốc lá, anh chọn ai?

- Cả hai. Em có cằn nhằn anh thì anh cũng không ngừng yêu em.

Còn nhớ hồi mới quen nhau, anh hút thuốc nhiều kinh khủng. Cứ rảnh ngón tay ra là lại thấy điếu thuốc kẹp giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lúc thức đêm viết báo cáo thì càng khỏi nói, hút như đang tham gia cuộc thi hút thuốc lá nào đó. Cô thường ngạt thở, rát họng vì khói thuốc của người yêu.

Sau khi yêu nhau, anh mới bắt đầu bớt dần thuốc lá, những lúc vui vẻ ngồi với bạn bè, thường lẻn ra ngoài toilet một lúc châm điếu thuốc rồi mới vào. Có lần bị bắt quả tang, khi ai cũng ngửi thấy trên người anh mùi thuốc lá trộn với mùi nước hoa và nước tiểu của toilet công cộng, họ khẻ nhăn mặt.

Lần ấy, cô giận người yêu ghê lắm, cãi nhau to, chiến tranh lạnh suốt mấy ngày.

Có một đêm tối đẹp trời, trăng sao lấp lánh, hai người bên nhau tận hưởng những giây phút lãng mạn của tình yêu, cô ngả vào lòng anh im lặng không nói gì.

Anh cúi đầu xuống hỏi:

- Sao bỗng dưng em im thế?

- Lúc nãy anh vừa hút thuốc lá à?

- Anh...à ừ... – Anh ấp úng.

Cô lập tức đẩy anh ra, đứng lánh sang một bên.

- Có một điếu thuốc thôi mà... anh không nói dối em! – Anh khổ sở cầu hòa.

- Sao anh không thể vì em mà bỏ thuốc lá đi? – Cô giận dỗi, và xen lẫn cả thất vọng.

- Em hãy cho anh môt thời gian nữa được không?

- Em chỉ muốn tốt cho anh thôi, anh có biết không hả?

Kỷ niệm ba năm yêu nhau, họ hẹn hò ra bãi biển kỷ niệm.

Trên xe ô tô, bất ngờ cô sờ tay thấy một bao thuốc lá dỡ dưới khe ghế ngồi. Cô không giận, như thể đã quen với việc ấy, nhưng cô giữ luôn bao thuốc. Anh nhìn người yêu, cô không có ý định trả bao thuốc cho anh.

- Anh hứa với em đi, anh hút nốt ba điếu cuối cùng trong bao này, rồi đừng hút nữa nhé!

Anh nhìn cô không nói gì, có niềm cảm xúc dâng lên ăm ắp quanh đó. Anh chỉ biết cưởi ngượng nghịu, gật đầu.

Lúc ấy cho dù bắt anh lên rừng gươm, xuống biển lửa, anh cũng sẵn lòng.

bỏ thuốc lá đâu phải một sớm một chiều
Nhưng giờ đây mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.
Cô cũng biết, bỏ thuốc lá đâu phải một sớm một chiều. Chỉ có điều, thấy người yêu không quyết tâm làm việc đó, cô muốn nghĩ cách giúp người yêu mình bỏ thuốc. Nào kẹo cai thuốc, thuốc đặc trị dứt cơn nghiện thuốc lá... cô điều làm mọi cách, nhưng chẳng mang lại kết quả gì.

- Hay là em cũng học hút thuốc lá, rồi em nghiện thuốc, rối em sẽ cai thuốc làm gương cho anh?

- Ngốc lắm có ai làm thế bao giờ!

- Biết đâu sẽ có tác dụng?

- Tại sao em lại tự ép mình làm cái điều chính em không muốn?

- Vậy làm thế nào để anh cai thuốc đây?
- Cô lo lắng hỏi.
- Anh đã cố hết sức rồi ngốc ạ!

Vào giữa chợ đêm trung tâm thành phố, cô kéo anh vào hàng chụp ảnh Hàn Quốc, nhét đông xu vào máy ảnh, rồi dán tấm ảnh nhỏ của mình vào ví anh:

- Lúc nào anh định bật diêm châm thuốc lá, anh hãy nhìn hình em!

Giằng co nhiều năm, anh phát chán vì việc cai thuốc lá như một bóng ma lởn vởn bao quanh họ, làm họ xung đột, giằng co, coi thường nhau, trách móc nhau, rốt cuộc anh đề nghị chia tay!

Họ khóc suốt một đêm. Sau khi gác máy điện thoại, tối hôm ấy. Anh chờ cô bỏ máy trước, rồi mới gác máy sau, kết thúc cuộc tình mấy năm.

Cô sống nhẹ nhõm, nhưng cứ cảm thấy cuộc sống như thiếu cái gì đó. Dường như anh đã tan biến đi trong cuộc đời cô, những vấn đề khó khăn trong việc cai thuốc cũng tan biến. Nhưng giờ đây mỗi khi có ai hút thuốc, ngửi thấy hơi khói ấy, cô lại nhớ người yêu cũ da diết. Cô nhớ mùi thuốc lá trên người anh.

Nhớ tha thiết những giây phút ngã đầu lên vai anh, vai anh có mùi khói thuốc. Nhớ những lần anh tìm trăm phương ngàn kế để xua đi mùi khói thuốc ám quanh mình.

Cô bắt đầu điếu thuốc đầu tiên của mình như thế. Lúc ấy, nỗi nhớ anh trở nên mãnh liệt hơn bao giờ hết.

Cô bắt đầu điếu thuốc thứ hai trong căn phòng, khói mờ bao phủ khắp, cả đệm ga giường có mùi khói thuốc, cũng như đã biến thành những chăn gối ám khói của anh ngày xưa mà cô từng căm ghét.

Ngửi thấy hơi thuốc phảng phất đâu đây, cô mới an tâm chìm vào giấc ngủ.

Ngày nối ngày, cô không thể xa điếu thuốc lá. Cô nghiện thuốc, yêu cơn ghiền ấy , tất cả cảm xúc không còn rõ rệt nữa. Cô chỉ biết là mình đã nghiện.

Cô chỉ biết là mình đã nghiện thuốc

Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc lá nhé

Một năm sau, bất ngờ họ gặp nhau trên góc phố. Như những người bạn cũ đã lâu không gặp lại, họ ra bờ biển ngồi hàn huyên. Cô đã gầy xanh đi rất nhiều, anh nhìn cô thương xót, đó có lẽ là lỗi lầm của anh.

Cô châm lên một điếu thuốc.

- Em hút thuốc ? Anh kinh ngạc nhìn cô.

- Vâng, anh hút không? – Cô rít một hơi thật sâu, đưa cả gói cho anh.

- Không, anh bỏ thuốc lá rồi!

- Hả? Anh bỏ thuốc hồi nào? Cô kinh ngạc nhìn anh.

Nửa năm trước vì một người anh yêu.

Cô lặng đi. Điếu thuốc giữa ngón tay run rẩy. Bao năm yên nhau, tha thiết như thế, chỉ hi vọng người yêu bỏ thuốc lá, vậy mà không mạnh bằng một nguời yêu gặp sau đó nửa năm.

Cô cảm thấy cuộc đời mình thất bại, cả trong tình cảm lẫn ngoài đời, thất bại hoàn toàn.

Cô im lặng ngồi hút hết những điếu còn lại.

Tại sao ... bây giờ em lại nghiện thuốc lá?

- Từ một năm trước , vì một người em yêu.

- Vậy.... có phải vì em muốn giúp anh ta cai thuốc không? - Anh nghĩ một người nào đó đã đến thế chỗ mình trong đời cô. Hay đó là mình, một năm trước anh đã đòi chia tay.

Anh mở ví ra đưa cô xem tấm ảnh nhỏ còn nằm trong ví.

- Đây là người giúp anh cai thuốc, vì anh muốn được quay trở lại bên người đó!

Cô nhìn anh, đôi mắt ướt nhòa trong nứơc mắt, những giọt nước mắt lăn xuống gò má gầy của cô.

- Anh đã bỏ thuốc lá rồi. Giờ hãy để anh giúp em bỏ thuốc lá nhé!

Thứ Năm, 27 tháng 11, 2014

Truyện Tình Yêu Cảm Động Lòng Biển Bao Dung

Tình Yêu Cảm Động

Câu chuyện tình yêu cảm động về tình cảm vợ chồng, sự hy sinh hạnh phúc vì nhiệm vụ thiêng liêng.


Anh đi. Anh theo tiếng gọi của Tổ quốc, lên đường làm nhiệm vụ bảo vệ biển đảo thiêng liêng. Chị vò võ ở nhà, ôm nỗi nhớ nhung và tình yêu dành cho chồng mà chẳng dám thở than.
Anh khẽ đưa tay đẩy cánh cổng cũ kỹ khiến những than gỗ sắp rơi ra, mắc lỏng lẻo va vào nhau tạo nên âm thanh cạch cạch nghe buồn buồn, u uẩn. Anh không để ý đến cái cổng tạm bợ, minh chứng cho việc thiếu bàn tay vững chải của người đàn ông ở trong nhà. Anh đang tưởng tượng ra khuôn mặt bừng sáng của vợ khi thấy anh bất ngờ xuất hiện. Năm năm trời anh không về nhà. Cưới nhau chưa được bao lâu anh đã lên đường làm nhiệm vụ. Nhiệm vụ của một người lính đảo bảo vệ vùng biển thiêng liêng của Tổ quốc đã khiến anh tự nhủ lòng phải biết hy sinh tình cảm riêng tư, chấp nhận thiệt thòi tình yêu, nỗi nhớ nhung của anh chị dành cho nhau được gói ghém qua những trang thư.
Lần này, nhân chuyến về đất liền công tác, anh tranh thủ ghé nhà thăm chị. Biết đâu, lần này anh chị sẽ có tin vui. Anh có thêm sức mạnh để công tác. Còn chị có đưa con cũng sẽ vơi bớt nỗi cô quạnh khi vắng anh. Nghĩ đến đây lòng anh rạo rực. Anh đẩy cửa bước vào. Có tiếng hát khe khẽ trong buồng ngủ. Anh mỉm cười. Không biết hôm nay chị có gì vui mà lại hát như thế.
Ánh sang ở cánh cửa buồng bỗng bị che khuất khiến chị giật mình ngước lên. Nhìn thấy anh, mắt chị bừng sang, nhưng ngay lập tức lại tràn đầy sự hót hốt hoảng. Anh đứng như trời trồng ở cửa. Đứa trẻ trên tay chị đang lơ mơ trong cơn gắt ngủ, thấy mẹ không hát ru nữa thì khóc ré lên. Anh thả phịch chiếc ba lô xuống đất, quay người chạy ra phía biển. Tiếng chị yếu ớt gọi ở phía sau vụt tắt trong tiếng khóc của đứa bé.
Trời bắt đầu tối. Mặt biền hiền hòa trong bóng tối lan dần. Anh gục mặt xuống cát anh vốn là người đàn ông mạnh mẽ. Tuổi thơ mồ côi cùng với những năm tháng trong quân ngũ đã tôi rèn cho anh đức tính can trường, nhưng không hiểu sao lúc này nước mắt anh lại ứa ra. Sóng mơn man trên da thịt , tóc tai hay nước mắt trên môi anh mặn chát.
Một lúc lâu sau, anh thấy lòng dịu lại đôi chút. Anh đứng dậy, quần áo, đầu tóc ướt sũng. Anh lững thững trở lại căn nhà nhỏ. Đứa trẻ đã ngủ. Chị đã chuẩn bị xong bữa tối.
Thấy anh về, khuôn mặt chị giãn ra. Chị lí nhí:
- Anh đi tắm rồi ăn cơm, Anh không nói gì, bước ra sau nhà. Anh xối thẳng nước lạnh từ trên đĩnh đầu xuống. Những gàu nước mát làm anh cảm thấy sảng khoái đôi chút. Lâu lắm rồi mới được tắm thoải mái như thế này. Trên đảo thiến nước nên phải tiết kiệm tối đa. Anh đưa tay vục một bụm nước vào miệng. Nước lờ lợ vì gần biển nhưng sao anh thấy nó ngọt ngào đến thế. Dù có đi xa bao lâu và bao nhiều, dòng nước mát quê hương vẫn là nơi người ta nhớ về. Cũng như anh, ở trên đảo, bốn bề là biển bao la, vậy mà trở về bãi biển thơ ấu vẫn thấy rưng rưng một nỗi niềm khó tả.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí gượng gạo. Anh cắm cúi ăn. Chị len lén nhìn anh, khi anh nhìn lại hoảng hốt cụp mắt. Anh không hỏi chị về cha đưa bé. Anh muốn tự chị nói. Bằng giọng ngắt quãng vì nước mắt, chị nhìn ra khoảng tốt trước sân, kể cho anh nghe. Tiếng chị thổn thức hòa cùng tiếng gió biển dội về, nghe thê thiết. Chị kể, từ sau ngày anh đi, chị vẫn chung thủy chờ anh, có lúc nhớ anh không chịu nổi, giữa đêm, chị phải dội nước lạnh từ trên đầu xuống để ngọn lửa trong lòng dịu lại. Có lúc chị khóc thẩm, giá như sau ngày cưới chị có thai luôn thì đứa trẻ sẽ giúp chị vơi bớt nỗi cô đơn vì phải xa anh. Bao nhiêu nỗi nhớ, nỗi yêu thương chị cố gắng kìm nén, không một lời than thở để anh yên tâm công tác.
Hình ảnh tình yêu
Một người đàn bà phải xa chồng quá lâu, lúc buồn bãm mệt mỏi cũng chính là lúc yếu đuối nhất.
     Chị đẹp, lại xe chồng nên có bao nhiêu kẻ nhòm ngó. Nhiều gã trơ trẽn gõ cửa nhà chị. Chị nhờ người dựng lại cái cổng. Cứ chập tối, chị gài kín cổng khóa trái cửa, trùm chăn để không phải nghe những lời gạ gẫm. Vậy mà không hiểu sao, chị ngã vào vòng tay gã.
Đêm tĩnh nịch. Căn nhà mờ mờ tối. Đứa trẻ giật mình tỉnh dậy khe khẽ khóc lên. Chị ầu ơ tru con. Chị không dám ru lớn, giọng ru run run trong cổ họng. Anh ngồi đốt thuốc khói thuốc khét đánh thức mọi nỗi đau trong lòng.
Anh là đứa trẻ mồ côi từ nhỏ. Cha anh đi biển gặp bão không trở về, xác vùi dưới biển sâu. Mẹ anh vì thương nhớ cha mà hóa điên. Một sáng, người làng đi chợ sốm thấy mợ nằm chết trên bãi biển. Anh em họ hàng không còn ai, anh côi cút từ đấy, sống nhờ vào sự giúp đỡ của bà con xóm làng và bằng cả sự lì lợm của minh.
Một người đàn bà phải xa chồng quá lâu, lúc buồn bãm mệt mỏi cũng chính là lúc yếu đuối nhất. Chị cũng là đàn bà, chị cũng khao khát được yêu thương
Sáng sớm, anh ra biển, chờ thuyền về nhặt cá rơi, cá vãi làm thức ăn. Anh theo lũ trẻ đi cào nghêu bán lấy tiền đi học. Cứ thế, anh kiên cường sống như rong rêu nhỏ bé mà dai dẳng. Anh tốt nghiệp cấp ba rồi thi đậu vào trường sĩ quan, ở cái xóm nghèo này, bà con vẫn lấy anh ra để làm gương cho các con mình.
Anh quen chị trong một chương trình giao lưu giữa hai trường. Chị học sư phạm, dịu dàng, nết na. Chẳng hiểu vì sao giữa bao người có điều kiện theo đuổi, chị lại chọn anh. Chị bảo, vì chị khâm phục nghị lực của anh. Tình yêu của chị dành cho anh vấp phải sự phản đối quyết liệt của gia đình. Chẳng gì, chị cũng được sinh ra trong một gia đình khá giả, lại được học hành tử tế. Nhưng tình yêu chị dành cho anh không suy suyển.
Ra trường, chị theo anh về ngôi làng nhỏ ven biển, nuốt nước mắt trong ngày vu quy vì không nhận được lời chúc phúc của cha mẹ. Anh yêu chị, khâm phục chị vì những hy sinh chị dành cho anh, vậy mà hôm nay…
Gã đàn ông đó đến làng anh để nghiên cứu, áp dụng phương thức đánh bắt mới. Gặp chị, gã si mê ngay không giấu diếm. Nắng gió biển đã khiến chị không còn nước da trắng ngần, nhưng thay vào đó là nước da khỏe mạnh, duyên dáng. Đôi mắt chị lại phảng phất nỗi buồn sâu kín của người đàn bà yêu chồng mà phải xa chồng. Gã tìm cách tán tỉnh chị. Lúc đầu chị từ chối, nhưng chị càng từ chối, gã càng như con thú khát mồi, say máu, càng tấn công dữ dội hơn. Một đêm mưa, chị sốt cao. Chẳng hiểu sao gã biết. Trong cơn mê man, khi gã chăm sóc, chị đã nghĩ gã là anh.

Biết chị có thai, hắn bỏ dở công trình nghiên cứu, chuồn về thành phố. Chị không đi tìm. Chị không có tình cảm với gã, chỉ là phút giây yếu lòng nhưng đưa trẻ không có tội. Chị không nỡ bỏ nó. Chị không thể quay về nhà. Chị đã khiến bố mẹ đau khi bỏ theo anh, giờ chị không thể tạo thêm một cú sốc khi ôm về một đưa trẻ không phải là con của chồng mình. Đã có lúc, chị tín hôm đưa trẻ bỏ đi biệt xứ, nhưng chị muốn đợi anh. Chị đợi anh về và tùy anh quyết định. Dù anh quyết định thế nào. Chị cũng sẽ chấp nhận.
Anh đứng dậy, bước ra biển. Biển đêm dịu dàng và hiền hòa quá. Trăng lên giữa lòng biển mênh mông. Trăng cuối tháng khuyết gầy tựa như một dấu hỏi giữa đêm đen tĩnh mịch.Anh ngồi xuống bãi cát. Sóng mênh mang trên bàn chân anh. Anh thở dài. Anh đã định tàn nhẫn nói chị hãy mang con đi, anh không thể tha thứ. Nhưng anh biết, trong sâu thẳm lòng mình, anh vẫn yêu chị. Hơn hết, anh thương chị, không phải là thương hại mà là xót xa thực sự. Một người đàn bà phải xa chồng quá lâu, lúc buồn bã, mệt mỏi chính là lúc yếu đuối nhất.

Có những hạnh phúc không thể nói bằng lời

Có những tình yêu không thể diễn đạt bằng lời

Anh ngồi cả đêm trên biển để nghĩ, để nhớ về những kỹ niệm từng có giữa hai người. Anh chỉ còn một ngày ở nhà trước khi lên đường tiếp tục nhiệm vụ. Anh đứng dậy. Bình minh đã le lói ở chân trời phía xa. Những tia nắng dát vàng lên mặt biển lấp lánh. Biển mênh mông qua. Anh bước về nhà. Đứa trẻ đã tỉnh giấc, đang nằm trong vòng tay mẹ. Anh cúi xuống nhìn nó. Nó cười toe toét vì cơn xúc động bất ngờ kéo đến nhưng trìu mến:
  -Em …. Đặt tên….. con là gì?
 Chị ngước mắt nhìn anh. Anh thấy trong đôi mắt chị sự chân thành, hối lỗi và cả những hạnh phúc không thể nói bằng lời.

ĐÀO THU HÀ

Chủ Nhật, 26 tháng 10, 2014

Vết Sẹo Trong Căn Phòng Sang Trọng

hình ảnh tình yêu
Vết Sẹo Trong Căn Phòng Sang Trọng
Vết sẹo trên bàn tay không ăn nhập với phòng làm việc sang trọng của anh. Không có sự kinh ngạc mà chỉ có sự im lặng. Anh chị đứng nhìn nhau hồi lâu. Chị thốt lên :”Anh làm giám đốc rồi, sao không làm đẹp bàn tay...”?. Anh nhìn chị :”Anh muốn giữ làm kỷ niệm”.
ღ♥ღღ

Ra khỏi ga, người chị bám đầy bụi. Sau khi từ chối lời chào mời của người lái taxi cứ phố chị đã xa cách nhiều năm nay. Bỗng trước mặt chị xuất hiện một bàn tay đầy sẹo. Con tim chị đập rộn ràng. Là anh ấy! Một lần nữa, ánh mắt chị lướt nhanh qua bàn tay ấy. Cặp mắt chị bỗng mọng nước. Khi định thần lại, thì dòng người đông đúc đã che mất tầm nhìn của chị.

Cảm giác mệt mõi rã rời làm chị oãi người. Chị ngồi thụp xuống một cửa hàng, lòng buồn tê tái, đôi mắt trống rỗng. Hay là ảo giác? Nếu là anh ấy thật, mình sẻ ăn nói ra làm sao? Mấy năm trước, chị và anh được một công ty ở thành phố nầy nhận vào làm việc. Là nhân viên mới, hai người đều có chí tiến thủ. Ngoài mải mê công việc ra, lúc nào rãnh rỗi, anh chị lại cùng nhau trao đổi công việc. Nhưng dường như giữa hai người vẫn còn một cái gì đó ngăn cách. Và bỗng nhiên một cuộc hỏa hoạn đã xóa đi ngăn cách đó.

Trận hỏa hoạn năm ấy đã suýt cướp đi mạng sống của chị. Ngọn lữa lan dần tới chỗ chị nhưng chị không nhúc nhích nổi nữa bước, chị đinh ninh mình sẻ bị đốt thành tro. Anh là người phát hiện đám cháy đầu tiên và ngay lập tức đạp cửa xông vào cứu chị. Tay anh bị bỏng nặng khi cố lôi chị ra từ trong đám cháy. Sau khi điều trị, vết bỏng quá sâu đã để lại những vết sẹo nhằng nhịt trên bàn tay anh. Chị xúc động và cảm thấy ái náy. Trong bệnh viện, chị cầm tay anh và nói:”Đợi sau nầy có tiền, em sẻ đưa anh đi làm lại bàn tay”. Anh lắc đầu, giơ hai tay hua hua như muốn nắm lấy không khí và ánh nắng :”Như thế nầy cũng đẹp chán rồi, em ạ”. Từ đấy, anh chị gặp nhau nhiều hơn, tình cảm ngày một phát triển theo chiều sâu.

Nhưng sau đó, tài năng hơn người của chị ngày càng bộc lộ. Cùng với cơ chế cơ cấu phụ nữ vào hàng ngũ lãnh đạo, địa vị của chị ngày một cao dần. Chị được bổ nhiệm tới chúc phó giám đốc. Chị trở thành đối tác được sủng ái của nhiều đàn ông giỏi giang quen xu nịnh. Còn anh bị loại khỏi tầm nhìn của chị và ngày càng trở nên xa vời đối với chị.

hình ảnh tình yêu
Chị được bổ nhiệm tới chúc phó giám đốc. Chị trở thành đối tác được sủng ái của nhiều đàn ông giỏi giang quen xu nịnh. Còn anh bị loại khỏi tầm nhìn của chị và ngày càng trở nên xa vời đối với chị.

Anh không oán ghét chị. Ngược lại anh tỏ ra rất biết điều, xin chuyển sang một công ty khác. Hôm rời công ty, anh cố tình đứng ở cửa rất lâu nhưng rồi lủi thủi ra đi sau một thời gian dài chờ đợi để từ giã chị. Anh vừa đi được một lúc thì chị từ phòng họp chạy ra để tiễn anh nhưng không kịp. Ngồi trong phòng họp mà lòng chị nóng như lửa đốt. Chị vẫn giữ trọn tình cảm với anh nhưng anh lại không muốn lấy một người vợ có địa vị cao hơn mình. Duyên số mình hẩm hiu, chị đứng tần ngần ngoài cổng cơ quan, cay đắng nghĩ.

 ღ♥ღღ

Ai ngờ, người tính không bằng trời tính, sau vài lần chìm nổi trên thương trường, công ty chị phá sản trong cuộc cạnh tranh khốc liệt, chị được chuyển tới một công ty khác ở một thành phố khác.
Khi tĩnh tâm rồi, qua kẽ hở của trí nhớ, trước mắt chị hiện ra bàn tay đầy sẹo và cương nghị của anh. Đến nay, anh vẫn cô đơn. Chị cũng thế. Chị nhớ anh, mấy lần định liên lạc với anh nhưng lại ngại. Chị biết bây giờ anh là giám đốc một công ty tư nhân. Công ty của anh làm ăn rất tốt.

hình ảnh tình yêu buồn
Hôm rời công ty, anh cố tình đứng ở cửa rất lâu nhưng rồi lủi thủi ra
 đi sau một thời gian dài chờ đợi để từ giã chị.

Hôm nay, chị mang theo hành lý đơn sơ trở về thành phố nầy. Mọi thứ trở nên xa lạ. Bàn tay chị nhìn thấy vừa nãy khuấy động tâm tư của chị. Vừa nãy là ảo giác hay là mình lại để mất cơ hội khi ở gần anh như vậy ? Không! Chắc là một người khác cũng bị thương tật ở tay như anh.

Trong khi chị khát khao được gặp anh thì chuông điện thoại reo lên:”A lô”. Tiếng nói sao vừa xa lạ, vừa quen thuộc đến nhường vậy. Đúng là anh ấy rồi !,mắt chị nhòa lệ. Chị nói trong tiếng thở dồn dập: “Anh đợi em, em đến chổ anh ngay bây giờ...”, tắt điện thoại, chị lục túi lấy lược, lấy thỏi son màu tím...
 ღ♥ღღ

Nữa tiếng sau, chị gặp anh tại phòng làm việc của anh. Việc đầu tiên chị làm là liếc nhìn bàn tay anh. Vết sẹo trên bàn tay không ăn nhập với phòng làm việc sang trọng của anh. Không có sự kinh ngạc mà chỉ có sự im lặng. Anh chị đứng nhìn nhau hồi lâu. Chị thốt lên :”Anh làm giám đốc rồi, sao không làm đẹp bàn tay...”?. Anh nhìn chị :”Anh muốn giữ làm kỷ niệm”.

Chị tiến lại gần anh, cầm bàn tay anh áp vào mặt mình, mặc cho nước mắt chảy ròng ròng...

╔════════      ღ♥ღღೋ     ════════╗
 góc tình yêu chúc mi người mt ngày vui vẻ nhé...

╚════════   ღ♥ღღೋ        ════════╝